Thách Đấu Lò Hơi
Tiếng còi báo động đỏ xé toạc màn sương mù axit lạnh giá, báo hiệu một cuộc truy quét tàn khốc sắp đổ xuống Con hẻm Van Rò Rỉ. Trong bóng tối chập chờn của những ống dẫn hơi nước khổng lồ chạy dọc vách đá Smog-Town, Lâm Phong ghìm chặt lồng ngực trái đang co thắt dữ dội. Vết khâu mổ ngực mới của anh rát buốt như có hàng chục cây kim nung đỏ đâm vào. Dưới lớp băng gạc thấm đẫm dầu bôi trơn sinh học y tế, những vảy đồng nhạt—dấu vết của sự đồng hóa bánh răng đạt mốc ba phần trăm—đang nhấp nháy một thứ ánh sáng vàng dịu yếu ớt, đập theo nhịp tích tắc lạnh lẽo của quả tim cơ khí.
"Đại ca... chúng ta đi lối này!" Tiểu Vũ thì thầm, kéo mạnh gấu áo khoác da rách rưới của Lâm Phong. Cậu bé mồ côi nhanh nhẹn như một con sóc, dẫn anh luồn qua một khe hở hẹp giữa hai đường ống xả thải ngập tràn rỉ sét. Phía sau họ, tiếng bước chân rầm rập của lính tuần gác bọc thép Nghiệp đoàn và tiếng xích sắt va chạm kèn kẹt trên nền đá vọng lại mỗi lúc một gần.
Lâm Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau. Nhịp đập của Trái Tim Đồng Hồ Cát hiển thị trên mặt số áp kế cơ học trong ngực anh lúc này đang đứng ở mốc 11 giờ 45 phút. Mỗi giây trôi qua là một hạt cát sinh mệnh rơi xuống vĩnh viễn. Cánh tay trái của anh vẫn tê buốt, các ngón tay bọc da thuộc cử động một cách nặng nề, nhưng nhờ sự đồng hóa cơ học sơ cấp, anh có thể cảm nhận rõ ràng độ rung động và nhiệt độ của hơi nước nóng đang cuồn cuộn chảy qua các vách ống đồng bên cạnh.
Họ chạy liên tục suốt nửa giờ trong những con hẻm ngập muội than đen kịt, cho đến khi tiếng còi báo động lùi xa dần phía sau vách đá. Trước mắt họ hiện ra một chiếc cổng sắt khổng lồ bám đầy rỉ sét xanh, phía trên có treo một biểu tượng hai chiếc búa rèn đan chéo bằng thép đen—Hiệp hội thợ rèn lò hơi Smog-Town. Đây là nơi duy nhất dưới đáy khu ngầm này Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia không thể tùy tiện xông vào mà không có lệnh của đốc công trưởng, bởi giới thợ rèn lò hơi nắm giữ huyết mạch vận hành của toàn bộ hệ thống sưởi ấm đô thị.
Bên trong lò rèn, hơi nóng hừng hực từ những bệ than đá nung đỏ phả ra, xua tan đi cái lạnh buốt của bão tuyết axit ngoài trời. Sư phụ Trịnh Quán (Thợ rèn) đang đứng bên cạnh bệ rèn chính. Lão già què chân trái, chống chiếc nạng gỗ bọc đồng thau, cánh tay phải to gấp đôi cánh tay trái do quai búa lâu năm đang nâng một thỏi đồng đỏ nóng chảy. Khuôn mặt sạm đen vì khói than của lão co rúm lại khi nhìn thấy Lâm Phong bước vào.
"Thằng ranh! Ngươi lại gây ra chuyện gì ở Con hẻm Van Rò Rỉ đúng không?" Trịnh Quán quát lớn, giọng nói ồm ồm như tiếng búa nện vào vỏ lò hơi. "Lưu Giám Sát đang phát điên lên ngoài kia. Gã nói có một thợ sửa van đã hack hệ thống điều phối áp suất của gã!"
Lâm Phong chưa kịp trả lời, một giọng nói kiêu ngạo, lanh lảnh đã vang lên từ phía sau những cột thép chống đỡ lò rèn:
"Không cần đoán đâu, sư phụ Trịnh Quán. Chữ ký kỹ thuật trên tấm thẻ đục lỗ đồng mỏng bị bỏ lại ở tủ điều phối chính là của hắn. Chỉ có một kẻ tự học tà đạo dưới đáy khu ngầm mới dùng phương pháp đấu nối van xả ngược ngu ngốc đó."
