Nhạc nềnResort5

Cơn Bão Mạng Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù mùa đông ở Hà Nội đục ngầu và đặc quánh như nước vo gạo, bám chặt lấy những mảng tường rêu phong loang lổ của con hẻm 102. Cái lạnh buốt xương luồn qua những khe hở của cánh cửa sổ gỗ mục nhà Khánh, mang theo hơi ẩm nhớp nháp đặc trưng của những ngày giáp Tết.


Khánh ngồi lặng người trên chiếc ghế gỗ sờn, một tay ôm lấy bả vai phải đang co rút đau nhức. Vết thương bầm tím từ những va chạm hôm trước vẫn âm ỉ hành hạ anh sau một đêm thức trắng dọn dẹp chuồng trại. Anh khẽ nhúc nhích cánh tay, cơn đau buốt nhói lên tận thái dương khiến anh phải nghiến chặt quai hàm đến bạnh cả quai quai xanh rêu sờn cũ của chiếc áo bảo hộ. Dưới hiên trước, mùi bã cà phê phơi khô tỏa ra nồng ấm, cố gắng nuốt chửng cái mùi hăng hắc của dung dịch Cloramin B sát khuẩn mà Thảo vừa phun xịt lúc sáng sớm hòng giữ gìn cam kết vệ sinh với tổ dân phố.


Nhưng sự tĩnh lặng dường như là một thứ xa xỉ ở cái ngõ sâu hun hút này.


Ngay đầu ngõ, quán nước chè của bà Xoan đã rục rịch mở cửa từ sáu giờ sáng. Bà Xoan ngồi trên chiếc ghế đòn tre thấp, đôi môi thâm sì vì ăn trầu khẽ nhai nhóp nhép, tay cầm chiếc quạt nan sờn rách phe phẩy liên tục dù trời đang rét căm căm. Ánh mắt hí lém lỉnh của bà ta quét qua quét lại mỗi khi có bóng người đi ngang qua.


"Tôi nói thật với chị," bà Xoan ghé sát tai một người đàn bà đi chợ sớm, giọng nói chua ngoa hạ thấp xuống nhưng vẫn đủ để vọng đi khá xa trong không gian tĩnh mịch. "Cái ngữ thằng Khánh dọn phân chó mèo không công á? Đời này làm gì có ai dở hơi thế. Chị cứ nhìn con chó Golden lông vàng óng mượt nhà nó mà xem, loại đấy bán đi cũng được dăm bảy triệu. Nó cứ gom chó cỏ, mèo hoang của cả ngõ về, danh nghĩa là cứu hộ cứu nạn cho oai, chứ thực chất là vỗ béo rồi lén tuồn ra lò mổ của lão Sâm ngoài đê sông Hồng để lấy tiền tiêu xài rượu chè đấy! Tôi còn lạ gì cái lò mổ lão Sâm, đêm nào chả có xe ba gác chở bao tải đen qua lại đường đê."


Người đàn bà đi chợ tặc lưỡi, gương mặt lộ rõ vẻ nghi kị: "Thật thế hả chị? Thảo nào hôm trước thấy đoàn thanh tra xuống mà nhà nó sạch sẽ lạ thường, chắc chắn là có người báo trước để tẩu tán chứng cứ rồi."


Lời đồn vỉa hè như một thứ virus vô hình, không cần cánh mà bay, luồn lách qua từng ô cửa sổ của những căn nhà trọ ẩm thấp trong hẻm 102. Người ta bắt đầu nhìn về phía căn nhà cấp bốn cuối ngõ bằng ánh mắt dò xét, đề phòng.


Bên trong trạm cứu hộ, Thảo đứng lặng người trước khoang chứa thức ăn. Đôi kính cận dày cộp của cô bám đầy hơi nước từ nồi cháo cổ gà hầm loãng đang sôi sùng sục trong góc bếp. Cô đưa bàn tay gầy gò, run rẩy nhấc chiếc thùng nhựa đựng thức ăn hạt giá sỉ lên.


Nó nhẹ bẫng.


Những hạt cám màu nâu xám cuối cùng sột soạt dưới đáy thùng. Trạm đã hết sạch hạt ăn cho bầy chó mèo từ tối qua. Thảo cắn chặt môi, cúi đầu nhìn cuốn sổ tay ghi chép lâm sàng dính đầy vết mực và vết bẩn. Trang cuối cùng ghi rõ khoản nợ thuốc thú y tại đại lý của Đạt trình dược viên đã chạm ngưỡng mười lăm triệu đồng—con số giới hạn mà Đạt có thể bảo lãnh nợ cho trạm. Sáng nay, Đạt đã nhắn tin báo công ty siết doanh số, không thể tuồn thêm bất kỳ lọ kháng sinh hay bao hạt nào dưới dạng nợ gối đầu được nữa.


