Nhạc nềnCyber_Noir

Cất Cánh Vào Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rầm rầm kinh hoàng của đất đá đổ sập dội thẳng vào màng nhĩ Lâm Phong, nhưng tai phải của anh chỉ còn là những tiếng o o kéo dài như tiếng còi hơi bị nghẽn áp. Chất lỏng ấm nóng lẫn mùi rỉ sét của máu tươi vẫn liên tục rỉ ra từ lỗ tai bị điếc tạm thời, chảy thành vệt dài xuống lớp da thuộc bám chì của bộ giáp da tự chế. Lồng ngực trái của anh nhói lên từng cơn dồn dập. Vết rạn nứt trên lớp kính bảo vệ áp kế của Trái Tim Đồng Hồ Cát đã rộng thêm một milimet, rò rỉ ra những tia lửa điện từ màu vàng nhạt và làn khói xám nóng bỏng. Con số đếm ngược màu đỏ trên mặt số cơ học hiển thị rõ ràng: hai giờ năm mươi phút sống overdrive.


"Đại ca! Trần hầm sập rồi! Chúng ta bị kẹt rồi!" Tiếng hét của Tiểu Vũ vang lên méo mó, nghẹn ngào trong làn khói than đen kịt.


Phía sau lưng họ, ánh đèn pha phốt pho cực mạnh của chiếc xe thiết giáp hơi nước hạng nặng quét qua màn sương mù axit xám xịt, rọi thẳng vào thùng xe bọc chì của chiếc Ngựa Sắt. Triệu Cảnh Vệ đứng trên nóc xe thiết giáp, tiếng gầm rú của động cơ pít-tông thủy lực rung chuyển cả nền đất rỉ sét. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy năm mét. Lưỡi cưa hơi nước xoay tít ở mũi xe đối phương đã bắt đầu liếm vào phần chắn bùn bọc chì phía sau của chiếc Ngựa Sắt, bắn ra những tia lửa đồng chói mắt.


Lâm Phong nghiến chặt răng. Một thợ sửa van nghèo của Smog-Town không bao giờ đầu hàng trước một lối đi bị chặn. Anh áp lòng bàn tay trái cơ khí hóa – giờ đây đã bắt đầu mọc ra những sợi đồng sinh học đan xen dưới da – vào vách đá sụp đổ phía trước. Sử dụng kỹ năng Cảm ứng nhịp đập cơ khí (Tactile Resonance), anh cảm nhận được tần số rung động của đống đổ nát.


"Tiểu Vũ! Giữ chặt ghi-đông! Chú Tạ, bám chắc vào thùng xe!"


Lâm Phong gập ngón tay phải, kích hoạt súng bắn đinh hơi nước đeo cổ tay—Pneumatic Rivet Punch. Anh không bắn vào xe thiết giáp, mà bắn liên tiếp ba phát đinh đồng chịu lực vào khớp nối dầm thép chịu lực đang treo lơ lửng trên trần hầm bị sập.


*Pạch! Pạch! Pạch!*


Những chiếc đinh đồng găm chặt vào thớ thép rỉ sét, kéo theo trọng lực của dầm thép khổng lồ đổ sụp xuống, tạo thành một đòn bẩy tự nhiên hất văng những tảng đá hộc đang chặn lối thoát hiểm số 4.


"Lao qua, Tiểu Vũ!" Lâm Phong gầm lên.


Tiểu Vũ nhắm nghiền mắt, vặn hết ga. Chiếc Ngựa Sắt rít lên, động cơ hơi nước hai xi-lanh xả áp khẩn cấp, đẩy chiếc xe ba bánh lách qua khe hẹp vừa được giải phóng chỉ trong gang tấc. Sườn xe bọc chì cọ xát vào vách đá rít lên kèn kẹt, rụng mất mảng chắn bùn trái, nhưng họ đã thoát ra ngoài khoảng không thông thoáng.


*ẦM!*


Chiếc xe thiết giáp cồng kềnh của Triệu Cảnh Vệ lao tới nhưng bị đống đá sập lần thứ hai chặn đứng hoàn toàn. Tiếng gầm rú bất lực của gã đội trưởng cảnh vệ chìm dần phía sau khi chiếc Ngựa Sắt lao vút ra khỏi cửa hầm ngầm, tiến vào khu vực bến cảng khinh khí cầu tầm thấp của Smog-Town.


Bến cảng hiện ra trước mắt họ như một nghĩa địa nổi lơ lửng giữa màn sương mù axit sunfuric dày đặc. Những sàn gỗ bọc đồng rỉ sét xanh rì vươn ra khoảng không vô tận. Phía trên đầu, hạm đội khinh khí cầu tuần tra bọc thép nhẹ của Đội tuần tra khinh khí cầu biên phòng đang lượn lờ như những con kền kền sắt. Ánh đèn pha phốt pho quét liên tục qua các bến đỗ.


