Trú Ẩn Giữa Xác Tàu
Gió rít qua những khe thép hoen rỉ của nghĩa địa tàu bay tầm thấp, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi vị nồng nặc của dầu máy đông đặc lẫn sương muối lưu huỳnh. Lâm Phong tỉnh lại trên đống xỉ than lạnh lẽo, nửa khuôn mặt bên phải áp vào mặt sàn gỗ mục nát của một khoang tàu cứu hộ bỏ hoang. Tai phải của anh chỉ còn tiếng o o kéo dài, thứ âm thanh vô hồn bóp nghẹt mọi tiếng động thực tế của thế giới bên ngoài. Anh cố gắng nhấc người dậy, nhưng toàn bộ nửa thân người bên trái hoàn toàn không có phản ứng.
Cánh tay trái và chân trái của anh lạnh ngắt, trơ lì như một khối đồng nguội lạnh. Sự đồng hóa bánh răng đạt mốc mười phần trăm đã tước đi cảm giác sinh học cuối cùng của anh ở nửa lồng ngực trái, thay thế bằng tiếng tích tắc cơ học đều đặn, vô cảm đang dội thẳng vào xương tủy. Lâm Phong dùng tay phải bám chặt vào một thanh dầm thép chịu lực gồ ghề, khó khăn lết thân thể rách nát của mình tựa vào vách tàu.
"Đại ca! Anh tỉnh rồi! Chớ cử động mạnh, vết thương ở vai lại rỉ máu rồi!"
Tiểu Vũ từ trong góc tối lao ra, gương mặt nhỏ nhắn lấm lem muội than đen kịt, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng. Cậu bé nhanh nhẹn đỡ lấy bả vai phải của Lâm Phong, cố gắng giữ cho anh không bị ngã khuỵu. Ở góc khoang tàu đối diện, chú Tạ Viễn đang nằm thoi thóp trên một tấm bạt bọc chì cũ kỹ. Gương mặt chú sạm đen, hơi thở đứt quãng, lồng ngực gầy gò nhô lên thụt xuống một cách nhọc nhằn.
Lâm Phong nén cơn đau buốt nhói từ bả vai trái—nơi vết rách sâu do đinh thép vẫn đang rỉ ra thứ dung dịch cơ học màu xanh lam nhớp nháp lẫn với máu sinh học. Anh nhìn xuống áp kế ngực của Trái Tim Đồng Hồ Cát. Lớp kính bảo vệ cường lực đã bị rạn nứt sâu, một vết nứt chéo tàn nhẫn chạy dọc qua mặt số cơ học. Con số đếm ngược màu đỏ nhấp nháy yếu ớt dưới lớp kính mờ đục: hai giờ mười lăm phút sống overdrive.
"Chúng ta... đang ở đâu?" Giọng Lâm Phong khàn đặc, tai phải bị điếc khiến anh không thể tự nghe rõ tiếng nói của chính mình.
"Nghĩa địa tàu bay tầm thấp, đại ca," Tiểu Vũ thầm thì, ghé sát vào tai trái còn lành lặn của anh để nói. "Thuyền trưởng Tô Diệp đã thả chúng ta xuống đây trước khi dẫn dụ hạm đội tuần tra của Phùng Tuần Duyên đi hướng khác. Con tàu của họ bị hỏng bánh lái độ cao, không thể hạ cánh lâu. Chị ấy bảo đây là vùng cấm của Nghiệp đoàn, tạm thời an toàn... nhưng chúng ta không có nhiều thời gian."
*Khè... khè...*
Một tiếng rít hơi nước khô khốc vang lên từ phía chú Tạ Viễn. Lâm Phong giật mình, cố lết thân người tê liệt về phía chú nuôi. Lớp da thuộc bọc bả vai trái của chú Tạ đang bốc lên những luồng khí nóng rực. Các vết thương cũ từ ngục tối áp suất cao bị rạn nứt, khiến hệ thống pít-tông sinh học trong cơ thể ông bị rò rỉ khí nén dồn dập.
"Chú Tạ đang bị sốt áp lực dã man," Tiểu Vũ khóc nghẹn, bàn tay run rẩy lau đi những giọt mồ hôi trộn lẫn muội than trên trán ông lão. "Các van xả áp tự động của chú bị rỉ sét kẹt cứng rồi. Nếu không tìm được dầu bôi trơn sinh học y tế để thông van và bánh răng đồng sinh học phế liệu để thay thế pít-tông ngực, chú ấy sẽ..."
