Sóng Dò Điện Từ
Tiếng rít nạp đạn nén khí của hàng chục khinh khí cầu tuần tra bao vây dội thẳng xuống boong tàu, hòa cùng nụ cười điên cuồng của Hoàng Kỹ Sư từ đài chỉ huy. Luồng sóng âm tần số thấp từ chiếc loa nén khổng lồ phía đối diện vẫn tiếp tục dội tới, vô hình nhưng nặng nề như những nhát búa tạ nện thẳng vào lồng ngực trái của Lâm Phong.
"Kèn kẹt... khực..."
Bộ bánh răng đồng sinh học dưới lớp da ngực của anh rít lên đau đớn. Tiếng mài kim loại chói tai vang vọng ngay trong lồng ngực, tàn nhẫn và dồn dập. Dù đã được quấn chặt bởi mảnh tã vải bọc chì và hộp nhạc đồng thau đang phát ra những tần số đối kháng, Lâm Phong vẫn cảm nhận được áp lực kinh hoàng đang cố cưỡng bức quả tim anh tăng tốc. Trên mặt số cơ học của Trái Tim Đồng Hồ Cát, lớp kính cường lực đã rạn nứt sâu hoắm từ trước khẽ rên rỉ, vết nứt chéo tàn nhẫn ấy như muốn vỡ vụn dưới sức ép từ tính. Con số đếm ngược màu đỏ nhấp nháy đầy điên cuồng: `02:02:15`.
Hai giờ, hai phút, mười lăm giây. Sự sống của anh đang bị rút ngắn theo từng cái chớp mắt.
Nửa thân người bên trái của Lâm Phong hoàn toàn nguội ngắt. Sự đồng hóa đạt mốc mười phần trăm đã biến cánh tay trái cơ khí của anh thành một khối kim loại phế thải không còn chút cảm giác sinh học nào, hiện tại đang bị liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực. Tai phải của anh điếc đặc, một vệt máu tươi lạnh ngắt rỉ ra từ vành tai vẫn chưa khô hẳn, bám vào lớp áo da sờn rách. Vết thương bắn đinh sâu ở bả vai trái do gã sát thủ Mắt Ưng gây ra vẫn đang rỉ ra thứ dung dịch cơ học màu xanh lam nhớp nháp hòa lẫn với máu sinh học đỏ thẫm.
"Lâm Phong! Chúng ta bị khóa chặt rồi!" A Tinh điên cuồng quay bánh lái của chiếc khinh khí cầu tự chế, hai bàn tay gã phồng rộp vì hơi nóng tỏa ra từ lò hơi phụ đang hoạt động quá công suất. "Mạng lưới khinh khí cầu của Nghiệp đoàn đã khép vòng vây! Nếu không thoát khỏi đây trong vòng năm phút, vỏ tàu của chúng ta sẽ bị đạn đinh nén khí bắn nát vụn!"
Lâm Phong nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Anh không thể gục ngã ở đây. Chú Tạ Viễn đang thoi thóp nằm trong khoang tàu cứu hộ phía sau, cơ thể yếu ớt của chú không thể chịu đựng thêm bất kỳ chấn động nào nữa. Đầu óc của một thợ sửa van nghèo Smog-Town bắt đầu vận hành hết công suất, phân tích các thông số vật lý xung quanh.
"Hoàng Kỹ Sư dựa hoàn toàn vào chiếc máy dò thạch anh siêu nhạy để bắt tần số điện từ của tim tôi," Lâm Phong khàn giọng nói, giọng anh bị bóp méo qua màng lọc mạ bạc của chiếc mặt nạ phòng độc đã loang lổ vết ăn mòn. "Nếu không triệt tiêu được nguồn phát, hắn sẽ đuổi theo chúng ta đến tận cùng Vân Hải. Chúng ta phải tạo ra một tín hiệu giả."
