Nhạc nềnCyber_Noir

Phát Bắn Tầm Cao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xanh phốt pho từ chiếc khinh khí cầu tuần tra của Đội biên phòng quét qua khe đá hẹp bọc chì, biến màn sương mù axit sunfuric dày đặc thành một dải lụa ma quái màu lục bảo. Bầu không khí ngột ngạt dưới đáy Nghĩa địa tàu bay tầm thấp như đặc quánh lại. Lâm Phong quỳ một gối trên nền đá hộc rỉ sét, lồng ngực trái của anh nhấp nháy ánh sáng vàng nhạt yếu ớt qua lớp da cừu sờn rách của Bộ giáp da bọc chì cách ly từ trường.


Cơn đau từ vết bỏng mạt sắt ở bả vai phải vẫn rát buốt như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào da thịt. Nhưng tệ hơn cả là nửa người bên trái. Tiến trình đồng hóa đạt mốc mười phần trăm đã cướp đi hoàn toàn cảm giác sinh học của anh từ bả vai xuống đến tận đầu ngón chân. Nó lạnh ngắt, nặng nề như một khối đồng đúc nguội lạnh, chỉ còn những sợi đồng sinh học đan xen dưới da đang co thắt nhịp nhàng theo tiếng tích tắc cơ khí lạnh lẽo vang lên từ lồng ngực. Tai phải của anh vẫn điếc đặc sau chấn động điện từ của trận chiến trước, một dòng máu tươi ấm nóng, tanh nồng rỉ ra từ vành tai, chảy chậm rãi dọc theo cổ áo da thuộc rồi thấm vào lớp vải bọc chì chống độc.


Anh liếc mắt xuống mặt số áp kế ngực. Lớp kính bảo vệ cường lực rạn nứt sâu hoắm, một vết nứt chéo tàn nhẫn như hình chữ V ngược chạy dọc qua các vạch chia áp suất. Con số đếm ngược màu đỏ nhấp nháy một cách tàn nhẫn: `00:14:32`.


Chưa đầy mười lăm phút sống overdrive.


"Lâm Phong... con rể của Lâm Đồ... ngươi không thoát được đâu!" Giọng nói Phùng Tuần Duyên dội xuống từ chiếc loa nén khí trên khinh khí cầu tuần tra, bị bóp méo qua màn sương độc nghe như tiếng rít của một loài quái thú sắt thép. "Giao chìa khóa khởi nguyên ra, ta sẽ chừa cho ngươi một con đường sống!"


Lâm Phong không đáp. Anh dùng cánh tay phải còn lành lặn ôm chặt lấy chú nuôi Tạ Viễn đang thoi thóp trên tấm bạt bọc chì. Lồng ngực chú Tạ nhô lên thụt xuống một cách nhọc nhằn, các van xả áp ở cổ chú rít lên những tiếng hơi nước yếu ớt. Ba chiếc bánh răng sinh học phế liệu mà anh vừa cấy ghép khẩn cấp vào ngực chú chỉ giúp ổn định cơn sốt áp lực tạm thời, cơ thể ông vẫn quá suy kiệt để có thể tự di chuyển. Tiểu Vũ quỳ bên cạnh, hai tay lấm lem muội than bám chặt lấy vai Lâm Phong, đôi mắt nhỏ hoe đỏ vì lo lắng nhưng vẫn kiên quyết giữ chặt chiếc còi đồng truyền âm.


"Đại ca..." Tiểu Vũ thầm thì, giọng cậu nhóc run lên bần bật. "Mắt Ưng... gã sát thủ bắn tỉa... gã đã khóa mục tiêu vào ngực anh rồi. Em nghe thấy tiếng rít nạp đạn của khẩu súng nén khí từ hướng mười hai giờ tầm cao."


Lâm Phong nín thở. Thính giác tai trái còn lại của anh lọc bỏ tiếng gió bão gào rú bên ngoài để tập trung vào tiếng động cơ hơi nước nén khí siêu nhẹ của chiếc khinh khí cầu tuần tra tầm thấp phía trên đầu.


*Rắc... khực...*


Đó là tiếng kim loại mài vào nhau rất nhỏ, tiếng pít-tông thủy lực của khẩu súng bắn tỉa nén khí áp suất cao 'Mắt Ưng số 1' đang nén lò xo lực đẩy về phía sau. Sát thủ bắn tỉa Mắt Ưng, với con mắt giả cơ khí tích hợp kính viễn vọng siêu phóng đại, đang nín thở trên đài quan sát của khinh khí cầu, ngón tay gã đã đặt vào cò đồng.


