Gia Cố Trạm Và Những Tấm Pallet Gỗ
Sương mù buổi sáng của hẻm 102 bắt đầu tan dần dưới cái lạnh hanh hao của mùa đông Hà Nội, nhưng không khí bên trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ cuối hẻm vẫn đặc quánh một áp lực vô hình. Khánh lầm lũi bước qua bậc thềm gỗ mục, mùi hóa chất Cloramin B hăng hắc từ chiếc xô nhựa hòa cùng mùi máu khô dính trên bàn mổ inox tự chế xộc thẳng vào cánh mũi, tạo nên một hỗn hợp mùi vị lợm giọng. Dưới gầm bàn, chú chó Golden Retriever—mà Linh trà đá vừa đặt tên là Bột đêm qua—vẫn nằm thiêm thiếp trên tấm chăn nỉ cáu bẩn. Lồng ngực nó phập phồng từng nhịp yếu ớt, chiếc mõm quấn băng gạc trắng khẽ rung lên mỗi khi có luồng gió bấc rít qua khe cửa sổ gỗ mục nát.
Khánh quỳ xuống nền xi măng ẩm lạnh, vết rách ở bả vai phải của chiếc áo bảo hộ màu xanh rêu cũ sờn khẽ co kéo, cọ sát vào vết bầm tím sưng tấy do cú xô ngã đêm qua khiến anh nhíu chặt mày đau đớn. Đôi bàn tay phồng rộp, rớm máu khô bám đầy bụi bẩn bỗng chốc rát buốt khi anh nhúng chiếc khăn bông vào chậu nước ấm để lau đi những vệt dịch rỉ ra từ vết mổ trên cổ Bột. Từng ngón tay anh khẽ run nhẹ—hội chứng chấn thương tâm lý từ quá khứ vẫn như một bóng ma lảng vảng, chực chờ bóp nghẹt sự tự tin của một cựu bác sĩ thú y mỗi khi đối mặt với một sinh mệnh đang thoi thóp.
"Anh Khánh..." Thảo bước ra từ vách ngăn phía sau, đôi kính cận dày cộp của cô bám đầy hơi nước từ nồi nước xông dấm tỏi khử mùi. Giọng cô sinh viên nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ hoang mang: "Chị Linh vừa nhắn tin cho em. Ông Tấn đã gom đủ chữ ký của mười hộ dân sát vách rồi. Ông Bình tổ phó đang hăm hở lập hồ sơ để sáng mai đưa đoàn kiểm tra liên ngành của phường xuống cưỡng chế trạm mình vì tội gây ô nhiễm tiếng ồn và mất vệ sinh dịch tễ. Mình phải làm sao đây anh?"
Khánh im lặng, hàm răng anh siết chặt đến mức quai hàm bạnh ra. Anh nhìn Bột, rồi nhìn sang dãy chuồng gỗ tạm bợ chứa ba chú mèo hoang mới cứu hộ tuần trước đang kêu meo meo đói ăn. Sổ nợ tiền thuốc thú y tại đại lý của Đạt đã chạm ngưỡng mười lăm triệu đồng, quỹ tiết kiệm cá nhân của anh thì trống rỗng. Nếu ngày mai đoàn kiểm tra ập vào và bắt quả tang tiếng sủa đêm cùng mùi hôi đặc trưng của chuồng trại, trạm cứu hộ tự phát này sẽ vĩnh viễn bị xóa sổ. Anh thà chịu nghèo, thà chịu khổ, chứ không thể để những sinh mệnh không tiếng nói này bị tống ra đường lớn, hoặc tệ hơn là rơi vào tay gã Hùng chủ cũ bạo hành đang cầm chiếc kìm cộng lực rình rập ngoài đầu ngõ.
"Lau dọn tiếp đi," Khánh khàn giọng, thanh âm khô khốc như củi mục. "Đêm nay tôi sẽ có cách."
