Bẫy Từ Tính
Tiếng xích sắt dện xuống nền đá hộc rầm rập. Sương mù axit từ các họng xả khổng lồ của phân khu ngầm Smog-Town cuộn vào hành lang Trạm gác tuần tra số 12, đặc quánh và khét lẹt mùi lưu huỳnh. Lâm Phong nép sát thân mình bọc trong lớp giáp da dày vào góc tối của đường ống dẫn hơi nước áp lực cao. Bả vai phải của anh nhói lên một cơn đau buốt rát—vết bỏng mạt sắt từ cuộc thách đấu lò hơi với Lôi Thiết vẫn chưa kịp kết vảy, giờ đây lại bị lớp da chì nặng nề của bộ giáp mới chế tạo cọ xát liên tục, rỉ ra thứ dịch lỏng lẫn muội than đen kịt.
Nhịp đập của Trái Tim Đồng Hồ Cát trong lồng ngực anh vang lên những tiếng kèn kẹt khô khốc. Lâm Phong khẽ liếc mắt xuống mặt kính cường lực bám đầy bụi dầu dưới ngực áo da rách. Chiếc kim áp kế cơ học nhấp nháy đỏ rực giữa màn sương mờ: 10:50:00. Mười giờ năm mươi phút sống. Mỗi một giây trôi qua đều tàn nhẫn như một nhát búa nện vào sinh mệnh đang tàn lụi của anh.
"Đại ca... bọn chúng đang đến gần lắm rồi," giọng Tiểu Vũ run rẩy truyền qua ống nói cơ học bằng đồng thau đeo sát tai. Sợi dây cáp đồng căng tuyệt đối nối từ gác xép tạm thời của họ đến trạm gác khẽ rung lên nhè nhẹ theo nhịp thở của cậu nhóc. "Tích Tắc báo về là có ít nhất năm thiết binh bọc thép đang khóa chặt lối hành lang chính. Trương Thủ Kho đã bị điều đi nơi khác rồi, bọn chúng vừa tăng cường lính gác."
Lâm Phong không trả lời. Anh hít một hơi sâu qua lớp màng lọc tẩm bạc của chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ. Chất bạc phản ứng với sương axit ngoài hành lang phát ra tiếng xèo xèo nhỏ, chuyển dần sang màu xám xịt của chì. Anh biết mình không còn đường lui. Nếu đêm nay không lấy được bụi vàng Aether tinh luyện trong kho mật, quả tim cơ khí đồng sinh học này sẽ kẹt cứng vĩnh viễn, biến hệ tuần hoàn của anh thành những đường ống dẫn đồng rỉ sét lạnh lẽo.
Anh luồn tay vào túi dụng cụ đeo hông, rút ra chiếc kim dò áp suất đồng thau nứt cổ—kỷ vật duy nhất mà sư phụ cơ khí mù Tạ để lại. Bàn tay trái của anh—nơi các sợi đồng sinh học đã đồng hóa sâu đến ba phần trăm—khẽ run lên một nhịp điện từ nhẹ khi tiếp xúc với kim loại. Anh cảm nhận được độ rung của cánh cửa bọc chì dày cộm trước mặt.
"Cạch. Khực."
Đầu kim dò siêu mảnh luồn sâu vào khe bánh răng của ổ khóa bảo mật Nghiệp đoàn. Lâm Phong khép hờ mắt, lắng nghe tiếng cơ học chuyển động bên trong vách thép. Bằng kỹ thuật bẻ khóa van xoay nhanh, các ngón tay anh chuyển động nhịp nhàng, xoay ngược các chốt khóa theo nhịp rung của kim dò. Ba mươi giây nghẹt thở trôi qua dưới tiếng xích sắt rầm rập ngoài hành lang. Một tiếng "tách" giòn giã vang lên, cánh cửa bọc chì khổng lồ hé mở một khe hẹp vừa đủ để anh lách người vào.