Tiếng rên rỉ yếu ớt của chú chó Golden Bột vang lên từ chiếc chuồng gỗ pallet cách âm dã chiến. Bột khẽ cọ cái đầu to lớn vào vách chuồng, đôi mắt nâu sẫm ươn ướt nhìn Thảo như đang cầu xin một chút thức ăn. Vết sẹo rách cổ sâu hoắm do xích sắt bạo hành trước đây—vết tích tàn nhẫn của gã Hùng chủ cũ—vẫn còn hằn rõ một vệt đỏ sẫm dưới lớp lông vàng mới mọc.


Nước mắt Thảo chực trào ra. Cô sinh viên hai mươi tuổi cảm thấy một sự bất lực tột cùng đè nặng lên lồng ngực. Cô yêu bầy thú này vô điều kiện, nhưng cái dạ dày rỗng của mười lăm sinh mệnh tại đây không thể lấp đầy bằng tình yêu thương suông.


Lướt qua trang Facebook cá nhân, Thảo nhìn thấy những bài đăng của các hội nhóm cứu hộ khác nhận được hàng ngàn lượt quyên góp nhờ những hình ảnh thương tâm. Một ý nghĩ bộc phát, liều lĩnh lóe lên trong đầu cô. Thảo rút chiếc điện thoại Oppo cũ nứt màn hình ra, tiến lại gần chuồng của Bột.


Cô khẽ vuốt ve đầu chú chó, rồi lật nhẹ lớp lông cổ để lộ ra vết sẹo rách da thịt chằng chịt, thâm tím vẫn còn rỉ dịch nhẹ của nó. Ánh đèn flash từ điện thoại nháy lên một phát chói lòa trong bóng tối của phòng sơ cứu. Thảo soạn nhanh một dòng trạng thái đầy cảm động, kể về hoàn cảnh bạo hành dã man của Bột dưới tay gã chủ nghiện rượu, về việc trạm cứu hộ hẻm 102 đang kiệt quệ tài chính, hết sạch hạt ăn hằng ngày và đang nợ tiền thuốc ngập đầu. Cuối bài viết, cô đính kèm số tài khoản cá nhân và địa chỉ cụ thể của trạm cứu hộ cuối hẻm 102.


"Cầu xin mọi người cứu giúp tụi nhỏ... chỉ cần một bao hạt giá sỉ thôi cũng được..." Thảo lẩm bẩm, ngón tay run rẩy nhấn nút đăng bài lên một nhóm yêu động vật lớn tại Hà Nội.


Bài viết như một mồi lửa ném vào bãi xăng khô. Chỉ sau ba tiếng đồng hồ, bài đăng của Thảo đã đạt hơn năm ngàn lượt chia sẻ và hàng ngàn bình luận. Điện thoại của Thảo rung lên liên khúc, tiếng chuông thông báo tin nhắn chuyển khoản nổ liên tục: năm mươi nghìn, một trăm nghìn, hai trăm nghìn... Lòng tốt của cộng đồng mạng đổ về như một dòng thác ấm áp. Thảo mừng rỡ đến mức bật khóc, cô vội vàng chạy ra quán tạp hóa của bà Mười để đặt mua khẩn cấp ba bao hạt lớn.


Nhưng dòng thác ấy cũng mang theo những rác rưởi bẩn thỉu của mạng xã hội.


"Anh Khánh! Có biến lớn rồi!"


Tiếng gọi hớt hải của Linh trà đá vang lên ngoài cổng sắt. Linh chạy xộc vào phòng sơ cứu, gương mặt hạt tiêu tái mét vì lo lắng. Cô chìa chiếc màn hình điện thoại ra trước mặt Khánh, người đang lầm lì lau chùi bộ dụng cụ phẫu thuật inox trong hộp nhôm cũ.


"Anh xem đi! Bài đăng của con Thảo đang bị người ta ném đá dữ dội dưới phần bình luận kìa!" Linh nói, giọng run lên.


Khánh nheo mắt nhìn vào màn hình. Bên dưới bài đăng đẫm nước mắt của Thảo, xuất hiện hàng loạt những tài khoản ảo bắt đầu spam bình luận tiêu cực với tần suất chóng mặt.


