Thắng Trận Đêm Tối - Thần Thức Tỏa Định
Tia linh quang đỏ sậm xé rách sương độc thung lũng, bay thẳng về hướng biệt phủ Tào gia ngay trước khi Ninh Chuyết kịp vung đao ngăn chặn. Luồng sáng tà dị kia mang theo tàn niệm oán hận cuối cùng của Hắc Sát, lướt qua những kẽ đá đen rạn nứt của hầm quặng cổ Ninh thị, nhanh chóng biến mất vào màn đêm giông bão bên ngoài.
Trong lòng đất sâu thẳm, tiếng sấm rền rĩ từ mặt đất truyền xuống chỉ còn là những tiếng chấn động âm u, trầm đục. Ninh Chuyết đứng lặng giữa đống tro xám vừa đổ xuống từ ngọn lửa của Oán Hỏa Phù. Thanh Đoản đao chấp pháp rỉ sét trên tay phải hắn vẫn còn vương lại vài vệt máu đen sền sệt, tỏa ra thứ sát khí lạnh lẽo của một kẻ quanh năm làm việc nơi pháp trường nghĩa trang.
"Tia linh quang truyền tin đã thoát ra ngoài..." Ninh Chuyết khẽ lầm bầm, đôi mắt xám tro tĩnh lặng không hề có nửa phần hoảng loạn.
Hắn chậm rãi ngồi thụp xuống, dùng mũi đao rỉ sét gạt đống tro tàn của Hắc Sát. Dưới lớp đất cát ẩm ướt, đôi đoản đao Huyết Lục rực sáng lục quang oán độc đang nằm im lìm. Đây là thứ binh khí tà đạo được rèn từ xương oán linh, tẩm độc tố u minh cực mạnh của sát thủ Tào gia. Ninh Chuyết không dùng tay trần chạm vào, hắn xé một vạt áo bào xám rách nát bọc chặt lấy đôi đoản đao, sau đó cẩn thận đào một hố đất nhỏ dưới góc khuất của phiến đá lớn bị nứt rỉ oán độc, chôn giấu đôi đoản đao Huyết Lục làm tang vật chiến lợi phẩm để chuẩn bị tiêu thụ tại chợ đen sau này.
Làm xong tất cả, Ninh Chuyết mới quay sang nhìn khôi lỗi gỗ rách Mộc Đầu đang nằm gục bên rìa thung lũng sương mù hầm quặng. Cánh tay trái gỗ của Mộc Đầu bị chém đứt lìa hoàn toàn, vết cắt nham nhở bám đầy độc dịch màu xanh tím của Bạch Sát, đang không ngừng ăn mòn thớ gỗ mục. Ninh Chuyết tiến lại gần, khẽ vuốt ve khớp nối bị gãy của khôi lỗi.
"Mộc Đầu, lần này khổ cho ngươi rồi. Chờ qua kiếp nạn này, ta sẽ dùng oán lực pháp trường và gỗ nghĩa trang vạn năm để rèn ghép tái tạo lại cánh tay mới cho ngươi."
Hắn phẩy tay, thu hồi Mộc Đầu vào bên trong không gian chứa của Trảm Tiên Phán Mệnh Lục lơ lửng ẩn hình trước ngực. Lúc này, từ phía phòng đá đông của hầm quặng cổ, một bóng người cao gầy, bước chân hơi lảo đảo chậm rãi đi ra.
Diệp Hồng Trần.
Thiên tài kiếm tu của kiếm phái Linh Châu sắc mặt nhợt nhạt, trường bào trắng bám đầy vết máu khô đen, hông đeo thanh tàn kiếm Hồng Trần bọc vải xám. Y nhìn đống tro xám dưới đất, rồi nhìn sang Ninh Chuyết đang điềm tĩnh thu dọn chiến trường, trong mắt không giấu nổi sự chấn động tột cùng.
"Chuyết đệ... ngươi vừa một mình diệt sát cả Hắc Sát và Bạch Sát?" Diệp Hồng Trần khàn giọng hỏi, giọng nói vẫn còn run rẩy vì kinh ngạc. "Hai kẻ đó là sát thủ Luyện Khí tầng tám đỉnh phong của Tào gia, danh tiếng lẫy lừng giới hắc đạo Linh Châu. Ngươi... ngươi rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì?"
