Nhạc nềnCyber_Noir

Đường Hầm Sắt Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng thép rít lên dưới sức ép của búa tạ thủy lực dội thẳng vào màng nhĩ Lâm Phong, nhưng tai phải của anh chỉ còn là những tiếng ù ù kéo dài vô tận. Thứ chất lỏng ấm nóng, tanh nồng của máu tươi vẫn liên tục rỉ ra từ lỗ tai bị điếc tạm thời, chảy dọc xuống chiếc cổ áo da bọc chì sờn rách. Lồng ngực trái của anh nhói đau dữ dội, vết rạn nứt trên lớp kính bảo vệ áp kế của Trái Tim Đồng Hồ Cát đã rộng thêm một milimet, rò rỉ ra những luồng khói đen nóng bỏng. Kim áp kế đỏ rực bị khóa cứng ở mốc đếm ngược định mệnh: ba giờ sống unstable overdrive.


"Phong... bỏ chú lại... chạy mau..." Tạ Viễn thều thào trong vòng tay Lâm Phong, hơi thở của ông yếu ớt đến mức pít-tông tim cơ khí trong ngực ông chỉ còn đập những nhịp rời rạc.


"Không bao giờ!" Lâm Phong nghiến chặt răng đến mức bật máu.


Tại cửa phòng giam số 9, Đội trưởng tuần tra Tạ Viễn cùng toán Thiết binh bọc thép đã giương họng súng trường nén khí mạ đồng đen. Giữa làn khói hơi nước mờ mịt, hai khe mắt đỏ ngầu từ chiếc mũ bảo hiểm bọc chì của Triệu Cảnh Vệ lóe lên tia sáng tàn độc. Hắn gầm lên: "Bắn bỏ chúng cho ta!"


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi khẩu súng phun hơi nước đeo lưng đã bị rơi mất dưới bể thải từ trước, Lâm Phong không hề hoảng loạn. Anh gập ngón tay phải, kích hoạt súng bắn đinh hơi nước đeo cổ tay—Pneumatic Rivet Punch.


*Pạch! Pạch!*


Hai chiếc đinh đồng chịu lực phóng đi với tốc độ chớp nhoáng, không nhắm vào lính bọc thép, mà bắn thẳng vào chiếc van điều áp của đường ống dẫn hơi nước chính chạy dọc trần phòng giam. Áp suất 150 Bar bên trong ống dẫn bị giải phóng đột ngột, nổ tung tạo thành một bức tường hơi nước siêu nhiệt trắng xóa, nung nóng không khí trong phòng giam lên tới hàng trăm độ.


"Aaaa!" Tiếng gào thét của toán lính tuần bị luồng hơi nóng làm mờ kính lọc độc vang lên hỗn loạn.


Lâm Phong tận dụng màn sương mù nóng bỏng làm mồi nhử, nín thở chịu đựng sức nóng đang nung chảy lớp da thuộc của bộ giáp da bọc chì. Anh cõng chặt chú Tạ Viễn trên bả vai phải bốc khói, dùng cánh tay trái cơ khí hóa bám chặt vào thành cửa sổ thông gió rỉ sét, dùng sức nặng cơ thể đạp vỡ tấm lưới sắt rồi lao mình xuống khoảng không tối tăm phía dưới.


*RẦM!*


Họ tiếp đất bằng một cú lăn dài trên đống xỉ than lạnh lẽo của lối thoát hiểm số 3. Trong bóng tối chập chờn của ánh đèn bão phốt pho, chiếc xe ba bánh cơ khí 'Ngựa Sắt' đang nổ máy chờ sẵn. Tiểu Vũ đứng trên bàn đạp, gương mặt lấm lem muội than đầy lo lắng, tay ghì chặt ghi-đông đồng thau.


"Đại ca! Chú Tạ! Mau lên xe!" Tiểu Vũ hét lớn, vặn tay ga cho động cơ nén khí hai xi-lanh rít lên những tiếng "phành phành" dồn dập.


Lâm Phong đặt chú Tạ nằm vào thùng xe bọc chì phía sau, bản thân anh nhảy lên yên xe, tay phải siết chặt chiếc Chìa khóa mật mã bánh răng khởi nguyên đang tự xoay kèn kẹt. "Tiểu Vũ! Lao vào đường hầm tàu hỏa bỏ hoang! Chạy mau!"


*VÚT!*


Chiếc Ngựa Sắt lao vút đi, bánh xe bọc xích chống trượt nghiền nát những mảng rỉ sét trên đường ray cũ, lao thẳng vào bóng tối của Đường hầm tàu hỏa bọc thép bỏ hoang. Đây là tuyến đường sắt ngầm cổ xưa, ngập tràn sương mù axit sunfuric dày đặc, lối thoát duy nhất dẫn ra vùng biên giới hoang dã ngoài tầm kiểm soát của Nghiệp đoàn.


Nhưng niềm vui thoát hiểm chưa kịp nhen nhóm thì từ phía sau đường hầm, một tiếng động cơ hơi nước khổng lồ vang lên như tiếng gầm rú của một con quái thú sắt thép. Ánh đèn pha phốt pho cực mạnh từ chiếc xe thiết giáp hơi nước hạng nặng của Cảnh vệ Hoàng gia Phân khu Ngầm quét thẳng vào lưng họ, xé toạc màn sương mù axit xám xịt.


