Nhạc nềnCyber_Noir

Cơn Sốt Đồng Thau

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít xả áp từ pít-tông chân của con dã thú sắt vang lên khô khốc, xé toạc màn sương mù axit đang cuộn xoáy dưới chân đường ống số bốn. Chó săn cơ khí Sắt Nóng co cụm bốn chân thép rỉ sét, đôi mắt phốt pho đỏ rực của nó lóe lên một tia sáng chết chóc khi nó dồn toàn bộ áp lực thủy lực vào bộ lò xo thép vonfram ở khớp đùi.


"Chạy đi, Tiểu Vũ!"


Lâm Phong gầm lên, giọng anh bị bóp méo qua lớp màng lọc kim loại của chiếc mặt nạ rách mạ bạc.


Không đợi câu trả lời, Sắt Nóng đã lao vút tới. Thân hình bọc thép nặng hơn trăm cân của nó xé gió lao thẳng vào vị trí của Lâm Phong. Bộ hàm thủy lực nén lực của nó há hốc, để lộ những răng cưa bằng thép đen nhọn hoắt vẫn còn dính đầy dầu máy đen sệt.


"Uỳnh!"


Tiểu Vũ phản ứng cực nhanh. Cậu bé mồ côi hét lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh ném mạnh chiếc bình cứu hỏa hơi nước tự chế vào khoảng không giữa Lâm Phong và con quái thú sắt. Chiếc bình va chạm vào vách ống đồng nứt nẻ, van xả tự chế bị kích hoạt đột ngột. Một luồng khói hơi nước màu xám đục, trộn lẫn với bột thạch anh trắng xóa bùng lên, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của cả hai bên.


Sắt Nóng mất đi tiêu cự quang học từ đôi mắt phốt pho đỏ. Bộ não cơ khí của nó lập tức chuyển sang chế độ dò tìm hóa chất, đánh hơi mùi dầu thủy lực rẻ tiền chứa tạp chất chì đang rò rỉ từ lồng ngực trái của Lâm Phong. Nó gầm gừ, xoay người gạt phăng đống phế liệu sắt vụn xung quanh, lao theo bản năng săn mồi nhạy bén.


Lâm Phong không chạy trốn. Anh biết rõ tốc độ của một con chó săn cơ khí bọc thép vượt xa đôi chân bằng xương bằng thịt đang kiệt quệ của mình. Anh lao thẳng về phía tủ điều khiển van xả phụ của đường ống số bốn.


Chiếc kim áp kế trên mặt tủ đồng thau vẫn đứng im ở mức 35 Bar.


"Két! Két!"


Tiếng móng thép của Sắt Nóng cào rách lớp rỉ sét trên mặt đất vang lên ngay sau lưng. Lâm Phong cảm nhận được luồng khí nóng hầm hập phả vào gáy. Anh vung chiếc mỏ lết đồng thau cũ kỹ, dùng hết sức bình sinh nện mạnh vào chốt chặn bảo vệ của van xả phụ.


"Rầm!"


Chốt đồng thau gãy đôi. Lâm Phong dùng tay phải bọc trong găng tay da thuộc dày, bậm môi xoay ngược tay quay van xả một vòng rưỡi.


"Ríttttttttt!"


Luồng hơi nước axit sunfuric cực nóng ở áp suất 35 Bar từ bên trong đường ống số bốn phun trào ra ngoài qua khe hở van xả phụ. Luồng hơi nóng bỏng như một ngọn roi lửa khổng lồ, quất thẳng vào chính diện thân hình bọc thép của Sắt Nóng.


Sức nóng đột ngột của hơi nước axit làm biến dạng các gioăng cao su bảo vệ khớp nối thủy lực của con quái thú. Lớp sương axit ăn mòn cực nhanh mạch điện từ thô sơ bên dưới lớp vỏ thép rỉ sét của nó. Con chó săn cơ khí rít lên những tiếng kèn kẹt chói tai, bốn chân thép của nó lảo đảo, mất thăng bằng rồi đổ sụp xuống đống bùn axit, các pít-tông chân phun ra những luồng khói đen ngòm.


