Nhạc nềnCyber_Noir

Ngọn Lửa Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc lốp sau của con Ngựa Sắt nổ tung với một tiếng sấm rền cơ học. Sức ép từ phát đạn đinh nén khí của gã bắn tỉa Mắt Ưng mạnh đến nỗi bẻ gãy cả trục truyền động bằng đồng thau, khiến chiếc xe ba bánh tự chế xoay vòng dữ dội trên mép cầu dẫn hơi nước rỉ sét. Một bên bánh xe bọc xích đã trượt hẳn ra ngoài khoảng không sâu thẳm, nơi màn sương mù axit sunfuric của Smog-Town cuộn xoáy như một con quái thú đang há miệng chờ mồi.


"Đại ca! Xe mất áp rồi! Chúng ta sắp rơi!" Tiểu Vũ hét lên, hai bàn tay lấm lem muội than ghì chặt lấy ghi-đông nóng đỏ đến mức da thịt bốc khói khét lẹt.


Lâm Phong không hề hoảng loạn. Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng từng nhịp răng cưa, bộ não thợ máy của anh hoạt động với một sự lạnh lùng tàn nhẫn. Vai trái anh đang rỉ ra thứ máu cơ học màu xanh lam của đồng thau do vết đạn bắn đinh của Mặt Nạ Đồng từ trận chiến trước. Cơn đau buốt nhói từ lồng ngực trái – nơi Trái Tim Đồng Hồ Cát đang đập dồn dập ở mốc mười giờ ba mươi lăm phút sống – truyền thẳng lên thái dương.


Anh dùng cánh tay phải còn lành lặn giật mạnh cần gạt xả áp khẩn cấp của súng phun hơi nước đeo lưng, đồng thời phóng sợi dây cáp đồng của móc neo tự chế găm thẳng vào một thanh dầm thép chịu lực của đường hầm bỏ hoang phía trên đầu.


"Tiểu Vũ! Nhảy!"


Lâm Phong ôm chặt lấy cậu nhóc và chú chó hoang cơ khí Hắc Tử, lao mình ra khỏi chiếc xe ba bánh ngay khi nó đổ sụp xuống vực sâu. Chiếc Ngựa Sắt – thành quả của bao đêm thức trắng rèn giũa – biến mất vào màn sương axit dưới đáy thung lũng, để lại một tiếng uỳnh nặng nề vọng lại từ cống ngầm.


Họ treo lơ lửng trên sợi cáp đồng giữa khoảng không ngập tràn khí độc. Lâm Phong dùng hết sức lực còn lại, bám vào vách đá hộc rỉ sét, kéo Tiểu Vũ chui qua một họng xả thải phụ dẫn thẳng vào hệ thống cống ngầm tối tăm dưới lòng đất Smog-Town.


Cống ngầm ngập tràn thứ nước thải công nghiệp nóng bỏng và sương lưu huỳnh đặc quánh. Mỗi lần hít thở, màng lọc mạ bạc của chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ trên mặt Lâm Phong lại rít lên những tiếng sột soạt khó nhọc, chất bạc phản ứng với axit chuyển dần sang màu đen xỉn của chì. Vai trái anh liên tục va quệt vào vách ống rỉ sét, khiến mạt đồng từ phát đạn cũ ghim sâu hơn vào thớ thịt, rỉ ra thứ dung dịch màu xanh lam nhớp nháp.


Sau gần hai giờ đồng hồ luồn lách qua những đường ống dẫn chật hẹp bốc mùi hắc ín, họ mới bò được đến nắp hầm bí mật dẫn vào Xưởng máy ngầm Tạ Viễn.


Khi nắp hầm bằng sắt dày khép lại, tiếng ồn đô thị và sương mù axit tạm thời bị chặn đứng bên ngoài. Không gian xưởng máy ngầm chìm trong thứ ánh sáng đỏ ấm áp phát ra từ lò rèn than đá nén khí. Mùi dầu thủy lực thải, mùi than sấy Anthracite và tiếng kèn kẹt quen thuộc của chiếc máy tiện bánh răng chạy bằng hơi nước khiến Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm.


Chú nuôi Tạ Viễn đang nằm trên chiếc phản gỗ ở góc xưởng, gương mặt gầy gò sạm đen bám đầy bụi than nhợt nhạt. Ông liên tục ho khan, những tiếng ho nặng nề của chứng phổi rỉ sét do nhiều năm hít thở khói độc khu mỏ. Thấy Lâm Phong và Tiểu Vũ trở về với thân hình đầy vết thương, ông cố gượng dậy, đôi bàn tay run rẩy bám lấy bệ rèn.


