Hơi Ấm Của Kẻ Nghèo
Lâm Phong hé mở đôi mắt mệt mỏi dưới ánh đèn phốt pho xanh, nhìn thấy gương mặt kinh hoàng của vị y sư ngầm đang chăm chú vào lồng ngực rách nát của mình. Cơn đau buốt nhói từ ca phẫu thuật không gây tê vẫn còn âm ỉ chạy dọc các dây thần kinh, nhưng nhịp đập của Trái Tim Đồng Hồ Cát trong ngực anh đã tìm lại được sự đều đặn vốn có. Tiếng tích tắc kèn kẹt giờ đây đã êm ái hơn nhờ lớp dầu bôi trơn sinh học y tế mà Bác sĩ Cổ Phong vừa tra vào.
"Cậu tỉnh rồi à, thằng nhóc dai sức?" Cổ Phong khàn giọng nói, đặt chiếc kìm gắp vi mô xuống khay đồng. "Thuốc chống thải ghép màu xanh lam đã tạm thời khống chế được độc tố chì từ bụi Aether thô. Nhưng nhìn đi, cái giá cậu phải trả không hề rẻ đâu."
Lâm Phong cúi đầu nhìn xuống lồng ngực trái của mình. Qua lớp băng gạc mỏng bám đầy dầu y tế, những vảy đồng nhạt—dấu vết của sự đồng hóa bánh răng đạt mốc ba phần trăm—đang phát ra ánh sáng vàng dịu nhịp nhàng theo từng nhịp thở. Cánh tay trái của anh tê buốt, các ngón tay cử động một cách nặng nề và thiếu cảm giác nhiệt độ. Anh biết, cơ thể mình đang dần bị cơ khí hóa một cách không thể đảo ngược.
"Thời gian sống của cậu đã được khôi phục về mốc mười hai giờ," Cổ Phong cảnh báo khi đeo lại chiếc kính một tròng. "Nhưng nếu cậu còn dám nạp trực tiếp bụi vàng Aether thô chưa chưng cất vào tim một lần nữa, hệ tuần hoàn của cậu sẽ biến thành các đường ống dẫn đồng rỉ sét hoàn toàn trước khi kim áp kế chạm mốc không."
Lâm Phong không trả lời. Anh lặng lẽ ngồi dậy, siết chặt chiếc áo khoác da sờn rách để che đi lồng ngực đang phát sáng. Trong túi dụng cụ đeo hông của anh, bình chứa bọc chì đựng nửa bình bụi vàng Aether thô vẫn còn nguyên, bên cạnh chiếc kim dò áp suất đồng thau nứt cổ và một tấm đồng mỏng đục lỗ—Thẻ đục lỗ kiểm soát áp suất mà anh đã lấy trộm từ văn phòng kỹ thuật của Nghiệp đoàn tuần trước.
"Cháu nợ ông tiền thuốc, bác sĩ," Lâm Phong khàn giọng, giọng nói bóp nghẹt sau lớp khẩu trang lọc khí.
"Ghi vào sổ nợ," Cổ Phong xua tay, ánh mắt lộ ra sự tò mò pha lẫn lo ngại. "Cậu là mẫu vật sống duy nhất có bộ bánh răng đồng sinh học tự thích ứng. Đừng chết sớm quá, ta vẫn chưa nghiên cứu xong kết cấu quả tim của cha cậu đâu."
Lâm Phong bước ra khỏi phòng khám ngầm, nơi Tiểu Vũ đang lo lắng chờ đợi ở lối hành lang ngập mùi hắc ín. Cậu bé mồ côi nhanh nhẹn lao đến, đỡ lấy bả vai trái vẫn còn run rẩy của đại ca.
"Đại ca! Anh ổn rồi! Cháu suýt tưởng anh sẽ biến thành một automaton quét rác rỉ sét ở đó chứ!" Tiểu Vũ mếu máo.
"Tao chưa chết được đâu," Lâm Phong vỗ nhẹ vào đầu cậu bé bằng bàn tay phải bọc găng da dày. "Mùa đông đang tràn xuống rồi. Chúng ta phải đến Con hẻm Van Rò Rỉ ngay. Bà lão Mộc đang đợi súp sưởi sấy."