*"Trạm này lừa đảo đấy mọi người ơi! Nuôi chó cảnh đắt tiền như Golden mà bảo nghèo không có hạt ăn. Có khi gom tiền từ thiện để ăn chơi chứ cứu hộ gì!"*

*"Nhìn cái vết sẹo cổ con chó đi, chắc chắn là tụi này tự rạch ra để câu view trục lợi tiền quyên góp chứ làm gì có chủ cũ nào bạo hành dã man thế!"*

*"Nghe bảo trạm này lén bán chó cỏ cho lò mổ lão Sâm ngoài đê sông Hồng, có ai kiểm chứng chưa?"*


Những bình luận độc địa ấy bắt đầu dẫn link về những lời đồn thổi vỉa hè của bà Xoan. Thậm chí, một số tài khoản nặc danh còn tag tên chuỗi phòng khám thú y lớn PetCure của Hoàng vào để 'nhờ chuyên gia đánh giá vết thương có phải tự tạo hay không'.


Khánh đứng phắt dậy. Gương mặt anh tối sầm lại, hai bàn tay chằng chịt vết xước rớm máu siết chặt lấy cạnh bàn mổ inox đến mức các khớp xương trắng bệch. Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt, lồng ngực anh phập phồng thở dốc. Bóng ma tâm lý quá khứ—biến cố anh bị bão mạng vùi dập và bị PetCure thâu tóm thương mại khi dính vào tiền từ thiện không minh bạch năm xưa—ập về như một trận cuồng phong, bóp nghẹt phế quản anh.


"Thảo!" Khánh gầm lên, thanh âm khàn đặc nhưng đanh thép vang vọng khắp căn nhà cấp bốn.


Thảo từ góc bếp chạy ra, tay vẫn còn dính đầy bột cám hầm cháo. Nhìn thấy vẻ mặt đáng sợ của Khánh, cô khựng lại, đôi vai khẽ co rúm vì sợ hãi.


"Ai cho phép cô chụp ảnh con Bột đăng lên mạng?" Khánh tiến lại gần, từng bước chân của anh nặng nề như búa nện. Giọng anh run lên vì kiềm chế cơn thịnh nộ: "Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi? Trạm này hoạt động tự phát, tự túc bằng sức của chúng ta! Tôi thà đi chạy Grab đêm, thà nhịn ăn chứ tuyệt đối không bao giờ được dùng hình ảnh thương tâm, rách da chảy máu của động vật để cầu xin sự bố thí của người đời! Cô đang bán rẻ danh dự của cái trạm này để đổi lấy vài bao hạt giá sỉ đấy à?"


Thảo sững sờ. Nỗi uất ức dồn nén suốt những ngày qua bùng phát, cô hét lên trong nước mắt: "Em bán rẻ danh dự của trạm hồi nào? Em làm thế là vì ai? Anh nhìn vào cái thùng hạt trống rỗng kia đi! Anh nhìn vào bầy chó mèo đang đói lả ngoài sân đi! Anh thà giữ cái sĩ diện y đức chết tiệt của anh, thà để chúng nó chết đói còn hơn là nhận sự giúp đỡ của mọi người à? Sổ nợ thuốc của Đạt đã mười lăm triệu rồi, anh định lấy gì để mua thuốc kháng sinh cho ca viêm phổi ngày mai?"


"Im đi!" Khánh đập mạnh bàn tay xuống mặt bàn inox phát ra tiếng coong chói tai. Vết bầm tím ở bả vai phải co rút đau nhói khiến anh khẽ nhăn mặt, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng như băng: "Cô có biết truyền thông mạng xã hội là cái gì không? Nó là một con quái vật sẵn sàng nhai nát lòng tốt của cô chỉ trong một tích tắc! Hôm nay cô nhận của người ta một đồng, ngày mai người ta có quyền đứng trước cửa trạm này chỉ tay vào mặt cô đòi hỏi, phán xét quy trình điều trị của tôi. Thằng Hoàng ở PetCure chỉ chờ có thế để nhảy vào vu khống chúng ta trục lợi từ thiện chui, rồi ép chính quyền đóng cửa trạm! Cô muốn cứu tụi nhỏ hay muốn đẩy chúng nó vào đường chết hả?"


Thảo khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Cô chỉ tay vào chú chó Bột đang run rẩy nép sâu vào góc chuồng gỗ pallet: "Nhưng tụi nhỏ cần ăn! Chúng nó không thể ăn cái danh dự hay y đức của anh để sống qua ngày hôm nay được! Anh bảo thủ, anh ích kỷ và cộc cằn vô lý!"


Linh trà đá bước vào giữa hai người, cố gắng đẩy Khánh lùi lại: "Kìa Khánh! Thôi đi! Con Thảo nó còn trẻ, nó lo cho tụi nhỏ quá nên mới làm thế thôi. Có gì từ từ bảo nhau, sao mày lại mắng nó nặng lời thế?"


