Nhạc nềnResort5

Cuộc Đột Nhập Lúc Nửa Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn đêm muộn không làm vơi đi cái lạnh buốt của hẻm 102. Gió rít qua những khe tường gạch cũ, mang theo hơi ẩm tuôn ra từ phía bãi bồi sông Hồng phía xa. Khánh lầm lũi đi bộ ngược trở ra phía đầu ngõ, bả vai phải vẫn còn đau nhói sau cú xô ngã của gã Hùng say xỉn. Chiếc áo bảo hộ màu xanh rêu bị rách một đường dài ở cánh tay, để lộ vệt da thịt trầy xước rướm máu đã bắt đầu se lại dưới cái lạnh căm căm. Anh khẽ rùng mình, nhưng đôi mắt vẫn khóa chặt về hướng ngôi nhà hoang đầu hẻm.


Trước khi quay lại đó, Khánh biết mình cần công cụ. Anh dừng chân trước tiệm sửa xe của anh Tuấn ngay sát cổng chào hẻm 102. Giờ này đã gần nửa đêm, tiệm sửa xe đã đóng hờ cánh cửa xếp sắt, chỉ còn ánh đèn tuýp leo lét hắt ra từ bên trong cùng tiếng quạt gió của chiếc máy nén khí vừa tắt. Anh Tuấn đang ngồi lau những vết dầu mỡ đen sì trên tay bằng một miếng giẻ rách sờn.


Nhìn thấy Khánh bước vào với bộ dạng tơi tả, áo rách bả vai bầm tím, anh Tuấn kinh ngạc dừng tay: "Kìa Khánh! Đi đâu mà như vừa bị cướp thế kia? Lại lao vào ca cứu hộ nào hành xác nữa à?"


Khánh khẽ gật đầu, giọng anh khàn đặc vì lạnh: "Anh Tuấn, cho em mượn chiếc kìm cộng lực cắt sắt cầm tay. Loại lớn ấy. Em cần gấp trong đêm nay."


Anh Tuấn nhìn Khánh một lượt, tiếng thở dài ái ngại vang lên trong không gian nồng nặc mùi xăng xe và dầu máy. Anh không hỏi nhiều, bởi hẻm này ai cũng biết tính Khánh lầm lì nhưng một khi đã quyết làm gì thì không ai cản nổi. Anh quay vào góc tối của tiệm, lôi ra chiếc kìm cộng lực bằng thép rèn nặng trịch, lưỡi kìm xám xịt nhưng sắc lẹm, hai cán cầm bọc cao su đỏ đã sờn mòn.


"Cầm lấy. Khéo mà gãy lưỡi của tao đấy nhé," anh Tuấn dặn dò, giọng khảng khái nhưng đầy quan tâm. "Mà cẩn thận, đêm hôm ngõ này dạo này lộn xộn lắm. Đừng để dính vào mấy vụ đánh nhau của bọn giang hồ vặt ngoài đê."


"Em biết rồi. Cảm ơn anh," Khánh đón lấy chiếc kìm nặng trịch bằng hai tay. Sức nặng của khối kim loại lạnh ngắt như tiếp thêm cho anh sự tự tin thực tế.


Khánh quay về căn nhà cấp 4 cũ kỹ của mình ở cuối hẻm để chuẩn bị những vật dụng bảo mệnh còn lại. Trong gian buồng tối, anh nhanh chóng xỏ tay vào đôi găng tay da chống cắn dày hai lớp làm bằng da bò thô ráp—món quà mà Lâm Tattoo tặng sau lần Khánh bị một chú chó hoang cắn rách nát bàn tay năm ngoái. Đôi găng tay dày cộp làm giảm đi sự khéo léo của các ngón tay, nhưng nó là lá chắn bắt buộc để bảo vệ đôi tay mổ xẻ của anh khỏi phản xạ cắn xé của một con vật đang hoảng loạn tột độ. Anh dắt thêm chiếc thòng lọng bọc ống cao su mềm tự chế vào thắt lưng quần, một tay xách kìm cộng lực, lẳng lặng bước ra ngoài màn đêm.


