Nhạc nềnCyber_Noir

Ranh Giới Sương Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Con số đỏ rực trên mặt kính áp kế của Trái Tim Đồng Hồ Cát vẫn đứng im ở mốc 08:15:00, nhưng tiếng tích tắc phát ra từ lồng ngực Lâm Phong đã chuyển sang một nhịp điệu dồn dập, khô khốc như tiếng răng cưa mài vào đá hộc.


Vết bỏng chì rỉ sét trên ngực trái—hậu quả của vụ nổ cầu chì bảo vệ từ viên pin thạch anh hỏng—bắt đầu rỉ ra một thứ dịch lỏng màu xám nhạt bám đầy muội than. Cơn đau rát buốt chạy dọc theo các sợi đồng sinh học đang cắm sâu vào mô thịt, khiến lồng ngực Lâm Phong phập phồng không đều dưới lớp áo khoác da sờn rách. Anh vịn chặt vào thành cửa gỗ của căn gác xép, các khớp ngón tay siết mạnh đến mức lớp rỉ sắt trên bản lề cửa rơi xuống lả tả.


"Đại ca... anh có chịu nổi không?" Tiểu Vũ lo lắng đứng bên cạnh, một tay ôm chặt chiếc bình cứu hỏa hơi nước tự chế, tay kia giữ lấy chiếc túi da đựng đầy chai lọ bọc chì. Đôi mắt láu lỉnh của cậu bé mười hai tuổi lúc này chỉ còn sự hoảng sợ tột độ trước ánh sáng vàng nhạt đang nhấp nháy yếu ớt qua khe áo của Lâm Phong.


Lâm Phong nghiến chặt răng, kéo chiếc mặt nạ lọc khí rách mạ bạc lên che kín mũi và miệng. Tiếng hít thở của anh qua màng lọc tẩm bạc vang lên những âm thanh sột soạt, nặng nề. Chất bạc phản ứng với lượng lưu huỳnh đậm đặc trong không khí xung quanh lập tức xỉn màu, chuyển sang một sắc đen xám xịt.


"Không sao. Đi thôi." Lâm Phong khàn giọng nói, giọng anh bị bóp méo qua lớp màng lọc kim loại. "Còi báo động xả áp đô thị sắp vang lên rồi. Nếu không tiếp cận được Đường ống xả thải Aether thô số bốn trước khi luồng xả chính bắt đầu, chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai."


Họ lặng lẽ bước ra khỏi căn gác xép, đổ người xuống chiếc cầu thang sắt rỉ sét ọp ẹp bên hông xưởng sửa van. Smog-Town lúc nửa đêm ngập ngụa trong một thứ sương mù axit sunfuric đặc quánh, lạnh lẽo và bốc mùi hắc ín nồng nặc. Thứ sương độc này ngưng tụ từ chất thải công nghiệp của các pháo đài bay tầng trên dồn xuống, ăn mòn mọi bề mặt kim loại không được bọc chì bảo vệ.


Lâm Phong dẫn Tiểu Vũ luồn lách qua những con hẻm hẹp, tối tăm của khu ổ chuột. Trên đầu họ, những đường ống dẫn áp suất khổng lồ chạy chằng chịt như những con quái vật sắt đang rít lên từng hồi kèn kẹt khi áp lực hơi nước đô thị tăng dần. Những cư dân nghèo co rúm người trong các góc tường, cố gắng hít hà chút hơi ấm rò rỉ từ các khớp nối van bị rạn nứt. Đối với họ, sự sống chỉ là một giao dịch sòng phẳng bằng áp suất hơi nước, và kẻ nào không có tiền mua than sưởi sấy sẽ bị cái lạnh của sương độc đóng băng mạch máu trước khi trời sáng.


Sau mười phút di chuyển liên tục, hai bóng người đã tiếp cận khu vực vành đai phía Nam—nơi đặt hệ thống Đường ống xả thải Aether thô khổng lồ.