Đúng chín giờ tối, khi cả con hẻm 102 đã chìm vào sự tĩnh lặng tịch mịch của đêm đông, tiếng động cơ pành pành đặc trưng của chiếc xe Wave Alpha màu đỏ tơi tả bỗng vang lên đầu ngõ rồi tắt lịm trước hiên nhà Khánh. Lâm Tattoo gạt chân chống xe, thân hình cao lớn một mét tám xăm trổ kín hai cánh tay lấm lem mùn cưa và sình lầy. Đằng sau yên xe máy của gã chằng buộc một đống cồng kềnh những tấm gỗ pallet thông cũ kỹ, xám xịt và sứt sẹo.
Lâm quệt mồ hôi nhễ nhại trên trán dù trời lạnh buốt, cười hở hàm răng khấp khểnh: "Khánh! Tao vừa lén vào bãi phế liệu cuối phố thu gom được đống gỗ pallet bỏ hoang này về cho mày đây. Chủ bãi phế liệu là khách quen xăm hình của tao nên lão cho không cả đống. Đêm nay hai thằng mình phải tự chế chuồng trại cách âm dã chiến, không thì sáng mai ông Bình tổ phó xuống xích cổ cả lũ nhỏ đi đấy!"
Nhìn đống gỗ pallet thông thô ráp bám đầy đất cát dọc đường đê sông Hồng, Khánh cảm thấy một luồng ấm áp len lỏi vào lồng ngực. Anh lẳng lặng vào nhà xách ra chiếc cưa tay gỉ sét và hộp đinh sắt cũ. Lâm Tattoo nhanh nhẹn tháo dây chằng, vác từng tấm pallet nặng trịch vào khoảng sân trước chật hẹp rộng chưa đầy mười lăm mét vuông.
Khánh đặt tấm gỗ pallet lên chiếc ghế đẩu, bắt đầu đưa những đường cưa đầu tiên. Tiếng cưa "ken két, sột soạt" vang lên trong đêm tĩnh mịch nghe chói tai đến rợn người. Khánh giật mình dừng tay, mắt liếc nhìn sang bức tường mỏng manh ngăn cách với nhà ông Tấn sát vách. Chỉ cần một tiếng động lớn lúc nửa đêm, ông Tấn sẽ có cớ gọi công an phường xuống lập biên bản gây rối trật tự công cộng ngay lập tức.
"Khoan đã, cưa tay thế này ồn quá, lại lâu nữa," Lâm Tattoo rỉ tai nói nhỏ, gương mặt bặm trợn lộ vẻ hiến kế: "Hay là thế này, tao có mang theo mấy tấm bạt nylon dày 3 lớp đây. Hai thằng mình quây kín mít mấy chiếc chuồng gỗ hiện tại của bầy chó mèo lại. Vừa cản được mùi hôi phát tán ra ngõ, vừa dập được tiếng sủa đêm. Khỏi phải cưa xẻ đóng ghép cho mệt xác."
Khánh nhíu mày suy nghĩ. Trong cơn túng quẫn và áp lực thời gian đè nặng, giải pháp của Lâm nghe có vẻ khả thi và tiết kiệm sức lực. Hai người lập tức bắt tay vào làm. Lâm kéo tấm bạt nylon xanh đỏ quây kín mít xung quanh chiếc chuồng gỗ của Bột, dùng dây kẽm buộc chặt các góc, không chừa một khe hở nào để âm thanh có thể lọt ra ngoài.
Nhưng chỉ chưa đầy mười phút sau, Khánh bỗng nghe thấy tiếng cào móng sột soạt đầy hoảng loạn bên trong chuồng. Anh vội vã ghé mắt nhìn qua khe bạt. Dưới ánh đèn neon lu mờ, chú chó Golden Bột đang thở dốc dồn dập, hai mắt trợn ngược lộ rõ lòng trắng, chiếc lưỡi dài thè ra ngoài chảy đầy nước dãi, lồng ngực phập phồng dữ dội như một ống bọng hết hơi.
"Lâm! Giật phăng tấm bạt ra ngay!" Khánh hét lên một tiếng nghẹn trong cổ họng, hai tay run rẩy lao vào giật tung lớp nylon dày.