Lâm Phong mím chặt môi đến mức bật máu. Chú Tạ Viễn đã hy sinh cả danh dự và cơ thể để cứu mạng anh, giờ đây anh không thể trơ mắt nhìn chú chết dần trong xác tàu hoang tàn này. Anh nhìn ra ngoài cửa khoang tàu.
Nghĩa địa tàu bay tầm thấp hiện ra dưới ánh bình minh mờ mịt như một bãi tha ma khổng lồ của những quái thú bằng sắt thép. Những xác chiến hạm cổ đại, khinh khí cầu bọc thép rách nát nằm vắt vẻo trên các vách đá vôi lơ lửng sát mặt đất Smog-Town. Sương mù axit sunfuric cuồn cuộn bay bên dưới, thỉnh thoảng lại bốc lên những cột hơi nước lạnh buốt ăn mòn mọi bề mặt kim loại không được bọc chì.
"Tiểu Vũ, ở lại trông chú Tạ," Lâm Phong khàn giọng ra lệnh, tay phải siết chặt chiếc Chìa khóa mật mã bánh răng khởi nguyên và bộ kim dò áp suất đồng thau nứt cổ trong túi dụng cụ. "Anh phải đi lùng sục các xác tàu xung quanh. Phải tìm bằng được dầu bôi trơn và bánh răng sinh học."
"Nhưng nửa người trái của anh..." Tiểu Vũ lo lắng nhìn cánh tay trái buông thõng vô hồn của đại ca.
"Anh vẫn còn tay phải. Và bộ não của một thợ sửa van nghèo Smog-Town không bao giờ chịu chết đứng."
Lâm Phong dùng tay phải bám vào vách đá hoen rỉ, kéo lê chân trái tê liệt bước ra khỏi khoang tàu. Mỗi bước đi trên những tấm sắt mục nát của nghĩa địa là một thử thách cực hạn đối với thể chất kiệt quệ của anh. Sương muối axit găm vào da thịt bỏng rát, nhưng tiếng tích tắc dồn dập của quả tim trong ngực nhắc nhở anh rằng tử thần đang đếm ngược từng giây.
Anh tiếp cận xác của một chiếc tuần dương hạm cổ đại thuộc Hải quân Hoàng gia bị bỏ hoang từ nhiều thế kỷ trước. Con tàu khổng lồ nằm nghiêng một góc bốn mươi lăm độ trên vách đá lơ lửng, lớp vỏ thép bọc đồng đỏ đã bị axit ăn mòn thành những mảng xanh rì hoang dại. Lâm Phong sử dụng kỹ năng Thợ sửa van áp suất để nhận biết cấu trúc tàu. Anh biết, các khoang bảo trì kỹ thuật của chiến hạm cổ luôn nằm ở phần đáy tàu, nơi có khả năng bảo quản linh kiện tốt nhất khỏi sự ăn mòn của thời tiết.
Anh lách người qua một khe nứt lớn trên boong tàu mục nát, tuột xuống khoang chứa nhiên liệu tối om bên dưới. Không gian ngập tràn mùi rỉ sét ẩm ướt và dầu hắc ín đông đặc. Trong góc tối, một chiếc hòm bảo mật bằng đồng thau mạ kẽm của hoàng gia hiện ra, trên nắp hòm có biểu tượng bánh răng ba vòng khóa bảo mật của Nghiệp đoàn.
Lâm Phong quỳ một gối xuống sàn thép lạnh ngắt. Anh rút chiếc kim dò áp suất đồng thau nứt cổ, cắm nhẹ đầu kim siêu mảnh vào khe bánh răng khóa thứ nhất. Anh áp tai trái còn lành lặn sát vào mặt hòm, nín thở tập trung tinh thần tối đa.
*Tích... Tích... Cạch...*
Bằng thính giác nhạy bén của kỹ năng Lắng nghe nhịp rỉ sét, anh cảm nhận được độ rơ của từng chốt khóa vi mô qua độ rung của đầu kim dò. Bánh răng thứ nhất khớp vào vị trí. Anh tiếp tục luồn kim sang vòng khóa thứ hai.
Trong lúc đang bẻ khóa, Lâm Phong nhìn thấy một thỏi pin thạch anh áp điện cũ nằm lăn lóc bên cạnh hòm bảo mật. Lò phản ứng vi mô trong lồng ngực anh đang cạn kiệt bụi vàng Aether nghiêm trọng, khiến lò sưởi vi mô nguội lạnh dần. Desperate để kéo dài thời gian sống, anh lén dùng tay phải nhặt thỏi pin lên, cố gắng đấu nối dòng điện từ thỏi pin trực tiếp vào lớp gân đồng sinh học trên ngực trái.