Từ trong bóng tối bước ra là Lôi Thiết, thiên tài học việc xuất sắc nhất của xưởng đúc đồng Nghiệp đoàn. Gã thanh niên hai mươi tuổi ăn mặc bọc đồng sạch sẽ, mái tóc vuốt ngược bóng loáng không một hạt bụi than, đôi bàn tay đeo găng da màu trắng tinh khiết đối lập hoàn toàn với sự lấm lem của Lâm Phong. Đi sau gã là hai tên thiết binh bọc thép của Nghiệp đoàn, tay lăm lăm súng trường nén khí bắn đinh.
Tiểu Vũ lập tức đứng chắn trước Lâm Phong, mắt gườm gườm nhìn Lôi Thiết. "Lôi Thiết! Ngươi dẫn lính Nghiệp đoàn đến đây làm gì? Đây là địa bàn của Hiệp hội thợ rèn!"
Lôi Thiết cười nhạt, gạt nhẹ chiếc găng tay trắng. "Ta đến đây không phải để bắt người. Ta đến để đòi lại những gì thuộc về Nghiệp đoàn. Bãi rác phế liệu Nghiệp đoàn dưới chân pháo đài bay từ trước đến nay đều do xưởng đúc của ta quản lý. Nhưng bầy Sói Sắt của các ngươi lại lén lút thu gom phế liệu và bánh răng đồng sinh học phế liệu cấm ở đó. Hôm nay, ta thách đấu Lâm Phong!"
Gã bước tới, ném một chiếc van điều áp bằng đồng thau bóng loáng lên mặt bàn sắt. "Chúng ta sẽ đấu chế tạo van điều áp chịu nhiệt độ cực hạn từ hợp kim phế liệu. Kẻ nào chế tạo được chiếc van chịu được áp suất một trăm Bar mà không bị rò rỉ hay nứt vỡ sẽ giành được quyền sở hữu và khai thác bãi phế liệu quý của khu ngầm. Nếu ngươi thua, Lâm Phong, bầy Sói Sắt phải cút khỏi bãi rác vĩnh viễn, và ngươi phải giao nộp toàn bộ túi dụng cụ sửa van cho ta!"
Lâm Phong im lặng nhìn chiếc van của Lôi Thiết. Anh biết rõ bãi phế liệu Nghiệp đoàn là nguồn cung cấp linh kiện duy nhất giúp anh tìm kiếm những bánh răng đồng sinh học phế liệu để thay thế cho quả tim đang rỉ sét trong ngực. Nếu mất đi bãi rác, anh sẽ chết khi kim áp kế chạm mốc không.
"Được, ta nhận lời thách đấu," Lâm Phong khàn giọng nói, đôi mắt anh rực sáng dưới lớp kính bảo hộ nứt góc.
Trận đấu chế tạo cơ khí bắt đầu ngay lập tức giữa sự chứng kiến của các thợ rèn trong Hiệp hội.
Lôi Thiết bước đến bệ máy của mình với vẻ tự tin tuyệt đối. Gã mang theo một chiếc máy tiện tự động cầm tay mini chạy bằng hơi nước áp suất cao—một thiết bị chính quy bóng loáng do Viện Hàn lâm Hoàng gia thiết kế. Gã cho các thỏi đồng thau tiêu chuẩn vào máy. Tiếng bánh răng của máy tiện tự động rít lên mượt mà, những mạt đồng thau vàng óng văng ra đều tăm tắp. Chỉ trong vòng mười lăm phút, một chiếc van điều áp hoàn mỹ, đối xứng tuyệt đối và bóng loáng đã được định hình dưới sự trầm trồ của những thợ rèn trẻ tuổi.
"Nhìn kỹ đi, Lâm Phong," Lôi Thiết chế giễu, nâng chiếc van lên dưới ánh lửa. "Đây là kỹ nghệ chính quy. Mọi thông số kỹ thuật đều đạt độ chính xác vi mô của Viện Hàn lâm. Còn ngươi, ngươi định dùng chiếc búa rỉ sét kia để đập đồng sao?"