Đồng hồ chỉ đúng 12 giờ đêm. Con hẻm 102 tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân của Khánh nện nhẹ trên nền xi măng sũng nước. Anh tiếp cận ngôi nhà hoang đầu hẻm từ lối ngách hẹp để tránh tiếng động. Căn nhà cấp 4 bỏ hoang ẩm mốc hiện ra dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn đường. Cánh cửa gỗ mục nát khóa hờ bằng một sợi dây kẽm gai quấn tạm.


Khánh dùng đôi găng tay da bò dày gạt nhẹ sợi kẽm, lách người bước vào bên trong. Mùi ẩm mốc, mùi phân chuột và mùi máu tanh nồng lập tức bao vây lấy anh. Trong góc tối, tiếng rên rỉ yếu ớt của chú chó Golden Retriever lại vang lên, nhỏ bé và run rẩy như một ngọn nến sắp tắt trước gió.


Anh bật đèn pin điện thoại ở mức sáng thấp nhất, che bớt ánh sáng bằng lòng bàn tay. Chú chó Golden—sau này anh đặt tên là Bột—đang nằm co rúm dưới đất, sợi xích sắt rỉ sét siết chặt vào cổ nó đến mức da thịt xung quanh sưng tấy, rỉ mủ vàng loang lổ. Thấy bóng người, Bột khẽ giật mình gầm gừ yếu ớt, nhưng cơ thể nó quá suy kiệt để có thể nhổm dậy tự vệ.


Khánh hạ thấp trọng tâm, quỳ một chân xuống nền đất bẩn thỉu. Anh không nhìn thẳng vào mắt Bột để tránh kích động nó. Bằng đôi găng tay da dày, anh khẽ vuốt ve nhẹ nhàng bên bả vai không bị thương của chú chó, thì thầm những lời xoa dịu quen thuộc: "Yên nào... ngoan nào... tao đến cứu mày đây."


Khi chú chó dần bình tĩnh và gục đầu xuống đất, Khánh đặt chiếc kìm cộng lực xuống sát sợi xích. Anh phải thao tác cực kỳ cẩn thận. Vết thương ở cổ Bột đã hoại tử sâu, nếu lưỡi kìm sắt nặng nề kia vô tình chạm vào vệt thịt rách, cơn đau sẽ kích động chú chó cắn xé hoảng loạn.


Khánh dùng tay trái luồn dưới sợi xích sắt, nâng nhẹ vạt xích rỉ sét lên khỏi lớp da thịt hoại tử của chú chó. Tay phải anh nâng chiếc kìm cộng lực nặng trịch lên, đặt lưỡi kìm sắc lẹm vào giữa một mắt xích sắt dày. Sức nặng của chiếc kìm cộng lực đè nặng lên bả vai phải đang bị chấn thương bầm tím của Khánh, khiến anh nhăn mặt vì đau đớn. Anh phải tì một bên cán kìm vào ngực, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ép mạnh xuống.


*Khậc!*


Một tiếng động kim loại khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Mắt xích sắt rỉ sét đứt đôi dưới lực ép nghìn cân. Nhưng ngay lập tức, phần xích còn lại tuột khỏi tay Khánh, rơi xuống nền xi măng dốc phát ra tiếng *xoảng* vang dội, vọng thẳng vào gian buồng bên trong ngôi nhà hoang.


"Thằng chó nào đấy?!"


Một tiếng hét khàn đặc, đầy kích động của gã Hùng vang lên từ phía gian trong. Tiếng bước chân dồn dập nện trên sàn gỗ mục nát kèm theo tiếng chửi rủa tục tĩu. Khánh giật mình. Anh không ngờ gã Hùng say xỉn lại ngủ ngay ở gian buồng bên cạnh.


