Tiếng Rên Rỉ Ở Ngôi Nhà Hoang
Cơn mưa phùn tháng Chạp ở Hà Nội mang theo cái lạnh buốt thấu xương tủy, rải một lớp sương mù ẩm ướt lên những bức tường rêu phong cũ kỹ của hẻm 102. Khắp con ngõ sâu hun hút, ánh đèn đường vàng vọt nhấp nháy theo từng nhịp gió rít, hắt những chiếc bóng méo mó lên nền xi măng sũng nước. Khánh kéo cao chiếc cổ áo bảo hộ sờn cũ màu xanh rêu đã bạc nhạc, hai tay thọc sâu vào túi quần để tìm chút hơi ấm ít ỏi. Ngón tay anh chạm vào bề mặt kim loại mát lạnh của chiếc ống nghe y tế Littmann đời cũ kẹp bên túi áo—kỷ vật duy nhất của người cha quá cố, ông Nghiêm, để lại.
Đã ba năm trôi qua kể từ biến cố phẫu thuật thất bại năm ấy, Khánh chọn cách sống lầm lũi như một bóng ma trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ cuối hẻm. Anh từ bỏ công việc ở bệnh viện thú y lớn, từ bỏ ánh đèn mổ sáng loáng để đổi lấy sự cô độc, tự giam cầm mình trong những dằn vặt khôn nguôi. Mỗi khi nhắm mắt lại, tiếng máy đo nhịp tim tít dài và đôi bàn tay run rẩy bất lực của chính mình dưới ánh đèn phẫu thuật lại hiện về, bóp nghẹt lồng ngực anh.
Khi đi ngang qua ngôi nhà hoang đầu hẻm 102, bước chân Khánh đột ngột khựng lại. Giữa tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục nát và tiếng mưa rơi rả rích trên mái tôn han gỉ, một âm thanh cực kỳ nhỏ bé nhưng sắc nhọn đâm thẳng vào màng nhĩ anh.
Đó là tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng của một sinh mệnh đang cận kề cái chết.
Bản năng của một người từng khoác áo bác sĩ thú y trỗi dậy lấn át nỗi sợ hãi. Khánh tiến lại gần cánh cửa gỗ mục nát đang khép hờ. Mùi ẩm mốc của rác thải, gỗ mục và một mùi tanh nồng đặc trưng của máu tươi xộc thẳng vào mũi. Anh lách người qua khe cửa hẹp, bước vào khoảng tối tăm ẩm ướt bên trong ngôi nhà hoang.
Dưới ánh sáng yếu ớt hắt ra từ chiếc đèn pin điện thoại, Khánh bàng hoàng trước cảnh tượng trước mắt. Trong góc tường ẩm mốc đầy mảnh chai vỡ và kim tiêm hoen gỉ, một chú chó Golden Retriever lông vàng xơ xác đang bị xích chặt vào chiếc cột gỗ mục bằng một sợi xích sắt rỉ sét nặng nề. Sợi xích siết quá chặt, cứa sâu vào bả vai và cổ nó, tạo thành một vệt thương rách sâu hoắm, máu đỏ lẫn mủ vàng đang rỉ ra loang lổ trên lớp lông bết bát bùn đất. Trên da thịt nó còn chằng chịt những vết bỏng tròn nhỏ—vết tích tàn nhẫn của tàn thuốc lá.
Nghe thấy tiếng bước chân người, chú chó đột ngột co rúm lại, toàn thân run lên bần bật. Nó nhe nanh dữ dội, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục từ sâu trong cổ họng, đôi mắt giãn to lộ rõ lòng trắng đầy hoảng loạn.
Khánh dừng lại ngay lập tức, hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống cách con vật khoảng hai mét. Anh không nhìn thẳng vào mắt nó—một hành động mà loài chó luôn coi là sự khiêu khích bạo lực. Bằng kinh nghiệm lâm sàng lâu năm, Khánh bắt đầu đọc vị ngôn ngữ cơ thể của chú chó hoảng loạn. Hướng tai nó cụp chặt về phía sau, đuôi kẹp chặt giữa hai chân sau, đồng tử giãn cực đại nhưng cơ thể lại run rẩy chứ không hề có tư thế chồm lên tấn công.
“Mày đang sợ... chứ không phải muốn cắn,” Khánh thì thầm, giọng nói trầm ấm và tĩnh lặng lạ thường, hoàn toàn khác hẳn vẻ cộc cằn hằng ngày của anh. “Tao không hại mày. Yên nào...”
Áp dụng phương pháp tiếp cận động vật hoảng loạn, Khánh từ từ ngồi bệt xuống nền đất bẩn thỉu sũng nước mưa. Anh đưa một bàn tay ra phía trước, lòng bàn tay úp xuống, giữ ở tầm thấp dưới mũi chú chó để nó có thể ngửi thấy mùi của anh—mùi của cồn sát trùng, mùi của hiệu thuốc và một chút mùi cháo ấm hầm xương quen thuộc. Anh nói chuyện liên tục bằng tông giọng đều đều, chậm rãi, tạo ra một vùng âm thanh an toàn xoa dịu hệ thần kinh đang bị kích thích quá độ của con vật.