Lâm Phong không bận tâm đến lời chế giễu. Anh bước đến bãi phế liệu ở góc lò rèn, nhặt nhạnh những mảnh đồng đỏ phế liệu và vài tấm chì mỏng rách nát từ bãi rác. Anh biết rõ, nếu chỉ dùng đồng thau thông thường (brass) như Lôi Thiết, van điều áp sẽ rất dễ bị giòn và nứt vỡ dưới sự thay đổi áp suất và nhiệt độ đột ngột của Smog-Town. Anh cần chế tạo một hợp kim chì-đồng (lead-copper alloy) tự pha chế để tăng độ đàn hồi vật lý.
Lâm Phong bỏ đồng đỏ phế liệu vào chiếc nồi nung đất sét chịu nhiệt. Anh quay sang sư phụ Trịnh Quán. Ông lão què hiểu ý, bước đến bên cần gạt lò than sấy.
"Để ta giữ lửa cho ngươi, thằng ranh! Hãy cho gã học việc dát vàng kia thấy thế nào là sức nóng của than đá Anthracite!" Trịnh Quán hét lớn, dồn lực nén chiếc nạng gỗ xuống đất, tay phải kéo mạnh cần gạt gió đô thị.
Luồng oxy cực mạnh được bơm thẳng vào lòng lò rèn. Ngọn lửa than đá lập tức bùng lên dữ dội, chuyển từ màu đỏ cam ấm áp sang một sắc xanh lam cực nóng, rít lên kinh hoàng. Nhiệt độ bức xạ tỏa ra mạnh mẽ khiến không khí xung quanh vặn vẹo.
Lâm Phong bắt đầu áp dụng Kỹ thuật tôi luyện kim loại bằng nhiệt than đá. Anh dùng tay phải bọc găng da dày để quai chiếc búa tạ vonfram nặng bốn mươi cân, nện liên tục lên khối hợp kim đồng nung đỏ trên đe sắt.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng búa nện vang dội khắp lò rèn, đều đặn và mạnh mẽ như nhịp đập của một động cơ hơi nước khổng lồ. Mồ hôi trên trán Lâm Phong chảy ròng ròng, bốc hơi ngay lập tức khi chưa kịp rơi xuống đất. Một tia lửa rèn nung đỏ bất ngờ văng trúng bả vai phải của anh, xuyên qua lớp áo khoác da mỏng tạo ra một vết bỏng mạt sắt nhẹ bốc khói đen. Lâm Phong nghiến chặt răng, không hề dừng tay một nhịp búa nào. Cánh tay trái tê yếu của anh lúc này rung động đồng bộ với nhịp rèn, giúp anh cảm nhận được độ dẻo và cấu trúc phân tử của khối kim loại nóng đỏ.
"Điên rồ!" Lôi Thiết cười lớn, khoanh tay đứng nhìn. "Pha chì vào đồng đỏ? Ngươi đang tự hủy hoại độ tinh khiết của kim loại! Sách giáo khoa của Viện Hàn lâm đã viết rõ: chì làm giảm nhiệt độ nóng chảy và phá hủy liên kết tinh thể của hợp kim đồng!"
"Sách giáo khoa của ngươi không dạy cách đối phó với hơi nước ngậm axit sunfuric dưới lòng đất Smog-Town đâu, Lôi Thiết," Lâm Phong lạnh lùng đáp.
Anh ném một nhúm muối axit thô (acid salt) vào nồi nung đồng đỏ đang nóng chảy. Phản ứng hóa học lập tức xảy ra, tạo ra một luồng khói xanh nhạt bốc lên. Muối axit phản ứng với các tạp chất, hút sạch các bọt khí oxy siêu nhỏ đang bị mắc kẹt trong lòng kim loại nóng chảy—điều mà các máy tiện tự động đúc khuôn áp lực của Nghiệp đoàn thường bỏ qua, để lại những bọt khí vi mô ẩn sâu trong lòng van.
Lâm Phong đổ hợp kim đồng-chì nóng chảy vào khuôn đất sét tự chế, nén chặt áp lực bằng tay quay cơ học. Sau khi tôi luyện qua nước muối axit lạnh để tăng độ cứng bề mặt, chiếc van của Lâm Phong đã hoàn thành. Khác với vẻ ngoài bóng loáng, dát vàng của Lôi Thiết, chiếc van của Lâm Phong có màu đỏ sẫm, nặng nề và xù xì do lớp chì pha trộn.