Smog-Town vào buổi sáng sớm ngập tràn trong một màn sương mù axit sunfuric dày đặc, xám xịt và lạnh buốt xương tủy. Khói than đen ngòm từ các lò hơi trung tâm của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia cuồn cuộn đổ xuống, bám vào từng vách tường đồng rỉ sét, tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Người nghèo ở tầng đáy Smog-Town không có tiền mua than đá chất lượng cao, họ chỉ biết trông chờ vào lượng hơi nước nóng rò rỉ từ hệ thống đường ống đô thị cũ kỹ của Nghiệp đoàn để sưởi ấm qua ngày.
Khi Lâm Phong và Tiểu Vũ bước vào Con hẻm Van Rò Rỉ, một cảnh tượng hỗn loạn đập vào mắt họ.
Giữa làn hơi nước mờ mịt, Lưu Giám Sát—gã đàn ông gầy gò nham hiểm mặc chiếc áo choàng xám của Nghiệp đoàn—đang hách dịch đứng trên một bục gỗ nhỏ. Bên cạnh gã là Hứa Thu Nợ, tên tay sai bặm trợn có cánh tay cơ bắp đầy vết sẹo, tay lăm lăm chiếc kìm cộng lực xiết nợ bằng thép vonfram khổng lồ.
"Hết hạn rồi! Lũ chuột cống nợ thuế!" Giọng Lưu Giám Sát rít lên qua chiếc mặt nạ lọc khí bọc đồng gỉ sứt góc. "Không đóng đủ tiền đồng Smog-Coin, hôm nay Nghiệp đoàn sẽ niêm phong toàn bộ các khớp van sưởi công cộng của con hẻm này! Kẻ nào tự ý đấu nối sẽ bị gán tội trộm cắp công nghiệp!"
Phía trước gã, Bà lão Mộc—người nấu súp sương mù lâu năm của con hẻm, lưng còng rạp xuống đất—đang run rẩy ôm lấy chiếc nồi gang giữ nhiệt cũ kỹ. Bà lão khóc lóc van xin, chiếc khẩu trang lọc khí cũ mòn của bà không ngừng phập phồng theo từng hơi thở đứt quãng.
"Lạy ông giám sát... xin ông đừng cắt hơi sưởi..." Bà lão Mộc mếu máo, giọng run bắn lên vì lạnh. "Mùa đông lạnh thế này, không có hơi ấm từ van rò rỉ, đám trẻ mồ côi trong hẻm sẽ bị đóng băng mất... Súp của tôi cũng không thể nấu được..."
"Tránh ra, mụ già nghèo kiết xác!" Hứa Thu Nợ gầm lên. Gã vung chiếc kìm cộng lực vonfram, nện mạnh báng sắt xuống đất tạo ra một tiếng "boong" khô khốc. "Nghiệp đoàn không vận hành lò hơi bằng lòng thương hại! Không có tiền đồng, thì cút ra ngoài sương độc mà sưởi ấm!"
Hứa Thu Nợ bước tới, đặt lưỡi kìm sắc bén vào đường ống dẫn hơi nước đồng đỏ nối trực tiếp vào gian lều của bà lão Mộc. Gã chuẩn bị dùng lực cơ bắp để cắt đứt nguồn sống duy nhất của bà cụ.
Lâm Phong đứng trong bóng tối của một góc tường rỉ sét, đôi mắt anh long lên sòng sọc dưới lớp kính bảo hộ nứt góc. Anh vô thức đặt tay lên chuôi chiếc mỏ lết đồng thau hông. Anh muốn xông ra nện gãy tay tên thu nợ, nhưng lý trí thực tế của một thợ sửa van nghèo đã ngăn anh lại.
Lực lượng thiết binh bọc thép của cảnh vệ Nghiệp đoàn luôn tuần tra gần đây. Nếu anh ra tay bằng bạo lực, anh sẽ lập tức bị bắt giữ, và quả tim cơ khí chỉ còn mười hai giờ sống của anh sẽ bị mổ xẻ ngay tại chỗ. Anh cần một phương pháp kỹ thuật.