Chú chó Golden ngừng gầm gừ. Chiếc mũi đen ướt át của nó run rẩy hít hà luồng không khí mang theo mùi hương của Khánh. Ánh mắt hoảng loạn của nó dần dịu lại, tiếng thở dốc giảm dần nhịp độ. Nó khẽ dịch chuyển cơ thể bị tổn thương, kéo lê sợi xích sắt phát ra tiếng kêu loảng xoảng khô khốc, rụt rè tiến lại gần bàn tay Khánh.
Khánh khẽ chạm nhẹ vào đỉnh đầu chú chó, vuốt dọc theo sống mũi nó một cách cực kỳ nhẹ nhàng. Con vật khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, đầu gục xuống đầu gối Khánh như một sự đầu hàng và cầu cứu tuyệt đối. Khi Khánh khẽ lách tay kiểm tra vết rách sâu ở cổ nó, tim anh thắt lại. Vết thương đã bắt đầu hoại tử nhiễm trùng, nếu không được cắt xích và phẫu thuật khâu vá ngay trong đêm nay, chú chó chắc chắn sẽ chết vì nhiễm trùng máu.
“Mày làm cái quái gì ở đây thế hả?”
Một giọng nói oang oang, khàn đặc vì rượu chè bất ngờ vang lên từ phía cửa. Khánh giật mình đứng dậy. Gã Hùng—chủ cũ của chú chó—bước vào với dáng đi xiêu vẹo. Gã cao gầy, khuôn mặt hốc hác xám xịt vì bia rượu, đôi mắt đỏ vằn tia máu nhìn Khánh đầy cảnh giác. Trên tay gã lăm lăm một chiếc gậy sắt ba khúc han gỉ.
“Nó là chó của tôi. Ai cho phép anh tự tiện vào đây chạm vào tài sản của tôi?” Gã Hùng chửi đổng, nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống nền đất. “Biến ngay trước khi tôi đập gãy chân anh!”
Khánh nén cơn giận đang cuộn trào trong lồng ngực. Anh nhìn vết thương đang chảy máu trên cổ chú chó, rồi nhìn gã đàn ông say xỉn trước mặt.
“Chú chó này đang bị nhiễm trùng nặng do sợi xích sắt siết cổ,” Khánh nói, cố giữ giọng điệu điềm tĩnh nhất có thể. “Nếu không được chữa trị ngay, nó sẽ chết. Tôi là bác sĩ thú y, hãy để tôi đưa nó đi điều trị.”
“Chết? Nó chết thì liên quan gì đến anh?” Gã Hùng cười lên sằng sặc, bước tới một bước, vung vẩy chiếc gậy sắt sát mặt Khánh. “Tao nuôi nó bằng tiền của tao, tao muốn xích, muốn đánh hay muốn bán cho lò mổ lão Sâm là quyền của tao! Muốn mang nó đi hả? Đưa đây năm triệu, không thì cút!”
Khánh thọc tay vào túi quần, lôi ra tất cả số tiền lẻ còn lại sau ca chạy Grab đêm qua—chỉ vỏn vẹn chưa đầy hai trăm nghìn đồng. Anh chìa xấp tiền ra trước mặt Hùng: “Tôi chỉ còn ngần này. Hãy để tôi cứu nó trước, tiền bạc tính sau...”
Gã Hùng nhìn xấp tiền lẻ, mặt gã đỏ gay lên vì giận dữ. Gã vung tay gạt mạnh làm xấp tiền bay tứ tung dưới làn mưa lạnh. Gã xô mạnh vào ngực Khánh, khiến anh mất đà ngã nhào ra phía sau, bả vai đập mạnh vào cạnh tường gỗ mục nát đau nhói. Chiếc áo bảo hộ sờn cũ bị rách một đường dài ở cánh tay, da thịt trầy xước rướm máu.
“Hai trăm nghìn đòi mua chó Golden thuần chủng của tao hả? Thằng điên!” Gã Hùng gầm lên, giơ cao chiếc gậy sắt đe dọa. “Tao đếm đến ba, không cút tao đập chết cả anh lẫn con chó này!”
Khánh nằm trên nền đất lạnh, nhìn chú chó Golden đang run rẩy co rúm trong góc tường, ánh mắt nó nhìn anh như van nài. Khánh nhận định gã Hùng đang trong trạng thái say xỉn kích động mạnh, nếu anh cố tình dùng bạo lực tay không lúc này sẽ chỉ khiến gã điên cuồng vung gậy sắt gây nguy hiểm trực tiếp cho chú chó đang cực kỳ yếu ớt. Anh cần phải rút lui an toàn để chuẩn bị công cụ cắt xích chuyên dụng và đồ bảo hộ dày.
Khánh gượng dậy, lùi dần ra phía cửa ngôi nhà hoang dưới cái nhìn hằn học của gã Hùng. Anh khóa chặt ánh mắt vào vết thương đang rỉ máu ở cổ chú chó, thầm ra một lời hứa đanh thép trong lòng: Tao sẽ quay lại cứu mày. Nhất định là đêm nay.
Khánh bước ra ngoài màn mưa phùn lạnh giá đầu hẻm 102, tiếng rên rỉ yếu ớt của chú chó vẫn vọng theo sau lưng, hòa cùng tiếng chửi bới tục tĩu của gã Hùng say xỉn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!