Không có xe ba bánh Ngựa Sắt để tẩu thoát. Khẩu súng phun hơi nước đeo lưng tự chế của anh đã bị sát thủ Lưỡi Cưa đánh văng xuống bể nước thải ngục tối từ Ep 16. Anh hoàn toàn bị cô lập trong khe đá hẹp bọc chì này.


*ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ nén khí đanh gọn xé toạc không gian buốt giá.


Viên đinh thép vonfram dài mười phân, được phóng đi với áp lực lên tới một trăm năm mươi Bar, xé rách màn sương mù axit với tốc độ vượt âm thanh. Lâm Phong chỉ kịp đẩy mạnh Tiểu Vũ và chú Tạ vào sâu trong hốc đá.


*PHẬP!*


Viên đinh thép xuyên thủng lớp giáp da bọc chì ở bả vai trái của Lâm Phong, găm thẳng vào khớp nối xương đòn và hệ thống bánh răng đồng sinh học dưới da. Sức ép cơ học kinh hoàng hất văng thân hình anh đập mạnh vào vách đá rỉ sét.


"Aaaa!" Lâm Phong gầm lên một tiếng đau đớn dã man.


Thứ máu lai—nửa đỏ thẫm của người, nửa xanh lam nhớp nháp của dung dịch cơ học sinh học—phun ra từ vết thương, nhuộm đẫm bả vai bọc chì. Cú va chạm cực mạnh khiến lớp kính bảo vệ áp kế ngực của Trái Tim Đồng Hồ Cát rạn nứt sâu thêm một milimet, tiếng bánh răng trong ngực anh rít lên kèn kẹt chói tai. Cánh tay trái cơ khí hóa của anh hoàn toàn rũ xuống, các sợi đồng sinh học bị đứt gãy hàng loạt, mất đi mọi khả năng vận hành. Cơn co thắt cơ học dữ dội chạy thẳng từ tim lên đại não khiến anh suýt chút nữa ngất lịm.


"Lâm Phong!" A Tinh từ phía sau đống đổ nát của một xác tàu tuần dương rỉ sét hét lên. Gã thủ lĩnh băng trộm nhí bãi rác đang cố gắng giữ chặt sợi dây cáp của chiếc khinh khí cầu tự chế đang chao đảo dữ dội trong gió bão.


"Mắt Ưng đang nạp phát đạn thứ hai!" Tiểu Vũ khóc nghẹn, cố gắng dùng tay bịt vết thương đang rỉ máu xanh lam trên vai đại ca.


Lâm Phong nghiến răng đến bật máu để giữ vững ý thức. Anh biết khẩu súng bắn tỉa của Mắt Ưng cần đúng ba giây để nạp lại áp suất hơi nước sau mỗi phát bắn. Anh chỉ còn chưa đầy ba giây trước khi viên đinh thứ hai găm thẳng vào quả tim cơ khí đang đếm ngược ở mốc mười phút sống overdrive.


Anh không dùng khẩu súng cũ đã mất ở bể thải, mà nhanh trí giật phăng một ống xả áp lực cao bằng đồng đỏ từ xác động cơ hơi nước của chiếc tuần dương hạm rỉ sét bên cạnh vách đá. Bằng cánh tay phải còn lành lặn và dùng răng để giữ chặt, Lâm Phong điên cuồng đấu nối trực tiếp ống đồng đỏ này vào van xả quá nhiệt sau lưng bộ giáp da bọc chì của mình.


Đây là một phi vụ cải tiến vũ khí khẩn cấp điên rồ nhất mà anh từng thực hiện.


"Tiểu Vũ! Nằm rạp xuống!" Lâm Phong hét lên qua lớp mặt nạ lọc khí xỉn màu vì axit.


Anh dùng ngón tay phải gạt mạnh chiếc cần van xả áp khẩn cấp tích hợp trên quả tim cơ khí. Áp suất dư thừa từ lò phản ứng vi mô overdrive dồn dập đổ vào hệ thống ống dẫn của bộ giáp da bọc chì, tạo ra một lực nén cực đại lên tới hai trăm Bar.


*XÈO... PHÙNG!!!*


Kỹ năng Phun hơi xả áp khẩn cấp (Overpressure Vent Blast) được kích hoạt.


