Răng Cưa Của Kẻ Thu Gom
Tiếng nhịp thở khò khè dội thẳng qua vách cửa sắt rỉ sét, báo hiệu kẻ săn mồi trong buồng lái tối om chuẩn bị lao thẳng vào lồng ngực phát sáng của Lâm Phong. Sương mù axit sunfuric từ ngoài vách đá theo gió rít tràn vào qua những khe nứt của tuần dương hạm cổ đại, tạo thành những làn khói xám nhạt, buốt giá và nồng nặc mùi lưu huỳnh.
Lâm Phong đứng im bất động giữa khung cửa rỉ sét, bàn tay phải siết chặt chiếc kim dò áp suất, nín thở lắng nghe tiếng nhịp thở lạnh lẽo từ trong bóng tối buồng lái buốt giá. Tai phải của anh vẫn điếc đặc, thứ máu tươi ấm nóng thỉnh thoảng lại rỉ ra từ vành tai, chảy dọc xuống cổ áo da sờn rách bám đầy dầu mỡ. Nhưng tai trái của anh—phần thính giác sinh học duy nhất còn hoạt động hoàn hảo—đang căng ra như dây đàn để thu nhận từng dao động nhỏ nhất của không khí.
Nửa người bên trái của anh hoàn toàn tê liệt. Sự đồng hóa bánh răng đạt mốc mười phần trăm đã biến cánh tay trái và chân trái của anh thành một khối kim loại nguội ngắt, mất đi mọi cảm giác nóng lạnh. Vết thương bắn đinh sâu ở bả vai trái do gã sát thủ Mặt Nạ Đồng gây ra vẫn đang rỉ ra thứ dung dịch cơ học màu xanh lam nhớp nháp lẫn với máu tươi, thấm đẫm lớp vải bọc chì bên trong bộ đồ bảo hộ. Mỗi nhịp đập của Trái Tim Đồng Hồ Cát trong lồng ngực anh là một cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên đại não. Trên mặt số áp kế ngực, lớp kính cường lực rạn nứt sâu đang nhấp nháy con số đếm ngược tàn nhẫn: một giờ mười bốn phút sống overdrive.
*Khực... khực...*
Tiếng kim loại va chạm rất nhỏ vang lên phía sau bảng điều khiển trung tâm bám đầy rêu rỉ sét. Lâm Phong không lùi lại. Anh biết, trong không gian chật hẹp của buồng lái nghiêng dốc này, việc bỏ chạy với một chiếc chân trái tê liệt chỉ là tự sát. Anh giả vờ khụy gối xuống, cơ thể hơi nghiêng về bên phải để dồn trọng tâm vào chiếc chân lành lặn, tạo ra ảo giác rằng anh đã hoàn toàn kiệt sức và không còn khả năng phòng thủ.
"Vút!"
Một bóng đen gầy guộc lao ra từ góc tối của buồng lái với tốc độ chớp nhoáng. Kẻ đó nhào lộn trên mặt sàn nghiêng không hề phát ra tiếng động, cánh tay phải vung lên, phóng ra một sợi dây cáp đồng có gắn chiếc móc neo nén khí hướng thẳng vào lồng ngực Lâm Phong. Tiếng pít-tông nén khí rít lên chói tai trong khoảng không hẹp.
"Đứng im! Nhúc nhích là tao găm cái móc này xuyên phổi mày!"
Giọng nói thanh mảnh nhưng đầy sát khí vang lên. Dưới ánh sáng xanh nhạt phát ra từ chiếc đèn bão phốt pho treo trên trần khoang, Lâm Phong nhìn rõ kẻ vừa tấn công mình. Đó là một thanh niên gầy gò, nhanh nhẹn như khỉ, mặc bộ đồ da thuộc rách rưới bám đầy bụi đồng rỉ xanh. Mái tóc hắn tết thành những bím nhỏ, bọc các hạt đồng thau kêu lách cách theo mỗi cử động. Đôi mắt hắn ti hí nhưng sáng quắc, tràn đầy sự tinh quái và tham lam của một kẻ đã sinh tồn nhiều năm dưới đáy xã hội.
Đó chính là A Tinh—thủ lĩnh khét tiếng của băng trộm phế liệu chuyên lùng sục nghĩa địa tàu bay tầm thấp này. Chiếc móc neo nén khí bằng đồng thau trên tay hắn chỉ cách ngực Lâm Phong chưa đầy ba tấc, pít-tông nạp áp của nó đang rung bần bật, sẵn sàng phóng ra lực xuyên thủng lớp giáp da bảo vệ.