Anh dùng bàn tay phải còn lành lặn thọc vào túi bọc chì đeo hông, lôi chú chim cơ khí 'Tích Tắc' ra. Đây là con búp bê truyền tin nhỏ bé chạy bằng dây cót đồng thau do chính tay anh lắp ráp từ những bánh răng đồng hồ vi mô nhặt được ở bãi rác. Lâm Phong đặt chú chim lên đùi, dùng chiếc nhẫn đeo tay tích hợp khóa vặn để vặn chặt dây cót đồng siêu mảnh bên trong cơ thể nó.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Tiếp đó, anh lôi từ trong túi ra một viên pin thạch anh cũ—viên pin đã bị sạc quá tải dòng điện từ cú sét đánh ở giếng địa nhiệt trước đó. Anh dùng các sợi dây đồng siêu mảnh nối trực tiếp cực điện của viên pin vào bộ truyền phát sóng cơ học của Tích Tắc. Ngay lập tức, chú chim cơ khí nhỏ bé bốc lên một luồng khói xanh nhạt, phát ra một tần số điện từ dao động mạnh mẽ, mô phỏng gần như hoàn hảo tần số nhịp đập của Trái Tim Đồng Hồ Cát.
"A Tinh, hướng khinh khí cầu về phía rìa Vùng bão điện từ Smog-Town," Lâm Phong ra lệnh, đôi mắt anh lóe lên tia sáng quyết đoán xuyên qua lớp kính bảo hộ nứt góc. "Tôi sẽ thả Tích Tắc bay lệch hướng vào tầng mây phía đông. Máy dò của Hoàng Kỹ Sư chắc chắn sẽ bị đánh lừa."
"Mày điên rồi!" A Tinh hét lên, nhưng gã vẫn nghiến răng bẻ mạnh cần gạt điều hướng. "Vùng bão điện từ là cấm địa! Từ trường ở đó cực mạnh, các cột thép phế thải tích điện sẽ hút chặt mọi thứ bằng sắt! Chiếc khinh khí cầu này sẽ bị xé rách!"
"Chúng ta không vào đó bằng khinh khí cầu," Lâm Phong lạnh lùng đáp. "Tôi và cậu sẽ xuống dưới. Chúng ta cần một mồi nhử trực diện để dụ toàn bộ lực lượng thiết binh bọc thép của chúng vào sâu trong bão."
Lâm Phong thả chú chim cơ khí Tích Tắc ra ngoài mạn boong. Đôi cánh bằng lá đồng mỏng mạ thiếc của nó đập nhịp nhàng, mang theo viên pin thạch anh phát sóng giả vút thẳng vào làn mây mù dày đặc hướng đông.
Đúng như Lâm Phong dự đoán, trên đài chỉ huy của tuần dương hạm bọc thép, chiếc máy dò thạch anh trên tay Hoàng Kỹ Sư bỗng nhiên rú lên một tiếng chói tai, kim chỉ hướng quay ngoắt 90 độ về phía đông.
"Tín hiệu điện từ của quả tim đang di chuyển cực nhanh về hướng đông!" Một lính tuần gác hét lên báo cáo.
Hoàng Kỹ Sư nheo mắt sau lớp kính cận dày cộm gọng đồng. Nửa khuôn mặt bọc thép đen của hắn giật mạnh đầy nghi ngờ. Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình dao động ký cơ học đang nhấp nháy liên tục. "Tốc độ đó... khinh khí cầu tự chế không thể đạt được. Nhưng tần số dao động hoàn toàn trùng khớp với Trái Tim Đồng Hồ Cát. Đuổi theo! Chia một nửa hạm đội đuổi theo hướng đông! Phần còn lại tiếp tục phong tỏa không phận Smog-Town!"
Hàng chục khinh khí cầu tuần tra lập tức bẻ lái, rít lên những luồng hơi nước áp lực cao để tăng tốc đuổi theo chú chim Tích Tắc trong màn sương mù.
Trong khi đó, khinh khí cầu của A Tinh lặng lẽ hạ thấp độ cao, nương theo dòng khí nóng để đáp xuống một bến cảng phế thải bỏ hoang sát rìa Vùng bão điện từ. Lâm Phong nén cơn đau dã man ở bả vai trái, cùng A Tinh lẻn vào một nhà kho rỉ sét đổ nát.
Tại đây, nằm nửa chìm nửa nổi dưới một rãnh cống ngập nước thải axit, là xác chiếc xe ba bánh cơ khí 'Ngựa Sắt'—phương tiện tẩu thoát cũ của họ từng bị rơi xuống thung lũng từ các chương trước. Chiếc xe bị móp méo nặng nề, một bên chắn bùn bọc chì đã rụng mất, động cơ hơi nước hai xi-lanh bám đầy muội than đen kịt và loang lổ những vết rỉ sét xanh của axit. Tuy nhiên, lò hơi mini của nó vẫn chưa bị phá hủy hoàn toàn.