Lâm Phong quan sát tủ điều phối áp suất khu vực (distribution box) đặt ở đầu hẻm. Đó là một chiếc tủ sắt dày bọc chì, bảo vệ hệ thống van chia hơi nước của cả phân khu.
"Tiểu Vũ," Lâm Phong thì thầm, kéo cậu bé lại gần. "Mày lén đi vòng ra phía sau tủ điều phối, quan sát xem có lính tuần gác không."
"Dạ, đại ca," Tiểu Vũ gật đầu, nhanh nhẹn lủi vào màn sương mù axit xám xịt.
Lâm Phong lén tiếp cận chiếc tủ sắt. Anh nhận ra cơ chế cơ học của van khóa thu thuế chính đã bị Nghiệp đoàn khóa chặt bằng một sợi xích sắt dày bọc chì bảo mật cao. Anh thử dùng kim dò áp suất để bẻ khóa trực tiếp van thu thuế, nhưng xích sắt đã khóa cứng pít-tông điều áp. Phương pháp cơ học thô sơ hoàn toàn vô dụng.
Anh phải dùng đến phương pháp hack áp suất gián tiếp.
Lâm Phong lôi tấm Thẻ đục lỗ kiểm soát áp suất bằng đồng mỏng ra khỏi túi dụng cụ. Đây là tấm thẻ chứa mã lập trình cơ học điều phối lưu lượng hơi nước đô thị của Nghiệp đoàn. Anh cần đút tấm thẻ này vào khe đọc thẻ cơ học của tủ điều phối để ghi đè thuật toán vận hành của Nghiệp đoàn, phân phối lại hơi nước sưởi ấm miễn phí cho con hẻm.
Nhưng làm thế nào để tiếp cận tủ điều phối mà không bị Lưu Giám Sát và Hứa Thu Nợ phát hiện?
Lâm Phong nhìn lên chiếc đồng hồ áp kế cơ học khổng lồ gắn trên vách tường nhà máy dệt đối diện. Kim áp kế đang từ từ tiến sát về vạch đỏ 45 Bar.
Quy tắc xả áp định kỳ (Steam Venting Law).
Theo luật vật lý của Smog-Town, cứ sau mỗi mười phút hoạt động liên tục, hệ thống siêu lò hơi trung tâm bắt buộc phải xả bớt hơi nước dư thừa qua các ống xả đô thị để tránh tích tụ áp suất gây nổ lò. Khi quá trình xả áp diễn ra, những cột hơi nước siêu nhiệt khổng lồ sẽ phun ra rầm rĩ, tạo ra tiếng rít kinh hoàng và một màn khói trắng xóa che khuất tầm nhìn hoàn toàn trong vòng ba mươi giây.
Chính là lúc này.
"Rííííííííííít!!!"
Tiếng còi báo động xả áp vang dội khắp phân khu. Ngay lập tức, từ các ống xả thải dọc theo Con hẻm Van Rò Rỉ, những luồng hơi nước áp suất cao phun ra xối xả. Màn khói trắng nóng bỏng cuồn cuộn bốc lên, che phủ toàn bộ con hẻm trong một màu trắng xóa mờ mịt. Tiếng rít gầm rú của hơi nước át đi mọi âm thanh khác.
Lâm Phong bứt tốc. Anh lao đi trong màn khói nóng, bộ giáp da sờn rách của anh cản lại nhiệt độ bỏng rát của hơi nước rò rỉ. Nhờ Đồng hóa bánh răng đạt mốc ba phần trăm, lồng ngực của anh có sức chịu đựng tốt hơn trước áp lực hơi nước nóng.
Anh tiếp cận tủ điều phối sắt bọc chì trong vòng ba giây. Với sự nhanh nhẹn của một thợ sửa van quen tay, Lâm Phong dùng kim dò áp suất gạt nhẹ chốt khóa bảo vệ của khe đọc thẻ cơ học.
"Cạch!"
Khe đọc mở ra. Lâm Phong nhanh chóng đút tấm Thẻ đục lỗ kiểm soát áp suất bằng đồng vào bên trong. Anh dùng tay quay cơ học ở hông tủ để đẩy tấm thẻ vào sâu trong mạch điều khiển bánh răng.
"Rắc... rắc... rắc..."
