Nhạc nềnTaohua

Đoạn Đầu Đài Huyết Lệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trời Linh Châu quanh năm phủ một màu xám xịt của mây mù và tàn tro. Đó không phải là thứ tro bếp thông thường, mà là huyết tro rỉ ra từ những lò thiêu xác khổng lồ của Chấp Pháp Tiên Điện, lẫn lộn với oán niệm của hàng vạn phàm nhân bị khép tội ma đầu. Tro bụi rơi xuống, bám vào da thịt người ta một lớp muội đen nhờn nhợt, lạnh buốt và tanh nồng mùi rỉ sắt.


Ninh Chuyết đứng giữa pháp trường Linh Châu, hai bàn tay gầy gò bấu chặt lấy cán chổi tre rách nát. Thiếu niên mười tám tuổi, vóc dáng gầy gò đến tội nghiệp, khoác trên mình bộ đao phủ bào xám xịt rách rưới bám đầy vết huyết nhục khô cứng. Gió bấc rít qua khe đá của đoạn đầu đài, thổi tung mái tóc đen bù xù được buộc vội bằng một sợi dây da thú cáu bẩn.


Mỗi nhịp thở của hắn đều nặng nề như kéo bễ. Dưới lớp áo bào xám, ngay giữa lồng ngực Ninh Chuyết là một vết sẹo hình chữ thập rỉ máu nhẹ—đó chính là Tội Ấn Linh Châu. Dấu ấn nô dịch này liên tục vận hành, không ngừng hấp thụ oán khí từ lòng đất pháp trường rồi cưỡng ép rót vào đan điền của hắn. Đối với một tu sĩ bình thường, đan điền là nơi tích tụ linh khí, nhưng đối với Ninh Chuyết, đan điền của hắn đã rách nát hoàn toàn, hóa thành một phế mạch bình cảnh không thể dung nạp nửa tia linh lực tịnh khiết. Mỗi khi oán khí tràn vào, đan điền lại nhói lên như có hàng ngàn cây kim rỉ sét chọc phá, nhắc nhở hắn về sự tàn khốc của số phận đao phủ hèn mọn.


Ninh Chuyết cụp mắt, che giấu đôi mắt xám tro tĩnh lặng đến đáng sợ của mình. Hắn đang nhìn xuống khe hở giữa những phiến đá xám bám đầy vết máu khô không thể tẩy sạch dưới bệ chém đầu.


Bằng thần thức nhạy cảm vượt xa người thường—một thiên phú dị bẩm mà hắn phải giấu kín như mạng sống—Ninh Chuyết cảm nhận được một luồng dao động u ám cực kỳ mỏng manh đang ngưng tụ sâu dưới bệ đá. Đó là một viên Huyết Lệ Tinh Thạch, thứ tinh thạch chỉ hình thành từ oán niệm tột cùng của những phàm nhân bị chém đầu oan khuất. Đối với các tà tu thượng giới, đây là bảo vật vô giá để luyện pháp; còn đối với Ninh Chuyết, đây là nguồn oán lực thuần khiết nhất mà hắn cần thu thập để nạp năng lượng cho chiếc nhẫn đồng rỉ sét của mẫu thân để lại.


"Hoài Sơn... Ninh Hoài Sơn..."


Một tiếng thì thầm khàn đục từ sâu trong tiềm thức vang lên, kéo Ninh Chuyết về với thực tại tàn nhẫn. Phụ thân của hắn, Ninh Hoài Sơn, một đao phủ lão luyện từng gác kiếm mười năm, hiện đang bị giam cầm trong ngục tối sâu nhất của tiên điện. Án tử hình oan đã khép lại. Tào Lĩnh—chấp sự chấp pháp Linh Châu—đã vu oan cho phụ thân hắn câu kết với ma tu hòng diệt khẩu, cướp đoạt chiếc nhẫn đồng cổ vật của gia tộc Ninh thị. Chỉ còn ba ngày nữa, phụ thân hắn sẽ bị đưa lên chính đoạn đầu đài này, nơi Ninh Chuyết đang đứng quét dọn hằng ngày.


