Cuộc Thanh Tra Đột Xuất
Tiếng loa phường rít lên một hồi chói tai rồi tắt lịm, để lại khoảng không gian im ắng đến rợn người của con hẻm 102. Ánh sáng ngày đông đục ngầu như nước vo gạo lùa qua khe cửa sổ gỗ mục, rọi lên nền xi măng lấm lem những mẩu mùn cưa và những vệt keo con chó chưa kịp khô.
Khánh ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào cạnh chiếc bàn mổ inox tự chế. Bả vai phải của anh co rút lại, từng cơn đau buốt nhói lên tận thái dương sau một đêm thức trắng cưa xẻ, đục mộng. Hai bàn tay anh chằng chịt vết xước đỏ hỏn do dăm gỗ thông đâm vào, rát buốt mỗi khi khẽ cử động. Bên cạnh anh, Lâm Tattoo nằm dài trên sàn, ngáy pho pho, một cánh tay xăm trổ kín mít vẫn gác hờ lên chiếc cưa tay gỉ sét.
Trong chiếc chuồng gỗ pallet thông vừa hoàn thành, chú chó Golden Bột vẫn nằm cuộn tròn ngủ thiêm thiếp. Lớp mút hột gà cách âm màu xám đen dán kín vách chuồng đã phát huy tác dụng triệt để. Thỉnh thoảng, Bột khẽ giật mình, tai động đậy, nhưng tiếng sột soạt nhỏ nhoi đó hoàn toàn bị nuốt chửng bên trong lớp vách kép. Mùi hương nồng ấm của bã cà phê khô rải dưới khay chuồng tỏa ra, lấn át hoàn toàn cái mùi hăng hắc, lạnh lẽo của dung dịch Cloramin B sát khuẩn mà Thảo vừa phun xịt lúc nửa đêm.
"Anh Khánh... anh Khánh ơi!"
Tiếng gọi hớt hải của Linh trà đá từ ngoài ngõ vọng vào phá vỡ sự tĩnh lặng. Linh chạy xộc qua cánh cổng sắt, gương mặt hạt tiêu đỏ bừng vì lạnh và thở không ra hơi. Cô chống hai tay vào đầu gối, hổn hển nói: "Đến rồi! Lão Tấn dẫn theo một lão béo mặc sắc phục thanh tra môi trường, tay cầm cặp da, đang đi hùng hổ từ đầu ngõ vào đây. Chị thấy lão Tấn vừa đi vừa chỉ trỏ, vẻ mặt đắc ý lắm. Lão Bình tổ phó cũng lảng vảng đằng sau. Anh chuẩn bị nhanh lên!"
Lâm Tattoo giật mình choàng tỉnh, bật dậy như một chiếc lò xo, vớ lấy chiếc khóa chữ U dựng góc tường: "Mẹ kiếp, bọn này định cậy quyền bẻ măng à? Để tao ra chặn đầu ngõ!"
"Ngồi xuống!" Khánh khàn giọng ra lệnh, thanh âm khô khốc nhưng đanh thép khiến Lâm khựng lại. Anh nén cơn đau vai, vịn tay vào cạnh bàn mổ để đứng dậy. Chiếc áo bảo hộ màu xanh rêu sờn cũ bị rách một đường dài ở bả vai phải co kéo theo từng cử động. Anh nhìn sang Thảo đang đứng run rẩy ở góc phòng, đôi kính cận dày cộp bám đầy hơi sương: "Thảo, mang tập sổ y bạ viết tay và hồ sơ tiêm phòng của tụi nhỏ ra đây. Quân, mang xô nước lau sàn dấm tỏi ra lau lại hiên trước một lần nữa. Tuyệt đối không được để xảy ra cãi vã."
Chưa đầy mười phút sau, tiếng đập cửa rầm rầm vang lên dồn dập ngoài cổng sắt.
"Thằng Khánh! Mở cổng ra! Đoàn kiểm tra liên ngành của phường xuống làm việc!" Giọng ông Tấn oang oang, đầy vẻ hách dịch.
