Đường Kim Dưới Ánh Đèn Dầu
Căn phòng sơ cứu dã chiến nằm ở gian buồng giữa của căn nhà cấp 4 cuối hẻm 102 chìm trong một bầu không khí đặc quánh mùi rỉ sét của máu tươi, mùi ẩm mốc của tường vôi cũ và mùi hôi nồng của dầu hỏa từ ngọn đèn bão chập chờn. Trận giông bão mùa đông bất chợt tràn về Hà Nội lúc nửa đêm đã giật sập đường dây điện ngoài ngõ lớn, đẩy toàn bộ khu phố vào bóng tối tịch mịch. Tiếng mưa rào rào quật mạnh vào mái tôn rỉ sét trên đầu như những tiếng gõ dồn dập của tử thần, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt bên trong không gian chật hẹp chưa đầy mười mét vuông.
Trên chiếc bàn khám inox tự chế—vốn là chiếc bàn ăn cũ được Lâm Tattoo hàn gia cố thêm chân sắt—chú chó Golden Retriever mà Khánh vừa cướp về từ tay gã Hùng đang co giật từng cơn yếu ớt. Vết thương rách cổ sâu hoắm do sợi xích sắt rỉ sét siết chặt bấy lâu nay đã nứt toác hoàn toàn. Từng tia máu đỏ tươi, nóng hổi phun ra xối xả từ động mạch cảnh bị đứt, nhuộm đỏ rực lớp lông vàng xơ xác và chảy tràn thành dòng xuống mặt bàn inox lạnh ngắt, nhỏ tong tóng xuống nền đất ẩm.
Khánh quỳ sụp bên bàn mổ, hai bàn tay trần của anh ấn chặt vào vạt thịt rách nát trên cổ chú chó để cố cầm máu. Máu nóng tuôn trào qua kẽ tay anh, nhớp nháp và trơn trượt. Mỗi nhịp thở rít lên nghẹn ngào của con vật như một chiếc búa nện thẳng vào lồng ngực Khánh.
Nhìn dòng máu đỏ tươi không ngừng tuôn chảy dưới ánh sáng chập chờn của ngọn đèn dầu, đầu óc Khánh đột ngột trống rỗng. Bóng ma quá khứ tàn nhẫn mà anh luôn trốn chạy suốt ba năm qua bất ngờ hiện về, rõ mồn một. Ánh đèn mổ sáng choang của bệnh viện thú y lớn năm xưa, tiếng còi máy đo nhịp tim kéo dài thành một đường thẳng vô vọng, và đôi bàn tay đầy máu của anh bất lực nhìn chú chó cưng của người bạn thân nhất trút hơi thở cuối cùng... Ký ức ấy bóp nghẹt phế quản Khánh, khiến anh thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Cơn run tay chấn thương tâm lý ập đến như một trận động đất âm thầm. Hai bàn tay Khánh bắt đầu run rẩy bần bật, run đến mức anh không thể giữ chặt được vết thương. Máu lại tiếp tục phun ra thành tia qua những ngón tay đang mất kiểm soát của anh.
"Không... không được..." Khánh lầm bầm, răng đánh vào nhau lập cập. Anh cố hết sức để ghìm hai tay xuống nhưng cơ bắp không nghe theo mệnh lệnh của lý trí. Sự bất lực tột cùng bao vây lấy anh. Đúng lúc anh tưởng như mình sắp buông xuôi, chấp nhận nhìn sinh mệnh dưới tay mình tắt lịm, thì cánh cửa gỗ cũ kỹ của phòng sơ cứu bị đẩy mạnh ra.
"Anh Khánh! Có chuyện gì thế—Trời đất ơi!"
Thảo, cô sinh viên thú y thực tập nhút nhát, đứng sững sờ ở ngưỡng cửa. Cô vừa chạy sang từ phòng trọ đối diện sau khi nghe tiếng động lạ giữa đêm bão. Nhìn thấy cảnh tượng máu me loang lổ dưới ánh đèn dầu tù mù, gương mặt Thảo cắt không còn một giọt máu. Đôi kính cận dày cộp của cô bám đầy hơi nước mưa, đôi vai mảnh khảnh run lên vì sợ hãi.
"Máu... máu nhiều quá..." Thảo lắp bắp, lùi lại một bước theo bản năng.
"Thảo! Giữ chặt đầu nó! Đừng nhìn vào máu!" Khánh hét lên, giọng khàn đặc, đầy sự tuyệt vọng. Tiếng hét của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự sợ hãi của cô gái trẻ.
Thảo cắn chặt môi đến rướm máu, vượt qua nỗi sợ hãi tột độ của bản thân. Cô lao đến bên bàn mổ, dùng chiếc điện thoại của mình bật đèn pin ở mức sáng cao nhất, soi thẳng vào vệt thịt rách nát trên cổ chú chó. Ánh sáng trắng từ điện thoại giúp Khánh nhìn rõ cấu trúc giải phẫu đang bị tàn phá bên trong vết thương.
