Nhạc nềnCyber_Noir

Kế Hoạch Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ từ Con hẻm Van Rò Rỉ vẫn còn vọng lại âm u qua các đường ống dẫn hơi nước khổng lồ của Smog-Town, nhưng Lâm Phong không có thời gian để ngoảnh lại. Tuyết axit rơi lất phất ngoài trời, từng hạt buốt giá chạm vào vết bỏng mạt sắt mới trên bả vai phải của anh, tạo ra những tiếng xèo xèo nhỏ và một cơn đau rát buốt thấu xương. Anh kéo sụp chiếc mũ da thuộc bám đầy muội than, một tay ghì chặt lồng ngực trái đang đập kèn kẹt nặng nề, tay kia dắt Tiểu Vũ lao nhanh qua những con hẻm ngập tràn khói đen rỉ sét.


Nhịp đập của Trái Tim Đồng Hồ Cát dưới lớp áo da rách nát đang ở mốc mười một giờ mười lăm phút. Thời gian sống của anh đang cạn dần theo từng hạt cát cơ học rơi xuống vĩnh viễn. Cơn đau âm ỉ từ vết mổ ngực trái vẫn rát buốt, nhưng nhờ lượng dầu bôi trơn sinh học y tế mà Bác sĩ Cổ Phong đã tra trước đó, quả tim cơ khí tạm thời không phát ra tiếng tích tắc quá lớn, giúp họ che giấu hành tung trước bầy chó săn cơ khí Sắt Nóng đang lùng sục ngoài phố.


"Đại ca, lối này!" Tiểu Vũ thì thào, lách qua một nắp cống rỉ sét dẫn thẳng xuống xưởng máy ngầm của chú Tạ Viễn.


Họ tuột xuống thang sắt ọp ẹp, hơi ấm quen thuộc của lò rèn than đá nén khí sưởi ấm cơ thể đang run rẩy vì lạnh. Chú Tạ Viễn đang nằm trên chiếc phản gỗ ở góc xưởng, gương mặt sạm đen bám đầy bụi than nhợt nhạt, liên tục ho khan do chứng phổi rỉ sét. Lâm Phong lén giấu vết thương bỏng vai vào bóng tối, bước đến bên cạnh chú.


"Cháu đã về," Lâm Phong khàn giọng nói, cố gắng giữ nhịp thở ổn định.


Tạ Viễn mở mắt, nhìn lồng ngực đang phát sáng nhạt của cháu trai, thở dài: "Lôi Thiết đã báo cáo việc cháu tàng trữ bánh răng đồng sinh học lên đốc công Trịnh Quán. Smog-Town không còn an toàn nữa. Quả tim của cháu... còn bao nhiêu thời gian?"


"Mười một giờ," Lâm Phong đáp, ngón tay bám đầy dầu mỡ siết chặt chiếc mỏ lết đồng. "Cháu không thể dùng bụi vàng Aether thô được nữa. Độc tố lưu huỳnh trong nhiên liệu chưa chưng cất đang ăn mòn các sợi đồng sinh học xung quanh động mạch. Nếu không có Aether tinh luyện, hệ tuần hoàn của cháu sẽ đông cứng trước khi kim áp kế chạm mốc không."


Tiểu Vũ bước đến, đặt chiếc túi da đựng đầy ốc vít phế liệu lên bàn máy tiện. "Đại ca, cháu đã dò hỏi được rồi. Trạm gác tuần tra số 12 của Nghiệp đoàn ở phía đông khu ngầm đang tích trữ một hòm bụi vàng Aether tinh luyện vừa được chuyển từ pháo đài bay xuống. Nó được cất giữ trong Kho chứa Aether mật bọc chì kiên cố nằm sâu dưới lòng đất trạm gác."


Lâm Phong nhíu mày. Trạm gác số 12 là một pháo đài bọc thép kiên cố, được canh gác ngày đêm bởi những Thiết binh bọc thép trang bị súng nén khí bắn đinh và máy quét từ tính cầm tay cực nhạy. Đột nhập trực diện vào đó không khác gì tự sát, nhất là khi cơ thể anh đang kiệt quệ.


"Chúng ta không thể dùng bạo lực," Lâm Phong nói, đôi mắt anh lóe lên vẻ thực tế của một thợ sửa van nghèo. "Chúng ta sẽ thám thính trước. Tiểu Vũ, chuẩn bị bàn chế tạo cơ khí vi mô. Chúng ta sẽ dùng búp bê thám thính."