Kho chứa Aether mật hiện ra trong bóng tối với thứ ánh sáng vàng kim dịu nhẹ nhưng lộng lẫy phát ra từ những chiếc hòm bọc chì xếp chồng lên nhau. Đó là bụi vàng Aether tinh luyện—thứ nhiên liệu xa xỉ mà Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia cướp đoạt từ mặt đất để vận hành các pháo đài bay của giới quý tộc lơ lửng trên cao.
Lâm Phong lướt nhanh qua các kệ thép bám đầy dầu mỡ, mắt anh khóa chặt vào một bình thạch anh chứa dung dịch Aether tinh khiết nhất đặt ở bệ trung tâm. Trái Tim Đồng Hồ Cát trong ngực anh bỗng nhiên đập dồn dập, lò phản ứng vi mô tỏa ra ánh sáng vàng nhạt như muốn cộng hưởng với thứ năng lượng thuần khiết trước mặt.
Nhưng ngay khi những ngón tay bọc da chì của anh vừa chạm vào bề mặt mát lạnh của bình thạch anh, một tiếng "u u" trầm đục đột ngột vang lên từ dưới sàn phòng giam bọc thép.
"Răng rắc!"
Một luồng từ trường cực mạnh bùng phát từ các cuộn cảm đồng giấu kín dưới lớp gạch rỉ sét. Lâm Phong cảm thấy lồng ngực mình như bị một bàn tay sắt khổng lồ bóp nghẹt. Trái Tim Đồng Hồ Cát kêu kèn kẹt dữ dội, các bánh răng đồng sinh học bị lực từ hút chặt, kẹt cứng vào nhau. Chiếc kim áp kế đứng khựng lại, lò phản ứng vi mô trong ngực anh tắt lịm ánh sáng, để lại một cơn đau dã man tột cùng chạy dọc các sợi đồng sinh học đâm sâu vào động mạch ngực.
Lâm Phong ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm chặt ngực, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng bốc lên vị đồng tanh tưởi. Bẫy từ tính đã kích hoạt. Quả tim cơ khí của anh đã dừng đếm ngược, nhưng không phải vì anh được cứu, mà vì hệ thống sinh học trong cơ thể anh đang bị dòng điện từ cưỡng bức làm tê liệt.
"Ta đã chờ ngươi rất lâu rồi, con chuột cống của Smog-Town."
Một giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo vang lên từ góc tối của kho chứa bọc chì.
Từ trong bóng tối của những kệ thép rỉ sét, một bóng người cao lớn, lừng lững bước ra. Hắn đeo một chiếc mặt nạ đồng thau bọc chì chống độc có khắc hình mặt quỷ rỉ sét loang lổ vết máu khô—Mặt Nạ Đồng, kẻ săn tiền thưởng tàn nhẫn nhất khu ngầm. Trên cánh tay bọc thép của hắn là khẩu súng bắn đinh thép nén khí áp lực cao, các ống dẫn hơi nước đeo sau lưng rít lên những tiếng thèm khát.
"Đốc công Trịnh Quán trả giá rất cao cho quả tim trong ngực ngươi," Mặt Nạ Đồng cười gằn, nâng khẩu súng bắn đinh lên nhắm thẳng vào đầu Lâm Phong. "Năm mươi đồng tiền vàng hoàng gia mạ kẽm. Đủ để ta mua dầu thủy lực tinh khiết dùng cả đời."
*Thwip-clank!*
Một tiếng nổ nén khí xé toạc không khí phòng kín. Lâm Phong theo bản năng sinh tồn cố gắng xoay người, nhưng lực từ trường vẫn đang khóa chặt quả tim anh xuống sàn sắt. Phát đinh thép dài mười phân bắn xuyên qua bả vai trái của anh, cắm phập vào nền đá hộc phía sau.
Máu đỏ tươi lẫn với những vệt dầu cơ khí màu xanh lam rỉ ra từ vết thương mới, thấm đẫm lớp áo da thuộc sờn rách. Lâm Phong nghiến chặt răng đến mức bật máu môi để không hét lên. Cơn đau từ bả vai trái cộng hưởng với vết bỏng mạt sắt ở vai phải khiến toàn bộ cơ thể anh như bị xé làm đôi.
"Khá lắm, nhưng ngươi không thoát được đâu," Mặt Nạ Đồng bước tới, xích sắt khóa từ trên hông hắn khua lên kèn kẹt.
