Nhạc nềnCyber_Noir

Tiếng Rít Trong Sương Axit

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít ăn mòn của axit sunfuric trên vỏ khinh khí cầu vang lên ngày càng chói tai, hòa cùng nhịp đập dồn dập đầy bất an của quả tim cơ khí trong ngực Lâm Phong.


Khinh khí cầu tự chế của A Tinh chao đảo dữ dội giữa vành đai sương mù axit ở độ cao năm trăm mét. Những làn sương màu xám tro, đậm đặc và khét lẹt mùi lưu huỳnh, cuộn chặt lấy con tàu nhỏ bé như những xúc tu của một loài quái thú vô hình. Phía trên cao, vỏ khinh khí cầu bằng da cừu bọc chì đang phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn. Từng giọt axit ngưng tụ từ mây độc bắt đầu ăn mòn các đường chỉ khâu đồng, để lại những vệt khói đen bốc lên nghi ngút.


Lâm Phong quỵ trên boong tàu gỗ rỉ sét. Cơn đau dã man từ bả vai trái truyền thẳng lên đại não khiến anh không thể thở nổi. Viên đinh thép vonfram của gã sát thủ bắn tỉa Mắt Ưng vẫn găm sâu gần xương đòn bên trái của anh, rỉ ra thứ máu đồng sinh học màu xanh lam nhớp nháp hòa lẫn với máu người đỏ thẫm. Cánh tay trái cơ khí hoàn toàn bị liệt, buông thõng như một thanh sắt nguội lạnh. Tai phải của anh điếc đặc, máu tươi rỉ ra từ vành tai đã khô lại thành một vệt đen sẫm dọc theo cổ áo da thuộc sờn rách.


"Lâm Phong! Lò hơi mini đang bị mất áp suất dồn dập!" A Tinh điên cuồng quay bánh lái, hai tay gã phồng rộp vì hơi nóng. "Axit đã ăn mòn van đồng thau cũ kỹ ở đường ống xả dưới đáy lò! Nếu áp suất tụt xuống dưới mức tối thiểu, chúng ta sẽ rơi tự do xuống đất bùn Smog-Town!"


Lâm Phong cố gượng dậy. Anh liếc nhìn xuống áp kế ngực của Trái Tim Đồng Hồ Cát. Lớp kính bảo vệ cường lực rạn nứt sâu hoắm, vết nứt chéo tàn nhẫn rộng thêm một milimet, nhấp nháy con số đếm ngược màu đỏ đầy điên cuồng: `00:08:42`.


Chưa đầy chín phút sống overdrive.


"Tiểu Vũ... giữ chặt chú Tạ..." Giọng Lâm Phong khàn đặc, bị bóp méo qua màng lọc mạ bạc của chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ.


Tiểu Vũ khóc nghẹn, hai tay lấm lem muội than bám chặt lấy tấm bạt bọc chì đang quấn quanh người chú nuôi Tạ Viễn. Chú Tạ vẫn thoi thóp trong khoang tàu cứu hộ, gương mặt sạm đen, lồng ngực gầy gò nhô lên thụt xuống nhọc nhằn dưới sự hỗ trợ yếu ớt của ba chiếc bánh răng sinh học phế liệu mà Lâm Phong vừa cấy ghép khẩn cấp.


"A Tinh, đưa ta băng keo chì!" Lâm Phong hét lên.


"Đây!" A Tinh ném một cuộn băng keo chì dày từ túi dụng cụ.


Lâm Phong dùng răng cắn chặt một đầu băng keo, tay phải còn lành lặn lóng ngóng quấn quanh vết nứt đang phun hơi nước xèo xèo ở đường ống dẫn phụ. Nhưng áp suất hơi nước bên trong quá lớn, lên tới gần một trăm Bar.


*BÙNG!*


Một tiếng nổ nén khí nhỏ vang lên. Luồng hơi nước siêu nhiệt thổi bay miếng dán chì ngay lập tức, bắn thẳng vào ngực Lâm Phong. Anh rên rỉ, lùi lại một bước, lồng ngực trái nhói đau dữ dội khi vết bỏng hơi nước mới sát Trái Tim Đồng Hồ Cát bốc khói nhẹ.


