Thợ Săn Không Phận
Ánh sáng vàng kim từ lồng ngực Lâm Phong rực lên như một mặt trời nhỏ giữa buồng lái tối tăm của tuần dương hạm cổ đại. Ký tự cổ hình chiếc đồng hồ cát ba tầng lồng ghép trong cánh chim Leviathan hiện rõ mồn một trên bề mặt bánh răng khởi nguyên, phản chiếu vào đôi mắt ti hí đang trợn tròn vì kinh hãi của A Tinh. Tiếng xích đồng trên tóc gã thủ lĩnh băng trộm va vào nhau kèn kẹt dồn dập. Gã lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào bảng điều khiển rỉ sét, tay run rẩy chỉ vào ngực Lâm Phong.
"Mày... mày thực sự mang quả tim đó..." Giọng A Tinh lạc đi, vừa thèm khát vừa sợ hãi tột độ. "Huyền thoại dưới đáy Smog-Town là có thật! Kẻ vá bầu trời..."
*UỲNH!!!*
Lời gã chưa dứt, một chấn động khủng khiếp dội xuống từ đỉnh vách đá nghĩa địa tàu bay. Trần thép của tuần dương hạm cổ đại rên rỉ dưới sức ép của một luồng khí lưu cực mạnh. Tiếng còi hơi nước trầm đục, kéo dài ba nhịp liên tục xé toạc màn sương mù axit sunfuric dày đặc. Đó không phải là tiếng còi của lính tuần mặt đất, mà là tiếng còi áp suất cao của Đội tuần tra khinh khí cầu biên phòng thuộc Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia.
"Khốn kiếp! Chúng nó đến rồi!" A Tinh hét lên, bản năng của một kẻ trộm phế liệu lập tức lấn át sự kinh ngạc. "Tần số phát xạ từ quả tim mày đã kích hoạt máy quét điện từ tầm xa của tụi biên phòng!"
Lâm Phong nghiến chặt răng, một cơn đau buốt nhói từ ngực trái chạy thẳng lên đại não. Tai phải của anh vẫn điếc đặc do chấn động điện từ trước đó, một vệt máu tươi lạnh ngắt rỉ ra từ vành tai, chảy dọc xuống cổ áo da thuộc sờn rách. Vết thương bắn đinh sâu ở bả vai trái do gã sát thủ Mặt Nạ Đồng gây ra bị rách miệng, rỉ ra thứ dung dịch cơ học màu xanh lam nhớp nháp lẫn với máu tươi. Nửa người bên trái hoàn toàn mất đi cảm giác sinh học do tiến trình đồng hóa đạt mốc mười phần trăm. Anh cảm giác như mình đang vác một khối đồng nguội ngắt, nặng nề trên cơ thể.
Anh liếc nhìn xuống áp kế ngực. Lớp kính bảo vệ cường lực rạn nứt sâu đang nhấp nháy con số đếm ngược tàn nhẫn: không giờ năm mươi tám phút sống overdrive. Chưa đầy một giờ.
"Tiểu Vũ! Mang đồ bảo trì lại đây!" Lâm Phong khàn giọng ra lệnh, cố gắng giữ giọng nói ổn định qua lớp mặt nạ lọc khí mạ bạc đã xỉn màu vì axit.
Tiểu Vũ từ khoang tàu cứu hộ phía sau nhào ra, gương mặt nhỏ nhắn lấm lem muội than đen kịt cắt không còn giọt máu. Cậu nhóc ôm chặt chiếc túi bọc chì, bên trong chứa bình dầu bôi trơn sinh học y tế và ba chiếc bánh răng đồng sinh học phế liệu vừa thu hoạch được. Phía sau cậu, chú nuôi Tạ Viễn đang thoi thóp trên tấm bạt bọc chì cũ kỹ, lồng ngực gầy gò nhô lên thụt xuống nhọc nhằn, các van xả áp ở cổ chú rít lên những tiếng hơi nước yếu ớt.