Ninh Chuyết siết chặt cán chổi, đốt ngón tay trắng bệch. Hắn phải nhẫn nhịn. Hắn phải sống sót. Nếu hắn lộ ra nửa phần tu vi hay sự phản kháng, cả hắn, phụ thân hắn và muội muội nuôi Ninh Dao đang trốn dưới hầm quặng cổ sẽ lập tức bị Chấp Pháp Tiên Điện nghiền nát thành tro bụi.


"Hít vào ba phần tử khí, thở ra bảy phần oán niệm..."


Ninh Chuyết âm thầm vận hành Bí quyết thở Lão Thạch Đầu. Đây là kỹ thuật thở sâu điều hòa huyết dịch mà một lão đao phủ phế nhân đã truyền lại cho hắn trước khi chết. Nhờ nhịp thở đều đặn này, dòng máu nóng trong người Ninh Chuyết dần dịu xuống, áp chế oán khí đang điên cuồng cắn xé kinh mạch, giữ cho đan điền rách nát của hắn không bị nổ tung, đồng thời hạ thấp nhịp tim đến mức tối thiểu, khiến hắn trông không khác gì một phàm nhân suy kiệt, nhút nhát.


Đột nhiên, mặt đất pháp trường rung chuyển nhẹ.


Tiếng bước chân nặng nề như sấm nện từ phía sau truyền đến, kèm theo mùi mỡ hôi hám lẫn lộn với mùi rượu rẻ tiền. Ninh Chuyết không cần quay đầu cũng biết kẻ đến là ai.


Phạm Đồng.


Đao phủ trưởng ác bá của pháp trường Linh Châu, một tu sĩ Luyện Khí tầng 6 chuyên tu luyện thể thuật. Gã là tay sai đắc lực của Tào Lĩnh, chuyên hành hạ và ăn chặn linh thạch vụn của các đao phủ phàm nhân cấp thấp. Phạm Đồng cao gần một trượng, nhục thân vạm vỡ như một con gấu đen, khuôn mặt ngang dọc những vết sẹo bỏng gớm ghiếc, bờ vai thô tráng khoác một chiếc đao phủ bào rách bám đầy mỡ người khô cứng. Trên tay gã lăm lăm thanh đại đao chém đầu "Phá Cốt" nặng hơn trăm cân, lưỡi đao xám xịt lấm tấm những vết sứt mẻ rỉ sét nhưng tỏa ra sát khí lạnh thấu xương.


"Ninh phế vật! Ai cho phép ngươi dừng tay?"


Tiếng gầm của Phạm Đồng vang lên như sấm nổ sát bên tai Ninh Chuyết. Uy áp từ một tu sĩ Luyện Khí tầng 6 lập tức giáng xuống, nặng nề như một tảng đá đè chặt lên đôi vai gầy gò của thiếu niên.


Ninh Chuyết run rẩy, lập tức buông chổi tre, lảo đảo lùi lại vài bước rồi quỳ rạp xuống nền đá lạnh buốt bám đầy huyết tro. Hắn thu mình lại, đầu cúi sát đất, bả vai run bần bật như một con thú nhỏ đứng trước dã thú dữ tợn.


"Phạm... Phạm đại nhân bớt giận! Tiểu nhân đang dọn dẹp... Tiểu nhân không dám lười biếng!" Giọng Ninh Chuyết run rẩy, tràn đầy sự sợ hãi và hèn mọn của kẻ thấp cổ bé họng.


"Hừ!"


Phạm Đồng bước tới, mỗi bước chân của gã đều dẫm nát lớp huyết tro dưới đất. Gã vung ngược thanh đại đao "Phá Cốt", tiếng gió rít gào u ám xé rách không khí. Lưỡi đao nặng nề dừng lại ngay sát cổ Ninh Chuyết, luồng đao khí lạnh buốt rạch nhẹ qua làn da cổ của hắn, để lại một vệt máu đỏ tươi mỏng manh.