Khánh lẳng lặng bước ra mở chốt cổng sắt. Gió bấc ùa vào, mang theo cái lạnh buốt xương. Trước mặt anh, ông Tấn đứng khoanh tay, mặc bộ đồ ngủ sọc xanh, gương mặt hằm hằm cau có đầy vẻ thỏa mãn. Đứng bên cạnh ông ta là một người đàn ông béo tốt, bụng to vượt mặt, mặc sắc phục thanh tra môi trường phẳng phiu nhưng xộc xệch, mắt đeo kính râm đen che nửa khuôn mặt xám xịt. Đó là ông Chương, cán bộ thanh tra môi trường quận sở tại.
Ông Chương không thèm nhìn Khánh, rút chiếc thẻ ngành ra quẹt nhanh trước mắt anh rồi bước thẳng vào sân trước trạm cứu hộ mà không đợi sự cho phép. Ông ta hếch cằm, giọng hách dịch: "Tôi là Chương, thanh tra môi trường quận. Chúng tôi nhận được đơn thư khiếu nại tập thể của cư dân hẻm 102 về việc hộ gia đình anh Nguyễn Hoàng Khánh tự ý thiết lập cơ sở nuôi giữ động vật không phép, gây ô nhiễm tiếng ồn nghiêm trọng và xả thải rác thải y tế nguy hại ra môi trường chung. Đề nghị anh hợp tác để chúng tôi tiến hành kiểm tra thực địa."
Ông Tấn đứng bên cạnh bồi thêm, ngón tay chỉ thẳng vào mặt Khánh: "Đấy, cán bộ xem đi! Sân nhà nó lúc nào cũng nồng nặc mùi thuốc sát trùng hôi thối. Nước thải rửa chuồng chó chuồng mèo cứ thế xả thẳng ra rãnh thoát nước chung của ngõ, làm cả khu phố mất danh hiệu văn hóa!"
Khánh nhìn vệt nước loang lổ trên khoảng sân xi măng trước nhà, bình tĩnh đáp: "Báo cáo cán bộ, đêm qua Hà Nội có mưa giông lớn, vệt nước trên sân hoàn toàn là nước mưa đọng lại từ mái hiên chưa kịp ráo. Trạm cứu hộ của chúng tôi không hề xả thải nước rửa chuồng trực tiếp ra ngõ chung."
"Anh đừng có ngụy biện!" Ông Chương cắt ngang đầy gay gắt, tay rút chiếc bút bi gõ mạnh vào tập biên bản kẹp trên bảng nhựa: "Nước thải từ phân, nước tiểu động vật mang theo mầm bệnh nguy hiểm. Anh có hệ thống xử lý nước thải đạt chuẩn không? Nếu không có, tôi lập biên bản đình chỉ hoạt động và phạt hành chính mức cao nhất ngay lập tức!"
Khánh không hề bối rối. Anh dẫn ông Chương đi vòng ra phía sau khoảng hiên chật hẹp, chỉ tay vào một hệ thống thùng nhựa lớn được đấu nối tỉ mỉ bằng ống nhựa PVC: "Toàn bộ nước rửa chuồng của trạm đều được gom vào hệ thống lọc cát thô tự chế này. Nước thải trước khi xả ra cống chung đều được lọc qua ba lớp cát thạch anh, than hoạt tính và sỏi lọc, đồng thời đã được khử trùng bằng dung dịch Cloramin B tỷ lệ 1:100 để triệt tiêu hoàn toàn mầm bệnh. Cán bộ có thể lấy mẫu nước tại đầu ra để xét nghiệm sinh hóa."
Ông Chương cúi xuống nhìn hệ thống lọc cát thô sạch sẽ, không hề có một vệt cặn bẩn hay mùi hôi thối nào bốc lên. Gương mặt béo tốt của ông ta khẽ biến sắc, vầng trán lấm tấm mồ hôi dù trời đang lạnh buốt. Ông ta liếc nhanh sang ông Tấn, người cũng đang há hốc mồm kinh ngạc vì không ngờ Khánh lại chuẩn bị một hệ thống lọc nước quy củ đến thế.
Không cam chịu thất bại, ông Tấn lách người bước lên, cố tình đi về phía dãy chuồng gỗ pallet mới đóng. Ông ta cố hít hà thật mạnh để tìm mùi hôi, nhưng cánh mũi chỉ chạm phải hương thơm nồng ấm, dễ chịu của bã cà phê khô hòa quyện cùng mùi gỗ thông mới cắt. Cơn giận dữ bốc lên, ông Tấn cố tình dùng mũi chân gạt mạnh vào góc một chiếc khay cát mèo đặt dưới hiên, hòng làm cát vương vãi ra sàn để lấy cớ vu khống trạm mất vệ sinh.