Lâm Phong biết mình không thể gục ngã lúc này. Anh dùng cánh tay phải còn lành lặn, giật lấy bình dầu bôi trơn y tế. Không màng đến cơn đau đang cào xé lồng ngực, anh nhỏ ba giọt dầu xanh lam tinh khiết vào các kẽ bánh răng đang mài vào nhau kèn kẹt trong ngực mình, sau đó nhanh chóng đổ phần dầu còn lại và lắp ba chiếc bánh răng sinh học phế liệu vào pít-tông ngực của chú Tạ Viễn để ổn định cơn sốt áp lực của ông.
"Chú Tạ... chú phải trụ lại..." Lâm Phong thì thầm. Dưới tác động của dầu bôi trơn y tế tinh khiết, tiếng rít hơi nước từ lồng ngực chú Tạ Viễn dịu dần, nhịp thở của ông bắt đầu đều đặn trở lại dù vẫn còn rất yếu.
"Mày điên rồi!" A Tinh hét lên khi nhìn thấy Lâm Phong nhường phần lớn dầu bôi trơn quý giá cho ông già. "Mày chỉ còn chưa đầy một giờ sống! Mà hạm đội của Phùng Tuần Duyên đang ở ngay trên đầu chúng ta!"
Lâm Phong không đáp. Anh đứng thẳng dậy, khoác lên mình Bộ giáp da bọc chì cách ly từ trường do Tô Diệp may tặng. Lớp da cừu dày bọc những tấm chì mỏng rít lên khi anh siết chặt các khóa đồng bảo vệ lồng ngực. Do trận chiến trước đó, lớp chì bảo vệ đã bị sương axit mài mòn nhẹ, làm giảm mười phần trăm khả năng chống từ trường, nhưng đây là lá chắn duy nhất giúp anh triệt tiêu dòng điện từ phát ra từ quả tim cơ khí.
"A Tinh, mày nắm rõ địa hình nghĩa địa này nhất," Lâm Phong quay sang gã thủ lĩnh băng trộm, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt đối phương. "Nếu muốn sống sót để bán đống phế liệu của mày, hãy dẫn đường cho tao cõng chú Tạ luồn lách qua các khe hầm rỉ sét dưới lòng vách đá. Tiểu Vũ, bám sát gót anh!"
A Tinh nhìn khẩu súng móc neo nén khí đã hỏng của mình, rồi lại nhìn lồng ngực phát sáng của Lâm Phong, nghiến răng: "Mẹ kiếp! Đi theo tao! Nhưng nếu tao thấy mày không chịu nổi, tao sẽ bỏ mặc mày lại đó!"
Họ nhanh chóng rời khỏi buồng lái của tuần dương hạm cổ đại. Lâm Phong dùng cánh tay phải khỏe mạnh cõng chú Tạ Viễn lên lưng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chiếc chân phải lành lặn để kéo lê chiếc chân trái tê liệt. Mỗi bước đi trên nền sắt rỉ sét của nghĩa địa tàu bay là một thử thách cực hạn đối với thể chất đang kiệt quệ của anh. Sương mù axit sunfuric đậm đặc như một bức tường xám tro bao phủ khắp nơi, ăn mòn lớp da bảo hộ và làm rát buốt những vết thương hở trên vai anh.
Phía trên cao, ba chiếc khinh khí cầu bọc thép hạng nhẹ của Đội tuần tra biên phòng đang lơ lửng giữa biển mây. Ánh đèn quét phốt pho màu xanh lục cực mạnh từ trên boong tàu tuần tra quét xuống vách đá rỉ sét như những lưỡi dao ánh sáng khổng lồ, cắt đôi màn sương mù xám xịt.
Sĩ quan trung niên oai vệ Phùng Tuần Duyên đứng trên đài chỉ huy của chiếc khinh khí cầu tiên phong, mặc bộ quân phục tuần duyên màu xanh thẫm bọc đồng thau bóng loáng. Gương mặt gã lạnh lùng như thép nguội, tay cầm chiếc còi đồng phát tín hiệu điều động. Gã đưa còi lên miệng, thổi ra một tần số sóng âm cực thấp.