Đội trưởng tuần duyên Phùng Tuần Duyên đã kích hoạt lệnh Nghiệp đoàn phong tỏa toàn bộ đường lên bầu trời. Tiếng còi báo động hơi nước từ các tháp gác rú lên liên hồi, xé toạc bầu không khí lạnh lẽo.


"Đại ca, chiếc khinh khí cầu vận tải cũ ở đằng kia!" Tiểu Vũ chỉ vào một chiếc khinh khí cầu chở hàng rách nát đang neo đậu ở cầu cảng số 3. "Chúng ta có thể dùng nó để bay lên!"


Lâm Phong cõng chú Tạ Viễn lao nhanh về phía buồng lái của chiếc khinh khí cầu vận tải. Chú Tạ Viễn thoi thóp, tim cơ khí của ông đập những nhịp cực kỳ yếu ớt sau khi được sạc khẩn cấp. Lâm Phong đặt ông xuống sàn gỗ, rồi lập tức lao vào bảng điều khiển cơ học.


Anh rút tấm thẻ đục lỗ kiểm soát áp suất trộm được từ Nghiệp đoàn, đút vào khe đọc thẻ cơ học của khinh khí cầu để cố gắng hack quyền vận hành hệ thống lò hơi.


*Cạch... Cạch...*


Hệ thống bánh răng đọc thẻ quay hai vòng rồi đột ngột dừng lại. Một tiếng rít chói tai vang lên, tấm thẻ bị đẩy ngược ra ngoài. Trên màn hình áp kế cơ học hiện lên ký hiệu niêm phong màu đỏ của Nghiệp đoàn.


"Khốn kiếp!" Lâm Phong đấm mạnh tay xuống bảng điều khiển. Phùng Tuần Duyên đã sử dụng quyền quản trị tối cao để khóa toàn bộ thẻ đục lỗ của các thiết bị bay tự chế tại cảng từ xa. Động cơ hơi nước của chiếc khinh khí cầu vận tải hoàn toàn bị tê liệt, không thể khởi động.


"Kẻ đào tẩu Lâm Phong! Ngươi đã bị bao vây!"


Một giọng nói oai nghiêm, kiêu ngạo vang lên qua loa phóng thanh hơi nước từ chiếc khinh khí cầu tuần tra bọc thép đang hạ độ cao. Phùng Tuần Duyên đứng trên đài chỉ huy, quân phục tuần duyên màu xanh thẫm bọc đồng thau sáng bóng dưới ánh đèn phốt pho. Bên cạnh hắn, lính bắn tỉa Mắt Ưng đang gác khẩu súng bắn tỉa nén khí áp suất cao lên lan can, hồng tâm quang học khóa chặt vào lồng ngực đang phát sáng vàng nhạt của Lâm Phong.


"Giao Chìa khóa mật mã bánh răng khởi nguyên và quả tim trong ngực ngươi ra, ta sẽ cho chú cháu ngươi một con đường sống!" Phùng Tuần Duyên lạnh lùng ra lệnh.


Hàng chục Thiết binh bọc thép cầm súng trường nén khí bắt đầu tràn xuống từ các dây cáp treo, bao vây cầu cảng số 3. Chiếc Ngựa Sắt tự chế của Lâm Phong giờ đây đã bị rò rỉ hoàn toàn nước tinh khiết trong lò hơi, rỉ sét bám dày đặc dưới cơn mưa axit biên giới đang trút xuống, hoàn toàn vô dụng.


Đúng lúc tuyệt lộ, từ sâu trong vành đai sương mù axit sunfuric dày đặc phía dưới cầu cảng, một bóng đen khổng lồ đột ngột lao vút lên. Đó là một chiếc khinh khí cầu cổ đại bọc thép thô ráp, các cánh buồm khí nén căng tròn mượn lực gió của dòng khí nóng tầm thấp. Kỳ hạm của Liên minh phi tặc Vân Hải đã xuất hiện.


Nữ hoa tiêu Tô Diệp (Thuyền trưởng) đứng trên boong tàu, mái tóc ngắn nhuộm đỏ bay ngược trong gió bão. Cô điều khiển bánh lái bằng một tay, tay kia giật mạnh cần xả áp để kỳ hạm lướt gió áp sát bến đỗ số 3 một cách ngoạn mục, chắn ngay trước họng súng của hạm đội tuần tra biên phòng.


"Lâm Phong! Nhận lấy cáp!" Tô Diệp hét lớn.


Cô quăng mạnh một sợi dây cáp đồng cứu hộ nặng nề từ boong tàu phi tặc xuống. Sợi cáp đồng rơi rầm xuống ngay bên cạnh Lâm Phong.


"Bắn! Khóa chặt chiếc khinh khí cầu phi tặc đó lại!" Phùng Tuần Duyên tức giận ra lệnh.