Trước mắt Lâm Phong, đường ống số bốn vươn ra từ vách đá bọc thép của trạm gác tuần tra số mười hai như một họng súng thần công khổng lồ màu đồng đen rỉ sét. Đường kính của ống dẫn rộng đến mức một chiếc xe thiết giáp có thể dễ dàng chui lọt. Từ miệng ống, từng luồng hơi nước thải nồng độ axit sunfuric cao phun ra định kỳ, réo gầm dữ dội và tạo thành những vệt nước axit chảy ròng ròng xuống hố ga ngập rác thải cơ khí phía dưới.


"Nóng quá, đại ca..." Tiểu Vũ nép mình sau một tảng đá rỉ sét, lấy tay che bớt luồng khí nóng đang phả vào mặt. Nhiệt độ xung quanh khu vực này đã vượt quá 45 độ C, hơi nước axit bốc lên mờ mịt làm nhòe đi lớp kính bảo hộ của Lâm Phong.


Vết bỏng chì trên ngực Lâm Phong bắt đầu phản ứng dữ dội với hơi axit. Da thịt xung quanh vảy đồng nhạt bắt đầu sưng tấy, đau buốt như có hàng ngàn cây kim rỉ sét đâm vào mạch máu. Anh gồng người chịu đựng, áp sát cơ thể vào vách ống đồng nguội để giảm bớt nhiệt độ lồng ngực.


"Tiểu Vũ, đứng im ở đây canh gác. Khi nào thấy ánh đèn phốt pho quét qua, gõ nhịp ba lần vào đường ống dẫn nước thải bên cạnh để báo động."


Lâm Phong rút từ trong túi dụng cụ ra chiếc kim dò áp suất đồng thau nứt cổ. Đầu kim siêu mảnh bằng hợp kim đồng-titan sáng lên một sắc xanh nhạt dưới ánh đèn bão phốt pho mờ ảo. Đây là dụng cụ gia bảo duy nhất anh giữ lại được, thứ giúp anh cảm nhận từng rung động vi mô của các bánh răng khóa bảo mật.


Đột nhiên, một luồng ánh sáng xanh lét quét mạnh qua làn sương mù axit dày đặc.


Lâm Phong lập tức nín thở, ép chặt lưng vào góc khuất của đường ống dẫn. Qua màn sương mờ, bóng dáng béo ú của Mã Cảnh Vệ xuất hiện. Gã cảnh vệ thu thuế trung niên mặc bộ đồ bảo hộ màu xám bám đầy bụi than, hông đeo chiếc túi da dày chứa đầy các van khóa niêm phong bọc chì của Nghiệp đoàn. Gã cầm chiếc đèn phốt pho quét qua quét lại một cách uể oải, miệng không ngừng càu nhàu về ca trực gác đêm lạnh giá.


"Mẹ kiếp cái thời tiết này..." Tiếng Mã Cảnh Vệ lầm bầm vang lên qua bộ lọc khí kim loại của gã. "Lũ chuột khu ổ chuột tốt nhất là nên chết cóng hết đi, đỡ phải tốn công tao đi niêm phong van sưởi nợ thuế hằng tuần."


Gã cảnh vệ dừng lại ngay sát đường ống số bốn, chỉ cách vị trí của Lâm Phong chưa đầy ba mét. Tiếng xích sắt khóa từ tính đeo bên hông gã kêu lách cách kèn kẹt. Lâm Phong nín thở tuyệt đối, sử dụng kỹ năng Hòa mình vào sương lưu huỳnh để giữ cho cơ thể hoàn toàn bất động. Màu áo khoác da sờn rách bám dầu mỡ của anh hòa lẫn hoàn hảo với màu rỉ sét xám xịt của vách ống dẫn.


"Cạch!"


Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía bên kia bãi phế liệu. Tiểu Vũ đã khéo léo ném một chiếc lon thiếc cũ vào đống bánh răng hỏng để đánh lạc hướng.


"Ai đó?" Mã Cảnh Vệ giật mình, gạt mạnh chiếc cần gạt đồng trên khẩu súng phun áp lực hơi nước đeo hông. Gã chậm rãi quay người, hướng ánh đèn phốt pho về phía tiếng động và bước đi kèn kẹt.


Ngay khi bóng gã cảnh vệ vừa khuất sau đống đổ nát, Lâm Phong lập tức hành động. Anh lao đến bên cạnh tủ điều khiển van xả phụ của đường ống số bốn.


Áp kế trên tủ điều khiển chỉ mức áp suất bên trong lên tới 65 Bar—vượt quá giới hạn chịu tải cơ thể 50 Bar hiện tại của Lâm Phong nếu xảy ra rò rỉ trực tiếp. Van chính của đường ống được bảo vệ bởi một khóa bánh răng ba vòng đồng bảo mật cao của Nghiệp đoàn.


Lâm Phong áp tai vào vách thép nóng bỏng của tủ điều khiển, sử dụng kỹ năng Lắng nghe nhịp rỉ sét. Trong đầu anh, tiếng gầm rú của luồng hơi nước thải tự động bị lọc bỏ, chỉ còn lại tiếng rít cơ học siêu nhỏ của các bánh răng đang chuyển động bên trong khóa bảo mật.


"Khực... tích... kèn kẹt..."


Anh cảm nhận được một vết nứt vi mô trên trục van chính. Vết nứt này đang rò rỉ một lượng nhỏ bụi vàng Aether thô ra ngoài. Lâm Phong lập tức cắm đầu kim dò áp suất đồng thau vào khe hở của vòng khóa thứ nhất. Đầu ngón tay anh truyền đi những rung động cực nhỏ, cảm nhận độ rơi của từng chốt khớp cơ học.


"Phải mở van chính... Lượng bụi vàng ở đó mới đủ sạc cho tim..." Lâm Phong thầm nghĩ, tay anh bắt đầu xoay nhẹ kim dò.


Nhưng ngay khi anh vừa tạo lực ép lên vòng khóa chính, một luồng chấn động áp lực khổng lồ từ bên trong dội ngược ra đầu kim dò. Tiếng kim loại mài vào nhau kèn kẹt vang lên chói tai.


"Nguy rồi! Áp suất van chính quá lớn!" Lâm Phong nhăn mặt đau đớn. Lực phản chấn suýt nữa làm gãy đôi chiếc kim dò đồng thau nứt cổ của anh. Nếu cố tình bẻ khóa van chính dưới áp lực hơn 60 Bar này, luồng hơi nước axit siêu nhiệt phun ra sẽ thiêu cháy da thịt anh ngay lập tức và làm nổ tung quả tim cơ khí đang suy kiệt.


Anh buộc phải thay đổi chiến thuật. Lâm Phong rút kim dò ra, chuyển mục tiêu sang van xả phụ nằm ở phía dưới góc khuất của đường ống. Van xả phụ chỉ chịu áp lực khoảng 35 Bar—nằm trong giới hạn chịu tải an toàn của anh.


"Chỉ có thể lấy từ van phụ... Ít nhất nó an toàn hơn."


Lâm Phong cắm kim dò vào ổ khóa van phụ, kích hoạt kỹ năng Bẻ khóa van xoay nhanh. Các ngón tay anh múa lượn trên van khóa đồng thau với một tốc độ kinh ngạc. Đầu kim dò xoay ngược các bánh răng bảo mật theo đúng nhịp rung của các chốt khớp.


"Tích... tích... cạch!"


Chưa đầy hai mươi giây, vòng khóa bảo mật của van phụ đã bị giải phóng. Lâm Phong khéo léo dùng mỏ lết đồng bẻ nhẹ tay quay van xả một góc mười lăm độ.