"Không được rồi!" Lâm Phong nghiến răng. "Băng keo thông thường không thể chịu nổi áp suất này. Axit đang ăn mòn ren ốc của van xả chính. Phải hàn đúc lại mối nối ngay lập tức!"


Anh thọc bàn tay phải vào túi bọc chì đeo hông, ngón tay chạm vào những thỏi hợp kim đồng-titan chịu nhiệt độ cực hạn mà nữ thợ rèn Tiêu Dao đã lén nhét vào túi đồ của anh trước khi xưởng rèn bị thiêu rụi. Tiêu Dao từng nói hợp kim này có khả năng chống chịu sự ăn mòn của axit sunfuric cực tốt nhờ cấu trúc tinh thể liên kết chặt chẽ. Đây là nguyên liệu duy nhất có thể cứu mạng họ lúc này.


"A Sáng! Nhóm lò rèn mini trên mạn tàu!" Lâm Phong quay sang ra hiệu bằng tay cho thợ giữ lửa câm điếc.


A Sáng, gã thanh niên gầy gò với lồng ngực vạm vỡ đỏ hồng dưới ánh lửa, lập tức hiểu ý. Gã quay tay quay cơ học của lò rèn than đá nén khí đeo mạn tàu. Ngọn lửa than đá Anthracite siêu nhiệt bùng lên, tỏa ra ánh sáng đỏ rực ấm áp giữa màn sương mù axit lạnh lẽo. A Sáng nhanh nhẹn dùng kẹp gắp than sấy để duy trì nhiệt độ mỏ hàn hơi gas luôn ổn định ở mức cực đại.


Lâm Phong dùng răng ngậm chặt một thỏi hợp kim đồng-titan của Tiêu Dao, tay phải xách mỏ hàn nhiệt lượng cao chạy bằng khí than. Anh bước ra mép boong tàu gỗ đang chao đảo dữ dội trong bão axit.


"Mày điên rồi sao Lâm Phong?!" A Tinh hét lên trong kinh hoàng. "Bên ngoài toàn là sương axit sunfuric đậm đặc! Mặt nạ của mày đang bị nứt! Leo ra ngoài mạn tàu lúc này là tự sát!"


Lâm Phong không đáp. Anh biết nếu không mạo hiểm, tất cả sẽ cùng chết. Anh bước một chân ra khỏi lan can bảo vệ, cơ thể treo lơ lửng ở độ cao năm trăm mét giữa khoảng không đầy gió bão. Cánh tay trái liệt hoàn toàn buông thõng, đung đưa theo nhịp lắc của khinh khí cầu. Viên đinh thép vonfram găm sâu gần xương đòn nhói lên dã man sau mỗi cú giật của con tàu, rỉ ra thứ máu lai màu xanh lam nhỏ giọt xuống màn sương mù vô tận phía dưới.


*Rắc... rắc...*


Sương axit sunfuric đậm đặc lập tức tấn công lớp kính bảo hộ của chiếc mặt nạ lọc khí rách mạ bạc. Lớp kính cường lực bắt đầu bị ăn mòn, mờ đục đi nhanh chóng, hạn chế tầm nhìn của Lâm Phong xuống còn chưa đầy nửa mét. Hơi axit độc hại len lỏi qua các khe rạn nứt của mặt nạ, dội thẳng vào mũi quản của anh một mùi lưu huỳnh nồng nặc, nóng bỏng như lửa đốt.


Lâm Phong lập tức kích hoạt kỹ thuật Nhịn thở trong sương axit (Acid Breath Control). Anh nín thở tuyệt đối, điều hòa nhịp tim cơ khí trong ngực đập chậm lại để giảm thiểu nhu cầu oxy của cơ thể. Phổi của anh thắt chặt, lồng ngực co thắt tối đa dưới bộ giáp da bọc chì nặng nề.


Anh áp sát mỏ hàn khí than vào vết nứt rò rỉ dưới đáy lò hơi.