Suốt ba giờ đồng hồ tiếp theo, dưới ánh đèn phốt pho xanh dịu của xưởng máy ngầm, Lâm Phong quên đi cơn đau rát ở vai và ngực, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc lắp ráp thiết bị. Đôi bàn tay thon dài của anh chuyển động nhịp nhàng giữa các bánh răng vi mô và lò xo thép vonfram nhặt được từ bãi rác Nghiệp đoàn.


Đầu tiên là chú chuột cơ khí 'Dầu Mỡ'. Lâm Phong sử dụng các bánh răng của chiếc đồng hồ bỏ túi cũ, bọc bên ngoài một lớp da chuột chống thấm dầu hắc ín. Ở đầu chú chuột, anh tích hợp một sợi cáp quang đồng thau siêu mảnh dài hơn hai trăm mét để truyền dẫn hình ảnh cơ học trực quan. Anh tỉ mỉ đục từng lỗ nhỏ trên tấm thẻ đồng mỏng—Thẻ đục lỗ kiểm soát áp suất—để lập trình các bước di chuyển tự động cho Dầu Mỡ qua hệ thống ống dẫn siêu hẹp.


Tiếp theo là chú chim cơ khí 'Tích Tắc'. Với sải cánh bằng lá đồng mỏng mạ thiếc đàn hồi, Tích Tắc vận hành bằng dây cót siêu mảnh, có khả năng bám vào các đường ống dẫn từ tính nhờ nam châm mini gắn dưới chân đồng. Nó sẽ bay qua hệ thống ống thông khí của trạm gác để làm nhiệm vụ truyền tin và thu phát tín hiệu cơ học.


Để liên lạc không dây mà không phát ra sóng điện từ làm kích hoạt máy quét của Nghiệp đoàn, Lâm Phong chế tạo hai phễu đồng truyền âm kết nối bằng sợi cáp đồng căng tuyệt đối—ống nói truyền âm cơ học dây cáp.


"Mọi thứ đã sẵn sàng," Lâm Phong thở hắt ra, lau mồ hôi trên trán. Nhìn lại áp kế ngực, thời gian sống chỉ còn đúng bảy giờ mười lăm phút. "Tiểu Vũ, đi thôi. Chúng ta phải hành động trước khi ca trực của lính tuần gác thay đổi."


Họ lẻn ra ngoài khi sương mù axit bao phủ Smog-Town dày đặc nhất. Trạm gác tuần tra số 12 hiện ra trong màn đêm như một khối sắt khổng lồ, xả ra những luồng hơi nước nóng rực từ các ống thoát khí tầm cao. Lâm Phong và Tiểu Vũ ẩn nấp sau một đống phế liệu rỉ sét cách trạm gác năm mươi mét.


Qua chiếc kính một tròng của kính bảo hộ nứt góc, Lâm Phong quan sát thấy phòng thủ của trạm gác rất nghiêm ngặt. Tuy nhiên, ở phòng điều khiển trung tâm, Trương Thủ Kho—nữ thủ kho gầy gò của Nghiệp đoàn—đang ngồi lơ đãng bên bàn làm việc. Bà đang nhìn chăm chú vào chiếc locket đồng chứa ảnh đứa con nhỏ đã chết vì lạnh mùa đông trước, đôi mắt u sầu đẫm nước mắt khiến bà hoàn toàn lơ là ca trực của mình. Đây là cơ hội duy nhất.


"Tiểu Vũ, thả Tích Tắc vào đường ống thông khí phía đông," Lâm Phong ra lệnh qua ống nói truyền âm.


Tiểu Vũ vặn dây cót cho chú chim cơ khí, thả nó bay vút vào bóng tối. Tiếng vỗ cánh bằng lá đồng siêu mảnh hoàn toàn bị lấn át bởi tiếng rít xả áp định kỳ của trạm gác. Cùng lúc đó, Lâm Phong thả chú chuột Dầu Mỡ xuống đường ống xả thải công cộng dưới chân pháo đài.


Lâm Phong áp tai vào ống nói truyền âm, lắng nghe tiếng kèn kẹt nhỏ xíu truyền về từ sợi cáp đồng của Dầu Mỡ. Chú chuột bò sâu vào đường ống dẫn áp suất siêu hẹp, né tránh những luồng nước thải axit nóng bỏng.


"Khực... kẹt..."


Tiếng rít cơ học truyền về đột ngột đổi tông. Lâm Phong nhíu mày: "Dầu Mỡ bị kẹt rồi. Nó đang đi qua đoạn ống tích tụ quá nhiều dầu hắc ín dày đặc."