Ninh Chuyết không trả lời ngay. Hắn lấy từ trong ngực ra một ít bột tiêu cốt, rải đều lên đống tro xám và vết nứt rỉ máu đen oán độc trên phiến đá lớn để xóa sạch hoàn toàn dấu vết chiến đấu vật lý. Sau đó, hắn vận hành nhịp thở quy tức theo Bí quyết thở Lão Thạch Đầu, áp chế nhịp tim và linh lực thổ thuộc tính tinh thuần vừa đột phá của Địa Mạch Đột Phá xuống mức tối đa. Dưới lớp ngụy trang của Ngụy Giả Đan Điền, khí tức của hắn lại trở về vẻ yếu ớt, hỗn tạp của một đao phủ phế mạch Luyện Khí tầng ba hèn mọn.
"Diệp huynh, đao phủ nghĩa trang quanh năm tiếp xúc với cái chết, tự có chút thủ đoạn bảo mệnh không tiện tiết lộ." Ninh Chuyết nhàn nhạt đáp. "Nhưng hiện tại không phải là lúc hiếu kỳ. Ngọc bài truyền tin của Hắc Sát đã vỡ, tia linh quang đỏ sậm kia chắc chắn đã truyền về biệt phủ Tào gia. Tào Phi—thiếu chủ tiên điện—kẻ mang tính khí tàn bạo kiêu ngạo kia nhất định sẽ dẫn theo toàn bộ đội truy binh chấp pháp tinh nhuệ vây quét khu mỏ này trong vòng nửa ngày tới."
Diệp Hồng Trần nghe vậy, sắc mặt lập tức đại biến. Y siết chặt chuôi tàn kiếm Hồng Trần, bước lên một bước đầy lo lắng: "Tào Phi là thiên tài Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, lại sở hữu roi oán linh Huyết Xích cực kỳ tà ác. Nếu hắn dẫn quân tiên điện phong tỏa toàn bộ thung lũng sương mù, chúng ta sẽ bị dồn vào ngõ cụt. Chuyết đệ, ta khuyên ngươi nên đưa Ninh Dao bỏ trốn ngay lập tức! Sông Vô Oán tuy có Hà Bá biến chất canh giữ, nhưng nếu ta dùng tàn thọ nguyên mở đường máu, vẫn có cơ hội đưa hai anh em ngươi thoát khỏi Linh Châu!"
Ninh Chuyết nghe Diệp Hồng Trần khuyên bảo, ánh mắt khẽ động, nhưng hắn lập tức lắc đầu từ chối.
"Trốn? Chúng ta có thể trốn đi đâu?" Giọng nói của Ninh Chuyết cực kỳ bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng thấu xương. "Ninh Dao mang Thuần Âm Chi Thể, Tào Lĩnh và gia tộc Tào thị thèm khát thể chất của muội ấy để luyện chế Thuần Âm Mệnh Đan kéo dài thọ nguyên vạn năm. Chúng ta trốn chạy chỉ khiến Ninh Dao rơi vào cảnh bị truy sát vĩnh viễn không có ngày yên bình. Hơn nữa..."
Ninh Chuyết dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía bóng tối sâu thẳm của hầm mỏ, nơi hình ảnh phụ thân Ninh Hoài Sơn đang bị giam cầm trong ngục tối chờ ngày hành quyết hiện lên trong tâm trí hắn.
"Cha ta đang nằm trong ngục tối tầng ba của Chấp Pháp Tiên Điện, chỉ còn hai ngày nữa là đến giờ hành quyết oan sai. Nếu ta bỏ trốn lúc này, cha ta chắc chắn sẽ chết không toàn thây để gánh tội thay cho lũ tiên nhân ngụy quân tử kia. Ta không trốn. Ta muốn cướp ngục tối Linh Châu, đòi lại công lý cho phụ thân!"
"Ngươi điên rồi sao?!" Diệp Hồng Trần kinh hô. "Chấp Pháp Tiên Điện canh phòng cẩn mật, có hệ thống sát trận lôi hỏa cổ đại dày đặc, lại được phó điện chủ Ôn Như Ngọc Trúc Cơ Trung Kỳ trấn giữ. Một tu sĩ Luyện Khí làm sao có thể cướp ngục?"
"Có thể." Ninh Chuyết nhìn thẳng vào mắt Diệp Hồng Trần. "Tào Lĩnh vu oan cha ta là ma đầu thực chất chỉ để che giấu tội ác luyện chế Mệnh Đan bất hợp pháp từ thọ nguyên phàm nhân của lão. Ta đã điều tra ra Công thức luyện chế Mệnh Đan tàn bạo của lão từ di vật sát thủ. Không chỉ vậy, mối quan hệ giữa Tào Lĩnh và Khương Hoài Sơn—trưởng lão chấp pháp Vạn Táng Cổ Lĩnh đứng sau thao túng mạng lưới bòn rút khí vận Linh Châu—chính là vết rạn nứt lớn nhất của hệ thống tư pháp này. Ta sẽ dùng Trảm Tiên Phán Mệnh Lục để tráo đổi số mệnh của cha ta với Tào Lĩnh, bắt kẻ ác phải bước lên đoạn đầu đài gánh chịu lôi phạt thiên quy thay cho phàm nhân!"
