Ký Ức Đồng Đỏ
Ánh bình minh của vành đai sương mù trung tầng không mang sắc đỏ rực rỡ của mặt trời, mà là một màu vàng úa, đục ngầu như màu nước đồng nung bị pha tạp chất. Khinh khí cầu tự chế của A Tinh lầm lũi băng qua những tảng mây tích điện xám xịt. Gió rít gào qua khe hở của các tấm ván gỗ ghép tạm trên boong, mang theo cái lạnh buốt xương và mùi hắc ín nồng nặc đặc trưng của tầng khí quyển bị ô nhiễm.
Lâm Phong nằm bất động trên sàn boong tàu rỉ sét. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn tê liệt, nguội ngắt như một thanh sắt nguội lạnh. Tiến trình đồng hóa bánh răng đạt mốc mười phần trăm đã cướp đi toàn bộ cảm giác sinh học ở cánh tay và lồng ngực trái của anh, thay thế vào đó là những sợi đồng sinh học đan xen chằng chịt dưới da, cứng ngắc và vô cảm. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều nặng nề như một pít-tông rỉ sét đang cố vận hành trong một buồng áp suất quá tải. Tai phải của anh vẫn điếc đặc sau chấn động điện từ của cú sét đánh ở giếng địa nhiệt, một vệt máu tươi đã khô cứng lại thành vệt đen sẫm dọc theo cổ áo da thuộc sờn rách.
"Lâm Phong... con có nghe thấy ta nói không?"
Một giọng nói khàn đặc, đứt quãng vang lên từ phía khoang tàu cứu hộ chật hẹp. Chú Tạ Viễn gượng dậy, lồng ngực gầy gò nhô lên thụt xuống nhọc nhằn dưới lớp chăn mỏng bám đầy muội than. Gương mặt chú sạm đen, đôi mắt mờ đục nhưng chứa đựng một nỗi đau đớn tột cùng khi nhìn thấy vết rạn nứt sâu hoắm trên lớp kính bảo vệ áp kế ngực của Lâm Phong. Con số đếm ngược màu đỏ trên mặt số cơ học của Trái Tim Đồng Hồ Cát hiển thị rõ ràng: `04:02:15`. Chưa đầy năm giờ sống overdrive.
Lâm Phong cố gắng mím chặt môi, dùng cánh tay phải còn lành lặn để chống đỡ cơ thể, từ từ ngồi tựa lưng vào vách tàu gỗ. Thứ máu đồng sinh học màu xanh lam nhớp nháp từ bả vai trái—nơi viên đinh thép vonfram của gã sát thủ Mắt Ưng vẫn đang găm sâu—lại rỉ ra, thấm đẫm lớp vải bọc chì bên trong bộ đồ bảo hộ.
"Cháu không sao, chú Tạ," Lâm Phong khàn giọng nói, giọng anh bị bóp méo qua màng lọc mạ bạc của chiếc mặt nạ phòng độc đã loang lổ vết ăn mòn của axit. "Chúng ta đã thoát khỏi bão axit rồi. A Tinh đang giữ bánh lái."
Tạ Viễn không trả lời. Chú nhìn chăm chú vào vách cabin gỗ, nơi bản đồ ánh sáng phốt pho xanh lam khổng lồ của Pháo Thiên Không—vừa được chiếu ra từ quả tim cơ khí của Lâm Phong khi bị sạc quá tải—đang mờ nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn. Đôi bàn tay gầy guộc, run rẩy của chú chậm rãi thọc vào túi áo choàng bọc chì, lôi ra một mảnh giấy dầu ố vàng, rách nát ở các góc.
"Đã đến lúc con phải biết sự thật rồi, Lâm Phong," chú Tạ Viễn thì thào, trao mảnh bản vẽ tay rách nát cho anh. "Cha của con... Lâm Đồ... ông ấy không phải chết vì tai nạn lao động như những gì Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia đã công bố."
Lâm Phong đón lấy mảnh bản vẽ bằng bàn tay phải run rẩy. Khi những ngón tay của anh chạm vào lớp giấy dầu cổ xưa, các đường mực chìm bằng mực từ tính sinh học trên bản vẽ bỗng nhiên phản ứng với tần số điện từ yếu ớt từ quả tim trong ngực anh, bừng sáng lên một sắc đỏ nhạt. Đó là sơ đồ chi tiết các khớp nối bánh răng siêu nhỏ của Trái Tim Đồng Hồ Cát, khớp hoàn toàn với cấu trúc đang đập kèn kẹt trong lồng ngực anh.