*OÀNG!*
Một luồng điện từ cực mạnh, thô bạo phóng ra từ thỏi pin thạch anh cũ không tương thích. Dòng điện chạy thẳng vào hệ tuần hoàn đồng sinh học của Lâm Phong, tạo ra một cú chập mạch điện từ dã man. Toàn bộ các sợi đồng sinh học trong ngực anh co thắt kịch liệt, cơn đau nhói buốt như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tim khiến Lâm Phong hét lên đau đớn, ngã vật ra sàn thép bốc khói.
Áp kế ngực rít lên chói tai. Con số đếm ngược sụt giảm tàn nhẫn mất đúng một giờ sống.
"Khốn... kiếp..." Lâm Phong run rẩy thở dốc, bọt mép rỉ ra máu tươi. Thời gian sống của anh giờ đây đã bị rút ngắn xuống còn chưa đầy một giờ mười lăm phút. Thỏi pin thạch anh cũ hoàn toàn không thể tương thích với quả tim cơ khí sinh học nhạy cảm của anh, suýt chút nữa đã kết liễu mạng sống của anh ngay tại chỗ.
Nén cơn đau xé lòng, Lâm Phong gượng dậy. Anh không được phép gục ngã. Anh tiếp tục cắm kim dò vào vòng khóa thứ ba của hòm bảo mật. Với nỗ lực kiệt cùng, anh xoay nhẹ đầu kim.
*CẠCH!*
Nắp hòm đồng thau bật mở. Bên trong hòm, lấp lánh dưới ánh sáng xanh nhạt của đèn phốt pho là một bình chứa dầu bôi trơn sinh học y tế nguyên vẹn và ba chiếc Bánh răng đồng sinh học phế liệu còn giữ được độ bóng loáng của hợp kim chống rỉ sét.
Nhưng ngay khi Lâm Phong vừa chạm tay vào bình dầu bôi trơn, hệ thống phòng thủ tự động của xác tuần dương hạm cổ đại—vốn đã ngủ yên nhiều năm—bất ngờ bị kích hoạt do sự biến đổi áp suất đột ngột trong khoang chứa.
*XÈÈÈ!!!*
Hệ thống van xả áp tự động của khoang chứa kích nổ, phóng ra một luồng hơi nước nén khí áp lực cao cực nóng từ đường ống thông gió phía trên đầu, lao thẳng về phía Lâm Phong. Nhiệt độ của luồng hơi nóng có thể nung chảy da thịt người bình thường trong tích tắc.
Lâm Phong kéo lê nửa thân người tê liệt, dùng hết sức lực của chân phải đạp mạnh vào vách ngăn bọc chì để lách người né tránh luồng hơi nóng trong gang tấc. Luồng hơi nước siêu nhiệt bắn sượt qua bả vai phải của anh, thổi bay mảng xỉ than phía sau thành những tia lửa đỏ rực.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm Phong gập ngón tay phải, rút chiếc mỏ lết đồng thau cũ kỹ găm chặt vào trục truyền động của bánh răng van xả chính của bẫy hơi nước. Chiếc mỏ lết bị kẹt cứng giữa các răng cưa, chịu áp lực khổng lồ rít lên kèn kẹt rồi khóa chặt pít-tông xả áp lại, dập tắt luồng hơi nóng.
Tuy nhiên, cú chêm chặt bánh răng thô bạo đã kích hoạt hệ thống còi báo động cơ học của xác chiến hạm cổ. Tiếng còi hơi gầm rú vang dội khắp nghĩa địa tàu bay tầm thấp, xé toạc bầu không khí im lặng của vành đai sương mù.
Lâm Phong vội vã vơ lấy bình dầu bôi trơn y tế và ba chiếc bánh răng sinh học nhét chặt vào túi bọc chì đeo hông. Anh biết tiếng còi báo động này chắc chắn sẽ thu hút những kẻ săn lùng phế liệu hung hãn của nghĩa địa tàu bay đến đây.
Anh quay lưng lết nhanh về phía cửa thoát hiểm của khoang tàu tối om. Nhưng ngay khi anh vừa chạm tay vào khung cửa đồng rỉ sét của buồng lái chiến hạm cổ, một âm thanh va chạm kim loại nhè nhẹ vang lên từ phía bóng tối sâu thẳm của buồng lái.
Đó không phải là tiếng mài tự động vô hồn của máy móc rỉ sét.
Đó là nhịp hít thở nặng nề, dồn nén và đầy sát khí của một kẻ săn mồi khác đang ẩn nấp trong bóng tối, hướng thẳng ánh mắt lạnh lẽo về phía lồng ngực phát sáng vàng nhạt yếu ớt của Lâm Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!