"Đại ca! Gã cảnh vệ đang tới!" Tiểu Vũ lao ra từ màn khói bột thạch anh, nắm chặt lấy tay áo Lâm Phong kéo đi.


Phía sau họ, ánh đèn phốt pho xanh của Mã Cảnh Vệ đang quét điên cuồng qua màn sương mù. Tiếng súng trường nén khí nổ liên tiếp "pạch, pạch", những viên đinh thép bắn găm vào vách ống đồng xung quanh tạo ra những tia lửa sáng rực.


"Đứng lại! Lũ chuột cống trộm năng lượng!" Tiếng gã cảnh vệ béo ú gầm lên qua bộ đàm hơi nước.


Lâm Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt nhói ở ngực trái, cùng Tiểu Vũ lao đầu vào đường ống thoát nước ngầm tối tăm, ẩm ướt. Họ chạy điên cuồng trong bóng tối, bước chân dẫm lên dòng nước thải axit lạnh ngắt kêu bì bõm.


Khi đã cắt đuôi được gã cảnh vệ và lẩn sâu vào những con hẻm chằng chịt của Smog-Town, Lâm Phong bỗng đổ sụp xuống bên cạnh một vách tường đồng rỉ sét. Anh quỳ một gối xuống đất, một tay ôm chặt lấy lồng ngực trái, lồng ngực anh lúc này đang bốc lên những luồng khói trắng nhạt có mùi khét lẹt của da thịt bị nung cháy.


"Hự..."


Một cơn co thắt dữ dội từ Trái Tim Đồng Hồ Cát truyền thẳng lên đại não khiến Lâm Phong không thể thở nổi. Anh kéo chiếc mặt nạ lọc khí rách mạ bạc xuống, phun ra một ngụm máu đen bám đầy muội than.


Con số đếm ngược màu đỏ trên mặt số cơ học của quả tim cơ khí đang nhấp nháy điên cuồng:


04:12:35...


03:55:12...


03:10:08...


Thời gian sống của anh đang sụt giảm với tốc độ kinh hoàng. Vết bỏng chì rỉ sét trên ngực trái do vụ nổ cầu chì trước đó, giờ đây bị hơi nước axit sunfuric ở đường ống xả ăn mòn sâu hơn, đã bắt đầu hoại tử nhẹ. Chất độc chì bám vào các sợi đồng sinh học, truyền thẳng vào hệ tuần hoàn của anh, làm kẹt cứng các bánh răng đồng siêu vi trong tim.


"Đại ca! Tim của anh... nó đang bốc khói!" Tiểu Vũ hoảng hốt quỳ xuống, đôi bàn tay lấm lem muội than run rẩy không biết phải làm gì.


Lâm Phong cảm nhận rõ rành rành ma sát tàn nhẫn bên trong lồng ngực. Bộ bánh răng đồng sinh học đang quay lệch trục, tiếng mài kim loại "kèn kẹt, khực khực" vang lên rõ mồn một qua lớp áo da sờn rách. Nhiệt độ của lò phản ứng vi mô trong tim đã vượt quá giới hạn chịu tải của cơ thể, nung nóng mạch máu xung quanh đến mức bỏng rát.


Anh biết mình không thể sống sót để chạy đến phòng khám ngầm của Bác sĩ Cổ Phong nếu nhịp tim cứ tiếp tục sụt giảm thế này.


Lâm Phong run rẩy mở chiếc túi dụng cụ đeo hông, lôi ra bình chứa bọc chì đựng nửa bình bụi vàng Aether thô vừa hứng được. Những hạt bụi vàng lấp lánh qua khe nắp bình tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp nhưng mang theo độc tố chết người.