"Phong... cháu có sao không? Bình Aether tinh luyện... cháu lấy được rồi chứ?" Giọng chú Tạ khàn đặc, đầy lo âu.


Lâm Phong lặng lẽ gật đầu, đặt bình thạch anh chứa bụi vàng Aether tinh luyện lấp lánh ánh sáng vàng kim lên bàn gỗ. Anh cởi bỏ bộ giáp da bọc chì đã cháy sém, lộ ra lồng ngực gầy guộc với Trái Tim Đồng Hồ Cát đang nhấp nháy yếu ớt qua lớp kính cường lực bám bụi dầu. Đồng hồ áp kế cơ học chỉ còn hiển thị: 08:45:00.


Chú Tạ nhìn vết thương rỉ máu đồng sinh học trên vai trái của cháu trai, thở dài đau đớn. Ông gắp một ít mỡ động vật tinh luyện và dầu bôi trơn sinh học y tế, nhẹ nhàng xoa lên các khớp bánh răng đang co thắt dữ dội xung quanh lồng ngực Lâm Phong để giảm ma sát.


"Lôi Thiết đã báo cáo việc cháu tàng trữ bánh răng đồng sinh học sinh hóa lên đốc công Trịnh Quán," chú Tạ nói, giọng trầm xuống đầy bất an. "Bọn cảnh vệ hoàng gia đang lùng sục khắp nơi. Smog-Town không còn là nơi chúng ta có thể ẩn náu nữa rồi."


Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa theo nhịp mật mã của xưởng rèn vang lên kèn kẹt.


Tiểu Vũ cảnh giác giắt chiếc kìm cắt xích sau lưng, lách người nhìn qua khe hở bọc chì của cửa sắt. Cậu nhóc quay lại, thở phào: "Đại ca, là anh A Sâm. Anh ấy mang theo một túi than sấy và ít dầu máy thải."


A Sâm bước vào xưởng. Gã là một thợ máy nghèo gầy gò, mặc bộ quần áo thợ rách nát bám đầy dầu mỡ đen xịt, đôi mắt ti hí liên tục liếc dọc ngang một cách hèn nhát. Lâm Phong từng giúp gã sửa miễn phí van sưởi ấm cho căn hộ của mẹ gã vào mùa đông trước, nên anh hoàn toàn không có chút nghi ngờ nào.


"Lâm Phong... cậu vẫn an toàn chứ?" A Sâm đặt túi than xuống cạnh lò rèn, giọng gã run rẩy một cách bất thường. Đôi bàn tay gầy guộc của gã liên tục xoa vào nhau, mồ hôi hột rịn ra trên trán dù xưởng ngầm đang khá lạnh.


"Tôi ổn. Cảm ơn anh vì túi than," Lâm Phong đáp, tay anh vẫn đang dùng nhíp gắp để hiệu chỉnh lại một bánh răng nhỏ bị lệch khớp ở vai trái.


Nhưng Hắc Tử, chú chó hoang cơ khí, bỗng nhiên gầm gừ khe khẽ. Chiếc mũi đồng mát lạnh của nó hếch lên, ngửi chăm chú vào túi quần của A Sâm. Từ bên trong lớp vải bố rách nát, có tiếng lách cách rất khẽ của những thỏi kim loại nặng va vào nhau – thứ âm thanh giòn giã của những đồng tiền vàng hoàng gia dát mỏng mà một thợ máy nghèo dưới đáy Smog-Town không bao giờ có được.


Lâm Phong khựng lại. Ánh mắt anh khóa chặt vào đôi bàn tay đang run rẩy của A Sâm. Bằng thính giác nhạy bén của kỹ năng Lắng nghe nhịp rỉ sét, anh nghe thấy tiếng tim của A Sâm đập nhanh một cách hỗn loạn, hoàn toàn không phải nhịp thở của một người vừa đi bộ bình thường.


"A Sâm," Lâm Phong lạnh lùng lên tiếng, giọng anh trầm xuống như tiếng hơi nước nén dưới áp suất cao. "Anh lấy đâu ra tiền vàng trong túi vậy?"


A Sâm giật nảy mình, bước lùi lại một bước, gương mặt gã tái mét dưới ánh lửa lò rèn. Gã lắp bắp: "Tôi... tôi vừa cầm cố vài linh kiện đồng cũ ở tiệm lão Bản Tiền..."


"Nói dối!" Tiểu Vũ hét lên, rút chiếc kìm cộng lực ra chỉ thẳng vào mặt gã. "Tiệm lão Bản Tiền đã bị cảnh vệ niêm phong từ chiều nay rồi! Anh đã gặp ai?"