Ninh Chuyết nín thở, cơ thể cứng đờ. Trong bóng tối dưới mái tóc bù xù, thần thức của hắn đã khóa chặt quỹ đạo của lưỡi đao. Nếu hắn muốn, hắn có thể lách người né tránh đòn này, nhưng hắn không thể làm vậy. Hắn phải quỳ. Hắn phải chịu đựng.


"Ninh phế vật, đừng tưởng ta không biết ngươi đang làm trò gì." Phạm Đồng híp đôi mắt hí đầy tơ máu nhìn chằm chằm vào gáy Ninh Chuyết, giọng nói tàn nhẫn đầy nghi kỵ: "Hôm nay là buổi chém đầu ba mươi phàm nhân oan sai của Giám Sát Đường. Sau khi hành hình, ta phát hiện số lượng Huyết Lệ Tinh Thạch ngưng tụ dưới bệ đá bị thiếu mất một viên. Ở pháp trường này, ngoài lũ phu dịch câm điếc thì chỉ có loại phế vật mang Tội Ấn như ngươi mới cần đến thứ oán khí bẩn thỉu đó để kéo dài hơi tàn. Nói! Ngươi đã giấu viên tinh thạch đó ở đâu?"


Ninh Chuyết dập đầu rầm rầm xuống nền đá, trán lập tức sưng đỏ, huyết tro bám đầy mặt.


"Tiểu nhân oan uổng! Phạm đại nhân minh giám! Tiểu nhân đan điền rách nát, kinh mạch phế tắc, làm sao dám chạm vào oán khí tinh thạch? Thứ đó đối với tiểu nhân khác nào thuốc độc chí mạng! Tiểu nhân chỉ thu dọn huyết tro theo đúng bổn phận mà thôi!"


Ninh Chuyết vừa khóc lóc van xin, vừa âm thầm vận hành nhịp thở của Lão Thạch Đầu. Hít vào thật sâu, hắn cưỡng ép dẫn luồng oán khí lạnh lẽo từ vết sẹo Tội Ấn lồng ngực lan tỏa ra khắp các kinh mạch ngoài da. Hắn cần làm cho cơ thể mình tỏa ra mùi oán độc nồng đậm nhất, thối tha nhất để đánh lừa sự đa nghi của Phạm Đồng.


Phạm Đồng nghiêng đầu, lưỡi đao "Phá Cốt" vẫn áp chặt vào cổ Ninh Chuyết. Gã khịt khịt mũi, ngửi thấy mùi oán khí hôi hám, lạnh lẽo bốc lên từ người thiếu niên, chân mày gã nhíu chặt lại đầy vẻ chán ghét. Tu sĩ luyện thể như gã cực kỳ sợ hãi oán độc xâm nhập nhục thân, bởi nó sẽ làm ô nhiễm huyết khí và ăn mòn đạo cơ.


"Mẹ kiếp, thứ phế vật thối tha!" Phạm Đồng chửi thề một tiếng, nhưng ánh mắt tham lam của gã vẫn không buông tha Ninh Chuyết. Gã dùng mũi giày sắt đá mạnh vào sườn Ninh Chuyết, khiến thiếu niên văng ra xa vài thước, ngã nhào vào đống tro xương xám xịt.


Cú đá mang theo lực lượng thể tu khiến lồng ngực Ninh Chuyết nhói lên đau đớn, đan điền phế mạch bị chấn động mạnh mẽ, suýt chút nữa làm rối loạn nhịp thở quy tức. Hắn cắn chặt răng, nuốt ngược ngụm máu nóng vào trong lòng, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi lẫn lộn với tro đen.