Lâm Phong không hề nao núng. Dù nửa người trái tê dại, anh vẫn giữ được sự bình tĩnh thực tế của một thợ sửa van nghèo Smog-Town. Ánh mắt anh không nhìn vào chiếc móc neo, mà liếc xuống đường ống dẫn hơi nước nén chạy dọc dưới sàn buồng lái, kết nối trực tiếp với chiếc khinh khí cầu tự chế của A Tinh đang neo đậu lơ lửng ngoài vách đá.
"Nếu tao là mày, tao sẽ không bóp cò chiếc móc nén khí đó," Lâm Phong khàn giọng nói, giọng anh bị bóp méo qua lớp màng lọc mạ bạc của chiếc mặt nạ phòng độc.
A Tinh nhếch mép cười lạnh, những hạt đồng trên tóc kêu lách cách: "Mày định dọa tao à, gã đào tẩu? Băng trộm của tao đã theo dõi tụi mày từ lúc khinh khí cầu của phi tặc thả tụi mày xuống đây. Một ông già sắp chết vì sốt áp lực, một thằng nhóc học việc nhát gan, và mày—một kẻ mang quả tim cơ khí đắt giá đang rò rỉ năng lượng. Quả tim đó mà rã xác ra bán đồng nát cho Nghiệp đoàn thì tao đủ tiền mua dầu sưởi ấm cho cả băng qua ba mùa đông!"
"Tao không dọa mày," Lâm Phong bình thản chỉ tay vào chiếc van xả áp phụ của đường ống hơi nước ngay dưới chân A Tinh. "Mày nghe thấy tiếng rít ở tần số bốn trăm Hertz kia không? Đó là tiếng kim loại chuẩn bị nứt dưới áp suất sáu mươi Bar của bình chứa khí nâng Heli trên tàu của mày. Hệ thống điều tốc động cơ hơi nước của mày đã bị kẹt cứng. Mày bắn tao, lực phản chấn nén khí từ khẩu súng móc neo này sẽ là giọt nước tràn ly, truyền chấn động qua đường ống và thổi bay toàn bộ buồng lái này cùng chiếc khinh khí cầu tự chế của mày xuống vực axit."
Gương mặt láu cá của A Tinh bỗng cứng đờ. Hắn liếc nhìn xuống đường ống đồng đỏ dưới chân. Tiếng rít chói tai 'xè xè' quả thực đang rền rĩ liên tục, và chiếc đồng hồ đo áp suất mini gắn trên hông hắn cũng đang chỉ vạch đỏ cảnh báo nguy hiểm.
"Mày... mày làm sao biết?" A Tinh lắp bắp, chiếc móc neo trên tay hơi hạ xuống.
"Tao là thợ sửa van Smog-Town," Lâm Phong lết nhẹ chân phải lên một bước, tạo ra thế đứng vững chắc. "Tao đã lắng nghe nhịp thở của hơi nước từ khi còn là một đứa trẻ nhặt rác. Bộ điều tốc của mày bị kẹt là do mày đã dùng búa đập mạnh để cố gỡ kẹt đúng không? Trục truyền động đồng thau bên trong đã bị cong lệch tâm mười độ, càng chạy áp suất càng tích tụ. Mày chỉ còn chưa đầy ba phút trước khi lò hơi mini của mày phát nổ."
A Tinh mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hắn biết gã thợ máy trước mặt nói đúng. Hắn đã cố dùng búa tạ để gõ kẹt bộ điều tốc vào chiều hôm qua, và từ đó đến nay động cơ khinh khí cầu của hắn liên tục rít lên những tiếng ghê rợn. Nếu mất chiếc khinh khí cầu tự chế này, băng trộm của hắn sẽ mất đi phương tiện sinh tồn duy nhất trên các vách đá lơ lửng.
"Khốn kiếp!" A Tinh rống lên, nhưng lập tức hạ hoàn toàn chiếc móc neo xuống. "Sửa được không? Mày sửa được nó trong vòng ba phút, tao sẽ cho cả bọn mày tị nạn tạm thời tại nghĩa địa này. Bằng không, tao và mày cùng chết chôn chung dưới đáy vực axit!"