Biết không thể che giấu được nữa, A Sâm quỳ sụp xuống sàn đất nện bám đầy mạt sắt, nước mắt chảy ròng ròng trên gương mặt lấm lem muội than. Gã khóc nấc lên, hai tay ôm lấy đầu:


"Lâm Phong... tôi xin lỗi! Tôi không còn cách nào khác! Mẹ tôi... bà ấy sắp chết vì chứng phổi rỉ sét rồi. Nghiệp đoàn đã cắt hơi sưởi ấm của nhà tôi. Đốc công Trịnh Quán hứa... nếu tôi chỉ ra vị trí xưởng máy ngầm của chú Tạ Viễn, họ sẽ cung cấp hơi sưởi miễn phí suốt đời và cho mẹ tôi thuốc chống thải ghép... Tôi xin lỗi!"


"Rầm!"


Lời thú tội của A Sâm chưa dứt thì một tiếng nổ kinh hoàng đã làm rung chuyển toàn bộ trần xưởng máy ngầm. Đất đá và rỉ sét từ trên đỉnh đầu rơi xuống rầm rập, dập tắt một phần ngọn lửa lò rèn.


Tiếng còi báo động hơi nước vang lên chói tai từ phía trên mặt đất.


*U u u!*


"Bao vây toàn bộ khu vực! Không được để một tên thợ máy nào thoát ra ngoài!"


Giọng nói cuồng tín, tàn nhẫn của Triệu Cảnh Vệ – Đội trưởng cảnh vệ Hoàng gia – vang vọng qua hệ thống ống dẫn thông khí của xưởng ngầm.


Ngay lập tức, cánh cửa sắt bọc chì của xưởng máy bị húc tung bởi một cú tông bạo lực từ xe thiết giáp hơi nước bên ngoài. Khói bụi mù mịt tràn vào xưởng, và đứng giữa làn khói đen kịt đó là Triệu Cảnh Vệ. Hắn mặc bộ giáp sắt bọc đồng thau hầm hố, đội mũ bảo hiểm bọc chì lọc khí kín mít chỉ để lộ hai khe mắt đỏ ngầu dưới ánh đèn phốt pho. Trên lưng hắn là bình nhiên liệu khổng lồ của khẩu súng phun lửa hơi gas áp lực cao "Hỏa Long số 2".


"Thiêu rụi cái ổ chuột rác rưởi này cho ta!" Triệu Cảnh Vệ gầm lên, gạt van xả áp trên báng súng.


Một luồng lửa hơi gas rực đỏ pha lẫn sắc xanh của lưu huỳnh phun trào từ họng súng, quét qua các gian nhà gỗ và bệ máy tiện của xưởng ngầm. Ngọn lửa hung tàn liếm rầm rập vào những thùng dầu thủy lực thải, tạo thành một biển lửa khổng lồ nung chảy cả những ống đồng chịu lực trên trần nhà.


"Phong! Tiểu Vũ! Lối này!"


Chú Tạ Viễn nghiến răng chịu đựng cơn ho, ông dùng hết sức lực đẩy mạnh một tấm gạch chịu nhiệt lớn phía sau lò rèn, để lộ ra một lối vào tối om dẫn xuống đường hầm ngầm bí mật – lối dẫn vào mật thất gạch chịu nhiệt chứa các bản vẽ tay rách nát của cha Lâm Phong.


"Chú Tạ! Chú đi trước đi!" Lâm Phong hét lên, tay nâng khẩu súng phun hơi nước áp lực cao đeo lưng định xông ra bắn trả để cản bước thiết binh bọc thép.


"Không! Mục tiêu của chúng là quả tim trong ngực cháu! Cháu phải sống sót bằng mọi giá!" Tạ Viễn gào lên, đôi mắt ông đỏ ngầu dưới ánh lửa. Ông dùng hai tay đẩy mạnh Lâm Phong và Tiểu Vũ vào trong đường hầm tối tăm.


Ngay khi Lâm Phong vừa ngã vào đường hầm, Triệu Cảnh Vệ đã dẫn đầu toán thiết binh bọc thép tràn vào buồng rèn chính.


Chú Tạ Viễn không hề lùi bước. Dù cơ thể gầy yếu đang bị tàn phá bởi bệnh tật, ông vẫn quai chiếc búa rèn gia bảo bằng thép vonfram nặng bốn mươi cân, nện thẳng vào mặt tên thiết binh đi đầu, khiến chiếc mũ bảo hiểm bọc chì của hắn méo mó vỡ vụn.