Lâm Phong biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất. Anh không thể dùng sức mạnh điện từ của tim vì các bánh răng đang bị kẹt cứng bởi bẫy từ trường. Anh phải dựa vào kiến thức cơ khí thực tế của một thợ sửa van nghèo.
Anh dồn toàn bộ lực lượng vào cánh tay phải còn cử động được, kích hoạt van xả áp khẩn cấp trên "Bộ giáp da bọc chì cách ly từ trường" tự chế của mình. Lớp chì dày mỏng đan xen giữa các lớp da cừu bắt đầu phồng to lên dưới áp lực hơi nước nén từ bình chứa đeo sau lưng.
"Xìiiii!"
Luồng hơi nước áp suất lên tới Giới hạn áp suất 150 Bar phun ra từ các van xả trên vai giáp, tạo ra một lớp đệm khí nén cực mạnh xung quanh lồng ngực Lâm Phong. Lớp đệm khí này ngay lập tức cản phá phát đinh thép thứ hai của Mặt Nạ Đồng vừa bắn tới, khiến phát đinh bị lệch quỹ đạo, bay sượt qua mang tai Lâm Phong găm thẳng vào vách tường chì.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ đắt. Hệ thống van xả trên bộ giáp da bọc chì của anh bị quá tải nhiệt lượng dữ dội, lớp da cừu bắt đầu cháy sém bốc mùi khét lẹt, hơi nước nóng rò rỉ ngược vào trong làm bỏng rát phần da thịt nhạy cảm quanh cổ anh.
Lâm Phong không màng đến cơn bỏng. Anh dùng tay phải giật mạnh chiếc bình chứa của "Súng phun hơi nước áp lực cao đeo lưng" tự chế, hướng thẳng họng súng về phía Mặt Nạ Đồng và bóp cò.
*Phành! Phành!*
Luồng hơi nước siêu nhiệt nồng độ cực cao bắn ra từ ống đồng đỏ chịu lực, tạo thành một màn sương mù trắng xóa, nóng bỏng bao phủ toàn bộ kho chứa mật. Nhiệt độ trong phòng tăng vọt trong tích tắc, làm mờ mịt hoàn toàn kính lọc phốt pho trên mặt nạ của sát thủ.
"Chết tiệt!" Mặt Nạ Đồng gầm lên, hắn bắn liên tiếp ba phát đinh thép vào màn sương mù nhưng tất cả đều đi chệch hướng, găm vào các kệ thép tạo ra những tiếng keng keng chói tai.
Lợi dụng màn sương mù ngụy trang, Lâm Phong cắn răng chịu đựng cơn đau ở hai bả vai, cố gắng bò về phía cửa thông gió nhỏ ở góc trần kho chứa. Anh dùng găng tay mút chân không hơi nước bám chặt vào vách thép rỉ sét để leo lên.
Nhưng Mặt Nạ Đồng là một thợ săn dạn dày chiến trận. Nghe tiếng xèo xèo của mút chân không, hắn không cần nhìn bằng mắt mà vung mạnh sợi xích sắt khóa từ về phía âm thanh. Sợi xích sắt nặng nề quấn chặt lấy cổ chân phải của Lâm Phong, giật mạnh anh rơi tự do từ độ cao ba mét xuống sàn sắt.
*Uỳnh!*
Lâm Phong nện lưng xuống nền đá, bộ giáp da bọc chì rên rỉ kèn kẹt. Cú va đập mạnh làm rạn nứt nhẹ lớp kính bảo vệ quả tim cơ khí. Mặt Nạ Đồng từ trong làn sương mù bước tới, tay kéo căng sợi xích sắt để lôi Lâm Phong lại gần.
"Ngươi chỉ là một con chuột cống tự học," Mặt Nạ Đồng lạnh lùng nói, nâng chân bọc thép định giẫm nát lồng ngực Lâm Phong. "Ngươi không hiểu được sức mạnh của công nghệ Nghiệp đoàn đâu."