"Cha con bị hoàng gia ám sát dã man," giọng chú Tạ Viễn nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt bám đầy muội than. "Ông ấy đã chế tạo ra quả tim vĩnh cửu này với mục đích tối cao là giải phóng toàn bộ giai cấp lao động khỏi xiềng xích năng lượng độc quyền. Ông ấy muốn mang lại nguồn sưởi ấm miễn phí cho Smog-Town. Nhưng Nghiệp đoàn và giới quý tộc hoàng gia... bọn chúng chỉ muốn biến nó thành lõi kích hoạt cho siêu vũ khí hủy diệt Pháo Thiên Không. Khi cha con từ chối giao bản thiết kế và quả tim, bọn chúng đã phóng hỏa thiêu rụi phòng thí nghiệm của ông ấy."
Lâm Phong siết chặt mảnh bản vẽ trong tay, lồng ngực trái của anh bỗng co thắt dữ dội. Một luồng phẫn nộ tột cùng nhen nhóm từ tận đáy lòng, nóng bỏng và mạnh mẽ hơn cả dòng địa nhiệt dưới lòng đất. Cha anh—nhà sáng chế vĩ đại mà anh chỉ biết qua bức ảnh ố vàng—đã hy sinh mạng sống để bảo vệ khát vọng tự do cho những người nghèo khổ dưới đáy Smog-Town. Còn anh, bấy lâu nay, chỉ biết lầm lũi trốn chạy và trộm cắp từng ounce bụi vàng để kéo dài sự sống ích kỷ qua ngày.
"Ta lúc đó là kỹ sư trưởng của dự án Pháo Thiên Không," chú Tạ Viễn tiếp tục, giọng chú run rẩy dữ dội. "Ta không thể ngăn cản bọn chúng sát hại Lâm Đồ, nhưng ta đã lén trộm quả tim cơ khí này—khi đó đang là lõi năng lượng thử nghiệm—để cấy ghép vào ngực con khi con bị bỏng nặng trong vụ nổ. Ta chấp nhận bị lưu đày xuống khu ngầm rỉ sét này, chấp nhận sống như một kẻ phế thải, chỉ để bảo vệ con và di vật cuối cùng của cha con."
"Chú Tạ..." Lâm Phong thầm thì, hốc mắt anh nóng rát. Món nợ ân tình này quá lớn, nặng nề như một khối đồng thau đè nặng lên vai anh. Anh nhìn xuống lồng ngực mình, nơi vết rạn nứt sâu trên lớp kính bảo vệ áp kế ngực đang rò rỉ những luồng hơi nước siêu nhiệt siêu nhỏ, tạo ra tiếng rít khe khẽ.
Anh nhanh chóng lấy Mảnh tã vải bọc chì từ túi dụng cụ đeo hông, quấn chặt lấy lồng ngực trái của mình. Lớp chì dày dặn lập tức che chắn vết rạn nứt, triệt tiêu tối đa luồng sóng điện từ phát xạ ra ngoài và ngăn không cho tần số định vị ngầm kết nối với Pháo Thiên Không phát tán thêm. Nhịp tim cơ khí của anh dần ổn định lại, nhưng con số đếm ngược vẫn tàn nhẫn đứng ở mốc bốn giờ sống.
*UỲNH!!!*
Một chấn động kinh hoàng bất ngờ dội thẳng vào mạn sườn khinh khí cầu. Tiếng gỗ nứt vỡ rắc rắc vang lên chói tai từ phía đuôi tàu. Chiếc khinh khí cầu tự chế chao đảo mạnh, hất văng Lâm Phong và chú Tạ Viễn về phía vách cabin.
"Lâm Phong! Khốn kiếp, bọn chúng đuổi kịp rồi!" A Tinh từ phía đài quan sát hét lên, giọng gã đầy kinh hoàng. "Là một tuần dương hạm bọc thép của Nghiệp đoàn! Bọn chúng xuất hiện ngay từ trong đám mây tích điện!"