Một luồng hơi nước siêu nhiệt khổng lồ, trắng xóa và nóng bỏng như dung nham hơi nước phun ra từ họng ống đồng đỏ đeo lưng. Luồng khói siêu nhiệt chứa đầy mạt than rỉ sét và bột thạch anh trắng từ xác tàu cổ đại bùng lên điên cuồng, tạo thành một bức tường sương mù nhân tạo dày đặc, phản xạ hoàn toàn ánh sáng đèn quét phốt pho xanh lục của hạm đội tuần tra.


Mắt giả cơ khí của sát thủ Mắt Ưng lập tức mất đi tiêu cự quang học. Kính lọc phốt pho của gã bị che khuất bởi đám mây mạt sắt khúc xạ ánh sáng, biến toàn bộ khu vực khe đá thành một khoảng không trắng xóa mờ mịt.


*ĐOÀNG!*


Phát đạn thứ hai của Mắt Ưng bắn chệch hướng, găm thẳng vào tảng đá hộc phía trên đầu Lâm Phong, bắn ra những mảnh đá rỉ sét bay tứ tung.


"A Tinh! Quăng dây!" Lâm Phong khàn giọng hét lên, lồng ngực anh rít lên đau đớn khi thời gian sống sụt giảm liên tục xuống mốc̀00:08:15`.


A Tinh, dù nhát gan nhưng cực kỳ dạn dày kinh nghiệm bãi rác, nhanh nhẹn quăng sợi dây móc neo dây cót tự thu hồi bằng đồng thau về phía Lâm Phong. Sợi dây móc găm chặt vào đai bọc chì của Lâm Phong.


"Tiểu Vũ, ôm chặt chú Tạ!" Lâm Phong dùng cánh tay phải còn lại cuộn chặt sợi cáp đồng, dùng chân phải đạp mạnh vào vách đá để mượn lực đẩy.


Chiếc khinh khí cầu tự chế của A Tinh rít lên khi gã gạt cần tăng áp pít-tông, kéo Lâm Phong, chú Tạ và Tiểu Vũ bay vút lên khỏi khe đá hẹp, thoát khỏi tầm bắn của lính tuần gác biên phòng dưới mặt đất.


Con tàu bay nhỏ bé chao đảo dữ dội, lao thẳng vào Vành đai sương mù axit sunfuric lơ lửng ở độ cao năm trăm mét để cắt đuôi hạm đội tuần tra.


Màn sương mù axit đậm đặc, xám xịt và bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc lập tức nuốt chửng lấy họ. Lâm Phong đổ gục xuống boong tàu gỗ rỉ sét của khinh khí cầu, tay phải ôm chặt lấy bả vai trái đang bị găm viên đinh thép vonfram lạnh ngắt. Cánh tay trái của anh hoàn toàn bất động, máu đồng sinh học màu xanh lam vẫn rỉ ra, nhỏ giọt xuống sàn tàu gỗ kêu xèo xèo do phản ứng với axit.


*KÈN KẸT... KHỰ...*


Trái Tim Đồng Hồ Cát trong lồng ngực trái của anh bỗng nhiên đập dồn dập kịch liệt, các bánh răng đồng sinh học xoay tít với tốc độ điên cuồng ngoài tầm kiểm soát. Chiếc kim áp kế trên ngực nhấp nháy liên tục ở mốc cực hạn.


"Lâm Phong! Nhìn vỏ khinh khí cầu kìa!" Tiếng hét thất thanh của A Tinh vang lên giữa tiếng gió rít.


Lâm Phong ngước mắt lên qua lớp kính bảo hộ nứt nẻ. Lớp da cừu bọc chì của vỏ khinh khí cầu tự chế đang phát ra những tiếng rít kèn kẹt ghê rợn. Axit sunfuric đậm đặc trong vành đai sương mù đang ăn mòn lớp vỏ bảo vệ với tốc độ chóng mặt, những vệt khói đen bốc lên nghi ngút từ các đường chỉ khâu đồng.


Đồng thời, từ sâu thẳm dưới đáy mây, một luồng áp suất khổng lồ, lạnh lẽo và nặng nề như hàng vạn tấn thép đang cuồn cuộn tràn lên, ép chặt lấy lồng ngực đang rạn nứt của Lâm Phong, khiến quả tim cơ khí của anh rít lên một tần số chói tai chưa từng có.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!