"Không có tinh thạch? Vậy thì giao linh thạch vụn của tháng này ra đây!" Phạm Đồng chìa bàn tay hộ pháp hộ thể thô ráp ra trước mặt Ninh Chuyết, giọng nói trấn lột trắng trợn: "Tháng này ngươi thu dọn nghĩa trang tiên điện ba mươi lần, bổng lộc chắc chắn có năm mươi viên linh thạch vụn. Giao ra đây ba mươi viên, ta sẽ coi như viên Huyết Lệ Tinh Thạch kia bị chó tha mất. Nếu không... ngày mai ta sẽ tâu lên Tào chấp sự, khép ngươi vào tội trộm cắp tài sản tiên điện, đưa ngươi vào ngục tối bầu bạn với lão già nhà ngươi!"


Nghe nhắc đến phụ thân đang bị giam giữ trong ngục tối, ánh mắt Ninh Chuyết chợt lóe lên một tia sát ý lạnh thấu xương, nhưng lập tức bị hắn dập tắt. Hắn run rẩy thò tay vào trong đao phủ bào rách nát, lôi ra một chiếc túi vải thô nhỏ xíu, bên trong chỉ có mười mấy viên đá xám xịt, sứt mẻ tỏa ra linh khí vô cùng mỏng manh và hỗn tạp—đó là linh thạch vụn sạch mà hắn đã tích lũy cực khổ để mua dược liệu tịnh hóa cho cha.


"Phạm đại nhân... tiểu nhân thực sự chỉ còn bấy nhiêu đây..." Ninh Chuyết run rẩy dâng túi vải lên bằng cả hai tay, giọng nói nghẹn ngào van xin: "Xin đại nhân khai ân, chừa lại cho tiểu nhân vài viên để mua cháo loãng qua ngày..."


"Cút xéo!"


Phạm Đồng giật phắt lấy túi vải, mở ra nhìn lướt qua rồi nhổ một bãi nước bọt đầy khinh miệt xuống đất. Gã vung tay tát mạnh một cái vào mặt Ninh Chuyết.


"Bốp!"


Cú tát trời giáng khiến Ninh Chuyết ngã nhào ra đất đá, nửa bên mặt sưng húp, đầu óc quay cuồng. Túi linh thạch vụn ít ỏi bị Phạm Đồng đút tọt vào trong ngực áo bào.


"Có mười lăm viên linh thạch rác rưởi mà cũng dám dâng lên cho ta?" Phạm Đồng trợn mắt, sát khí bùng phát: "Ninh phế vật, ngươi đang đùa giỡn đao phủ trưởng của ngươi đấy à? Ta biết thừa gia tộc Ninh thị các ngươi từng gác sổ nợ cổ xưa, trong tay chắc chắn còn cất giấu không ít dị bảo rỉ sét rách nát. Lão già nhà ngươi thà chịu chết cũng không chịu giao ra chiếc nhẫn đồng gia bảo. Ngươi là con trai lão, trên người chắc chắn có giấu giếm thứ gì đó!"


Ninh Chuyết nằm trên đất, một tay ôm lấy gò má sưng đỏ, khóe mắt chảy nước mắt vì đau đớn vật lý, trông hoàn toàn giống như một thiếu niên phàm nhân bất lực trước cường quyền. Nhưng sâu trong thức hải của hắn, thần thức nhạy cảm đang điên cuồng tính toán.


Chiếc nhẫn đồng rỉ sét của mẫu thân để lại hiện đang được hắn giấu kín dưới hầm quặng cổ Ninh thị, nơi hắn đã bố trí một trận pháp hoài nghi thô sơ để che mắt thiên cơ. Nếu Phạm Đồng điên cuồng lục soát người hắn lúc này, gã sẽ không tìm thấy gì ngoài vết sẹo Tội Ấn rỉ máu. Nhưng nếu gã chuyển hướng nghi ngờ sang túp lều tranh của hắn ở nghĩa trang...


