Nhạc nềnCyber_Noir

Dòng Khí Địa Nhiệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng điện từ cực mạnh của cú đánh sét chạy thẳng vào hệ thống bánh răng đồng sinh học trong ngực Lâm Phong, đẩy nhịp đập của quả tim lên mốc nguy hiểm tột độ.


"Lâm Phong! Tỉnh lại đi, Lâm Phong!"


Tiếng hét của Tiểu Vũ lọt qua màng nhĩ bên trái của Lâm Phong, mỏng manh và méo mó như tiếng rít của một đường ống dẫn bị nghẽn hơi. Tai phải của anh đã hoàn toàn điếc đặc sau tiếng nổ đanh gọn của luồng sét, một vệt máu tươi ấm nóng dính bết bụi than vẫn tiếp tục rỉ ra, chảy chậm rãi dọc theo vành tai rồi thấm vào cổ áo da thuộc sờn rách.


Toàn thân Lâm Phong co giật dữ dội trên boong tàu gỗ đang chao đảo của chiếc khinh khí cầu tự chế. Luồng điện từ cao áp từ chiếc mỏ neo sắt dẫn thẳng vào lồng ngực bọc chì của anh, thiêu cháy các cầu chì bảo vệ phụ và kích hoạt cơ chế sạc khẩn cấp của Trái Tim Đồng Hồ Cát. Qua lớp kính bảo vệ áp kế ngực vốn đã bị rạn nứt sâu hoắm từ những va đập trước đó, vệt sáng vàng kim bùng lên chói mắt, thiêu đốt lớp da thịt xung quanh thành một màu đỏ bỏng rát.


Nhịp đập cơ khí rít lên kèn kẹt. Trên mặt số cơ học, chiếc kim áp kế quay cuồng điên loạn, vượt qua ngưỡng an toàn năm mươi Bar một cách dễ dàng, và màn hình đếm ngược màu đỏ nhấp nháy điên cuồng ở mốc thời gian sống sót cuối cùng: `00:02:15`.


Chưa đầy ba phút sống overdrive.


Cơn đau dã man từ bả vai trái—nơi viên đinh thép vonfram của gã sát thủ Mắt Ưng vẫn đang găm sâu gần xương đòn—nhói lên như có ngàn mũi khoan nung đỏ xoáy vào thớ thịt. Thứ máu đồng sinh học màu xanh lam nhớp nháp rỉ ra, nhuộm đẫm lớp vải bọc chì bên trong bộ đồ bảo hộ. Tệ hơn nữa, cánh tay trái cơ khí của anh hoàn toàn bị liệt, buông thõng trên boong tàu như một thanh sắt nguội lạnh, không hề có một chút cảm giác sinh học nào. Sự đồng hóa đạt mốc mười phần trăm đã biến toàn bộ nửa người bên trái của anh thành một khối kim loại vô tri, lạnh ngắt và bất động dưới tác động của dòng điện sét.


"Tránh ra! Cả lũ tránh ra mau!"


A Tinh điên cuồng quay bánh lái cơ học ở phía đuôi tàu. Gương mặt gã thợ trộm phế liệu nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu, hai bàn tay phồng rộp vì hơi nóng cố ghì chặt thanh giằng gỗ bọc đồng. "Bão điện từ phía sau đang dồn chúng ta xuống! Nhưng nhìn bên dưới kìa! Khốn kiếp, đó là Giếng hơi địa nhiệt sâu!"


Lâm Phong gượng sức nghiêng đầu nhìn qua mạn boong tàu gỗ đang rung lắc dữ dội. Sương mù axit sunfuric đậm đặc màu xám tro bị một luồng áp lực khổng lồ từ lòng đất thổi bạt ra, tạo thành một cái phễu mây khổng lồ quay cuồng. Sâu dưới đáy phễu mây, một vết nứt địa chất khổng lồ bừng sáng ánh đỏ của dung nham nguội và những cột hơi nước áp suất cực cao đang phun trào thẳng lên bầu trời với tiếng gầm rú như vạn cỗ xe bọc thép Nghiệp đoàn cùng khởi động.


Luồng hơi địa nhiệt với áp lực ước tính lên tới một trăm Bar đang thổi ngược lên, va đập trực diện vào đáy khinh khí cầu.


*RẮC!!!*


Một tiếng động khô khốc vang lên từ phía sau. Sức gió và áp lực hơi nước quá mạnh từ giếng địa nhiệt đã bẻ gãy hoàn toàn thanh giằng bánh lái cơ học bằng đồng thau của A Tinh. Chiếc bánh lái văng ra ngoài không trung, biến mất vào màn sương axit. Khinh khí cầu mất đi sự kiểm soát hướng, lập tức bị dòng khí nóng xoáy tròn, chao đảo dữ dội và bắt đầu rơi tự do về phía miệng giếng hơi nóng bỏng.