"Ngựa Sắt..." A Tinh bàng hoàng lầm bầm. "Nó chỉ còn là một đống sắt vụn đang bốc khói thôi, Lâm Phong! Mày định làm gì với nó?"
"Nó vẫn có thể chạy được một lần cuối," Lâm Phong nói, anh dùng bàn tay phải siết chặt chiếc mỏ lết đồng thau, bắt đầu tháo dỡ các van xả áp bị kẹt của chiếc xe. "A Tinh, giúp tôi đấu nối trực tiếp đường ống dẫn hơi nước từ lò hơi phụ vào xi-lanh tăng áp. Chúng ta sẽ châm lửa, giữ cho động cơ chạy ở trạng thái quá nhiệt để dụ địch."
Họ làm việc điên cuồng trong vòng ba phút nghẹt thở dưới gầm cầu dẫn rỉ sét. Lâm Phong dùng kỹ năng Thợ sửa van để bít kín các vết nứt rò rỉ trên ống dẫn bằng các thỏi chì phế liệu, dập tắt bớt ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội nhưng vẫn giữ cho lò hơi hoạt động ở áp suất sát ngưỡng nổ—một chiếc "Ngựa Sắt dập lửa" đúng nghĩa, liên tục xả ra những luồng khói đen kịt và tiếng pít-tông gầm rú chói tai.
"Lính tuần gác bọc thép đang kéo đến!" Tiểu Vũ từ phía trên đài quan sát gõ mạnh vào đường ống truyền âm báo động.
Lâm Phong nhảy lên yên chiếc Ngựa Sắt dập lửa, dồn trọng tâm cơ thể sang bên phải để bù lại chiếc chân trái đang bị tê liệt. A Tinh nhảy lên thùng xe phía sau, tay siết chặt chiếc búa rèn nặng nề.
"Chạy thôi!" Lâm Phong gầm lên, vặn mạnh tay ga đồng thau.
*PHÀNH... PHÀNH... PHÀNH...*
Chiếc xe ba bánh cơ khí rít lên kinh hoàng, động cơ hơi nước nén khí phun ra một cột khói đen lẫn lửa đỏ, lao vút ra khỏi nhà kho, hướng thẳng vào Vùng bão điện từ Smog-Town. Tiếng động cơ quá tải gầm rú chói tai lập tức thu hút sự chú ý của toán Thiết binh bọc thép đang tuần tra gần đó.
"Kẻ đào tẩu đang lái xe cơ khí tiến vào vùng bão! Đuổi theo!" Tiếng gầm gạt cần nạp đạn của lính bọc thép vang lên rầm rập.
Hàng chục thiết binh bọc thép nặng nề, trang bị súng nén khí bắn đinh lực sát thương cao, điên cuồng lao theo chiếc Ngựa Sắt đang bốc cháy dữ dội.
Vùng bão điện từ hiện ra trước mắt họ như một đấu trường của quỷ dữ sắt thép. Giữa màn sương mù axit xám xịt là hàng trăm cột thép phế thải khổng lồ, cao vút như những cánh tay quỷ găm thẳng lên trời. Những luồng sét điện từ màu xanh dương liên tục phóng ra giữa các cột thép, tạo thành một mạng lưới điện lực tự nhiên chằng chịt, phát ra tiếng kêu xèo xèo rợn người.
*XÈO... XÈO... ĐOÀNG!!!*
Một tia sét từ tính đánh thẳng xuống mặt đất sát hông xe, làm nổ tung một đống phế liệu đồng nát, bắn ra hàng vạn mảnh vụn sắc nhọn. Lâm Phong điên cuồng bẻ lái, chiếc Ngựa Sắt lách qua các khe hẹp giữa các cột thép tích điện một cách ngoạn mục nhờ địa hình dốc hẹp mà anh đã thuộc lòng.
Phía sau họ, toán Thiết binh bọc thép bắt đầu phải trả giá. Những bộ giáp sắt dày cộp, nặng nề của chúng lập tức phản ứng với từ trường cực mạnh của vùng bão.