Trong túp lều tranh đó, hắn đang giấu một ít Huyết Lệ Tinh Thạch chưa kịp tịnh hóa và một mảnh da thú rách nát ghi chép tàn trang của Trảm Tiên Phán Mệnh Lục.


Nghĩ đến đây, Ninh Chuyết quyết định ra tay trước bằng một thủ đoạn ngụy trang tàn nhẫn.


Hắn cưỡng ép bẻ gãy một phần phong ấn của Tội Ấn Linh Châu ngay trước ngực.


"Á!!!"


Ninh Chuyết đột ngột hét lên một tiếng thảm thiết đầy đau đớn. Hắn ôm lấy lồng ngực, cơ thể co giật dữ dội trên nền đất đá. Từ vết sẹo chữ thập trước ngực hắn, một luồng oán khí màu đen kịt, tanh hôi tột độ bỗng nhiên bùng phát dữ dội, rỉ ra những giọt máu đen ngòm sủi bọt u ám.


Luồng oán độc nồng nặc bỗng chốc bao phủ lấy bán kính một trượng quanh Ninh Chuyết. Sát khí pháp trường bị kích thích, tạo thành những tiếng gào thét u uất vô hình của oan hồn vang vọng khắp không gian.


Phạm Đồng đang định bước tới túm lấy cổ áo Ninh Chuyết để lục soát thân thể, bỗng nhiên nhìn thấy luồng oán khí đen kịt và máu độc sủi bọt rỉ ra từ Tội Ấn, mặt gã lập tức biến sắc, vội vã lùi lại mấy bước dài, vung đại đao "Phá Cốt" lên phòng thủ đầy cảnh giác.


"Mẹ kiếp! Tội Ấn của tên phế vật này bị bộc phát oán độc rồi!" Phạm Đồng chửi thề một tiếng, khuôn mặt hung tợn lộ ra vẻ sợ hãi và chán ghét tột độ.


Gã là thể tu Luyện Khí tầng 6, tuy nhục thân mạnh mẽ nhưng thần hồn lại vô cùng yếu ớt trước các đòn tấn công oán niệm tâm linh. Nếu để luồng oán độc từ Tội Ấn bám vào người, huyết khí của gã sẽ bị đóng băng, nhẹ thì sụt giảm tu vi, nặng thì điên loạn tự hủy đạo cơ. Đó là lý do vì sao lũ tiên quan chấp pháp cao cao tại thượng luôn khinh miệt và tránh xa các đao phủ phàm nhân mang Tội Ấn như tránh tà dịch.


Ninh Chuyết quằn quại dưới đất, hai tay cào cấu xuống nền đá đến bật móng tay rỉ máu, miệng liên tục sùi bọt mép giả vờ điên dại: "Oán hồn... Đừng kéo tôi... Phạm đại nhân cứu mạng... Nhiều oán hồn quá..."


Phạm Đồng nhổ nước bọt đầy chán ghét, lùi thêm vài bước sát rìa đoạn đầu đài. Gã không dám chạm vào Ninh Chuyết lúc này nữa. Sự tham lam của gã tuy lớn, nhưng nỗi sợ hãi oán độc xâm nhập nhục thân còn lớn hơn gấp bội.


"Thứ rác rưởi thối tha! Sớm muộn gì ngươi cũng bị oán khí pháp trường gặm nhấm đến mức hóa thành oán linh không có lý trí!" Phạm Đồng vác đại đao lên vai, hằn học nhìn Ninh Chuyết đang quằn quại trong vũng máu đen u ám.


Tuy nhiên, sự đa nghi của đao phủ trưởng ác bá vẫn chưa hoàn toàn tiêu biến. Gã quay đầu nhìn về phía khu rừng sâu bên rìa nghĩa trang Linh Châu phân điện, nơi túp lều tranh nghèo nàn của Ninh Chuyết tọa lạc.


