Đuổi Theo Khói Đen
Két... uỳnh!
Tiếng thép rít lên chói tai dưới sức ép khủng khiếp của búa tạ thủy lực từ bên ngoài cánh cửa sắt bọc chì dày cộm. Những vết nứt rạn rầm rập chạy dọc theo các khớp nối đinh tán. Lâm Phong đứng tựa lưng vào kệ thép rỉ sét, lồng ngực trái nhói lên từng cơn buốt nhói đau đớn. Qua lớp kính cường lực bám đầy bụi dầu của Trái Tim Đồng Hồ Cát, các bánh răng đồng sinh học đang xoay trở lại một cách nặng nề, nhưng nhịp tích tắc của nó dồn dập và hỗn loạn như một chiếc đồng hồ sắp đứt cót. Con số đếm ngược đỏ rực hiển thị rõ ràng: 10:35:12. Chỉ còn hơn mười giờ sống, và anh đang bị dồn vào đường cùng.
Bả vai trái của anh bị đinh thép bắn thủng vẫn đang rỉ ra thứ máu sinh học nhuốm màu xanh lam của đồng thau. Vết bỏng mạt sắt cũ ở vai phải bị rách miệng sưng tấy, đau rát tột cùng mỗi khi anh cử động. Lâm Phong hít một hơi sâu qua lớp màng lọc tẩm bạc của chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ. Vị mặn của máu hòa lẫn với mùi khét của sương axit sunfuric tràn qua khe hở của lớp da cừu bọc chì đã cháy sém.
"Lâm Phong! Ngươi không thoát được đâu!" Giọng nói lạnh lùng của Đội trưởng Tạ Viễn vang vọng qua lớp thép dày. "Giao bình Aether tinh luyện ra, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng!"
Lâm Phong không trả lời. Bộ não thợ máy của anh đang hoạt động hết công suất. Anh nhìn quanh kho chứa mật. Bẫy từ tính đã bị vô hiệu hóa sau khi anh hạ gục Mặt Nạ Đồng, nhưng siêu chiến xa bọc thép bên ngoài đang chuẩn bị nghiền nát lối thoát duy nhất. Anh không thể sử dụng "Truyền máu điện từ"—năng lượng trong ngực anh chưa đạt đến ngưỡng đột phá đó, và nếu cố cưỡng ép sạc dòng điện từ vào cơ thể lúc này, quả tim cơ khí sẽ nổ tung ngay lập tức.
Anh phải dùng đến tư duy của một thợ sửa van nghèo.
Ánh mắt Lâm Phong khóa chặt vào đường ống dẫn hơi nước áp lực cao chạy dọc trần kho chứa. Đó là ống đồng đỏ chịu lực áp suất cao, dẫn hơi nước từ siêu lò hơi trung tâm của trạm gác. Áp kế trên đường ống đang chỉ ở mức 80 Bar.
Anh nhanh chóng rút từ túi dụng cụ đeo hông chiếc kim dò áp suất đồng thau nứt cổ. Bàn tay trái tê buốt, rỉ máu đồng sinh học của anh run lên khi anh cắm đầu kim siêu mảnh vào khe hở của van xả áp an toàn trên đường ống. Lâm Phong khép hờ mắt, lắng nghe nhịp rỉ sét bên trong van. Bằng kỹ thuật bẻ khóa van xoay nhanh, anh xoay ngược chốt khóa bảo mật của van xả ngược, chặn đứng dòng lưu thông tự nhiên và ép áp suất dồn nén lại.
90 Bar... 110 Bar... 130 Bar. Đường ống đồng đỏ bắt đầu rít lên những tiếng kèn kẹt ghê rợn, vỏ thép nóng đỏ lên dưới sức ép của hơi nước siêu nhiệt.
Cùng lúc đó, Lâm Phong nhanh tay rút mảnh tã vải bọc chì gia bảo ra, quấn chặt lấy quả tim cơ khí trước ngực để che giấu hoàn toàn bức xạ điện từ phát ra từ lò phản ứng vi mô, ngăn không cho các máy quét từ tính bên ngoài định vị chính xác vị trí của mình.
"Uỳnh!"
Cánh cửa bọc chì khổng lồ đổ sập xuống dưới cú húc cuối cùng của siêu chiến xa. Khói bụi và mạt sắt bắn tung tóe. Nhưng ngay khi bóng dáng bọc thép của nhóm thiết binh hoàng gia vừa bước qua làn khói, Lâm Phong đã giật mạnh chốt xả khẩn cấp của đường ống dẫn hơi nước.
*BÙM!*
Một vụ nổ áp suất kinh hoàng bùng phát. Luồng hơi nước siêu nhiệt nén lực ở áp suất 150 Bar phun ra từ van xả ngược bị phá hủy, tạo thành một bức tường nhiệt lượng trắng xóa gầm rú lao thẳng về phía cửa kho. Tiếng rít xé tai của hơi nước nóng làm chảy cả lớp sơn bọc ngoài giáp của thiết binh, đẩy lùi toàn bộ đội hình tuần tra bọc thép trong phạm vi năm mét. Sương mù nhân tạo nóng bỏng và muội than đen kịt lập tức bao phủ toàn bộ không gian trạm gác, cắt đứt hoàn toàn tầm nhìn của kẻ thù.