Khánh quỳ sụp xuống, nhanh chóng bế Bột ra ngoài khoảng sân thoáng khí. Chú chó đổ gục xuống nền xi măng, hít lấy hít để luồng gió lạnh ban đêm để hồi sức. Khánh giận dữ quay sang mắng Lâm, giọng anh run lên vì sợ hãi: "Mày điên rồi Lâm ạ! Động vật không giống con người, chúng giải phóng nhiệt lượng chủ yếu qua đường hô hấp bằng cách thở thở dốc. Mày quây kín bạt nylon thế này sẽ làm không khí bên trong không thể lưu thông, độ ẩm tăng cao kết hợp với nhiệt lượng cơ thể chú chó tạo thành một lò hơi dồn nén. Chỉ cần ba mươi phút nữa thôi, nó sẽ bị ngạt khí độc và sốc nhiệt chết khô bên trong chuồng!"
Lâm Tattoo đứng ngây người, gương mặt xăm trổ đầy rẫy vẻ hối hận và sợ hãi. Gã đưa bàn tay thô ráp gãi đầu, giọng lí nhí: "Tao... tao xin lỗi. Tao chỉ nghĩ đơn giản là bịt kín thì không ồn... Suýt nữa thì tao giết chết nó rồi."
Cả hai rơi vào im lặng bế tắc. Đống gỗ pallet thông cũ vẫn nằm chỏng chơ dưới sân, chiếc cưa tay lạnh ngắt nằm im lìm bên cạnh. Khánh nhìn đôi bàn tay phồng rộp rớm máu của mình, bả vai phải bầm tím đau nhức nhối như muốn rụng ra sau cú xô lệch vừa rồi. Làm sao để đóng chuồng cách âm vững chắc từ đống pallet thông cũ này mà không gây ra tiếng động búa gõ "bôm bốp" đánh thức cả khu phố?
"Lũ trẻ ranh đóng chuồng thế kia thì có đến Tết cũng không xong, mà lại làm hỏng hết cả gỗ thông xịn."
Một giọng nói lầm lì, khàn đặc và đầy vẻ hách dịch bỗng vang lên từ phía cổng sắt. Khánh và Lâm giật mình quay lại. Dưới ánh sáng nhập nhẹm của ngõ chung, một dáng người gầy gò nhưng gân guốc, tóc bạc trắng cắt ngắn đang đứng khoanh tay nhìn vào. Đó là ông Bản, nghệ nhân mộc truyền thống về hưu sống sát vách nhà Khánh.
Khánh vội đứng dậy, cúi đầu chào lễ phép: "Cháu chào bác Bản. Cháu xin lỗi vì đã làm phiền bác giờ này..."
Ông Bản không đáp lời, ông lững thững bước vào sân, đôi mắt kèm nhèm liếc nhìn đống pallet gỗ thông rồi dừng lại ở chiếc ống nghe y tế Littmann cũ đang kẹp bên túi áo bảo hộ của Khánh. Ánh mắt ông lão thoáng dịu lại trong một tích tắc khi nhớ về người cha quá cố của Khánh—bác sĩ thú y Nghiêm, người năm xưa từng không quản đêm mưa cứu sống con trâu cày duy nhất của gia đình ông.
"Bố mày ngày xưa nhờ tao đóng chuồng ngựa, chuồng bò chưa bao giờ làm ăn cẩu thả và thiếu kiến thức như thế này," ông Bản hứ một tiếng, rồi cúi xuống nhặt một thanh pallet lên, dùng ngón tay thô ráp đầy vết chai sạn gõ gõ vào thớ gỗ. "Muốn cách âm mà không gây tiếng động ban đêm, tuyệt đối không được dùng đinh sắt gõ búa bôm bốp. Phải dùng kỹ thuật ghép mộng thủ công chốt gỗ dán keo. Tiếng cưa xẻ phải đưa nhịp dài, đều tay thì âm thanh sẽ trầm và không vang xa."
Nói đoạn, ông Bản quay về nhà và mang sang một bộ đục gỗ cầm tay bằng thép rèn thủ công sắc lẹm, đen bóng truyền qua ba đời. Ông lão bắt đầu lẳng lặng thị phạm. Đôi bàn tay gân guốc của người thợ mộc già đưa những đường đục ngọt lịm vào thớ gỗ thông, tạo ra những rãnh mộng khít khao mà không hề phát ra một tiếng động lớn nào.