"Đại ca... anh định làm gì? Chú Tạ Viễn nói bụi vàng thô chưa chưng cất có độc tính cực cao! Anh sẽ chết mất!" Tiểu Vũ cố gắng ngăn tay Lâm Phong lại.


"Nếu không nạp... tao sẽ chết trong vòng mười phút nữa..." Lâm Phong khàn giọng nói, ánh mắt anh lộ ra sự kiên định thực tế của một kẻ đã quen đứng bên ranh giới cái chết.


Anh dùng ngón tay run rẩy vặn mở nắp bình chứa bọc chì, lách nhẹ chốt bảo vệ của cổng nạp nhiên liệu vi mô trên lồng ngực trái. Lâm Phong lấy một nhúm nhỏ bụi vàng Aether thô—chỉ bằng hạt đậu—và thả trực tiếp vào khe nạp.


"Uỳnh!"


Một luồng nhiệt lượng khổng lồ bùng phát ngay lập tức từ tâm quả tim. Lâm Phong trợn ngược mắt, toàn thân co giật kịch liệt trên nền đất lạnh. Anh có cảm giác như ai đó vừa đổ một gáo đồng nóng chảy trực tiếp vào huyết quản của mình.


Nhiên liệu Aether thô chưa qua lọc độc phản ứng dữ dội với lớp dầu bôi trơn tạp chất chì bên trong tim. Phản ứng ngưng tụ nhiệt lượng diễn ra quá nhanh, tạo ra những luồng khói đen đặc chứa đầy muội than (carbon soot) bám chặt vào các kẽ bánh răng đồng siêu vi.


Quả tim cơ khí quá nhiệt đột ngột. Tiếng kêu tích tắc cơ học bỗng chốc rít lên chói tai như một chiếc còi báo động hơi nước thu nhỏ.


Áp kế cơ học trên ngực Lâm Phong nhảy vọt lên mức nguy hiểm: 48 Bar, sát ngưỡng chịu tải cực hạn 50 Bar của cơ thể người bình thường. Con số đếm ngược trên mặt kính cường lực nứt nẻ nhấp nháy điên cuồng rồi đứng im ở một con số tàn nhẫn:


02:00:00.


Hai giờ sống.


Lâm Phong đổ gục xuống lòng đường hẻm, hơi thở đứt quãng, toàn thân nóng hầm hập như một lò hơi sắp nổ tung.


"Tiểu Vũ... cõng tao... đến... Hội Y sư Chi giả Ngầm... tìm... Bác sĩ Cổ Phong..." Lâm Phong thốt lên những lời cuối cùng trước khi ý thức của anh chìm vào một màn sương mù xám xịt, chỉ còn nghe thấy tiếng tích tắc dồn dập, tàn nhẫn của quả tim đang đếm ngược cái chết.


***


Hội Y sư Chi giả Ngầm nằm ẩn sâu sau một nhà máy dệt dột nát ở rìa phía Tây Smog-Town. Để vào được đây, Tiểu Vũ đã phải cõng Lâm Phong đi qua ba chốt khóa cơ học ngầm dưới lòng đất, gõ nhịp mật mã Morse lên các đường ống dẫn nước thải để chứng minh danh tính.


Căn phòng khám ngầm bốc lên một mùi hỗn hợp nồng nặc giữa carbolic y tế, dầu hỏa thải và mùi rỉ sắt đặc trưng. Trên những chiếc kệ gỗ mục nát, hàng loạt chi giả cơ khí—những cánh tay đồng thau, những bàn chân sắt bọc chì và các pít-tông thủy lực cũ kỹ—được xếp lộn xộn bên cạnh những chai lọ chứa dung dịch hóa chất màu xanh lam.


Lâm Phong được đặt nằm trên một chiếc bàn mổ bằng đồng dày bọc chì, cơ thể anh không ngừng run rẩy, lồng ngực trái bốc lên những luồng khói muội than đen kịt.


"Gã điên này... hắn đã tự tay nạp bụi vàng Aether thô trực tiếp vào tim?"