"Ông Tấn! Đề nghị ông giữ khoảng cách an toàn và tôn trọng quy trình kiểm tra của đoàn!"
Một giọng nói nghiêm nghị, sắc sảo vang lên từ cổng sắt. Bà Nga tổ trưởng dân phố bước vào sân. Bà mặc bộ đồ lụa Hà Đông màu mận chín, đeo kính lão gọng đen, phong thái cương trực đầy uy tín. Theo sau bà là bác bảo vệ tổ dân phố ông Hùng đeo băng đỏ ở cánh tay.
Bà Nga nhìn ông Tấn bằng ánh mắt nghiêm khắc, khiến ông ta lập tức rụt chân lại, mặt đỏ gay vì xấu hổ. Bà Nga quay sang ông Chương, khẽ gật đầu chào xã giao: "Chào đồng chí Chương. Tôi là Nga, tổ trưởng dân phố mười hai. Cuộc kiểm tra đột xuất này của các đồng chí dựa trên đơn thư khiếu nại, nhưng tôi yêu cầu đoàn phải làm việc khách quan, công tâm dựa trên biên bản thực tế, không được hạch sách hay áp đặt cảm tính lên người dân khi chưa có chứng cứ rõ ràng."
Sự xuất hiện của bà Nga khiến ông Chương chột dạ. Ông ta biết bà Nga là người có tiếng nói uy tín và cực kỳ nguyên tắc ở phường này. Ông ta hắng giọng, cố vớt vát thể diện: "Vâng, báo cáo bà tổ trưởng, chúng tôi làm việc hoàn toàn theo quy trình. Về phần nước thải tạm thời chưa phát hiện vi phạm trực quan, nhưng còn vấn đề rác thải y tế nguy hại thì sao? Chó mèo bị bệnh ở đây được tiêm truyền liên tục. Kim tiêm dính máu, bông băng bẩn nếu vứt chung với rác thải sinh hoạt sẽ là nguồn lây nhiễm dịch bệnh cực kỳ nguy hiểm cho cả khu phố!"
Ông Tấn như vớ được cọc, lập tức nhao lên: "Đúng đấy! Đêm nào tôi cũng thấy nó cầm kim tiêm đi lại. Lũ trẻ con trong ngõ mà giẫm phải kim tiêm dính máu chó dại thì ai chịu trách nhiệm hả?"
Thảo đứng bên cạnh nghe vậy thì hoảng sợ tột độ. Đôi vai cô run lên bần bật, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo phông sờn cũ. Cô nhìn Khánh bằng ánh mắt cầu cứu, nước mắt đã chực trào ra sau tròng kính dày.
Khánh đưa bàn tay thô ráp, đầy vết xước rớm máu vỗ nhẹ lên vai Thảo để trấn an. Anh nhìn thẳng vào mắt ông Chương, giọng điệu điềm đạm nhưng đanh thép: "Trạm cứu hộ của chúng tôi tuân thủ nghiêm ngặt quy trình phân loại rác thải y tế đặc biệt. Thảo, mang hộp vàng ra đây."
Thảo hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô run rẩy bước vào phòng sơ cứu, xách ra một chiếc hộp nhựa cứng màu vàng có nắp đậy kín, bên trên dán nhãn biểu tượng rác thải nguy hại màu đen nổi bật.
Khánh đặt chiếc hộp vàng lên bàn mổ inox, mở nắp cho ông Chương xem: "Toàn bộ kim tiêm, lưỡi dao mổ sau khi sử dụng đều được bỏ vào hộp nhựa cứng chuyên dụng này để tránh đâm xuyên thấu. Bông băng dính máu được đóng gói riêng vào túi nylon đen dày, xịt khử trùng bằng Cloramin B trước khi niêm phong. Định kỳ hằng tuần, chúng tôi đều nhờ chị Thắm công nhân môi trường đô thị gom riêng để xử lý theo đúng quy chuẩn rác thải y tế nguy hại của quận. Đây là sổ ký nhận bàn giao rác thải y tế có chữ ký của chị Thắm hằng tuần, mời cán bộ kiểm tra."
Khánh lật mở cuốn sổ tay bìa da cũ, xuất trình từng dòng chữ ký nhận rõ ràng, minh bạch.