Không kịp suy nghĩ, Khánh cúi xuống định bế chú chó Golden lên để chạy thoát thân qua lối cửa sau. Nhưng khi anh lao đến cánh cửa gỗ phía sau nhà hoang, tim anh rụng rời. Cánh cửa sau đã bị đóng đinh gỗ chằng chịt từ trước, hoàn toàn bị niêm phong kín mít (failed attempt). Đường thoát duy nhất của anh đã bị chặn đứng.


Khánh quay đầu lại thì gã Hùng đã xông ra gian ngoài. Gương mặt gã hốc hác, vằn vện những tia máu đỏ vì rượu và sự tức giận. Trên tay gã lăm lăm chiếc gậy sắt ba khúc han gỉ. Đi ngay phía sau gã là Tiến Què—đồng bọn giang hồ vặt của Hùng. Tiến Què đi khập khiễng bằng chiếc chân trái bị tật, nhưng cánh tay gã vạm vỡ, đang cầm một thanh tuýp sắt dày.


"À, lại là thằng ranh bác sĩ thú y nghèo kiết xác!" Gã Hùng gầm lên, mắt vằn lên sự tham lam tàn nhẫn khi nhìn thấy sợi xích đã bị cắt đứt. "Mày dám lẻn vào nhà tao trộm chó hả? Tiến! Chốt cửa lại, đập gãy tay nó cho tao!"


Tiến Què lầm lì bước lên chặn đứng lối ra chính của ngôi nhà hoang, thanh tuýp sắt trong tay gã gõ nhịp nhàng xuống nền đất như một lời đe dọa vật lý đáng sợ. Khánh rơi vào thế kẹt giữa góc tường ẩm mốc và hai gã đàn ông hung hãn cầm vũ khí.


Khánh hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Anh biết mình không thể dùng tay không đấu lại hai thanh sắt sắc nhọn kia, nhất là khi bả vai phải của anh đang đau nhức dữ dội. Anh nhanh chóng rút chiếc thòng lọng bọc ống cao su mềm từ thắt lưng ra, cầm chặt thân gậy inox bằng cả hai tay làm vật cản tự vệ.


"Hùng, Tiến! Hai người đang giữ một con vật bị bạo hành dã man dại dột. Tôi sẽ báo công an phường nếu các người không để tôi đưa nó đi," Khánh nghiêm giọng cảnh cáo, cố gắng dùng lý lẽ pháp lý để gây sức ép.


"Báo công an? Mày đi mà báo dưới âm phủ ấy!" Gã Hùng say xỉn hét lên, lao thẳng về phía Khánh, vung chiếc gậy sắt ba khúc vụt mạnh xuống bả vai anh.


Khánh nhanh nhẹn né sang một bên, cú vụt mạnh của gã Hùng sượt qua không khí đập mạnh vào bức tường gạch cũ làm bụi phấn bay mù mịt. Ngay lập tức, Tiến Què lách người tới, thanh tuýp sắt trong tay gã vụt ngang tầm hông Khánh. Khánh không kịp né tránh hoàn toàn, anh chỉ kịp đưa thân gậy inox của thòng lọng lên đỡ đòn.


*Binh!*


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Lực va đập cực mạnh từ thanh tuýp sắt của Tiến Què dội thẳng qua thân gậy inox làm hai bàn tay đeo găng da của Khánh chấn động tê rần. Cú vụt hụt vẫn sượt mạnh vào lưng Khánh, khiến anh đau nhói như bị lửa đốt, toàn thân lảo đảo suýt ngã xuống đống mảnh chai vỡ dưới đất.


Chú chó Golden Bột thấy cảnh tượng bạo lực liền hoảng sợ kêu lên những tiếng rên rỉ thảm thiết. Vết thương cũ ở cổ nó do sợi xích sắt siết chặt bị động mạnh do cơ thể giãy giụa, bắt đầu nứt toác ra, máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra nhiều hơn, nhuộm đỏ cả một vạt lông vàng xơ xác.