Trong khoảnh khắc sinh tử, đôi mắt Lâm Phong lóe lên vẻ thực tế sắc sảo của một kẻ đã sống sót qua hàng trăm vụ nổ lò hơi ở Smog-Town. Anh nhìn thấy pít-tông nén khí của khẩu súng bắn đinh trên tay Mặt Nạ Đồng đang mở ra để nạp lại áp suất—một chu kỳ nạp khí mất đúng một giây.
Anh rút từ trong túi dụng cụ một con chêm đồng nhỏ dùng để sửa van sưởi, ném chính xác vào khe hở của cò súng hơi nước của sát thủ ngay khi pít-tông vừa khép lại.
*Khực!*
Con chêm đồng kẹt chặt vào bánh răng truyền lực của cò súng. Khẩu súng nén khí của Mặt Nạ Đồng lập tức bị vô hiệu hóa, áp suất dư thừa không thể giải phóng làm ống dẫn khí của khẩu súng phồng to lên rồi nổ tung một tiếng *bùm* nhỏ, hất văng khẩu súng khỏi tay sát thủ.
Không bỏ lỡ cơ hội, Lâm Phong dồn toàn bộ áp suất dư thừa còn sót lại trong bình chứa đeo lưng vào súng bắn đinh hơi nước đeo ở cổ tay trái. Cánh tay trái của anh—nơi các sợi đồng sinh học đang run rẩy dưới áp lực từ trường—bỗng nhiên gồng lên một sức mạnh cơ học phi thường.
Anh áp sát họng súng vào khớp gối bọc đồng thau của Mặt Nạ Đồng.
"Đoành!"
*Đòn đinh tán áp lực (Pneumatic Rivet Punch)!* Một tiếng nổ rít kinh hoàng vang lên ở cự ly gần. Phát đinh đồng chịu lực phóng đi với tốc độ âm thanh, xuyên thủng lớp giáp đồng thau bảo vệ, phá hủy hoàn toàn hệ thống pít-tông thủy lực ở khớp gối trái của Mặt Nạ Đồng.
Dầu thủy lực màu đen xịt ra tung tóe cùng hơi nước nóng. Sát thủ Mặt Nạ Đồng gầm lên đau đớn, mất thăng bằng ngã quỵ xuống sàn sắt, cánh chân cơ khí của hắn rít lên những tiếng kèn kẹt vô lực.
Lâm Phong thở dốc, anh lết người đến bệ trung tâm, dùng tay phải giật mạnh bình thạch anh chứa bụi vàng Aether tinh luyện cất vào túi bọc chì đeo hông. Khi anh lùi xa khỏi tâm của bẫy từ trường, lực từ yếu dần.
Trái Tim Đồng Hồ Cát trong ngực anh khẽ rùng mình một cái, các bánh răng đồng sinh học bắt đầu xoay trở lại nhịp nhàng. Tiếng tích tắc quen thuộc vang lên đều đặn bên tai anh: 10:35:12. Anh đã lấy được Aether tinh luyện, nhưng thời gian sống chỉ còn mười giờ ba mươi lăm phút, và cơ thể anh đã kiệt quệ hoàn toàn.
Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp nhen nhóm thì một chấn động dữ dội làm rung chuyển toàn bộ kho chứa mật bọc chì.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng búa tạ thủy lực nện liên tục vào cánh cửa sắt bọc chì dày cộm bên ngoài hành lang vang lên kinh hoàng. Tiếng thép rít lên dưới sức ép của áp lực hơi nước cực lớn của đội tuần tra bọc thép.
"Lâm Phong! Ngươi đã bị bao vây!" Giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Đội trưởng Tạ Viễn truyền qua hệ thống loa phát thanh cơ học của trạm gác. "Kích hoạt siêu chiến xa bọc thép! Phá hủy cánh cửa này cho ta! Không được để con chuột đó mang bụi vàng thoát ra ngoài!"
Lâm Phong nhìn cánh cửa sắt đang móp méo dần dưới những cú nện nghìn cân, rồi nhìn sang sát thủ Mặt Nạ Đồng đang lết dưới sàn, tay anh siết chặt khẩu súng phun hơi nước đã cạn kiệt áp suất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!