Bộ bánh răng vi mô bên trong tủ điều phối bắt đầu chuyển động theo thuật toán mới được đục lỗ trên tấm thẻ đồng. Thuật toán này ra lệnh cho hệ thống van xả phụ tự động mở rộng tối đa, ghi đè hoàn toàn lệnh niêm phong của Nghiệp đoàn, đồng thời chuyển hướng dòng hơi nước nóng sưởi ấm từ khu hành chính dát vàng của Nghiệp đoàn xuống thẳng các van rò rỉ của Con hẻm Van Rò Rỉ.
Cùng lúc đó, Lưu Giám Sát đứng ở giữa hẻm bỗng cảm thấy có điều bất thường. Gã lôi chiếc áp kế cơ học cầm tay ra khỏi áo choàng xám. Kim áp kế đang chỉ mức áp suất sụt giảm đột ngột ở đường ống chính.
"Hử? Áp suất dòng hơi sụt giảm?" Lưu Giám Sát lẩm bẩm, gạt gạt chiếc kính một tròng. "Hứa Thu Nợ! Dừng tay lại một lát! Hệ thống lò hơi cũ kỹ này lại bị rò rỉ áp suất ở đâu rồi. Kiểm tra áp kế van chính xem!"
"Mẹ kiếp, cái hệ thống rỉ sét này hỏng suốt ngày," Hứa Thu Nợ chửi thề, buông lỏng chiếc kìm cộng lực khỏi đường ống của bà lão Mộc, quay sang nhìn tủ điều phối.
Nhưng ngay khi dòng hơi nước sưởi ấm miễn phí bắt đầu tràn đầy các van xả công cộng trong hẻm, mang lại hơi ấm ấm áp cho các gia đình nghèo đang run rẩy, một dị biến bất ngờ xảy ra.
Bộ điều khiển trung tâm của Nghiệp đoàn Năng lượng đã phát hiện ra sự ghi đè thuật toán bất hợp pháp. Tấm thẻ đục lỗ của Lâm Phong tuy tinh xảo nhưng có chữ ký cơ học lạ, không nằm trong danh mục quản trị hợp pháp hằng ngày của phân khu.
"Tít! Tít! Tít!"
Một hệ thống chuông cơ học nhỏ gắn trên nóc tủ điều phối bất ngờ rung lên điên cuồng, phát ra ánh sáng đỏ nhấp nháy từ viên pin thạch anh bảo mật. Hệ thống tự động gửi tín hiệu cảnh báo thâm hụt áp suất về trạm gác tuần tra trung tâm của cảnh vệ Nghiệp đoàn.
"Có kẻ hack hệ thống van sưởi!" Lưu Giám Sát hét lên, gương mặt gầy gò của gã vặn vẹo vì giận dữ. "Hứa Thu Nợ! Có kẻ trộm năng lượng đang ở gần tủ điều phối! Bắt lấy nó!"
Lâm Phong nghiến răng. Anh biết mình đã làm lộ dấu vết kỹ thuật của một thợ sửa van lành nghề và tiêu hao mất tấm thẻ đục lỗ kiểm soát áp suất vô cùng quý giá. Anh không thể nán lại thêm một giây nào nữa.
"Tiểu Vũ! Chạy mau!" Lâm Phong gầm lên qua làn khói.
Đúng lúc đó, Quy tắc xả áp định kỳ bước vào giây cuối cùng. Cột hơi nước siêu nhiệt khổng lồ phun ra một đợt xả áp cực đại trước khi đóng van an toàn. Luồng khói trắng xóa bùng lên như một bức tường lửa hơi nước nén, che mắt hoàn toàn Lưu Giám Sát và Hứa Thu Nợ.
Lâm Phong nắm lấy tay Tiểu Vũ, cả hai lao đầu vào màn sương mù axit dày đặc của con hẻm bên cạnh, để lại phía sau tiếng gào thét bất lực của gã giám sát Nghiệp đoàn.
Van sưởi hoạt động trở lại, mang hơi ấm đến cho khu ổ chuột, nhưng tiếng còi báo động đỏ của Nghiệp đoàn bỗng vang lên khắp phân khu vì phát hiện sự thâm hụt áp suất đột ngột.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!