"Aaaa! Khóa van lại! Khói quá dày!" Tiếng gào thét hỗn loạn của lính tuần vang lên trong màn sương hơi nước.
Lâm Phong nín thở, lợi dụng kỹ năng luồn lách khe hở đường ống, anh uốn dẻo cơ thể luồn qua một họng xả thải phụ đã bị rỉ sét ở góc kho chứa. Vết thương ở hai vai co rút đau đớn dữ dội khi anh dùng sức kéo thân mình qua đường ống hẹp bẩn. Anh trượt dài xuống một đường cống ngầm dốc đứng, lao thẳng ra con hẻm phía sau trạm gác.
"Đại ca! Lối này!"
Tiếng gọi nhỏ nhưng gấp gáp của Tiểu Vũ vang lên từ trong màn sương mù axit xám xịt của Smog-Town. Cậu nhóc đang nổ máy chiếc xe ba bánh cơ khí Ngựa Sắt tự chế. Tiếng xả áp hai xi-lanh kêu phành phành liên tục bốc lên những làn khói đen kịt. Hắc Tử, chú chó hoang cơ khí, đang đứng trên thùng xe, chiếc đuôi sắt của nó rung lên nhè nhẹ phát ra tiếng kèn kẹt cảnh báo.
Lâm Phong nén đau nhảy lên thùng xe Ngựa Sắt, tay trái ôm chặt vết thương rỉ máu đồng sinh học bên vai trái, tay phải siết chặt bình thạch anh chứa bụi vàng Aether tinh luyện vừa cướp được.
"Đi! Vào đường sắt ngầm!" Lâm Phong khàn giọng ra lệnh.
Tiểu Vũ lập tức vặn ga đồng thau. Chiếc xe Ngựa Sắt gầm rú, bánh xe bọc xích chống trượt mài ràn rạt trên nền đá hộc rỉ sét, lao vút đi vào những con hẻm dốc đứng ngập sương độc.
Nhưng tiếng còi đồng từ trạm gác số 12 đã rú lên điên cuồng. Đội trưởng Tạ Viễn đứng trên nóc siêu chiến xa bọc thép, gương mặt lạnh lùng hoa râm lộ ra sau lớp kính bảo hộ bám đầy muội than. Hắn nâng chiếc còi đồng phát tín hiệu sóng âm tần số thấp.
*U u u!*
Từ các góc tối của con phố ngập khói than, bầy chó săn cơ khí Sắt Nóng lao ra. Đôi mắt phốt pho đỏ rực của chúng quét qua màn sương mù, bộ hàm thép nén lực thủy lực rít lên kèn kẹt. Chúng được lập trình đặc biệt để đánh hơi mùi dầu bôi trơn đặc chủng của quả tim cơ khí đồng sinh học trên người Lâm Phong. Dù anh đã quấn tã bọc chì, nhưng vết máu cơ học màu xanh lam rỉ ra từ vai trái của anh vẫn để lại một vệt mùi hương hóa chất nồng nặc trên đường đi.
"Gâu! Keng!"
Hắc Tử sủa vang lên báo động, chiếc mũi đồng mát lạnh của nó hướng về phía sau. Ba con chó săn Sắt Nóng đang lao tới với tốc độ kinh hoàng, pít-tông chân thép của chúng dện xuống mặt đất phát ra những tiếng nổ nén khí giòn giã. Con đi đầu tung người nhảy thẳng lên thùng xe, bộ hàm thép mở rộng định cắm phập vào chân Tiểu Vũ.
"Tránh ra!"
Lâm Phong nghiến răng, nâng khẩu súng phun hơi nước áp lực cao đeo lưng bằng tay phải. Dù bình chứa nước của súng đang ở mức thấp do rò rỉ áp suất từ trận chiến trước, anh vẫn gạt mạnh van xả áp khẩn cấp ở báng súng.
*Xìiii!*
Một luồng hơi nước siêu nhiệt nén lực bắn thẳng vào đầu con chó săn Sắt Nóng ở cự ly chưa đầy hai mét. Luồng khói nóng làm chảy lớp vỏ bọc chì bảo vệ mắt phốt pho của nó, khiến bộ não cơ khí bị quá nhiệt phát nổ chập mạch. Con chó săn rú lên một tiếng cơ học chói tai rồi rơi rụng xuống gầm xe Ngựa Sắt, bị bánh xích cán nát vụn.
"Tiểu Vũ! Rẽ trái vào đường ray than đá bỏ hoang!" Lâm Phong hét lớn qua lớp mặt nạ phòng độc.