"Tránh ra," Lâm Phong lạnh lùng ra lệnh.
Anh kéo lê chân trái tê liệt, bước đến bên cạnh đài điều khiển động cơ hơi nước của chiếc khinh khí cầu tự chế đang rung lắc dữ dội ngoài cửa sổ buồng lái. Bộ điều tốc của nó là một khối bánh răng đồng thau méo mó, pít-tông xả áp chính đang bị kẹt cứng ở vị trí đóng, khiến hơi nước nóng đỏ bốc khói nghi ngút qua các khớp nối rò rỉ.
Lâm Phong áp tai trái lành lặn vào vỏ thép nóng bỏng của bộ điều tốc. Anh nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ năng Lắng nghe nhịp rỉ sét. Trong tâm trí anh, tiếng ồn gầm rú của bão axit ngoài trời và tiếng thở dốc của A Tinh hoàn toàn biến mất. Chỉ còn lại tiếng mài kèn kẹt, tiếng ma sát khô khốc của những răng cưa đồng thau đang bị lệch trục truyền động.
*Khực... khực... két...*
"Trục truyền động bị cong lệch về phía tây bắc hai milimet, chốt khóa an toàn bị rỉ sét lưu huỳnh bám chặt," Lâm Phong lẩm bẩm.
Anh rút chiếc kim dò áp suất đồng thau nứt cổ từ túi dụng cụ bằng tay phải. Những ngón tay của anh, dù run rẩy vì kiệt sức, vẫn giữ được sự chính xác tuyệt đối của một thợ sửa van lành nghề. Anh luồn đầu kim siêu mảnh vào khe hở của bánh răng điều tốc, nhẹ nhàng lách qua các chốt khóa cơ học.
"Tiểu Vũ! Mang bình dầu bôi trơn sinh học y tế lại đây!" Lâm Phong gọi lớn.
Tiểu Vũ từ khoang tàu cứu hộ phía sau lén nhìn vào, nghe thấy tiếng gọi của đại ca liền vội vã ôm bình dầu chạy tới. Cậu bé nhìn thấy A Tinh thì sợ hãi run rẩy, nhưng vẫn dũng cảm dâng bình dầu lên cho Lâm Phong.
Lâm Phong mở nắp bình dầu bôi trơn y tế. Đây là thứ dầu tinh khiết cực kỳ khan hiếm mà anh vừa thu hoạch được để cứu mạng chú Tạ Viễn và bảo trì quả tim cơ khí của chính mình. Mỗi giọt dầu ở đây đều quý hơn vàng Smog-Coin. Nhưng để đổi lấy sự im lặng của A Tinh và bảo vệ bí mật xưởng máy tạm thời, anh bắt buộc phải trả cái giá này.
Anh nhỏ ba giọt dầu bôi trơn y tế tinh khiết vào khe bánh răng đang rít lên khô khốc. Chất dầu màu xanh lam nhạt lập tức thấm sâu vào các sợi đồng sinh học và khớp nối, làm mềm đi lớp rỉ sét lưu huỳnh cứng đầu.
"Một phút rưỡi rồi! Nhanh lên gã thợ máy!" A Tinh hét lên, mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ áp kế đang rung lên bần bật sát vạch nổ.
Lâm Phong không trả lời. Tay phải anh xoay nhẹ chiếc kim dò áp suất, cảm nhận tần số rung động của chốt khóa cơ học đã mềm đi dưới tác động của dầu bôi trơn. Anh nhấn mạnh đầu kim dò vào một điểm khuyết nhỏ trên bánh răng chính.
*CẠCH!*
Tiếng khớp khóa rơi vào vị trí vang lên giòn giã. Pít-tông xả áp chính bị kẹt cứng đột ngột được giải phóng, thụt mạnh ra phía sau.
*PHÙÙÙ!!!*
Một luồng hơi nước siêu nhiệt màu trắng đục phun mạnh ra từ van xả phụ của khinh khí cầu, thổi bay lớp muội than đen kịt bám trên vách buồng lái. Chiếc kim trên đồng hồ áp kế của A Tinh lập tức tụt mạnh từ vạch đỏ nguy hiểm xuống mức an toàn mười lăm Bar.
Tiếng rít kẹt cơ khí kinh hoàng của động cơ bỗng chốc biến đổi thành tiếng tích tắc, tích tắc êm ái, nhịp nhàng và đều đặn như nhịp đập của một chiếc đồng hồ quả quýt được bảo dưỡng hoàn hảo.
