Đôi Cánh Trên Tầng Mây
Ầm! Rắc! Kèn kẹt...
Âm thanh đồng thau vặn xoắn gầm rú vang dội cả bầu trời Smog-Town. Siêu kiến trúc khổng lồ cao năm trăm mét của Tháp ngưng tụ hơi nước số 3 đang nghiêng hẳn sang một bên. Những thanh dầm chịu lực bằng đồng đỏ, vốn dĩ là bộ khung vững chãi nâng đỡ hàng vạn tấn máy móc, giờ đây oằn đi dưới sức ép của vụ nổ áp suất ba trăm Bar mà Lâm Phong vừa kích hoạt. Từng mảng rỉ sét xanh, muội than đen và những lá đồng bảo vệ bong tróc ra, rơi rụng rào rào xuống khoảng không vô tận phía dưới như một trận mưa kim loại.
Lâm Phong quỳ rạp trên thềm đá hẹp sát đỉnh tháp đang lún sụt. Cơn đau từ cơ thể dội lên từng đợt như muốn xé toạc ý thức của anh. Tai phải hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn tiếng o o buốt óc và dòng máu tươi nóng hổi rỉ ra từ vành tai, chảy dọc xuống cổ áo da thuộc sờn rách. Bả vai trái bị rách miệng nghiêm trọng do vết thương bắn đinh từ trước, rỉ ra thứ máu đồng sinh học màu xanh lam nhớp nháp, lấp lánh ánh kim dưới ánh chớp điện từ.
Tệ hơn cả, cánh tay trái cơ khí của anh hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực như một thanh sắt nguội. Anh chỉ còn một cánh tay phải lành lặn để bám chặt vào vách lan can rạn nứt. Bên cạnh anh, A Tinh đang cố gắng gượng dậy, gương mặt gã thủ lĩnh băng trộm nhí tái mét khi nhìn tháp đồng đổ nghiêng.
"Lâm Phong! Tháp sập rồi! Cầu dẫn chịu lực đã gãy hoàn toàn, chúng ta không thể leo xuống đất được nữa!" A Tinh hét lớn, giọng gã bị bóp nghẹt bởi tiếng gió rít tầm cao.
Lâm Phong không thể nghe rõ lời gã, nhưng thông qua sự rung động truyền qua thềm đá dưới chân, anh biết thời gian của họ đã hết. Anh liếc nhìn xuống áp kế ngực của Trái Tim Đồng Hồ Cát. Vết rạn nứt sâu hoắm trên lớp kính bảo vệ cường lực đã lan rộng thêm nửa milimet, để lộ bộ bánh răng đồng sinh học bên trong đang xoay tít với tốc độ điên cuồng để duy trì nhịp đập khẩn cấp. Con số đếm ngược màu đỏ nhấp nháy đầy tàn nhẫn:
`01:10:00`.
Một giờ mười phút sống overdrive. Đó là tất cả những gì anh còn lại trước khi quả tim này hoàn toàn cạn kiệt năng lượng hoặc nổ tung do rò rỉ áp suất.
"Đám mây bụi đồng thau khổng lồ đang bốc lên từ vụ nổ tháp," Lâm Phong nhắm mắt, kích hoạt kỹ năng Lắng nghe nhịp rỉ sét để cảm nhận hướng gió. "Sức nóng từ lò hơi bị phá hủy phía dưới đang tạo ra một luồng khí đối lưu mạnh mẽ đẩy thẳng lên cao. Đây là cơ hội duy nhất để khinh khí cầu cứu hộ tiếp cận."
Đúng lúc đó, từ phía bên kia của tháp đồng đang sụp đổ, một chiếc khinh khí cầu tuần tra bọc thép hạng nhẹ của Nghiệp đoàn Năng lượng xuất hiện xuyên qua làn sương mù axit. Trên đài chỉ huy, Đội trưởng Phùng Tuần Duyên với bộ quân phục bọc đồng bóng loáng đang điên cuồng gạt cần điều khiển.