*U-U-U...*
Từ các khoang chứa bọc thép của khinh khí cầu tuần tra, hàng chục chiếc lồng sắt được thả xuống bằng dây cáp đồng chịu lực. Ngay khi chạm đất, cửa lồng tự động mở ra bằng cơ chế thủy lực. Bầy chó săn cơ khí Sắt Nóng lao ra ngoài. Những con quái vật nửa sinh học này có bộ xương bằng thép bọc tấm xám xịt, pít-tông chân sau nạp áp lực nén khí liên tục giúp chúng di chuyển với tốc độ kinh hoàng trên địa hình hiểm trở. Đôi mắt phốt pho đỏ ngầu của chúng quét liên tục trong bóng tối, và bộ hàm thép nén lực thủy lực rít lên kèn kẹt đầy sát khí.
"Sắt Nóng đã được thả!" A Tinh kinh hoàng thì thào khi nghe thấy tiếng móng thép cào rách lớp rỉ sét vang lên từ phía sau. "Lũ quái vật đó được lập trình để đánh hơi mùi dầu bôi trơn đặc chủng của quả tim mày!"
Lâm Phong nhắm mắt lại trong một giây, phân tích tình thế. Anh nhận ra lính tuần gác của Phùng Tuần Duyên đang vận hành theo ca trực chuẩn xác và hướng gió tầm thấp đang thổi mạnh từ phía đông nam. Dòng khí nóng từ các khe nứt địa nhiệt dưới đáy nghĩa địa đang bốc lên.
"Di chuyển ngược dòng khí nóng!" Lâm Phong ra lệnh cho A Tinh. "Sức nóng từ địa nhiệt sẽ làm loãng mùi dầu máy và che giấu tiếng ồn lò hơi của chúng ta."
"Nhưng hướng đó dẫn đến vách đá cụt!" A Tinh phản đối.
"Cứ đi đi!" Lâm Phong gầm nhẹ.
Họ lao vào một khe hầm rỉ sét chật hẹp, nơi những đường ống dẫn hơi nước cũ kỹ của tuần dương hạm cổ đại đan xen như một mạng nhện kim loại. Lâm Phong sử dụng kỹ năng Hòa mình vào sương lưu huỳnh (Smog Camouflage). Anh nín thở, điều hòa nhịp thở cực chậm để đồng bộ với nhịp đập tích tắc của quả tim cơ khí. Bộ giáp da bọc chì màu xám tro giúp thân hình anh và chú Tạ Viễn hoàn toàn nhạt nhòa, ẩn mình vào làn sương độc dày đặc.
Tuy nhiên, bầy chó săn Sắt Nóng không dễ dàng bị đánh lừa. Một con chó dẫn đầu bỗng nhiên dừng lại ở ngã ba khe hầm. Chiếc mũi đồng của nó hít ngửi liên tục, pít-tông chân sau run lên. Nó không ngửi thấy mùi dầu của Lâm Phong nhờ lớp giáp chì bảo vệ, nhưng nó đã đánh hơi thấy mùi mỡ động vật bôi trơn rẻ tiền rò rỉ từ chiếc khinh khí cầu của A Tinh neo đậu gần đó.
*Khè... khè...*
Con quái vật quay đầu, đôi mắt phốt pho đỏ ngầu khóa chặt về phía khe hầm nơi họ đang ẩn nấp.
"Nó phát hiện ra rồi!" A Tinh hoảng loạn, gã lập tức rút chiếc móc neo nén khí tự chế còn lại, bắn mạnh về phía vách đá phía trên để tìm đường leo lên thoát thân. Nhưng ngay khi sợi cáp đồng vừa căng lên, một luồng gió bão tầm cao cực mạnh thổi tạt qua khe núi, làm lệch quỹ đạo của chiếc móc. Chiếc móc trượt khỏi gờ đá, lực phản chấn nén khí khiến cơ thể gầy gò của A Tinh mất thăng bằng, suýt chút nữa rơi tự do xuống vực sâu axit dưới chân.