"Không xong rồi! Bánh lái gãy rồi! Chúng ta sắp bị luồng hơi nước địa nhiệt xé nát!" A Tinh ngã nhào ra boong tàu, la hét trong tuyệt vọng.


Lò hơi mini của khinh khí cầu rít lên dồn dập, các áp kế quay cuồng vượt ngưỡng an toàn. Nếu áp suất trong lò hơi phụ tiếp tục tăng do nhiệt độ bên ngoài của giếng hơi, toàn bộ con tàu sẽ nổ tung trước khi chạm đất.


Lâm Phong nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Trong đầu anh, tiếng tích tắc của quả tim cơ khí hòa cùng tiếng rít của dòng địa nhiệt tạo thành một nhịp điệu hỗn loạn. Anh biết mình không thể bẻ lái bằng phương pháp cơ học thông thường được nữa. Anh phải sử dụng chính luồng áp lực địa nhiệt này để cứu mạng cả nhóm.


"A Tinh... Tiểu Vũ... bám chắc..." Lâm Phong khàn giọng ra lệnh. Giọng anh bị bóp méo qua màng lọc mạ bạc của chiếc mặt nạ phòng độc đã bị axit ăn mòn loang lổ.


Bằng sức lực kiệt quệ của nửa thân phải còn lành lặn, Lâm Phong bò lê trên boong tàu gỗ trơn trượt. Anh dùng tay phải nắm chặt lấy cánh tay trái cơ khí bị liệt, kéo lê nó dọc theo boong tàu tiến về phía đài điều khiển van xả chính của hệ thống khinh khí cầu. Mỗi bước di chuyển là một cực hình đối với bả vai rách nát và lồng ngực rạn nứt kính của anh.


Anh áp sát thân mình vào tủ điều khiển bằng đồng thau bám đầy rêu rỉ sét. Đài van xả chính của tàu là một hệ thống gồm ba van xoay đồng trục chịu trách nhiệm điều phối lưu lượng khí nâng và hơi nước xả phụ. Hiện tại, dưới sức ép của dòng địa nhiệt một trăm Bar từ dưới phun lên, các van này đang bị kẹt cứng do áp lực đối lưu quá lớn.


Lâm Phong dùng tay phải nâng cánh tay trái cơ khí bị liệt lên, áp mạnh lòng bàn tay trái bằng đồng thau vào vỏ thép của đài van xả chính. Dù không còn cảm giác sinh học nóng lạnh ở nửa người trái, nhưng hệ thống sợi đồng sinh học đan xen dưới da của anh vẫn nhạy bén với các tần số rung động vật lý.


Anh kích hoạt kỹ năng Cảm ứng nhịp đập cơ khí (Tactile Resonance).


*Khực... khực... kèn kẹt...*


Một luồng xung điện từ mạnh mẽ từ quả tim cơ khí chạy dọc theo các sợi đồng sinh học ở bả vai trái, truyền thẳng xuống lòng bàn tay đang bám trên đài van. Trong tâm trí Lâm Phong, toàn bộ cấu trúc cơ học bên trong của đài điều khiển van xả hiện lên như một bản vẽ lập thể bằng ánh sáng đồng đỏ. Anh cảm nhận được tần số rung động hỗn loạn của dòng hơi nước địa nhiệt đang ép chặt vào các lá van một chiều, tạo ra một điểm nghẽn áp suất khổng lồ ở pít-tông số hai.


"Nó bị kẹt ở pít-tông điều tốc..." Lâm Phong thầm nghĩ. Nhịp tim cơ khí của anh đập dồn dập, đồng bộ hóa với tần số rung động của đài van.


Anh dùng tay phải siết chặt chiếc cần gạt xả áp ngược thủ công. Nhưng áp lực một trăm Bar từ giếng địa nhiệt đang khóa chặt cần gạt, khiến nó không hề di chuyển dù chỉ một milimet.


"A Tinh! Mau đến đây!" Lâm Phong hét lên qua màng nhĩ bên trái còn nghe được. "Dùng búa rèn của mày... nện vào khớp nối van số ba khi tao ra hiệu!"


A Tinh gạt nước mắt, lết đến bên cạnh đài điều khiển, tay phải giật lấy chiếc búa rèn đồng thau từ túi dụng cụ đeo hông.


Lâm Phong nín thở, tập trung toàn bộ tinh thần vào lòng bàn tay trái đang cảm ứng rung động. Anh chờ đợi. Dòng địa nhiệt tự nhiên không phun trào liên tục mà chuyển động theo từng nhịp sóng áp suất từ lòng đất sâu. Anh cần tìm ra khoảnh khắc giao thoa khi áp suất địa nhiệt sụt giảm tạm thời trong vòng nửa giây để xả áp ngược.