"Nhìn kỹ đây," ông Bản chỉ vào rãnh mộng vừa đục: "Ghép các tấm pallet gỗ thông thành vách kép hai lớp. Ở giữa hai lớp gỗ này, các cháu phải chèn một lớp tấm mút hột gà cách âm màu xám đen này vào. Lớp mút xốp trứng này có tác dụng hấp thụ dao động âm thanh tiếng sủa, còn vách kép gỗ thông sẽ ngăn chặn tần số âm thanh vang ra ngoài. Đây là phương pháp đóng chuồng cách âm giá rẻ nhưng hiệu quả nhất cho nhà nghèo."
Khánh và Lâm Tattoo chăm chú lắng nghe như những đứa trẻ vỡ lòng. Dưới sự chỉ dẫn kỹ thuật tỉ mỉ của ông Bản, cả hai như được tiếp thêm một nguồn năng lượng mới. Khánh gạt đi cơn đau nhức nhối ở bả vai phải, cầm chiếc đục gỗ cầm tay, phối hợp cùng Lâm đưa những đường cưa tay nhịp nhàng, đều đặn theo đúng nhịp thở dài không vang xa.
Lâm Tattoo lấm lem mùn cưa trên những hình xăm rồng phượng, tỉ mỉ dùng cọ quét keo con chó chuyên dụng lên bề mặt tấm mút hột gà cách âm rồi dán chặt vào vách chuồng gỗ pallet thông. Đôi bàn tay xăm trổ vốn quen cầm máy xăm sắc nhọn giờ đây khéo léo vuốt phẳng từng nếp mút xốp trứng, ghép khít khao các chốt mộng gỗ thông lại với nhau dưới sự giám sát nghiêm khắc của ông Bản.
Càng về khuya, sương muối càng xuống đậm, buốt giá bám vào da thịt tê tái. Hai bàn tay Khánh chằng chịt những vết xước mới do dăm gỗ thông đâm vào rớm máu, bả vai phải đau nhức nhối đến mức anh phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên. Nhưng nhìn những chiếc chuồng gỗ cách âm vách kép dần hình thành vuông vắn, vững chãi, anh quên đi tất cả sự mệt mỏi thể xác.
Để giải quyết triệt để mùi hôi đặc trưng của chuồng trại và át hoàn toàn mùi hóa chất sát trùng Cloramin B hắc ín—những thứ vũ khí mà ông Tấn thường dùng để bắt bẻ—Khánh quyết định áp dụng kỹ thuật khử mùi hôi triệt để bằng bã cà phê. Anh lôi từ góc bếp ra một bao tải bã cà phê khô phơi nắng mà Linh trà đá đã gom góp từ quán nước đầu ngõ suốt cả tuần qua.
Khánh tỉ mỉ rải một lớp bã cà phê mỏng, đều đặn dưới khay lót của từng chiếc chuồng gỗ mới đóng. Hương thơm nồng ấm, dễ chịu của cà phê nhanh chóng tỏa ra, hòa quyện vào mùi gỗ thông mới cắt, hoàn toàn hút sạch hơi ẩm và dập tắt mùi hôi hắc ín của thuốc sát trùng. Không gian phòng sơ cứu dã chiến bỗng chốc trở nên ấm áp và dễ chịu lạ thường.
Đến năm giờ sáng, chiếc chuồng gỗ cách âm dã chiến thứ năm—chiếc chuồng lớn nhất dành cho Bột—chính thức hoàn thành dưới sự nghiệm thu gật đầu hài lòng hiếm hoi của ông Bản. Chiếc chuồng vững chãi, các mối ghép mộng khít khao không một kẽ hở, bên trong lót lớp mút hột gà xám đen tươm tất.
Khánh nhẹ nhàng bế chú chó Golden Bột đặt vào bên trong chuồng mới. Bột khẽ vẫy chiếc đuôi vàng xơ xác, dụi mõm vào lớp đệm ấm áp rồi khoanh tròn ngủ say sưa.