Ý chí sắt đá và kế hoạch nghịch thiên của Ninh Chuyết khiến Diệp Hồng Trần hoàn toàn câm lặng. Ngạo cốt kiếm tu trong lòng y bị chấn động mạnh mẽ trước sự táo bạo vượt qua mọi thiên quy giả dối của thiếu niên đao phủ trước mắt.
"Để thực hiện kế hoạch này, ta phải biết rõ từng hành tung của kẻ thù." Ninh Chuyết nói tiếp.
Hắn ngồi xếp bằng xuống đất, bả vai trái tuy đã lành lặn nhờ Địa Mạch Tinh Huyết nhưng sâu trong gân cốt vẫn còn lưu lại một luồng oán độc chướng khí lạnh thấu xương của Bạch Sát chưa tịnh hóa hết. Ninh Chuyết lấy từ trong túi áo ra một bình nhỏ chứa thuốc giải độc thô sơ do nữ y sư Tần Du cung cấp từ Vạn Sinh Đường. Hắn uống một ngụm lớn, cưỡng ép áp chế cơn đau nhức dữ dội đang truyền đến từ bả vai trái.
Hít sâu một hơi oán khí ẩm ướt của hầm mỏ, Ninh Chuyết khép hờ đôi mắt xám tro.
"Thần Thức Tỏa Định, mở!"
Ninh Chuyết thầm niệm trong lòng, dồn toàn bộ linh lực thổ thuộc tính tinh thuần vừa đột phá của Địa Mạch Đột Phá cùng thần thức lực nhạy cảm vượt xa người thường vào đôi mắt. Khi hắn mở mắt ra, thế giới xung quanh hoàn toàn biến đổi. Không gian hầm quặng tối tăm biến mất, thay vào đó là một mạng lưới nhân quả khổng lồ với hàng vạn sợi tơ vô hình màu xám tro đan xen dọc ngang.
Ninh Chuyết tập trung tinh thần lực cực hạn, tìm kiếm sợi tơ nhân quả oán hận kết nối giữa hắn và Tào Phi. Sợi tơ này rực sáng một luồng lôi quang kiêu ngạo, tàn bạo, đang di chuyển với tốc độ cực nhanh từ hướng biệt phủ Tào gia tiến về phía hầm quặng cổ Ninh thị.
"Tìm thấy ngươi rồi, Tào Phi." Ninh Chuyết thầm nghĩ. Hắn dùng thần thức hóa thành một chiếc khóa vô hình, ghim chặt lấy sợi tơ của Tào Phi. Kỹ năng Thần Thức Tỏa Định kích hoạt thành công, giúp hắn có thể theo dõi hành tung của đối thủ từ xa mà không bị phát hiện.
Tiếp theo, Ninh Chuyết tiếp tục lần theo sợi xích huyết sắc vô hình của Đồng Sinh Khế kết nối giữa hắn và chấp sự Tào Lĩnh. Sợi tơ của Tào Lĩnh lúc này đang run rẩy kịch liệt, khí tức Trúc Cơ cực kỳ hỗn loạn và yếu ớt do gánh chịu phản phệ thọ nguyên từ xa. Ninh Chuyết lập tức dùng thần thức khóa chặt luôn sợi tơ của Tào Lĩnh.
Cái giá phải trả cho việc khóa chặt hai mục tiêu tu vi cao cùng lúc là vô cùng tàn khốc. Vết thương bả vai trái của Ninh Chuyết đột ngột nhói lên đau đớn dữ dội như có hàng ngàn con rết độc đang cắn xé gân tủy, toàn bộ linh lực thổ thuộc tính vừa tích lũy trong đan điền bị tiêu hao sạch sẽ chỉ trong chớp mắt. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt tái nhợt của hắn, nhưng đôi mắt xám tro vẫn tĩnh lặng, kiên định đến đáng sợ.
Ninh Chuyết nương theo sợi tơ nhân quả của Tào Lĩnh, nhìn sâu vào luồng ánh sáng u ám kết nối thẳng đến phòng giam tối tăm sâu tầng ba của Chấp Pháp Tiên Điện Linh Châu—nơi phụ thân Ninh Hoài Sơn đang bị khóa chặt bằng xích sắt rỉ sét.
Hắn khẽ nhếch môi, mỉm cười lạnh lùng:
"Tào Lĩnh, ngày chết của ngươi chính là ngày cha ta bước ra khỏi ngục tối."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!