Hàng loạt pháo áp suất nén khí từ các tàu tuần tra đồng loạt nổ súng. Những tiếng "bùm... bùm..." vang dội xé toạc màn đêm. Những luồng khí nén áp lực cao bắn phá dữ dội vào lớp giáp ngoài của tàu phi tặc, khiến con tàu chao đảo mạnh. Mắt Ưng cũng nổ súng, những phát đạn đinh thép rít lên chói tai, găm thẳng vào boong gỗ sát chân Lâm Phong.


Lâm Phong biết khinh khí cầu phi tặc không thể chịu đựng hỏa lực phong tỏa này lâu dài nếu không thể cất cánh ngay lập tức. Anh nhìn sợi cáp đồng cứu hộ, rồi nhìn sang chiếc Ngựa Sắt đang rỉ sét bên cạnh và siêu kiến trúc Tháp ngưng tụ hơi nước số 3 khổng lồ nằm ngay sát mép bến cảng.


Một kế hoạch chiến thuật hình thành trong đầu thợ sửa van nghèo.


Lâm Phong nhặt sợi cáp đồng cứu hộ, dùng súng bắn đinh hơi nước đeo cổ tay bắn liên tiếp ba phát đinh đồng siêu lực để găm chặt đầu cáp vào khung thép chịu lực dày nhất của chiếc Ngựa Sắt. Sau đó, anh dùng cánh tay trái cơ khí hóa bám chặt vào van xả áp khẩn cấp của đường ống dẫn hơi nước chính kết nối từ Tháp ngưng tụ hơi nước số 3 chạy qua bến cảng.


"Tiểu Vũ! Nhảy lên cáp! Giữ chặt chú Tạ!" Lâm Phong hét lớn.


Tiểu Vũ nhanh nhẹn cõng chú Tạ Viễn, bám chặt vào sợi cáp đồng treo lơ lửng.


Lâm Phong gồng hết sức lực của cánh tay trái cơ khí hóa, sử dụng kỹ năng Cảm ứng nhịp đập cơ khí để cảm nhận áp suất hơi nước cuồn cuộn bên trong đường ống của Tháp số 3. Áp suất đang ở mức cực hạn: 180 Bar. Anh nghiến răng, dùng lực kéo mạnh chiếc van xoay an toàn.


*PHÙNG!!!*


Luồng hơi nước áp suất cao khổng lồ từ Tháp số 3 phun ra xối xả dưới gầm chiếc khinh khí cầu phi tặc, tạo thành một lực đẩy phụ nhiệt lượng cực đại đẩy ngược con tàu vút lên cao với tốc độ chóng mặt. Lực kéo đột ngột từ con tàu đang bay lên kéo căng sợi cáp đồng, giật phăng chiếc xe Ngựa Sắt tự chế của Lâm Phong lao thẳng xuống vực sâu sương axit để làm vật nặng đối trọng kéo Lâm Phong vút lên theo.


Chiếc Ngựa Sắt rỉ sét hoàn toàn dưới cơn mưa axit biên giới, biến mất vào màn sương độc dưới đáy thung lũng, hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của nó.


*VÚT!*


Sức kéo khổng lồ từ sợi cáp đưa Lâm Phong bay vút lên không trung, vượt qua tầm bắn của pháo hơi nước Nghiệp đoàn trong gang tấc. Khi khinh khí cầu phi tặc lướt qua vùng mây tích điện tự nhiên sát vành đai sương mù, hệ thống máy quét từ tính của hạm đội biên phòng hoàn toàn bị vô hiệu hóa bởi dòng điện từ trường tự nhiên của bão.


"Khốn kiếp! Đuổi theo chúng!" Tiếng gào thét bất lực của Phùng Tuần Duyên chìm dần dưới chân họ.


Chiếc khinh khí cầu phi tặc kéo Lâm Phong vút lên bầu trời, vượt qua vành đai sương mù axit sunfuric dày đặc. Lâm Phong đứng trên boong tàu, hai tay bám chặt vào mạn thuyền, nhìn xuống Smog-Town chìm dần trong khói đen rỉ sét phía dưới đáy mây.


Khi con tàu vượt ngưỡng độ cao 1000 mét, tiến vào không gian lộng gió của tầng mây trung cấp, ánh mặt trời hoàng hôn rực rỡ chiếu sáng lồng ngực anh. Trái Tim Đồng Hồ Cát bừng sáng ánh vàng kim rực rỡ, các sợi đồng sinh học đan xen dưới da ngực trái đập nhịp nhàng theo tần số vĩnh cửu.


Nhưng ngay khi cảm giác tự do ập đến, Lâm Phong đột ngột quỵ xuống boong gỗ. Một cơn lạnh ngắt lan tỏa từ lồng ngực trái chạy dọc khắp cơ thể. Quả tim cơ khí đồng hóa sâu hơn vào hệ tuần hoàn, khiến anh vĩnh viễn mất đi toàn bộ cảm giác sinh học ở nửa người bên trái.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!