Đúng lúc đó, một tiếng động nhẹ vang lên trên mái tôn ngoài hiên—một chú mèo hoang nhảy qua mái nhà để tránh rét. Theo bản năng cảnh giác, Bột giật mình mở mắt, lồng ngực phồng lên và sủa vang một tiếng báo động: "Gâu!"
Khánh và Lâm Tattoo đứng tim, hai người đứng sững lại, nín thở nhìn ra phía cửa sổ nhà ông Tấn sát vách.
Nhưng kỳ diệu thay, tiếng sủa đanh thép của chú chó Golden khi lọt qua lớp vách kép bọc tấm mút hột gà cách âm dã chiến chỉ còn vọng ra ngoài như một tiếng "thịch" cực nhỏ, trầm đục và hoàn toàn bị dập tắt trước khi kịp chạm đến cánh cửa sổ gỗ mục nát. Đứng từ khoảng cách ba mét ngoài hiên trạm, tai người hoàn toàn không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào phát ra từ bên trong chuồng.
Trạm cứu hộ hẻm 102 đã chính thức đạt đến ngưỡng kiểm soát tiếng ồn tuyệt đối dã chiến.
Lâm Tattoo thở phào một hơi dài, gục đầu vào vai Khánh cười lớn trong sự nhẹ nhõm vỡ òa: "Thành công rồi Khánh ơi! Cách âm tuyệt đối luôn! Lão Tấn có tai thính như tai chó cũng không thể bắt bẻ được tiếng sủa nữa rồi!"
Khánh khẽ nở một nụ cười hiếm hoi trên gương mặt hốc hác, mệt mỏi. Anh nhìn ông Bản, cúi đầu sâu đầy biết ơn: "Cháu cảm ơn bác Bản nhiều lắm. Nếu không có bác chỉ dạy kỹ thuật mộng mộc, đêm nay chúng cháu đã làm hỏng hết việc."
Ông Bản lầm lì thu dọn bộ đục gỗ cầm tay vào bao da cũ, hứ một tiếng rồi quay lưng đi ra cổng sắt: "Lo mà giữ vệ sinh cho sạch sẽ. Đừng để vong linh bố mày phải xấu hổ." Bóng dáng gầy gò của người thợ mộc già khuất dần trong làn sương sớm đục ngầu.
Khánh và Lâm Tattoo mệt mỏi rã rời, hai người nằm vật ra nền xi măng đầy mùn cưa và bã cà phê, hai bàn tay chằng chịt vết xước rát buốt nhưng tâm hồn hoàn toàn thanh thản sau một đêm chạy đua với thời gian. Niềm vui thắng lợi dã chiến sưởi ấm lòng họ trong cái lạnh buốt giá của buổi sớm Hà Nội.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Đúng năm giờ ba mươi phút sáng, một tiếng rít méo mó, chói tai của hệ thống loa phát thanh công cộng treo trên cột điện đầu ngõ hẻm 102 bỗng vang lên đột ngột, xé toạc màn sương sớm tĩnh mịch.
"Alo! Alo! Thông báo từ Ban tự quản tổ dân phố mười hai hẻm 102..." Giọng nói oang oang, đanh thép của bà trưởng ban tự quản vang vọng khắp các ngách sâu của con ngõ cổ: "Thực hiện kế hoạch giữ gìn vệ sinh môi trường và trật tự đô thị văn hóa của phường sở tại, vào lúc tám giờ sáng hôm nay, ngày hai mươi tư tháng mười hai, Ban tự quản tổ dân phố phối hợp cùng lực lượng trật tự đô thị và cán bộ thú y phường sẽ tiến hành đợt kiểm tra vệ sinh dịch tễ, an toàn môi trường đột xuất từng hộ dân trong hẻm 102, đặc biệt tập trung xử lý các cơ sở chăn nuôi tự phát gây mất mỹ quan chung. Đề nghị các hộ gia đình chuẩn bị sẵn sàng hồ sơ và dọn dẹp vệ sinh trước giờ kiểm tra. Xin hết!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!