Ông Chương cầm cuốn sổ, ngón tay run nhẹ. Ông ta cố tìm một kẽ hở, một vết mờ hay một dòng tẩy xóa nhưng mọi thứ đều được Khánh ghi chép tỉ mỉ, khoa học đến mức hoàn hảo. Sự ngăn nắp và sạch sẽ vượt mức tiêu chuẩn thông thường của một trạm cứu hộ tự phát khiến một cán bộ thanh tra kỳ cựu như ông Chương cũng không thể bắt bẻ được bất kỳ lỗi nhỏ nào.
Bà Nga tổ trưởng bước tới, ghé mắt nhìn vào cuốn sổ rồi nghiêm giọng nói: "Đồng chí Chương xem kỹ chưa? Tôi thấy cháu Khánh làm việc rất quy củ, sạch sẽ và có trách nhiệm hơn nhiều hộ dân trong ngõ này. Việc cứu hộ động vật của cháu hoàn toàn là tự phát bằng tiền túi, không hề kinh doanh hay gây ô nhiễm như đơn thư phản ánh."
Ông Chương biết mình đã hoàn toàn thất thế. Cuộc thanh tra bẩn được bôi trơn bởi những buổi nhậu nhẹt và phong bì của ông Tấn đã hoàn toàn phá sản trước sự chuẩn bị vệ sinh hoàn hảo của Khánh. Ông ta lúng túng gập cuốn sổ lại, đút bút vào túi áo, cố vớt vát chút uy quyền cuối cùng: "Được rồi... Qua kiểm tra thực địa trực quan, trạm cứu hộ tạm thời đáp ứng được các tiêu chuẩn vệ sinh dịch tễ cơ bản. Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn lâu dài cho khu dân cư, anh Khánh phải ký vào bản cam kết vệ sinh môi trường nghiêm ngặt hằng ngày, chịu sự giám sát chặt chẽ từ tổ dân phố. Chỉ cần có một phản ánh về mùi hôi hay rác thải y tế phát tán, chúng tôi sẽ lập biên bản xử phạt ngay lập tức."
"Tôi đồng ý ký," Khánh trả lời dứt khoát. Anh cầm bút, ký tên vào bản cam kết bằng đôi bàn tay chằng chịt vết xước rớm máu.
Ông Chương vội vã thu dọn hồ sơ, chào bà Nga một tiếng rồi rảo bước đi thẳng ra cổng sắt như muốn trốn chạy khỏi bầu không khí nồng ấm mùi bã cà phê của trạm cứu hộ.
Ông Tấn đứng chôn chân giữa sân, gương mặt xám xịt vì tức giận và hụt hẫng. Kế hoạch dùng luật pháp để cưỡng chế, đuổi cổ trạm cứu hộ của Khánh ra khỏi hẻm 102 đã hoàn toàn thất bại ngay trong buổi sáng hôm nay. Ông ta trừng mắt nhìn Khánh, ngực phập phồng thở dốc, rồi hậm hực quay người bước đi, cố tình nện gót chân thật mạnh xuống nền xi măng.
"Cảm ơn bà tổ trưởng đã giám sát công tâm," Khánh cúi đầu chào bà Nga khi cánh cổng sắt khép lại.
Bà Nga nhìn Khánh, ánh mắt bà thoáng hiện lên vẻ ái ngại xen lẫn nghiêm khắc: "Cháu vượt qua được lần này là nhờ cháu làm việc sạch sẽ, đúng khoa học. Nhưng ông Tấn là người thù dai, lão Bình tổ phó lại đang muốn lấy lòng lão ta. Cháu phải cẩn thận, đừng để xảy ra bất kỳ sơ hở nào về tiếng ồn hay vệ sinh trong những ngày tới."
Khánh lặng lẽ gật đầu. Anh biết cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.
Ngoài đầu ngõ, dưới hiên quán trà đá của Linh, ông Tấn đứng tựa lưng vào cột điện, gương mặt hằn học đầy vẻ thù hằn. Bà Xoan bán nước bên cạnh khẽ ghé tai ông ta, thì thầm điều gì đó đầy xảo quyệt. Ông Tấn khẽ nhếch mép cười lạnh, ánh mắt dòm ngó hướng về phía căn nhà cấp bốn cuối hẻm, nơi tiếng sủa trầm đục của chú chó Bột vừa khẽ vang lên bên trong chuồng cách âm dã chiến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!