Lâm Phong gượng sức bò ra mạn boong tàu. Qua làn sương mù axit đang bị gió thổi bạt, một bóng đen khổng lồ, uy nghiêm và đáng sợ đang lầm lũi tiến lại gần. Đó là một chiến hạm bọc thép hạng trung của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia (Phân khu Smog-Town). Lớp vỏ thép đen bọc chì của chiến hạm bóng loáng dưới ánh bình minh yếu ớt, các pít-tông thủy lực khổng lồ ở hai mạn sườn liên tục xả ra những luồng khói đen kịt.
Trên đài chỉ huy của chiến hạm đang áp sát, một bóng người gầy gò, mặc chiếc áo choàng trắng bám đầy vết hóa chất xanh lá đang đứng tựa vào lan can bọc đồng. Đó chính là Hoàng Kỹ Sư. Gương mặt hắn lộ ra vẻ điên cuồng, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộm gọng đồng sáng lên một tia sáng tàn độc của kẻ săn mồi đã tìm thấy con mồi quý giá nhất.
"Lâm Phong! Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát khỏi máy dò từ tính của ta sao?" Giọng nói của Hoàng Kỹ Sư dội xuống qua một chiếc loa nén khí công suất lớn, bị bóp méo qua gió bão nghe như tiếng rít của kim loại mài vào nhau. "Tần số phát xạ từ quả tim cơ khí của cha ngươi là độc nhất vô nhị. Ngươi càng sạc năng lượng quá tải, tín hiệu định vị càng sáng rõ trên radar của ta!"
Hoàng Kỹ Sư cười lạnh lùng, tay phải hắn gạt mạnh một chiếc cần gạt đồng trên đài điều khiển phụ. Ngay lập tức, một thiết bị khổng lồ hình phễu bằng đồng thau đặt ở mũi chiến hạm bắt đầu xoay tròn, phát ra những luồng sóng âm tần số thấp vô hình nhưng cực mạnh, làm rung chuyển cả không gian xung quanh.
*OONG... OONG...*
Luồng sóng âm dội thẳng vào khinh khí cầu của A Tinh. Lâm Phong lập tức cảm thấy lồng ngực trái của mình như bị một bàn tay sắt khổng lồ bóp nghẹt. Các bánh răng đồng sinh học trong ngực anh bắt đầu bị cưỡng bức chuyển động ngược chiều, mài sát vào nhau tạo ra những tiếng rít kèn kẹt chói tai dưới da thịt. Cơn đau dã man từ bả vai trái rách miệng lan rộng khắp nửa người bên trái, khiến anh ngã quỵ xuống boong tàu, hai tay ôm chặt lấy ngực.
Trên mặt số áp kế ngực, con số đếm ngược màu đỏ bắt đầu xoay tròn điên cuồng, sụt giảm một cách tàn nhẫn: `04:02:15`... `03:30:00`... `02:15:00`...
"Thời gian sống... bị rút ngắn..." Lâm Phong nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Sóng âm cưỡng bức của Hoàng Kỹ Sư đang ép quả tim của anh hoạt động quá công suất, tiêu hao năng lượng sống với tốc độ gấp trăm lần bình thường. Chỉ trong vài phút, anh đã mất đi hai giờ sống quý giá.
"Lâm Phong! Mau dùng súng phun hơi nước bắn nổ cái máy phát sóng của hắn đi!" A Tinh điên cuồng hét lên, cố gắng giữ chặt bánh lái đang rung lắc dữ dội.
Lâm Phong nhìn quanh boong tàu trong bất lực. Khẩu súng phun hơi nước đeo lưng tự chế của anh đã bị văng mất xuống bể nước thải của ngục tối từ Ep 16. Anh cố gắng với lấy một ống dẫn hơi nước phụ rò rỉ từ lò hơi mini của tàu, lắp ráp nhanh một đầu phun đồng thau để tạo ra một luồng hơi nước siêu nhiệt nén áp lực cao. Anh gạt van xả, phóng luồng hơi nước về phía chiến hạm Nghiệp đoàn.
*PHÙ... PHÙ...*
Nhưng khoảng cách giữa hai con tàu quá xa. Luồng hơi nước nóng bỏng vừa phun ra đã lập tức bị gió bão tầm cao thổi bạt, tan biến hoàn toàn trong màn sương axit lạnh lẽo trước khi chạm đến mạn tàu của đối phương. Phát bắn hoàn toàn thất bại.