Tích tắc. Tích tắc.


Chiếc kim đếm ngược màu đỏ trên ngực anh nhảy xuống mốc: `00:00:45`.


"Bây giờ! Nện đi!" Lâm Phong gầm lên.


*XOẢNG!!!*


A Tinh vung búa nện thẳng vào khớp nối van số ba với một lực ngàn cân. Cú va chạm cơ học cực mạnh làm giãn nở tạm thời vòng đệm đồng thau. Cùng lúc đó, Lâm Phong dùng hết sức lực của cánh tay phải còn lại, ghì chặt cần gạt xả áp ngược thủ công xuống hết cỡ.


*RÍT... RÍT... BÙNG!!!*


Van xả áp ngược của khinh khí cầu mở toang. Luồng hơi nước siêu nhiệt nồng độ cao tích tụ trong lò hơi mini của tàu được giải phóng đột ngột, phun thẳng xuống phía dưới qua các ống xả đáy. Sức ép phản chấn khổng lồ từ vụ xả áp ngược va chạm trực diện với cột hơi nước địa nhiệt đang phun lên từ Giếng hơi địa nhiệt sâu.


Hai luồng áp lực khổng lồ triệt tiêu lẫn nhau ở khoảng không dưới đáy tàu, tạo ra một vùng đệm khí nén cực mạnh. Chiếc khinh khí cầu chao đảo dữ dội, vỏ tàu bằng da cừu bọc chì phồng to lên hết cỡ dưới sức nâng địa nhiệt tự nhiên. Con tàu không còn rơi tự do nữa mà mượn lực đẩy khổng lồ của giếng hơi, vút thẳng lên cao như một mũi tên đồng bắn ra từ ống phóng khí nén.


Khinh khí cầu bay vút qua tầng sương mù axit dày đặc, thoát khỏi vùng bão điện từ và tiến thẳng lên tầng mây cao hơn, trong xanh và lộng gió.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc.


Dòng điện từ cực mạnh từ cú đánh sét và áp lực phản chấn của dòng địa nhiệt chạy ngược vào quả tim cơ khí của Lâm Phong qua cánh tay trái bám trên đài van. Các đường gân đồng sinh học trên cổ và bả vai trái của anh nổi rõ lên dưới da, phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ nhưng đi kèm với một cơn đau đớn dã man tột cùng, như thể toàn bộ mạch máu của anh đang bị nung chảy thành đồng đỏ hóa lỏng.


Lâm Phong ngã quỵ xuống boong tàu, lồng ngực trái bốc lên một làn khói đen nhạt từ các cầu chì bị nung chảy.


"Lâm Phong! Anh làm được rồi! Chúng ta thoát rồi!" Tiểu Vũ lao đến ôm chầm lấy anh, khóc nức nở.


Tuy nhiên, Trái Tim Đồng Hồ Cát trong ngực Lâm Phong bỗng nhiên phát ra tiếng rít cơ học chói tai chưa từng có. Do quá tải năng lượng điện từ từ cú đánh sét và dòng địa nhiệt, lò phản ứng vi mô ở trung tâm quả tim bừng sáng rực rỡ, chiếu xuyên qua lớp áo da sờn rách và lớp kính bảo vệ rạn nứt.


Luồng ánh sáng vàng kim thuần khiết không còn đếm ngược tạm thời mà biến đổi thành một chuỗi xung tần số cổ đại, phát ra tiếng kêu tích tắc dồn dập, đều đặn như một mã lập trình tự động hóa.


Từ trong lồng ngực của Lâm Phong, một bản đồ ánh sáng phốt pho xanh lam khổng lồ bất ngờ được chiếu thẳng lên vách khoang tàu gỗ của khinh khí cầu. Bản đồ ánh sáng hiển thị những đường ống đồng chằng chịt, những bánh răng khổng lồ đang chuyển động xoay tròn và ở trung tâm là hình ảnh một siêu vũ khí cổ đại với nòng pháo hướng thẳng lên bầu trời tối tăm.


"Cái gì thế này..." A Tinh bàng hoàng nhìn chằm chằm vào bản đồ ánh sáng đang quay cuồng trên vách tàu. "Đây... đây là sơ đồ kết cấu của Pháo Thiên Không!"


Lâm Phong nằm bất động trên boong tàu, đôi mắt khép hờ nhìn bản đồ ánh sáng cổ đại đang nhấp nháy từ ngực mình. Anh cảm nhận rõ ràng tiếng nhịp đập quá tải của quả tim đang kích hoạt một hệ thống tự định vị vô hình sâu thẳm trong lòng đất Smog-Town, gửi tín hiệu ngược lên các pháo đài bay của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!