Triệu Cảnh Vệ đứng trên nóc xe thiết giáp, khẩu súng phun lửa hơi gas 'Hỏa Long số 2' đeo lưng của hắn bắt đầu đánh lửa xanh lè. "Lâm Phong! Chạy đi đâu!"


*UỲNH! UỲNH!*


Chiếc xe thiết giáp khổng lồ nặng hàng chục tấn, được trang bị các pít-tông thủy lực hạng nặng, điên cuồng đâm sầm vào các vách hầm mục nát để đuổi theo chiếc Ngựa Sắt nhỏ bé. Những mảng trần hầm bằng gạch chịu nhiệt chịu lực bị bánh xích bọc thép của đối phương nghiền nát, rơi xuống rầm rầm dọc đường đi.


"Đại ca! Lốp sau của chúng ta bắt đầu mất độ bám! Rỉ sét bám dày quá!" Tiểu Vũ hét lên, cố gắng bẻ lái để tránh một thanh dầm thép vừa đổ sập ngay trước mũi xe.


Lâm Phong áp lòng bàn tay trái cơ khí vào khung xe Ngựa Sắt, sử dụng kỹ năng Cảm ứng nhịp đập cơ khí (Tactile Resonance) để cảm nhận độ rung của động cơ hơi nước mini. Anh nhận ra lò hơi mini của xe đang bị quá nhiệt nghiêm trọng do sương axit sunfuric ăn mòn các van an toàn.


"Tiểu Vũ! Gạt cần tăng tốc khẩn cấp! Chúng ta phải cắt đuôi chúng trước khi lò hơi của xe phát nổ!"


Tiểu Vũ nghiến răng, tay trái gạt mạnh chiếc cần đồng thau phụ. Nhưng chiếc cần gạt bị kẹt cứng.


*Khực... khực...*


"Không được! Pít-tông tăng áp bị kẹt do rỉ sét bám dính rồi!" Cậu nhóc hoảng loạn khi thấy chiếc xe thiết giáp của Nghiệp đoàn chỉ còn cách đuôi xe chưa đầy năm mét. Tiếng lưỡi cưa hơi nước xoay tít từ mũi xe đối phương đã sát sạt bên tai.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm Phong đưa ra quyết định chiến thuật liều lĩnh. Anh không thể dùng Truyền máu điện từ vì quả tim chỉ còn đúng 3 giờ sống overdrive, ma sát bánh răng trong ngực đang tăng cao đến mức nung chảy lớp dầu bôi trơn y tế ít ỏi. Anh phải dùng tư duy của một thợ sửa van nghèo.


Lâm Phong rút hai con chêm đồng tự chế từ túi dụng cụ đeo hông. Nhắm thẳng vào các đường ống dẫn hơi sưởi đô thị rò rỉ chạy dọc vách hầm, anh dùng súng bắn đinh đeo cổ tay bắn mạnh vào chốt van xả chính của ống.


*BÙM! BÙM!*


Hai vụ nổ áp suất hơi nước liên tiếp bùng phát ngay bên sườn xe thiết giáp của Nghiệp đoàn. Luồng hơi nước nóng áp lực 100 Bar phun xối xả vào kính ngắm quang học và các cảm biến từ tính của xe thiết giáp, làm mờ mịt hoàn toàn tầm nhìn của Triệu Cảnh Vệ.


"Lách sang lối rẽ bên trái, Tiểu Vũ! Lối hầm ngầm số 4 trên bản đồ của A Kiệt!" Lâm Phong hét lớn.


Nhờ kích thước nhỏ gọn của chiếc Ngựa Sắt, Tiểu Vũ khéo léo bẻ lái đưa xe lách qua một thanh dầm sập lún, lao thẳng vào nhánh hầm ngầm chật hẹp bốc mùi hắc ín—nơi chiếc xe thiết giáp cồng kềnh của Nghiệp đoàn không thể chui lọt.


*RẦM!*


Chiếc xe thiết giáp của Triệu Cảnh Vệ do bị mất tầm nhìn và di chuyển ở tốc độ cao đã đâm sầm vào vách đá cửa hầm hẹp, tạo ra một chấn động kinh hoàng làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc đường hầm sắt rỉ.


Tuy nhiên, cú va chạm khủng khiếp của xe thiết giáp Nghiệp đoàn đã tạo ra một lực phản chấn cực mạnh. Lớp trần hầm mục nát phía trên đầu Lâm Phong bắt đầu rạn nứt dữ dội.


*Rắc... rắc... rầm!*


Một mảng trần hầm khổng lồ bằng đá hộc và dầm thép rỉ sét đổ sập xuống ngay trước mặt chiếc Ngựa Sắt, chôn vùi hoàn toàn lối thoát duy nhất dẫn ra biên giới. Tiểu Vũ phải đạp phanh gấp, bánh xe bọc xích rít lên chói tai trên đường ray gãy, dừng lại cách đống đổ nát chỉ vài centimet. Chiếc Ngựa Sắt bị rụng mất một bên chắn bùn bọc chì bên trái, lò hơi mini bị rạn nứt bắt đầu rò rỉ nước tinh khiết dồn dập.


Phía sau lưng họ, tiếng gầm rú điên cuồng của động cơ xe thiết giáp đối phương lại vang lên. Chiếc xe bọc thép của Triệu Cảnh Vệ đã lùi ra khỏi vách đá, các bánh xích thép nghiền nát đất đá, từ từ tiến sát ngay sau lưng họ trong màn sương axit mờ mịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!