*RÍT... RÍT...*


Ngọn lửa hàn màu xanh lam cực nóng phun ra, rít lên kinh hoàng trong gió bão. Lâm Phong dùng tay phải giữ thỏi hợp kim đồng-titan của Tiêu Dao áp sát vào mối nối ống đồng đỏ chịu lực. Anh áp dụng Kỹ thuật hàn áp lực siêu cao bằng khí than, tính toán chính xác điểm tản nhiệt của mối hàn dựa trên kinh nghiệm của một thợ rèn áp lực lâu năm.


Nhiệt độ của ngọn lửa hàn nung chảy thỏi hợp kim đồng-titan thành một dòng dung dịch màu vàng kim lấp lánh. Dòng kim loại nóng chảy từ từ lấp đầy vết nứt rò rỉ áp suất dưới đáy lò hơi. Tuy nhiên, sương axit sunfuric xung quanh liên tục thổi tạt vào, cố gắng làm nguội mối hàn đột ngột, đe dọa tạo ra các vết rạn nứt vi mô mới.


"A Sáng! Tăng áp lực khí than!" Lâm Phong hét lên trong câm lặng, tay phải ra hiệu dứt khoát.


A Sáng tập trung cao độ, gã gạt mạnh van xả gió của lò rèn, dồn thêm khí nén vào ngọn lửa hàn. Ngọn lửa xanh lam rít lên chói tai, nhiệt độ tăng vọt lên mức cực đại, đánh bật sức lạnh của sương axit.


Lâm Phong tập trung toàn bộ thính giác tai trái còn lại để lắng nghe tiếng mài bánh răng của lò hơi. Tiếng rít rò rỉ hơi nước nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn khi dòng hợp kim đồng-titan của Tiêu Dao bít kín hoàn toàn lỗ hổng, gắn kết hoàn mỹ với ống đồng đỏ chịu lực.


Lò hơi mini của khinh khí cầu rít lên đều đặn trở lại, khôi phục lực nâng tạm thời cho con tàu. Chiếc khinh khí cầu ngừng rơi tự do, từ từ thăng bằng trở lại giữa biển mây.


Lâm Phong lết thân hình kiệt quệ trở lại boong tàu gỗ. Anh đổ gục xuống bên cạnh Tiểu Vũ, mặt nạ lọc khí rách mạ bạc của anh đã bị ăn mòn loang lổ. Anh giật phăng chiếc mặt nạ ra, ho khan dữ dội, phổi anh đau nhói do hít phải một lượng nhỏ khí lưu huỳnh cực độc. Lớp da thịt xung quanh lồng ngực trái của anh bị bỏng axit nhẹ do sương mù rò rỉ qua giáp, các vảy đồng nhạt dưới da ngực bỗng nhiên lan rộng thêm một phần trăm diện tích, phát ra ánh sáng vàng nhạt nhịp nhàng.


Thời gian đếm ngược trên quả tim cơ khí chỉ còn lại đúng̀00:03:15`.


"Vá... vá kín rồi..." A Tinh thở phào nhẹ nhõm, gạt mồ hôi trên trán. "Mày giỏi lắm Lâm Phong! Chúng ta đang bay lên cao hơn rồi!"


Nhưng niềm vui chưa kịp định hình thì một tiếng rít kinh hoàng xé toạc bầu trời đêm.


Từ phía trên đỉnh đầu họ, một luồng sét điện từ khổng lồ, màu xanh dương rực rỡ từ đáy mây tích điện bất ngờ phóng xuống với tốc độ ánh sáng. Luồng sét đánh thẳng vào chiếc mỏ neo sắt đang treo lơ lửng dưới đáy khinh khí cầu tự chế.


*OÀNG!!!*


Dòng điện cao áp hàng vạn vôn chạy dọc theo sợi xích sắt, truyền thẳng vào hệ thống khung đồng chịu lực của khinh khí cầu và dội thẳng vào lồng ngực bọc chì của Lâm Phong.


Toàn bộ cơ thể Lâm Phong giật nảy lên dữ dội. Trái Tim Đồng Hồ Cát trong ngực anh bừng sáng lên một luồng ánh sáng vàng kim thuần khiết, chói mắt chưa từng có, các bánh răng đồng sinh học xoay tít với tốc độ điên cuồng phát ra tiếng rít chói tai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!