Khánh biết nếu cứ tiếp tục giằng co ở đây, anh và chú chó đều sẽ bị đánh chấn thương nặng nề. Đầu óc anh hoạt động hết công suất dưới áp lực sinh tử. Ngõ hẻm 105 sát vách là một con ngõ cụt chật hẹp, tối tăm và lộn xộn chứa đầy phế liệu xây dựng. Gã Hùng đang say rượu đi đứng xiêu vẹo, còn Tiến Què thì bị tật ở chân trái nên di chuyển rất chậm chạp. Nếu anh có thể lừa chúng vào lối ngách hẹp hẻm 105, anh hoàn toàn có thể dùng sự nhanh nhẹn và thông thuộc địa hình của mình để cắt đuôi chúng.


Quyết định trong chớp mắt, Khánh vờ như kiệt sức ngã quỵ xuống đất, hạ thấp thân gậy thòng lọng xuống sát mặt đất. Tiến Què tưởng Khánh đã đầu hàng, gã hí hửng khập khiễng bước tới định vung tuýp sắt bồi thêm đòn.


Chờ đúng khoảnh khắc Tiến Què đặt trọng tâm lên chiếc chân phải khỏe mạnh, Khánh dùng hết sức lực còn lại quét mạnh thân gậy thòng lọng bọc cao su vào chiếc chân trái bị tật đang lết theo phía sau của gã.


*Rầm!*


Cú quét chuẩn xác vào điểm yếu làm Tiến Què mất thăng bằng hoàn toàn. Gã hét lên một tiếng đau đớn rồi ngã nhào ra đất, thanh tuýp sắt tuột khỏi tay đập vào đống phế liệu vang lên tiếng loảng xoảng. Gã Hùng say xỉn ú ớ định lao vào can thiệp nhưng bước chân lảo đảo của gã bị vướng vào chiếc kìm cộng lực nằm dưới đất, khiến gã suýt ngã sấp mặt.


Tận dụng hai giây vàng ngọc đó, Khánh ném chiếc thòng lọng lại, cúi xuống dùng hai tay ôm chặt lấy thân hình nặng trịch của chú chó Golden Bột vào lòng. Sức nặng của chú chó đè lên bả vai đang bị chấn thương của Khánh làm anh đau buốt tận xương tủy, nhưng bản năng sinh tồn và y đức đã đẩy anh vượt qua giới hạn thể xác.


Khánh ôm chặt chú chó lao vút ra ngoài cửa chính ngôi nhà hoang, phóng thẳng vào màn đêm lạnh giá của ngõ tối hẻm 105 sát vách.


"Đứng lại! Thằng chó kia! Đứng lại cho tao!" Tiếng gầm rú điên cuồng của gã Hùng và tiếng chửi thề của Tiến Què vang vọng phía sau lưng Khánh dọc theo con ngõ tối tăm không một bóng đèn đường.


Khánh chạy như điên cuồng trong bóng tối của hẻm 105. Mặt đường đất lầy lội trơn trượt do cơn mưa phùn ban nãy khiến bước chân anh chao đảo. Anh ôm chú chó né tránh những đống gạch vụn, những tấm pallet gỗ mục nát xếp ngổn ngang dọc lối đi hẹp chưa đầy một mét rưỡi. Phía sau, tiếng bước chân không đều của Tiến Què và tiếng bước chân nặng nề của gã Hùng say rượu vẫn đuổi theo sát nút, tiếng tuýp sắt quệt xuống nền xi măng phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn.


Khánh biết mình không thể chạy ra đường lớn vì bế chú chó nặng nề rất dễ bị bắt kịp. Anh rẽ đột ngột vào một lối ngách tắt cực kỳ nhỏ hẹp dẫn xuyên qua bãi rác tự phát ven đê sông Hồng—lối đi mà chỉ những người sống lâu năm ở hẻm 102 mới biết. Lối ngách tối tăm đến mức không thể nhìn rõ bàn tay trước mặt, mùi rác thải hôi thối xộc thẳng vào mũi.


Khánh lách người qua khe hở giữa hai bức tường gạch cũ, nín thở ôm chặt chú chó Golden đang run rẩy vào lòng. Anh áp sát lưng vào bức tường lạnh ngắt, dùng đôi găng tay da bò bịt nhẹ mõm chú chó để ngăn nó phát ra tiếng kêu.