"Rítttttttt!"


Một luồng hơi nước màu vàng kim nhạt rít lên khe khẽ, phun ra từ khe hở của van xả phụ. Đi kèm với hơi nước nóng bỏng là những hạt bụi vàng lấp lánh, phát ra ánh sáng huỳnh quang rực rỡ nhưng đầy độc hại—bụi vàng Aether thô.


Lâm Phong lập tức mở chiếc bình chứa bọc chì đeo bên hông, cẩn thận hứng lấy những hạt bụi vàng đang rơi rụng. Hơi axit nóng bỏng từ luồng xả phả trực tiếp vào bàn tay trần của anh, làm lớp da tay sạm đen bốc lên những làn khói trắng khét lẹt. Mặt nạ lọc khí rách mạ bạc của anh bắt đầu rên rỉ dưới sức ép của khí độc, các sợi bạc lọc khí bị ăn mòn mạnh đến mức Lâm Phong ngửi thấy mùi lưu huỳnh nồng nặc sộc thẳng vào phế quản, gây ra những cơn ho khan đau đớn.


"Đại ca! Mã Cảnh Vệ đang quay lại!" Tiếng gõ nhịp ba lần dồn dập vào đường ống dẫn nước thải của Tiểu Vũ vang lên kịch liệt.


Lâm Phong nhìn vào bình chứa bọc chì—mới chỉ hứng được nửa bình bụi vàng Aether thô, chưa đủ để sạc quả tim vượt mốc năm mươi giờ sống. Nhưng thời gian đã hết. Ánh đèn phốt pho xanh của gã cảnh vệ đã bắt đầu quét ngược trở lại vách ống dẫn.


Lâm Phong nhanh chóng khóa chặt van xả phụ, siết chặt nắp bình bọc chì lại và nhét vào túi dụng cụ. Anh cúi thấp người, luồn lách qua các khe hở đường ống ngầm để rút lui về phía tảng đá nơi Tiểu Vũ đang ẩn nấp.


"Đột nhập thành công rồi, đi mau đại ca!" Tiểu Vũ thì thầm, tay lôi kéo vạt áo khoác của Lâm Phong.


Nhưng ngay khi Lâm Phong vừa nhấc chân định bước đi, một tiếng gầm gừ kim loại trầm thấp, ghê rợn bỗng vang lên từ phía sau màn sương mù axit dày đặc. Đó không phải là tiếng gầm của một sinh vật sống, mà là tiếng mài rít của xích sắt và tiếng pít-tông thủy lực nén khí hoạt động với công suất cao.


"Gừ... rừ... kèn kẹt..."


Màn sương mù màu vàng xám từ từ bị rẽ đôi.


Từ trong bóng tối của hầm cống ngầm, một bóng đen kim loại bốn chân khổng lồ chậm rãi bước ra. Lớp vỏ bọc thép của nó bám đầy những vết rỉ sét màu đỏ quạch, nhưng bộ hàm bằng thép nén lực thủy lực cực mạnh đang liên tục nhỏ ra những giọt dầu thủy lực đen sệt.


Đôi mắt phốt pho đỏ rực của chú chó săn cơ khí "Sắt Nóng" khóa chặt vào lồng ngực phát sáng của Lâm Phong. Hệ thống đánh hơi hóa chất siêu nhạy trên mũi đồng của nó liên tục co thắt, nhận diện chính xác mùi dầu bôi trơn rẻ tiền chứa tạp chất chì đang rò rỉ từ Trái Tim Đồng Hồ Cát.


Lâm Phong đứng im bất động, bàn tay anh vô thức siết chặt lấy chiếc mỏ lết đồng thau cũ kỹ. Tiếng tích tắc của quả tim trong ngực anh bỗng nhiên dồn dập kịch liệt, như tiếng chuông báo tử vang vọng giữa ranh giới sương độc của Smog-Town.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!