"Bắn! Bắn loạt pháo hơi nước cuối cùng cho ta! Không được để tên tội đồ đó thoát lên tầng mây trung cấp!" Tiếng gầm của Phùng Tuần Duyên dội qua loa nén khí.
Họng pháo hơi nước nén khí ở mũi khinh khí cầu tuần tra rít lên chói tai, luồng khí nén áp lực cao bắt đầu tích tụ, chuẩn bị nã loạt đạn đinh thép vonfram cuối cùng để nghiền nát Lâm Phong và A Tinh cùng với đỉnh tháp đang đổ.
Giữa làn khói bụi đồng thau mờ mịt và ánh chớp điện từ gầm rú, một bóng đen khổng lồ đột ngột lao ra từ vành đai sương mù axit phía trên. Đó là một chiếc khinh khí cầu phi tặc cổ đại, vỏ bọc bằng da cừu bọc chì chống axit loang lổ những vết rỉ sét nhưng các cánh buồm khí nén đang căng tròn lướt gió.
Đứng ở bánh lái chính là Thuyền trưởng Tô Diệp. Người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi đầy quyền lực, mặc chiếc áo choàng lông cừu bọc thép, mái tóc ngắn bay ngược trong gió bão. Vết sẹo dài qua mắt trái của bà đỏ ửng lên dưới ánh hoàng hôn tầm cao. Bà điên cuồng bẻ lái, điều khiển con tàu lướt sát vào mạn tháp đang nghiêng ngả với một kỹ thuật thượng thừa.
"Lâm Phong! Nhảy mau!" Giọng Tô Diệp khàn đặc, vang dội qua tiếng gió rít.
Bà quăng mạnh một tấm lưới cứu hộ bằng dây cáp đồng bọc chì từ mạn tàu xuống. Tấm lưới bay phần phật trong không trung, quét sát qua thềm đá nơi Lâm Phong đang đứng.
Lâm Phong nhìn về phía chiếc khinh khí cầu tự chế của A Tinh đang bị kẹt sát vách tháp phía dưới. Chú nuôi Tạ Viễn đang thoi thóp nằm trong khoang tàu đó, cơ thể suy kiệt hoàn toàn sau cuộc tra tấn ở ngục tối. Nếu tháp sập, chiếc khinh khí cầu tự chế của A Tinh chắc chắn sẽ bị đè bẹp.
"A Tinh! Cầm lấy sợi cáp!" Lâm Phong gầm lên.
Anh dùng cánh tay phải còn lành lặn, dồn toàn bộ sức lực bế xốc chú Tạ Viễn từ khoang tàu nát lên, ôm chặt lấy thân hình gầy yếu của chú. Với chiếc chân trái tê liệt hoàn toàn do đồng hóa cơ học, Lâm Phong lấy đà bằng chân phải, thực hiện một cú nhảy sinh tử từ thềm đá đang sụp đổ thẳng vào tấm lưới cứu hộ của Tô Diệp. A Tinh cũng nhanh nhẹn phóng móc neo dây cót, đu người bám chặt vào mạn lưới ngay sau lưng anh.
*Ầm!!!*
Ngay khoảnh khắc họ rời khỏi thềm đá, loạt pháo hơi nước cuối cùng của Phùng Tuần Duyên bắn trúng đỉnh tháp. Cú va chạm khổng lồ cộng hưởng với sức sập tự nhiên khiến đỉnh Tháp ngưng tụ số 3 nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn đồng thau. Sức ép từ vụ nổ tạo ra một cột khí nóng khổng lồ, phun thẳng lên cao như một ngọn núi lửa hơi nước.
"Căng toàn bộ buồm khí nén! Mượn lực nâng địa nhiệt!" Tô Diệp hét lớn, hai tay ghì chặt bánh lái.