"Ha ha ha! Một lũ bò sát mặt đất ngu ngốc!" Hoàng Kỹ Sư cười man dại từ đài chỉ huy. "Ngươi chỉ là một vật mẫu thí nghiệm sinh học hoàn mỹ của ta thôi, Lâm Phong! Đừng kháng cự vô ích!"
Hắn tiếp tục xoay van điều áp, tăng cường công suất của máy phát sóng âm tần số thấp. Lâm Phong cảm giác như quả tim trong ngực mình sắp sửa vỡ vụn dưới sức ép cơ học. Lớp kính bảo vệ rạn nứt sâu hoắm bắt đầu xuất hiện thêm những vết rạn nứt nhỏ li ti mới, rò rỉ ra những tia khói điện từ màu vàng nhạt.
Trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở, khi ý thức của Lâm Phong bắt đầu mờ nhạt dần do thiếu dưỡng khí và cơn co thắt tim dã man, ngón tay phải của anh vô tình chạm vào chiếc hộp gỗ nhỏ giấu trong túi bảo hộ.
*Hộp Nhạc Đồng Thau gia bảo.*
Đó là kỷ vật duy nhất của cha mẹ để lại cho anh, có khả năng phát ra tần số âm thanh cơ học đặc biệt để làm dịu tim. Lâm Phong dùng chút sức tàn còn lại, vặn dây cót bằng chiếc khóa đồng nhỏ ở đáy hộp nhạc.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Một giai điệu cơ khí êm dịu, trong trẻo bỗng vang lên từ chiếc hộp đồng thau nhỏ, len lỏi qua tiếng gió rít và tiếng gầm rú của động cơ chiến hạm. Tần số âm thanh của hộp nhạc phát ra một làn sóng đối kháng tự nhiên, va chạm trực diện với sóng âm tần số thấp của Hoàng Kỹ Sư.
Lồng ngực của Lâm Phong khẽ giãn ra. Tiếng mài bánh răng kèn kẹt trong ngực dịu lại, và con số đếm ngược ngừng xoay tròn điên loạn, đứng khựng lại ở mốc̀02:02:15`.
Không bỏ lỡ cơ hội, Lâm Phong dùng tay phải kéo mạnh Mảnh tã vải bọc chì, quấn thêm hai vòng thật chặt xung quanh lồng ngực trái, đè chặt lên hộp nhạc đang phát nhạc. Lớp chì bọc dày dặn kết hợp với tần số đối kháng của hộp nhạc đã tạo thành một lá chắn cách ly từ tính và sóng âm hoàn hảo.
Chiếc máy dò từ tính trên tay Hoàng Kỹ Sư lập tức tắt ngấm tín hiệu, kim chỉ hướng thạch anh siêu nhạy quay cuồng mất phương hướng.
"Cái gì? Tín hiệu biến mất rồi?" Hoàng Kỹ Sư gầm lên trong giận dữ, đập mạnh tay xuống lan can bọc đồng. "Khốn kiếp! Bọn chúng đã dùng chì để che chắn!"
Hắn điên cuồng quay sang ra lệnh cho toán lính Thiết binh bọc thép đứng phía sau boong tàu: "Bao vây chúng! Điều động toàn bộ khinh khí cầu tuần tra bọc thép! Nổ súng khống chế, bắt sống tên thợ máy đó cho ta!"
Từ hai mạn sườn của tuần dương hạm khổng lồ, hàng chục chiếc khinh khí cầu tuần tra hạng nhẹ bọc thép tấm bắt đầu tách ra, căng buồm nén khí lao thẳng về phía chiếc tàu nhỏ bé của A Tinh. Những họng súng trường nén khí mạ đồng đen của lính thiết giáp đồng loạt hướng thẳng về phía boong tàu lộng gió, sẵn sàng xả súng.
Hoàng Kỹ Sư cười lạnh lùng trên đài chỉ huy của chiến hạm bọc thép đang áp sát, ra lệnh kích hoạt máy phát sóng âm tần số thấp để cưỡng bức quả tim của Lâm Phong tự động tăng tốc đếm ngược.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!