"A Tinh!" Tiểu Vũ hét lên.
Lâm Phong phản ứng chớp nhoáng. Dù nửa người bên trái tê liệt, anh vẫn dùng cánh tay phải bọc chì cực khỏe của mình, vươn ra tóm chặt lấy cổ áo da của A Tinh ngay khi gã vừa trượt chân khỏi mép đá. Sức nặng của gã thủ lĩnh băng trộm giật mạnh bả vai phải của Lâm Phong, khiến vết bỏng mạt sắt cũ rách miệng đau nhói dã man. Anh nghiến răng đến bật máu, dùng lực kéo mạnh A Tinh trở lại hành lang rỉ sét.
Con chó săn Sắt Nóng nghe thấy tiếng động, lập tức khuỵu chân sau, pít-tông nạp đầy áp lực chuẩn bị lao thẳng vào họ.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tiểu Vũ bỗng nhiên rút từ hông ra chiếc còi đồng tự chế. Cậu nhóc đưa lên miệng, thổi mạnh một hơi dài.
*TÍCH... TẮC... TÍCH... TẮC...*
Tiếng còi không phát ra âm thanh thông thường, mà là một tần số siêu âm lạ, giả lập chính xác tiếng mài bánh răng và tiếng kêu lách cách của bầy chuột cơ khí hoang dã—mồi ngon yêu thích của bầy chó săn sinh học khi không có mục tiêu chính.
Con Sắt Nóng đang chuẩn bị vồ mồi bỗng khựng lại. Bộ não cơ khí của nó bị nhiễu loạn tần số âm thanh dồn dập từ chiếc còi của Tiểu Vũ. Nó xoay đầu liên tục, đôi mắt phốt pho đỏ ngầu nhấp nháy mất phương hướng, rồi đột ngột quay người lao thẳng về phía vách đá đối diện để đuổi theo nguồn phát âm thanh giả.
"Chạy mau!" Lâm Phong hổn hển nói.
Họ lách qua con chó săn bị đánh lạc hướng, chui sâu vào một khe đá hẹp bọc kín bởi các lá chì cũ nát của xác tàu cổ đại. Tại đây, máy quét từ tính của hạm đội tuần tra biên phòng phía trên hoàn toàn bị nhiễu loạn bởi từ trường tự nhiên của quặng sắt rỉ và các tấm chì che chắn. Tiếng rít chói tai của máy quét trên không trung dịu dần rồi biến mất.
Lâm Phong khuỵu gối xuống nền đá lạnh lẽo, đặt chú Tạ Viễn tựa lưng vào vách đá. Lồng ngực anh rít lên kèn kẹt dồn dập, lớp kính bảo vệ áp kế ngực rạn nứt sâu hơn một milimet dưới sức ép của cơn co thắt cơ học. Con số đếm ngược trên mặt số nhấp nháy điên cuồng ở mốc không giờ mười lăm phút sống overdrive. Thời gian của anh đang cạn kiệt nhanh hơn bao giờ hết.
"Chúng ta... tạm thời an toàn rồi chứ?" A Tinh run rẩy hỏi, gương mặt vẫn chưa hoàn hồn sau cú suýt chết hụt.
Lâm Phong không trả lời. Anh nín thở, lắng nghe tiếng gió rít từ đỉnh vách đá dội xuống khe hẹp.
Đột nhiên, màn sương mù axit xám xịt phía trên đầu họ bị xé toạc.
Một luồng sáng xanh lục từ chiếc đèn phốt pho cực mạnh của khinh khí cầu tuần tra biên phòng bất ngờ quét thẳng từ trên cao xuống, rọi trúng vào khe đá nơi họ đang ẩn nấp. Ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu rõ gương mặt tái nhợt của Lâm Phong và lồng ngực đang phát sáng vàng nhạt của anh.
Từ trên tầng mây cao tầng, tiếng rít nạp đạn của khẩu súng bắn tỉa nén khí áp suất cao vang lên lạnh lẽo, báo hiệu tử thần đã khóa chặt mục tiêu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!