Chiếc xe Ngựa Sắt bẻ lái gấp, nghiêng hẳn sang một bên mạn sườn, lao thẳng vào lối vào tối om của hệ thống đường sắt ngầm dẫn đến các mỏ than bỏ hoang của đốc công Trịnh Quán. Đây là địa bàn của Kỹ thuật du kích đường sắt ngầm mà Lâm Phong đã thuộc nằm lòng từ những ngày đi sửa van lậu.
Đường hầm ngầm rỉ sét chằng chịt những thanh dầm gỗ mục nát và đường ray than đá đã gãy khúc. Sương mù axit tích tụ ở đây đậm đặc đến mức ăn mòn cả lớp sơn bọc ngoài xe Ngựa Sắt. Nhưng chính địa hình hiểm trở này lại là khắc tinh của siêu chiến xa bọc thép nặng nề của Nghiệp đoàn.
"U u u!"
Chiếc xe thiết giáp của Tạ Viễn gầm rú bám sát phía sau, nhưng kích thước khổng lồ của nó liên tục va quệt vào các thanh dầm gỗ, tạo ra những tiếng sụt lún kinh hoàng của trần hầm. Đá tảng và mạt sắt rơi xuống như mưa, ngăn cản tốc độ truy đuổi của chúng.
"Đại ca! Đường ray phía trước bị gãy một đoạn lớn!" Tiểu Vũ hét lên trong hoảng loạn, tay ghì chặt ghi-đông đồng thau.
Lâm Phong nhìn về phía trước. Cách đó năm mươi mét, cây cầu dẫn hơi nước bắc qua vực sâu ngập sương axit đã bị sập một nửa, để lộ một khoảng không trống rỗng rộng hơn ba mét. Phía bên kia cầu là lối thoát ra vùng biên giới hoang dã ngoài tầm kiểm soát của Nghiệp đoàn.
Phía sau, bầy chó săn Sắt Nóng còn lại đang áp sát, răng thép của chúng đã chạm vào chắn bùn sau của xe Ngựa Sắt. Đội trưởng Tạ Viễn từ trên xe thiết giáp đã giương khẩu súng trường nén khí mạ đồng đen, kính ngắm quang học lọc sương khóa chặt vào lốp sau chiếc xe ba bánh.
Lâm Phong nhìn bình thạch anh chứa bụi vàng tinh luyện trong túi đeo hông, rồi nhìn lồng ngực trái đang co thắt dữ dội của mình. Thời gian sống của anh đang trôi về mốc mười giờ. Nếu không vượt qua cây cầu này, tất cả sẽ kết thúc tại đây.
"Tiểu Vũ, giữ chặt bánh lái! Không được giảm ga!" Lâm Phong gầm lên.
Anh quyết định mạo hiểm mạng sống. Không sử dụng Truyền máu điện từ trực tiếp vào cơ thể, nhưng anh có thể dồn toàn bộ áp suất dư thừa từ quả tim cơ khí qua hệ thống ống dẫn đồng của bộ giáp để sạc khẩn cấp vào bình chứa của xe Ngựa Sắt.
*Kèn kẹt... rắc!*
Các sợi đồng sinh học ở vai trái Lâm Phong co rút dồn dập, rỉ máu cơ học màu xanh lam đậm đặc khi anh áp lòng bàn tay vào pít-tông động cơ của xe Ngựa Sắt. Dòng điện từ mạnh mẽ bùng phát từ quả tim truyền thẳng vào động cơ hơi nước hai xi-lanh. Lò hơi mini của chiếc xe ba bánh bỗng nhiên đỏ rực lên, áp suất tăng vọt vượt ngưỡng thiết kế lên tới 120 Bar.
Chiếc xe Ngựa Sắt rít lên một tiếng phành phành chói tai, bứt tốc lao đi với tốc độ kinh hoàng, bay vút lên không trung vượt qua khoảng trống gãy của cây cầu dẫn hơi nước.
Nhưng ngay khi chiếc xe đang lơ lửng giữa khoảng không của vực thẳm ngập sương axit, từ trên tầng mây thấp phía trên đường hầm, chiếc khinh khí cầu tuần tra tầm thấp của Nghiệp đoàn bất ngờ xuất hiện. Sát thủ bắn tỉa Mắt Ưng đứng ở mạn thuyền bay, mắt giả cơ khí xoay tít khóa chặt mục tiêu.
*Đoành!*
Một phát đạn đinh thép nén khí áp lực cao xé toạc màn sương mù, bắn trúng lốp sau bọc xích của chiếc xe Ngựa Sắt ngay khi nó vừa chạm vào mép cầu bên kia.
*Bùm!*
Chiếc lốp sau nổ tung dưới sức ép của phát đạn. Chiếc xe ba bánh mất lái hoàn toàn, xoay vòng dữ dội trên mép vực đá hộc rỉ sét, một bên bánh xe đã trượt ra ngoài khoảng không sâu thẳm đầy sương độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!