*XOẠNG! XOẠNG!*
Tiếng kim loại va đập kinh hoàng vang lên liên tục. Lực hút từ tính cực mạnh từ các cột thép phế thải bắt đầu hút chặt các thiết binh bọc thép bọc chì không hoàn hảo vào vách cột. Những khớp gối cơ khí bọc thép của chúng rít lên kèn kẹt rồi kẹt cứng hoàn toàn, không thể di chuyển nổi một bước dưới lực hút nghìn cân.
"Khốn kiếp! Từ trường quá mạnh! Hệ thống thủy lực của tôi bị kẹt cứng rồi!" Tiếng gào thét hoảng loạn của lính tuần gác bị bão điện từ nuốt chửng.
Lâm Phong nhìn lại phía sau, thấy 80% lực lượng truy đuổi bộ binh đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn, dính chặt vào các cột thép như những con búp bê rỉ sét vô hại. Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lúc đó, lồng ngực trái của anh lại nhói đau dữ dội.
Để dứt điểm toán lính còn lại, Lâm Phong quyết định kích hoạt một bộ kích nổ tự chế từ xa mà anh đã gài sẵn trên một đường ống dẫn hơi nước cũ trong vùng bão. Anh gạt cần gạt đồng trên tay lái để phóng dòng điện từ quả tim kích nổ.
Nhưng anh đã phạm sai lầm. Dòng điện từ bão điện từ xung quanh quá mạnh, nó chạy ngược theo đường truyền dẫn, dội thẳng vào bộ kích nổ tự chế trên tay anh.
*BÙM!!!*
Bộ kích nổ nổ tung ngay trên tay phải của Lâm Phong, bắn ra một luồng lửa xanh lét. Sức ép vụ nổ hất văng chiếc Ngựa Sắt dập lửa sang một bên, động cơ hơi nước của chiếc xe rít lên một tiếng chói tai rồi lịm hẳn, khói đen bốc lên nghi ngút từ buồng đốt bị nung chảy hoàn toàn. Chiếc xe tự chế thân yêu của anh đã bị phá hủy hoàn toàn hệ thống overdrive, buộc phải bỏ lại ngay dưới chân Tháp ngưng tụ hơi nước số 3.
"Lâm Phong! Nhìn kìa!" A Tinh hoảng hốt chỉ tay về phía cầu dẫn chịu lực duy nhất nối liền thung lũng với chân tháp đồng.
Từ trong màn khói bụi và sương mù axit, một bóng đen khổng lồ, nặng nề đang từ từ tiến lại gần, đè bẹp mọi đống phế liệu trên đường đi. Đó là siêu chiến xa bọc thép hơi nước của Nghiệp đoàn—một con quái vật bọc thép tấm dày bọc chì, vận hành bằng động cơ pít-tông thủy lực khổng lồ chịu lực cực cao.
Trên đài quan sát của siêu chiến xa, Hoàng Kỹ Sư đứng thẳng người, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộm gọng đồng rực lên tia sáng tàn độc. Hắn đã phát hiện ra mưu kế của Lâm Phong khi máy dò thạch anh của hắn bắt đầu nhận diện lại tần số thật từ quả tim đang rò rỉ điện từ dưới lớp tã chì bị rách của anh.
"Ngươi nghĩ một con chim cơ khí rác rưởi có thể đánh lừa được ta sao, Lâm Phong?" Hoàng Kỹ Sư cười lạnh, tay hắn gạt mạnh cần điều khiển của siêu chiến xa.
Con quái vật bọc thép rầm rập chuyển hướng, bẻ lái chiến xa bọc thép nặng nề chặn đứng lối thoát duy nhất dẫn lên cầu dẫn chịu lực của Tháp ngưng tụ hơi nước số 3, hoàn toàn cô lập Lâm Phong và A Tinh trên đỉnh dốc đá hẹp.
Lâm Phong nhìn lên Tháp ngưng tụ hơi nước số 3 khổng lồ vươn cao xuyên qua tầng sương mù phía trên đầu. Anh không còn đường lui xuống đất Smog-Town. Phía sau là bão điện từ gầm rú, phía trước là họng pháo nén khí của siêu chiến xa đang từ từ xoay nòng.
Siêu chiến xa của Hoàng Kỹ Sư rít lên một tiếng chói tai, bắt đầu nạp áp suất hơi nước dồn dập vào các pít-tông thủy lực khổng lồ ở mũi xe, chuẩn bị lao thẳng tới húc đổ chân tháp đồng thau để nghiền nát Lâm Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!