Loạt pháo hơi nước tiếp theo của biên phòng hoàn toàn bị trượt mục tiêu. Cột khí nóng đối lưu khổng lồ từ vụ nổ tháp ngưng tụ đã tạo ra một lực đẩy tự nhiên cực mạnh, nâng chiếc khinh khí cầu phi tặc của Tô Diệp vút thẳng lên cao với tốc độ chóng mặt, vượt qua tầm bắn của hạm đội tuần tra Nghiệp đoàn dưới mặt đất.
Chiếc tàu bay lướt điên cuồng xuyên qua Vành đai sương mù axit. Những hạt axit sunfuric đậm đặc lơ lửng ở độ cao năm trăm mét bắt đầu ăn mòn rít lên ghê rợn trên vỏ da bọc chì của tàu, tạo ra những luồng khói xám bốc lên nghi ngút. Lâm Phong nằm trên boong tàu gỗ, tay phải vẫn ôm chặt chú Tạ Viễn, trong khi nửa người bên trái của anh hoàn toàn nguội ngắt và tê dại.
Cơn đau từ lồng ngực trái bỗng nhiên biến đổi. Dòng điện từ cao áp tích tụ từ cú đánh sét và địa nhiệt trước đó bắt đầu đồng hóa sâu sắc vào hệ tuần hoàn của anh. Lâm Phong hét lên một tiếng đau đớn không thành lời. Dưới lớp da ngực trái, các sợi đồng sinh học bắt đầu tự động mọc dài ra, bò dọc theo các mạch máu ngoại vi, đâm sâu vào tủy xương và cơ bắp của cánh tay trái.
Nhịp đập của Trái Tim Đồng Hồ Cát rít lên kèn kẹt, tiếng tích tắc cơ khí lạnh lẽo vang vọng khắp khoang tàu. Sự đồng hóa bánh răng đạt mốc mười phần trăm (Trung cấp) chính thức hoàn tất. Lâm Phong cảm nhận rõ ràng nửa người bên trái của mình đã vĩnh viễn mất đi cảm giác nóng lạnh sinh học của con người, thay thế vào đó là một cấu trúc cơ học lạnh lùng, nhịp nhàng và chuẩn xác.
Nhưng bù lại, một dòng năng lượng điện từ mạnh mẽ bừng lên từ quả tim, sạc đầy lại hệ thống lò hơi vi mô trong ngực anh, tạm thời kéo dài thời gian sống sót vượt qua mốc nguy kịch.
Khinh khí cầu của Tô Diệp vượt qua lớp sương mù axit dày đặc cuối cùng, bay vút lên tầng khí quyển cao hơn.
Màn sương độc xám xịt, rỉ sét của Smog-Town hoàn toàn bị bỏ lại phía dưới chân họ như một tấm thảm xám xịt vô hồn. Trước mắt Lâm Phong, một chân trời hoàn toàn mới mở ra.
Khinh khí cầu lướt đi nhẹ nhàng giữa biển mây vàng rực dưới ánh hoàng hôn lộng lẫy. Ánh mặt trời vàng óng, thuần khiết không hề có muội than chiếu sáng rực rỡ lên bộ giáp bọc chì và lồng ngực bọc đồng đang phát sáng ánh vàng kim của Lâm Phong. Gió bầu trời tự do thổi tung mái tóc bám bụi của chàng thợ máy nghèo.
Ở chân trời xa xôi, nổi bật giữa biển mây bồng bềnh, bóng dáng khổng lồ đầy uy nghiêm của kỳ hạm cổ đại 'Vân Đế' xuất hiện. Những bánh răng vĩnh cửu khổng lồ trên thân tàu bọc đồng thau đang chuyển động nhịp nhàng dưới ánh hoàng hôn, như một thực thể sống vĩ đại đang mở rộng cánh cửa chào đón nhà kiến tạo mới bước vào kỷ nguyên tự do.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!