"Lấy hộp tiểu phẫu inox chuyên dụng trong tủ kính! Mau lên!" Khánh ra lệnh.
Thảo nhanh thoăn thoắt mở tủ, bưng chiếc hộp nhôm cũ sờn ra bàn. Khánh run rẩy dùng tay trái với lấy chiếc kẹp artery (kẹp cầm máu) để cố kẹp chặt đầu động mạch đang phun máu. Nhưng cơn run tay chết người khiến mũi kẹp inox va vào nhau lách cách. Anh cố đâm mũi kẹp vào sâu trong vệt cơ rách nhưng tay run làm mũi kẹp trượt đi, vô tình làm rách thêm một vạt cơ mỏng bên cạnh động mạch cảnh. Chú chó Golden giật nảy người, rên rỉ đau đớn.
"Mẹ kiếp!" Khánh chửi thề một tiếng đầy uất ức. Tay anh càng run dữ dội hơn. Anh nhận ra mình không thể dùng kẹp cầm máu trong trạng thái tâm lý hoảng loạn này.
"Anh Khánh, bình tĩnh lại! Nhìn em này!" Thảo hét lên, một tay cô giữ chặt lấy hai bàn tay đang run rẩy của Khánh, cố gắng truyền cho anh chút hơi ấm và sự ổn định. "Anh là bác sĩ thú y giỏi nhất em từng biết. Cha anh đã dạy anh thế nào? Anh không được bỏ cuộc!"
Lời nhắc nhở của Thảo về người cha quá cố như một dòng điện chạy dọc sống lưng Khánh. Anh khẽ khựng lại, mắt nhìn vào chiếc ống nghe y tế Littmann cũ sờn đang kẹp bên túi áo bảo hộ màu xanh rêu bị rách bả vai của mình. Đó là kỷ vật duy nhất của cha anh—một bác sĩ thú y nông thôn cả đời cứu chữa động vật bằng tình thương và y đức thực tế.
Khánh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi bóng đen quá khứ ra khỏi tâm trí. Anh lấy chiếc ống nghe Littmann đeo vào tai, áp đầu nghe bằng đồng sờn đen lên lồng ngực gầy gò của chú chó Golden.
*Thịch... thịch... thịch...*
Nhịp tim của chú chó đang chậm dần, mờ nhạt và yếu ớt, nhưng nó vẫn đang chiến đấu. Sinh mệnh nhỏ bé này đang tin tưởng giao phó sự sống cho anh. Khánh mở mắt ra, ánh mắt anh đột ngột trở nên sắc bén và tĩnh lặng lạ thường. Cơn run tay chấn thương tâm lý biến mất như chưa từng tồn tại.
"Thảo, dùng gạc vô trùng thấm sạch máu xung quanh. Tôi sẽ khâu trực tiếp, không dùng kẹp nữa," Khánh ra lệnh bằng giọng nói trầm ổn, dứt khoát.
"Vâng!" Thảo nhanh chóng thao tác.
Khánh cầm cây kim cong đã luồn sẵn chỉ khâu y tế từ hộp tiểu phẫu. Đôi bàn tay anh giờ đây tĩnh lặng và khéo léo như một cỗ máy phẫu thuật được lập trình chính xác. Anh áp dụng kỹ thuật khâu vắt thẩm mỹ siêu tốc—kỹ thuật khâu liên tục bằng một sợi chỉ duy nhất để đóng kín vết thương nhanh nhất mà anh đã tự luyện tập hàng trăm lần trên da heo hằng đêm dưới ánh đèn dầu.
Đường kim đầu tiên đâm xuyên qua vách động mạch cảnh bị đứt. Khánh kéo chỉ dứt khoát, khóa chặt một đầu mạch máu. Mũi kim thứ hai, thứ ba nối tiếp nhau uyển chuyển như một đường thêu tranh trên da thịt. Thảo giữ đèn pin điện thoại cực kỳ chuẩn xác, không lệch một milimét, giúp Khánh nhìn rõ từng thớ cơ nhỏ nhất.
Chỉ trong vòng chưa đầy bốn phút, đường khâu vắt liên tục đã đóng kín hoàn toàn miệng động mạch cảnh bị đứt. Tia máu phun xối xả ban nãy lập tức bị chặn đứng. Khánh nhanh chóng rửa sạch vết thương bằng nước muối sinh lý, bôi thuốc mỡ kháng sinh và băng ép bằng gạc vô trùng theo đúng quy trình sơ cứu chấn thương do bạo lực.
"Xong rồi..." Thảo thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi hột rịn đầy trên trán cô.
Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì chú chó Golden đột ngột cứng đờ người. Hơi thở rít nghẹn ban nãy biến mất hoàn toàn. Lồng ngực nó không còn phập phồng.
"Anh Khánh! Nó ngừng thở rồi! Nhịp tim mất rồi!" Thảo hoảng hốt kêu lên khi nhìn vào lồng ngực im lìm của con vật.