Tiếng bước chân chạy hồng hộc của gã Hùng và tiếng khập khiễng của Tiến Què dừng lại ngay đầu ngách.


"Mẹ kiếp! Nó chạy hướng nào rồi? Tối quá không nhìn thấy gì cả!" Tiếng gã Hùng thở dốc chửi bới vang lên sát sạt nơi Khánh đang ẩn nấp.


"Chắc nó chạy ra phía đường đê sông Hồng rồi! Đuổi theo hướng đó đi!" Tiến Què hậm hực giục giã.


Tiếng bước chân của hai gã giang hồ vặt dần xa rẽ về hướng đường đê sông Hồng hoang vắng. Khánh thở phào nhẹ nhõm, tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Toàn thân anh ướt sũng nước mưa hòa lẫn mồ hôi lạnh, bả vai phải đau nhức đến mức không thể nhấc lên nổi.


Anh nhìn xuống chú chó Golden trong lòng. Bột đã hoàn toàn kiệt sức, đầu nó ngoẹo sang một bên, hơi thở yếu ớt đứt quãng đầy đau đớn. Khánh vội vã bế chú chó lách qua các lối ngách tối, chạy ngược trở về hướng căn nhà cấp 4 cuối hẻm 102 của mình.


Khánh dùng chân đạp mạnh cánh cửa sắt cũ kỹ của trạm cứu hộ, lao vào bên trong rồi dùng lưng đóng sập cửa lại, chốt chặt khóa an toàn. Anh thở dốc, đặt chú chó Golden lên chiếc bàn khám inox tự chế đặt giữa phòng sơ cứu dã chiến.


Anh bật chiếc đèn tuýp cũ kỹ trên trần nhà lên để kiểm tra vết thương của Bột. Nhưng ngay khi ánh sáng trắng của đèn tuýp chiếu xuống bàn mổ inox, Khánh bàng hoàng đứng chết lặng.


Máu.


Máu đỏ tươi, nóng hổi đang phun ra xối xả thành từng tia nhỏ từ vết rách sâu hoắm ở cổ chú chó Golden, nhanh chóng loang lổ khắp mặt bàn inox lạnh ngắt và chảy ròng ròng xuống nền nhà.


Do cú giãy giụa hoảng sợ khi chạy trốn bạo lực và lực ép của Khánh khi bế chạy trốn, vệt xích sắt rỉ sét cứa sâu bấy lâu nay đã chính thức làm đứt động mạch cảnh cổ của chú chó. Con vật bắt đầu co giật mạnh, nướu lợi của nó nhợt nhạt đi trông thấy dưới ánh đèn, hơi thở trở nên rít lên nghẹn ngào do máu tràn vào đường thở.


Khánh hoảng loạn cực độ. Anh vội vàng lột đôi găng tay da dày ra, dùng hai bàn tay trần ấn chặt vào vết thương ở cổ chú chó để cố gắng cầm máu tạm thời. Nhưng máu nóng cứ thế trào qua các kẽ ngón tay anh, nhuộm đỏ rực cả hai bàn tay.


Nhìn dòng máu đỏ tươi không ngừng tuôn chảy, một ký ức kinh hoàng đột ngột ập về bóp nghẹt tâm trí Khánh. Ánh đèn mổ sáng loáng của bệnh viện thú y lớn năm xưa hiện ra, tiếng máy đo nhịp tim tít dài báo tử, và đôi bàn tay trần của anh cũng đầy máu như thế này, bất lực nhìn chú chó cưng của người bạn thân nhất trút hơi thở cuối cùng trên bàn mổ.


Bóng ma tâm lý quá khứ trỗi dậy dữ dội. Đầu óc Khánh ù đi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


Hai bàn tay trần đang ấn chặt vết thương của anh bắt đầu run rẩy bần bật, run đến mức không thể kiểm soát nổi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!