"Gỡ bài viết ngay lập tức!" Khánh không nhìn Linh, giọng anh lạnh lùng, dứt khoát đưa ra mệnh lệnh tối hậu cho Thảo. "Tôi yêu cầu cô gỡ bài đăng và hoàn trả lại toàn bộ số tiền quyên góp đã chuyển vào tài khoản của cô trong ngày hôm nay. Trạm này không nhận tiền từ thiện không minh bạch."


Thảo nhìn Khánh bằng ánh mắt đầy tổn thương và thất vọng sâu sắc. Cô sinh viên nhút nhát bấy lâu nay luôn cúi đầu chịu đựng những lời mắng chửi nghiêm khắc của Khánh để học việc, giờ đây dường như đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng.


Cô lau nước mắt bằng vạt áo phông sờn cũ, lẳng lặng quay vào phòng xếp gọn cuốn sổ tay ghi chép lâm sàng và chiếc ba lô vải vào người. Cô bước qua Khánh, giọng nói nghẹn ngào nhưng lạnh ngắt: "Em gỡ bài rồi. Số tiền quyên góp em cũng sẽ hoàn trả lại từng đồng cho người ta. Từ ngày mai, em sẽ không đến trạm nữa. Anh tự đi mà giữ cái y đức cao quý của anh đi."


Cánh cổng sắt khép lại bằng một tiếng sầm khô khốc, cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ thầy trò giữa Khánh và Thảo.


Căn nhà cấp bốn rơi vào khoảng không gian tĩnh lặng, ngột ngạt đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng gió bấc rít qua khe cửa sổ vỡ rầm rập và tiếng rên rỉ yếu ớt của chú chó Bột dưới hiên trước. Khánh ngồi sụp xuống ghế, hai bàn tay đan chặt vào nhau để che giấu cơn run rẩy chấn thương tâm lý đang tái phát dữ dội trong lồng ngực. Anh biết mình đã tổn thương Thảo sâu sắc, nhưng nỗi sợ hãi về một cuộc khủng hoảng truyền thông bẩn bóp nghẹt mọi suy nghĩ ôn hòa trong đầu anh.


Trong khi đó, tại một quán rượu đế xập xệ nằm khuất sau con đường đê sông Hồng lộng gió.


Không gian nồng nặc mùi rượu rẻ tiền, mùi khói thuốc lá và tiếng chửi thề hỗn tạp của những kẻ cờ bạc vặt. Gã Hùng ngồi gác một chân lên chiếc ghế nhựa hoen ố, tay cầm chiếc điện thoại Oppo cỏ nứt màn hình lướt Facebook liên tục. Gương mặt gã hốc hác, da xám xịt vì bia rượu, đôi mắt vằn tia máu đỏ sọc lên đầy vẻ kích động.


Ngón tay cáu bẩn của gã dừng lại ở một bài viết được chia sẻ rầm rộ trên nhóm yêu thú cưng, dù bài viết gốc đã bị gỡ bỏ cách đó vài phút. Gã dụi mắt, kéo sát màn hình điện thoại vào sát mặt để nhìn kỹ bức ảnh chụp chú chó Golden bị rách cổ sâu hoắm.


Đặc biệt là vệt sẹo tai hình khuyết tròn ở tai trái.


"Địt... Địt mẹ!" Gã Hùng bật dậy khỏi ghế, làm đổ vỡ cả chiếc chén hoa hồng đựng rượu đế xuống đất phát ra tiếng loảng xoảng. Gã thở dốc, lồng ngực phập phồng, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ tham lam tột độ.


"Con chó Golden năm triệu của tao!" Gã Hùng rít lên qua kẽ răng vàng xỉn. Gã quay sang gã đồng bọn Tiến Què đang ngồi nhậu bên cạnh, chỉ thẳng vào màn hình điện thoại: "Thằng Tiến! Mày nhìn đi! Đúng là con chó Golden thuần chủng của tao bị thằng Khánh hẻm 102 cướp đi rồi! Địa chỉ nhà nó ghi rõ ràng ở đây: Căn nhà cấp bốn cuối hẻm 102! Mẹ kiếp, hèn chi bấy lâu nay tao tìm không ra!"


Gã Hùng siết chặt chiếc kìm cộng lực han gỉ đang giắt sau thắt lưng quần, nụ cười xảo quyệt bộc phát trên gương mặt đầy sẹo: "Đi thôi mày! Đêm nay tao phải kéo anh em sang đập nát cái trạm của nó, đòi lại con chó đắt tiền về bán lấy tiền trả nợ cờ bạc!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!