"Thời gian thử nghiệm!" Trịnh Quán gõ mạnh chiếc nạng gỗ xuống đất.
Hai chiếc van được lắp vào hệ thống ống dẫn thử nghiệm áp suất cao của lò rèn, kết nối trực tiếp với siêu lò hơi trung tâm.
Lôi Thiết tự tay gạt cần bơm hơi nước. Áp kế cơ học bắt đầu nhảy số.
30 Bar... 50 Bar...
Cả hai chiếc van vẫn đứng im, chịu đựng luồng hơi nước nóng rực đang rít lên bên trong đường ống.
80 Bar...
Chiếc van của Lôi Thiết bắt đầu phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt cơ học nhỏ xíu. Dưới kính lúp kiểm tra của các thợ rèn, bề mặt bóng loáng của chiếc van đồng thau chuẩn Nghiệp đoàn bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt vi mô (micro-cracks). Những bọt khí oxy bị mắc kẹt trong quá trình đúc tự động dưới áp suất cao giờ đây giãn nở mạnh do nhiệt độ cực hạn, phá vỡ cấu trúc tinh thể cứng nhắc của đồng thau.
"Không thể nào! Máy tiện của ta đạt độ chính xác tuyệt đối!" Lôi Thiết hoảng loạn hét lên, trán gã lấm tấm mồ hôi.
100 Bar!
"Xoẹt!!!"
Một luồng hơi nước siêu nhiệt bắn mạnh ra từ vách van của Lôi Thiết, tạo ra tiếng rít chói tai. Chiếc van hoàn mỹ của gã đã bị nứt toác một đường dài dọc theo thân van do không chịu nổi sự giãn nở nhiệt đột ngột.
Trong khi đó, chiếc van hợp kim đồng-chì của Lâm Phong vẫn đứng im phăng phắc ở mốc một trăm Bar. Lượng chì dẻo dai pha trộn đồng đều trong hợp kim đã tạo ra độ đàn hồi vi mô hoàn hảo, tự bít kín các khe hở siêu nhỏ khi áp suất và nhiệt độ tăng quá nhanh. Không hề có một giọt hơi nước nào rò rỉ ra ngoài.
"Kỹ nghệ thực chiến thắng lý thuyết giáo điều!" Trịnh Quán cười vang, quai chiếc búa rèn xuống đe sắt tạo ra tiếng nổ giòn giã. "Lâm Phong thắng cuộc! Quyền sở hữu bãi phế liệu thuộc về bầy Sói Sắt!"
Những thợ rèn xung quanh đồng loạt reo hò cổ vũ. Lôi Thiết đứng chết lặng, gương mặt kiêu ngạo của gã xám xịt đi vì nhục nhã. Gã tức giận giật phăng đôi găng tay da trắng ném xuống đất, ra hiệu cho hai tên thiết binh bọc thép lùi lại.
"Ngươi... ngươi chỉ ăn may thôi, Lâm Phong!" Lôi Thiết nghiến răng gầm gừ, thu dọn dụng cụ tiện cầm tay.
Nhưng ngay khi Lôi Thiết quay người bước đi, ánh mắt đố kỵ của gã vô tình liếc qua vách áo khoác da bị rách của Lâm Phong do tia lửa rèn lúc nãy. Qua khe hở da thuộc, gã nhìn thấy một vệt sáng vàng nhạt rực rỡ phát ra từ lồng ngực trái của Lâm Phong, chiếu rõ những bánh răng đồng sinh học phế liệu đang tự động xoay chuyển nhịp nhàng dưới lớp da người.
Lôi Thiết trợn tròn mắt kinh ngạc. Là một học việc xuất sắc của Nghiệp đoàn, gã biết rất rõ luật cấm nghiêm khắc của vương quốc: Nghiêm cấm cấy ghép chi giả cơ học có khả năng tự ý thức hoặc bánh răng sinh học đồng hóa mạch máu.
Một nụ cười độc địa, nham hiểm từ từ nở trên môi Lôi Thiết. Gã lén lùi lại vào bóng tối, thì thầm vào tai tên thiết binh bọc thép đi bên cạnh:
"Đi báo cáo ngay cho đốc công Trịnh Quán... Nói rằng chúng ta đã tìm thấy kẻ tàng trữ bánh răng đồng sinh học phế liệu cấm. Hắn chính là tên thợ sửa van Lâm Phong!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!