Một giọng nói kiêu ngạo, lạnh lùng vang lên. Cổ Thanh, một dược sư cấy ghép trẻ tuổi, mặc bộ đồ dược sư màu xanh thẫm bọc đồng thau, đang cầm chiếc kính một tròng phân tích soi vào ngực Lâm Phong. Gã là con trai của Bác sĩ Cổ Phong, người luôn tự phụ về kiến thức y học chính quy được đào tạo bài bản từ các học viện tầng trên.


"Nhìn cái cách lắp ráp thô kệch này xem," Cổ Thanh bĩu môi, chỉ tay vào các khớp nối đồng thau tự chế quanh quả tim của Lâm Phong. "Kỹ thuật tự học của lũ thợ máy khu ổ chuột đúng là một sự sỉ nhục đối với ngành cơ-sinh học. Muội than đã bám chặt vào bánh răng thoát (escapement wheel), làm kẹt cứng hệ thống điều tốc. Hắn chết chắc rồi, cha ạ. Đừng lãng phí thuốc chống thải ghép của chúng ta."


"Câm miệng, Cổ Thanh."


Một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền cắt ngang lời gã trẻ tuổi.


Bác sĩ Cổ Phong bước ra từ phòng chưng cất phía sau. Ông là một người đàn ông trung niên thanh lịch nhưng gầy gò, mặc chiếc áo choàng trắng bám đầy vết dầu máy xám xịt. Trên mắt ông đeo chiếc kính mổ tích hợp đèn phốt pho siêu sáng, tỏa ra ánh sáng xanh lét lạnh lẽo.


Cổ Phong tiến đến bên bàn mổ, đặt những ngón tay thon dài, không hề có vết chai của mình lên vùng da ngực đang sưng tấy của Lâm Phong. Ông không dùng ống nghe y tế thông thường, mà áp sát tai vào lồng ngực anh, lắng nghe nhịp đập của Trái Tim Đồng Hồ Cát.


"Nhịp tim đang ở mức 140 nhịp một phút. Áp lực hơi nước bên trong đạt 49 Bar. Hệ thống điều áp tự động đã bị muội than khóa chặt," Cổ Phong lạnh lùng phân tích, đôi mắt ông không hề có một chút dao động cảm xúc. "Nhiệt độ lò phản ứng vi mô đang nung chảy các sợi đồng sinh học. Nếu không phẫu thuật khẩn cấp để gắp muội than và bôi trơn lại, lò hơi của quả tim sẽ nổ tung và thổi bay nửa lồng ngực của hắn."


Ông quay sang con trai: "Chuẩn bị bộ dao mổ bằng thép phẫu thuật, kìm gắp vi mô và ba liều Thuốc chống thải ghép sinh học màu xanh lam. Ngay lập tức."


Cổ Thanh dù không cam lòng nhưng trước uy nghiêm của cha, gã chỉ biết nghiến răng đi chuẩn bị dụng cụ.


"Bác sĩ... xin ông... hãy cứu đại ca của cháu..." Tiểu Vũ đứng ở góc phòng, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt lấm lem muội than.


Cổ Phong không trả lời cậu bé. Ông đeo găng tay bọc chì bảo vệ, cầm lấy chiếc dao mổ bọc đồng thau sắc lẹm. Ánh sáng xanh từ chiếc đèn phốt pho trên trán ông chiếu thẳng vào vết mổ cũ đầy sẹo rỉ sét trên ngực trái của Lâm Phong.


"Không có thuốc tê," Cổ Phong nói một cách vô cảm, nhìn vào gương mặt đang tái nhợt của Lâm Phong. "Thuốc tê nén khí sẽ làm giảm áp suất hệ tuần hoàn của cậu hằng giờ liền, điều đó sẽ giết chết quả tim ngay lập tức. Cậu phải tự dùng ý chí của mình để chịu đựng."