Nhưng Triệu Cảnh Vệ đã bước tới với nụ cười độc địa sau lớp mặt nạ. Hắn nâng khẩu súng phun lửa, luồng lửa hơi gas siêu nhiệt phóng thẳng về phía bệ rèn của chú Tạ.


*Uỳnh!*


Lâm Phong từ trong đường hầm ngầm cố gắng xông ra ngoài cứu chú, anh kích hoạt súng phun hơi nước đeo lưng để dập lửa. Nhưng áp lực hỏa lực từ khẩu Hỏa Long số 2 của Triệu Cảnh Vệ quá mạnh, ngọn lửa gas nung nóng bình chứa nước đeo lưng của Lâm Phong đến mức cực hạn, khiến nó phát nổ tung.


Sức ép của vụ nổ hất văng Lâm Phong ngược trở lại lòng hầm, lồng ngực anh bị bỏng nhẹ do hơi nước nóng rát, Trái Tim Đồng Hồ Cát rít lên kèn kẹt đau đớn, thời gian đếm ngược sụt giảm thẳng xuống mốc: 07:12:00.


Qua làn khói lửa mờ mịt của xưởng ngầm đang sụp đổ, Lâm Phong kinh hoàng nhìn thấy Triệu Cảnh Vệ rút chiếc xích từ tính đeo hông ra.


*Xoảng!*


Sợi xích sắt bọc chì phóng đi với tốc độ âm thanh, khóa chặt lấy cánh tay trái bọc da thuộc của chú Tạ Viễn. Dòng điện từ cực mạnh phóng ra từ sợi xích làm tê liệt hoàn toàn hệ thống bánh răng vi mô sinh học trong cơ thể ông, khiến ông quỵ xuống sàn đất nện nóng bỏng.


"Chú Tạ!" Lâm Phong gầm lên trong bất lực, nước mắt hòa lẫn với muội than chảy dài trên mặt. Anh cố gượng dậy lết ra ngoài cửa hầm.


Nhưng từ trong bóng tối của đường hầm ngầm, một cánh tay sắt thô ráp bọc chì bất ngờ vươn ra, ghì chặt lấy bả vai Lâm Phong kéo ngược anh lại. Đó là Thiết Đao – cựu binh cụt chân của đội tự vệ ngầm. Gã đã âm thầm nấp sẵn trong hầm để bảo vệ lối thoát hiểm.


"Buông tôi ra! Tôi phải cứu chú ấy!" Lâm Phong điên cuồng giãy giụa.


"Cậu ra ngoài đó chỉ có nộp mạng!" Thiết Đao khàn giọng nói, đôi mắt gã lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán dưới chiếc mũ bảo hộ bọc chì. "Tạ Viễn đã hy sinh bản thân để giữ mạng cho cậu và bí mật quả tim. Nếu cậu bị bắt, Smog-Town này sẽ vĩnh viễn không còn hy vọng!"


Bên ngoài xưởng rèn, Triệu Cảnh Vệ nắm chặt sợi xích từ tính, kéo lê thân hình kiệt quệ của chú Tạ Viễn trên mặt đất bám đầy mạt sắt rực đỏ.


Chú Tạ Viễn cố gắng ngẩng đầu lên hướng về phía lối hầm ngầm tối tăm. Ánh mắt ông kiên định, nghiêm khắc nhưng chứa đựng một tình yêu thương vô hạn. Ông dùng chút sức tàn cuối cùng gào lên qua tiếng nổ của lửa hơi gas:


"Phong! Sống sót... bằng mọi giá!"


Đó là lời trăng trối cuối cùng của ông trước khi bị toán lính bọc thép kéo đi vào màn sương đêm lạnh giá của Smog-Town.


Cánh cửa hầm ngầm bằng gạch chịu nhiệt đổ sập xuống dưới sức nóng của lửa hơi gas, bịt kín lối ra duy nhất.


Lâm Phong quỳ sụp xuống trong bóng tối sâu thẳm của đường hầm ngầm rỉ sét. Phía trên đầu anh, tiếng sụp đổ của xưởng máy ngầm Tạ Viễn – ngôi nhà duy nhất, mảnh đất sưởi ấm duy nhất của anh dưới đáy khu ngầm này – chìm trong biển lửa hơi gas rực đỏ.


Anh nắm chặt hai bàn tay lấm lem muội than và máu đồng sinh học, lồng ngực trái phát ra tiếng tích tắc dồn dập, tàn nhẫn của Trái Tim Đồng Hồ Cát đang đếm ngược thời gian sống từng phút từng giây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!