A Tinh trợn tròn mắt nhìn bộ điều tốc đang vận hành trơn tru dưới lòng bàn tay của Lâm Phong. Hắn sờ tay vào vỏ thép động cơ, cảm nhận độ rung nhẹ nhàng, ấm áp của hơi nước đã được điều phối đúng cách.
"Thần sầu..." A Tinh lẩm nhẩm, giọng đầy sự nể phục thực sự. "Mày chỉ dùng một cây kim dò rách mà sửa được bộ điều tốc bị cong trục sao? Kỹ nghệ bẻ khóa van của mày... Smog-Town không có kẻ thứ hai làm được."
Lâm Phong rút kim dò áp suất ra, lau nhẹ muội than bám trên đầu kim rồi cất vào túi dụng cụ. Anh lết thân người tê liệt quay lại, tựa lưng vào vách tàu rỉ sét, hơi thở dốc dập dồn dập. Việc vận động mạnh bằng tay phải trong khi nửa người trái bị liệt hoàn toàn đã vắt kiệt chút lực tàn cuối cùng của anh.
"Giao kèo đã hoàn thành," Lâm Phong khàn giọng nói qua mặt nạ. "Tao sửa tàu cho mày. Mày giữ im lặng về sự hiện diện của tụi tao và cho chú Tạ Viễn của tao một chỗ ẩn náu ấm áp để sạc lại áp suất ngực."
A Tinh thu hồi chiếc móc neo nén khí đeo bên hông, nhếch mép cười, những hạt đồng trên tóc kêu lách cách: "Được rồi, gã thợ sửa van. A Tinh tao tuy hám tiền nhưng luôn giữ chữ tín trong giao dịch. Nghĩa địa tàu bay này là địa bàn của tao. Không có sự chỉ dẫn của tao, lính tuần gác của Nghiệp đoàn có lùng sục cả tháng cũng không tìm ra khoang tàu này đâu. Cứ yên tâm lánh nạn ở đây đi."
Nhưng ngay khi Lâm Phong vừa thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị lết về phía chú Tạ Viễn để sử dụng ba chiếc bánh răng sinh học phế liệu vừa thu hoạch được để ổn định cơn sốt áp lực của chú, một biến cố dị thường bùng phát.
Sự quá tải thể chất dữ dội và chấn động từ luồng điện thạch anh thất bại trước đó đã kích thích lò phản ứng vi mô của Trái Tim Đồng Hồ Cát hoạt động quá công suất. Quả tim cơ khí trong ngực trái của Lâm Phong bỗng nhiên rung lên mạnh mẽ, phát ra những tiếng kèn kẹt dồn dập kịch liệt.
Một luồng ánh sáng vàng kim thuần khiết, rực rỡ và ấm áp đột ngột bùng lên từ sâu trong ngực áo da sờn rách của anh. Luồng ánh sáng mạnh mẽ đến mức xuyên qua cả lớp tã vải bọc chì quấn quanh ngực và lớp vải da thuộc dày cộm, chiếu sáng rực rỡ cả buồng lái tối tăm của tuần dương hạm cổ đại.
Dưới ánh hào quang vàng kim rực rỡ ấy, các bánh răng đồng sinh học trong ngực Lâm Phong xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Trên bề mặt của bánh răng khởi nguyên trung tâm, một ký tự cổ đặc biệt—vết khắc siêu nhỏ có hình thù một chiếc đồng hồ cát ba tầng đan xen với cánh chim Leviathan—bừng sáng lên đầy uy nghiêm.
A Tinh đang định quay lưng đi bỗng khựng lại. Luồng ánh sáng vàng kim chiếu thẳng vào gương mặt hắn, làm nổi rõ sự kinh hoàng tột độ trong đôi mắt ti hí của gã thủ lĩnh băng trộm.
Hắn trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào ký tự cổ đang phát sáng rực rỡ xuyên qua lớp áo rách của Lâm Phong. Đôi môi hắn run rẩy, những bím tóc bọc hạt đồng va vào nhau kêu lách cách dồn dập:
"Ký tự này... Cái hình khắc này... Mày... mày mang Trái Tim Khởi Nguyên của người vá bầu trời? Sao có thể như vậy được?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!