Khánh áp nhanh ống nghe Littmann lên ngực chú chó. Không có tiếng đập nào phản hồi. Chỉ có sự im lặng đáng sợ của cái chết.
"Nó bị ngừng tim do mất máu cấp và sốc phản vệ với thuốc mê tự chế!" Khánh nghiến răng. Anh lập tức quỳ gối lên bàn mổ inox, đặt hai bàn tay chồng lên nhau, áp sát vào lồng ngực chú chó Golden ngay phía sau khuỷu chân trước.
Khánh bắt đầu thực hiện kỹ thuật ép tim ngoài lồng ngực cho chó (CPR). Anh dùng lực từ hai bả vai ấn mạnh xuống lồng ngực con vật với tần số liên tục 100-120 lần một phút. Mỗi cú ép tim đều tốn rất nhiều thể lực, khiến bả vai phải đang bị chấn thương bầm tím của anh đau nhói như có ngàn mũi kim đâm vào.
"Một, hai, ba, bốn, năm... Thảo, thổi ngạt qua mũi nó! Cứ 30 lần ép thì thổi ngạt 2 lần!" Khánh hét lớn.
Thảo lập tức khum hai tay bọc quanh mõm chú chó, áp miệng thổi mạnh hai hơi dài vào hai lỗ mũi nhỏ của nó, mắt không rời lồng ngực để đảm bảo phổi con vật phồng lên.
"Sáu, bảy, tám, chín, mười..." Khánh tiếp tục ép tim liên tục. Đôi bàn tay anh bắt đầu phồng rộp và bỏng rát do ma sát mạnh với lớp lông bết máu của chú chó. Cơ thể anh sũng mồ hôi dù ngoài trời bão gió lạnh buốt.
Năm phút trôi qua. Chú chó vẫn nằm im lìm.
"Anh Khánh... có khi nào..." Thảo nghẹn ngào, nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên má.
"Im lặng! Tiếp tục thổi ngạt! Nó chưa chết!" Khánh gầm lên, ánh mắt vằn lên những tia máu đỏ vì kiên quyết. Anh không cho phép bản thân thất bại một lần nữa. Anh không thể để bóng ma quá khứ cướp đi sinh mệnh này ngay trên bàn mổ của mình.
Khánh tiếp tục ép tim bằng tất cả sức lực và ý chí còn lại. Đôi cánh tay anh mỏi rã rời, bả vai đau buốt đến mức tê dại, nhưng nhịp ép vẫn chuẩn xác, dứt khoát không hề giảm sút.
Tám phút... chín phút...
Đột ngột, dưới lòng bàn tay Khánh, một luồng rung động khẽ khàng xuất hiện.
*Thịch... thịch...*
Khánh khựng lại, áp vội ống nghe Littmann lên ngực chú chó. Tiếng đập mờ nhạt nhưng đều đặn bắt đầu vang lên trở lại trong tai nghe. Chú chó Golden khẽ nấc lên một tiếng, lồng ngực phập phồng trở lại, hít vào một hơi thở yếu ớt nhưng đầy sự sống.
"Nó thở lại rồi! Tim đập lại rồi Thảo ơi!" Khánh khàn giọng hét lên, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt hốc hác, đầy máu và mồ hôi của anh.
Thảo khóc nấc lên vì vui sướng, cô quỳ sụp xuống cạnh bàn mổ, vuốt ve cái đầu nhỏ của chú chó Golden. Chú chó—bây giờ đã chính thức được cứu sống—khẽ chớp mắt yếu ớt dưới ánh đèn dầu tù mù, như một lời cảm ơn thầm lặng dành cho hai người cứu hộ.
Khánh kiệt quệ hoàn toàn thể xác và tinh thần. Anh ngồi bệt xuống nền đất ẩm, lưng tựa vào chân bàn mổ inox, hai bàn tay rã rời đầy những vết phồng rộp rớm máu. Tủ thuốc dã chiến của trạm cứu hộ giờ đây đã cạn kiệt sạch sẽ chỉ khâu vô trùng và thuốc sát trùng sau ca mổ sinh tử kéo dài.
Đêm bão dần tàn, nhưng tiếng sấm rền rĩ ngoài đê sông Hồng vẫn chưa dứt. Giữa không gian tĩnh mịch của căn phòng sơ cứu, chú chó Golden khẽ rên rỉ những tiếng nhỏ đau đớn do thuốc mê bắt đầu hết tác dụng. Tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng ấy lọt qua khe cửa sổ gỗ cũ kỹ bị vỡ kính, vọng thẳng sang ngôi nhà 3 tầng khang trang sát vách hẻm 102.
Phía bên kia bức tường mỏng manh, ánh đèn tuýp nhà Ông Tấn đột ngột bật sáng choang, kèm theo tiếng đập cửa sổ rầm rầm đầy phẫn nộ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!