Lâm Phong khẽ gật đầu, hai tay anh siết chặt lấy hai cạnh giường mổ bằng đồng đến mức các khớp ngón tay kêu răng rắc.


"Bắt đầu."


Lưỡi dao mổ lạnh ngắt của Cổ Phong rạch một đường dứt khoát dọc theo vết sẹo cũ.


"A... a... a...!!!"


Một tiếng thét đau đớn tột cùng vang lên từ cổ họng Lâm Phong. Cơn đau dã man, buốt nhói chạy thẳng vào tận tủy xương. Đó không phải là nỗi đau cắt da cắt thịt thông thường, mà là cảm giác tàn nhẫn khi kim loại ma sát trực tiếp với các dây thần kinh sinh học.


Cổ Phong dùng kẹp banh vết mổ ra, lộ ra khối cơ khí Trái Tim Đồng Hồ Cát đang quay cuồng điên cuồng trong lồng ngực. Lớp kính cường lực bảo vệ quả tim đã bị rạn nứt một góc, bên trong đầy những muội than đen kịt bám chặt vào các bánh răng đồng siêu vi. Khói trắng mang theo mùi hôi của dầu thủy lực cháy khét lẹt phun ra từ các khe hở van xả.


"Cổ Thanh, bơm dung dịch dầu bôi trơn sinh học y tế để làm mát khẩn cấp!"


Cổ Thanh cầm chiếc bình xịt thủy tinh bọc đồng thau, lóng ngóng xịt một luồng dầu bôi trơn tinh khiết màu vàng nhạt vào quả tim. Nhưng ngay khi dầu vừa chạm vào bề mặt nóng bỏng của lò phản ứng vi mô, nhiệt độ cực cao đã nung chảy dầu bôi trơn, tạo thành những luồng khói độc màu xám đen bốc lên nghi ngút.


"Kẹt rồi! Dầu bị bay hơi lập tức! Không thể làm mát!" Cổ Thanh hoảng loạn hét lên.


"Tránh ra! Kẻ vô dụng!"


Cổ Phong đẩy mạnh con trai ra. Ông cầm lấy ống tiêm tự động bằng thạch anh chứa đầy Thuốc chống thải ghép sinh học màu xanh lam. Dung dịch màu xanh lam này là kiệt tác do chính ông pha chế, chứa một lượng nhỏ Aether tinh luyện đã được trung hòa độc tính.


Cổ Phong đâm mũi kim thạch anh trực tiếp vào lõi lò phản ứng vi mô của quả tim Lâm Phong, nhấn mạnh pít-tông.


"Xoẹt!"


Dung dịch màu xanh lam tràn vào bên trong quả tim. Một phản ứng hóa học trung hòa lập tức diễn ra. Ánh sáng vàng rực dữ dội của lò phản ứng dịu lại, chuyển sang một sắc xanh lam mát mẻ. Nhiệt độ lồng ngực Lâm Phong hạ xuống rõ rệt, áp kế cơ học từ 49 Bar giảm nhanh xuống còn 30 Bar.


Cơn co thắt cơ ngực của Lâm Phong giảm bớt, nhưng anh vẫn phải gồng người chịu đựng cơn đau buốt xương tủy khi các sợi đồng sinh học bắt đầu hấp thụ dung dịch thuốc.


"Kìm gắp vi mô," Cổ Phong ra lệnh lạnh lùng.


Ông cúi thấp người, đôi tay giữ một độ tĩnh lặng tuyệt đối nhờ phương pháp châm cứu điện từ. Cổ Phong đưa đầu kìm siêu mảnh vào bên trong các kẽ bánh răng đồng siêu vi của Trái Tim Đồng Hồ Cát.


"Cạch... cạch..."


Âm thanh kim loại va chạm nhỏ xíu vang lên trong không gian yên ắng của phòng khám. Từng mẩu muội than đen kịt, cứng ngắc do bụi vàng Aether thô cháy khét bám vào bánh răng được Cổ Phong tỉ mỉ, kiên nhẫn gắp ra ngoài. Mỗi lần đầu kìm chạm vào bánh răng, toàn thân Lâm Phong lại giật nảy lên vì những xung điện từ chạy thẳng vào hệ thần kinh.