"Đại ca, làm sao bây giờ?" Giọng Tiểu Vũ run rẩy truyền qua ống dây cáp. "Nếu cố kéo dây cáp, chúng ta sẽ làm đứt mạch truyền dẫn!"


Lâm Phong giữ bình tĩnh. Anh áp lòng bàn tay trái cơ khí hóa vào sợi cáp đồng căng, sử dụng kỹ năng bẻ khóa bằng cảm ứng rung. Anh gõ nhẹ ngón tay lên sợi cáp theo một tần số âm tần cụ thể. Tần số rung động truyền qua sợi cáp, kích hoạt pít-tông phụ nén khí mini gắn dưới bụng chú chuột Dầu Mỡ.


"Xì!"


Một luồng khí nén cực nhỏ phun ra, thổi bay lớp hắc ín bám dính xung quanh, giúp Dầu Mỡ giải phóng bánh răng và tiếp tục bò về phía trước. Tuy nhiên, cú kích hoạt khẩn cấp này đã tiêu hao một lượng dầu bôi trơn silicon y tế quý giá bôi trên các khớp nối của chú chuột.


Ngay lúc đó, hệ thống thông gió tự động của trạm gác bất ngờ khởi động quạt hút áp lực cao để xả khí độc. Luồng gió cực mạnh rít lên trong đường ống thông khí, suýt chút nữa thổi bay chú chim Tích Tắc khỏi vách sắt. Lâm Phong nhanh chóng tính toán áp suất gió ngược: "Tiểu Vũ, gõ nhịp đồng ba lần ngắn một lần dài để kích hoạt nam châm chân của Tích Tắc!"


Tiểu Vũ gõ nhanh vào ống truyền âm. Chú chim cơ khí lập tức khóa chặt chân nam châm vào vách ống thép chịu lực, chống chịu thành công luồng gió mạnh cho đến khi quạt hút dừng lại.


Sau mười phút nghẹt thở, chú chuột Dầu Mỡ đã bò đến khe hở của cửa sập dẫn vào Kho chứa Aether mật. Qua thấu kính thạch anh gắn trên đầu chú chuột, hình ảnh bên trong kho chứa mật được truyền dẫn ngược lại qua sợi cáp đồng siêu mảnh, hiển thị mờ ảo dưới ánh đèn phốt pho xanh trên tấm gương phản chiếu nhỏ mà Lâm Phong cầm trên tay.


Lâm Phong nhìn thấy những chiếc hòm bọc chì chứa bụi vàng Aether tinh luyện xếp gọn gàng ở góc phòng. Nhưng khi thấu kính của Dầu Mỡ quét qua chiếc bàn thí nghiệm ở giữa kho, đồng tử của Lâm Phong co thắt dữ dội.


Trên bàn không chỉ có nhiên liệu sưởi ấm.


Hàng chục thiết bị cơ khí bằng đồng thau bóng loáng, tích hợp các cuộn cảm đồng Tesla và kim chỉ hướng thạch anh siêu nhạy đang được lắp ráp bán hoàn thiện. Lâm Phong nhận ra ngay cấu trúc của chúng: đó là những máy dò tìm sóng điện từ tầm xa.


Bên cạnh những thiết bị đó là các tấm thẻ đục lỗ hướng dẫn vận hành của Nghiệp đoàn. Lâm Phong phóng to thấu kính để đọc các mã ký tự đục lỗ chìm.


Chúng được lập trình để quét và định vị chính xác tần số rung động đặc thù phát ra từ bộ bánh răng đồng sinh học trong ngực anh!


Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia không chỉ muốn bắt giữ anh vì tội trộm cắp năng lượng. Chúng đang tích trữ và chế tạo hàng loạt máy dò này để săn lùng quả tim cơ khí của anh trên quy mô toàn phân khu ngầm hằng đêm.


Trái Tim Đồng Hồ Cát trong lồng ngực Lâm Phong bỗng nhiên đập dồn dập kịch liệt, phát ra tiếng kêu kèn kẹt rợn người như một lời cảnh báo tử thần. Áp kế ngực nhấp nháy liên tục đỏ rực, thời gian sống sụt giảm thẳng xuống còn đúng mười giờ năm mươi phút.


Tiếng bước chân nặng nề của đội tuần tra bọc thép bắt đầu vang lên rầm rập trên hành lang trạm gác, hướng thẳng về phía kho chứa mật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!