"Hừ, trên người ngươi không có dị bảo, nhưng chưa chắc trong túp lều rách của ngươi không có giấu giếm thứ gì tốt của lão già Ninh Hoài Sơn để lại!" Phạm Đồng nhe răng cười tàn nhẫn, quay sang ra lệnh cho hai tên đệ tử chấp pháp cấp thấp đang đứng canh gác ngoài cổng pháp trường: "Hai người các ngươi! Tiến về phía nghĩa trang, lục soát túp lều rách của tên Ninh phế vật này cho ta! Tìm kỹ từng tấc đất, xem lão già Ninh Hoài Sơn có để lại bí kíp kiếm đạo hay cổ vật rỉ sét nào không! Nếu tìm thấy, ta sẽ thưởng cho các ngươi mỗi người hai viên linh thạch vụn sạch!"


"Tuân lệnh Phạm đại nhân!"


Hai tên đệ tử chấp pháp mặc y phục xám đậm lập tức vâng lệnh, hăm hở rút kiếm sắt rải bước tiến nhanh về phía rừng sâu nghĩa trang.


Ninh Chuyết nằm dưới đất, cơ thể vẫn co giật theo bản năng giả vờ, nhưng sâu trong lòng hắn, một gợn sóng lạnh lẽo bỗng chốc dâng trào tột độ.


Túp lều tranh của hắn chứa đựng chiếc nhẫn đồng rỉ sét bảo mệnh và tàn trang của Trảm Tiên Phán Mệnh Lục. Nếu để hai tên đệ tử chấp pháp lục soát ra được, bí mật huyết mạch gác sổ nợ của gia tộc Ninh thị sẽ bại lộ hoàn toàn trước Chấp Pháp Tiên Điện.


Lúc đó, không chỉ phụ thân hắn trong ngục tối chết không toàn thây, mà ngay cả muội muội Ninh Dao dưới hầm quặng cổ cũng sẽ bị bắt đi luyện chế Thuần Âm Mệnh Đan.


Sát cơ bùng phát cực hạn trong thức hải Ninh Chuyết, nhưng khuôn mặt hắn vẫn vặn vẹo đau đớn, miệng lầm bầm những lời vô nghĩa của kẻ tâm thần bộc phát oán độc.


Hắn phải hành động. Ngay trong đêm nay, trước khi hai tên đệ tử chấp pháp chạm vào bí mật của hắn.


Phạm Đồng nhìn lướt qua Ninh Chuyết một lần cuối đầy khinh bỉ, rồi vác đao sải bước rời khỏi pháp trường, hướng về phía biệt phủ xa hoa của Tào gia để báo cáo tình hình hằng ngày. Tiếng bước chân nặng nề của gã dần dần xa khuất dưới lớp huyết tro dày đặc.


Pháp trường Linh Châu u ám trở lại vẻ tĩnh lặng chết chóc hằng ngày. Chỉ còn tiếng gió bấc rít gào qua những khe đá xám bám đầy vết máu khô và tiếng tàn tro xám rơi rụng lả tả như những bông tuyết lạnh buốt mang theo huyết lệ phàm nhân.


Ninh Chuyết từ từ ngừng co giật. Hắn chống tay xuống nền đá lạnh buốt, chậm rãi ngồi dậy. Máu đen sủi bọt trên ngực dần dần rút ngược vào trong vết sẹo chữ thập Tội Ấn khi hắn vận hành nhịp thở quy tức để tái phong ấn dấu ấn nô dịch.


Hắn dùng tay quệt sạch vệt máu tươi lẫn tro đen nơi khóe miệng, đôi mắt xám tro tĩnh lặng ngẩng lên nhìn chằm chằm về hướng thung lũng nghĩa trang—nơi hai tên đệ tử chấp pháp đang tiến gần túp lều rách của hắn.


Một cơn bão lôi đình u ám đang ngưng tụ trên bầu trời Linh Châu, báo hiệu một đêm đẫm máu sắp bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!