"Bánh răng thoát đã được giải phóng," Cổ Phong lẩm bẩm, trán ông lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng. "Áp suất ổn định ở mức 25 Bar. Nhịp đập cơ khí đã trở lại bình thường."


Con số đếm ngược trên mặt kính cường lực của quả tim Lâm Phong từ từ nhảy ngược trở lại, dừng lại ở một mốc thời gian ổn định:


12:00:00.


Mười hai giờ sống. Lâm Phong đã tạm thời vượt qua lưỡi hái của tử thần.


"Phù..." Tiểu Vũ thở phào nhẹ nhõm, đổ sụp xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh.


Cổ Phong cầm chiếc kim đồng dẫn điện từ, chuẩn bị thực hiện quy trình khâu nối mạch máu với ống đồng để đóng vết mổ. Ông dùng kẹp gạt nhẹ các mô thịt xung quanh để kiểm tra độ tương thích của các sợi đồng sinh học.


Nhưng ngay khi ánh sáng xanh từ chiếc đèn phốt pho trên trán ông chiếu sâu vào góc khuất nhất bên dưới quả tim cơ khí, bàn tay cầm kim của Bác sĩ Cổ Phong bỗng nhiên khựng lại.


Đồng tử của vị y sư ngầm co thắt mạnh mẽ. Gương mặt vô cảm, lạnh lùng của ông suốt buổi phẫu thuật lần đầu tiên xuất hiện một sự kinh hoàng tột độ.


"Cha... có chuyện gì vậy?" Cổ Thanh tò mò ghé mắt nhìn vào lồng ngực hở của Lâm Phong.


Gã trẻ tuổi lập tức trợn tròn mắt, miệng há hốc không thốt nên lời.


Sâu bên trong lồng ngực trái của Lâm Phong, ngay tại khớp nối giữa quả tim cơ khí và động mạch chủ, một bộ bánh răng đồng sinh học siêu nhỏ không hề đứng im. Dưới tác động của dung dịch Thuốc chống thải ghép sinh học màu xanh lam và tàn dư của bụi vàng Aether thô, bộ bánh răng này đang tự động xoay tròn với một quỹ đạo phi tuyến tính kỳ lạ.


Từ các kẽ răng cưa bằng đồng thau, hàng vạn sợi đồng sinh học siêu mảnh—nhỏ hơn cả sợi tóc—đang tự động mọc dài ra như những rễ cây cơ khí. Chúng tự động uốn lượn, luồn lách qua các thớ cơ thịt đỏ hồng, tự động cắm sâu và đan xen chặt chẽ vào thành động mạch ngực của Lâm Phong.


Chúng không chỉ bám vào, mà đang đồng hóa dính liền da thịt sinh học của anh thành một cấu trúc cơ-sinh học cộng sinh hoàn chỉnh.


Bộ bánh răng đồng đang tự động biến đổi cấu trúc của nó, đập nhịp nhàng, co bóp đồng bộ với nhịp chảy của dòng máu đỏ tươi đang cuộn chảy qua các ống dẫn đồng.


"Đồng hóa bánh răng... đạt mốc ba phần trăm..." Cổ Phong thì thào, giọng ông run rẩy một cách bất thường. "Đây không phải là một ca cấy ghép chi giả cơ học... Quả tim này... nó đang tự ăn sâu vào cơ thể hắn. Nó đang biến cơ thể sinh học của hắn thành máy móc từ bên trong!"


Lâm Phong nằm trên bàn mổ, dù nửa tỉnh nửa mê, anh vẫn cảm nhận được một luồng năng lượng mới mẻ, lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh đang từ từ lan tỏa từ lồng ngực trái đi khắp các mạch máu trên cơ thể.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!