Chìa Khóa Khởi Nguyên
Hơi nước nóng từ vụ nổ lò hơi của Lưỡi Cưa vẫn còn cuồn cuộn như một bức tường sương mù trắng xóa, đặc quánh mùi lưu huỳnh và dầu thủy lực cháy khét. Lâm Phong quỳ rạp trên sàn đá hộc lạnh lẽo của khu phòng giam trung tâm, tay phải bám chặt lấy lồng ngực trái đang rít lên từng hồi kèn kẹt đau đớn.
Tai phải của anh hoàn toàn điếc đặc sau tiếng nổ vỡ mạch máu lúc nãy. Thứ chất lỏng ấm nóng, tanh nồng của máu tươi vẫn rỉ ra từ lỗ tai, chảy dọc xuống chiếc cổ áo da bọc chì sờn rách. Anh chỉ còn nghe thấy những tiếng ù ù kéo dài như tiếng vọng của một chiếc còi báo động bị bóp méo từ khoảng không vô tận. Nhưng tai trái của anh—bên tai duy nhất còn lành lặn—vẫn bắt được những tiếng kèn kẹt ghê rợn của bầy chó săn cơ khí Sắt Nóng đang khép chặt vòng vây trong làn khói.
"Tìm thấy mày rồi, con chuột cống!" Giọng nói của Tôn Trưởng Quan dội xuống từ đài cao trung tâm, đầy vẻ đắc ý tàn bạo. "Cắn nát khớp xương nó cho ta!"
*Khè... khè...*
Đôi mắt phốt pho đỏ ngầu của con Sắt Nóng dẫn đầu bừng sáng xuyên qua làn khói hơi nước. Bộ hàm thép thủy lực của nó há rộng, để lộ những chiếc răng cưa sắc nhọn đang xoay tít dưới áp suất nén khí. Nó khuỵu pít-tông chân sau, nạp đầy áp lực nén chuẩn bị lao thẳng vào lồng ngực đang rạn nứt kính của Lâm Phong.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi khẩu súng phun hơi nước đeo lưng đã bị văng mất xuống bể nước thải từ trước, Lâm Phong không hề hoảng loạn. Một thợ sửa van nghèo của Smog-Town không sinh tồn bằng vũ khí hạng nặng, mà bằng sự thấu hiểu từng nhịp thở của cơ khí và địa hình.
Anh nín thở, kích hoạt kỹ năng Hòa mình vào sương lưu huỳnh (Smog Camouflage). Bộ giáp da bọc chì xám xịt và chiếc mặt nạ lọc khí rách mạ bạc giúp thân hình anh nhạt nhòa rồi biến mất hoàn toàn trong màn sương mù axit dày đặc.
Con Sắt Nóng dẫn đầu lao vút qua khoảng không nơi Lâm Phong vừa quỳ, móng thép của nó cào sạt vào sàn đá hộc tạo ra một chuỗi tia lửa rực rỡ. Thất bại trong việc định vị bằng quang học, bộ não cơ khí của nó lập tức chuyển sang chế độ dò tìm từ tính.
Lâm Phong cảm nhận được mặt đất dưới chân đang rung chuyển nhịp nhàng. Dù tai phải bị điếc, anh vẫn sử dụng lòng bàn tay trái cơ khí hóa để bám chặt vào một đường ống dẫn áp suất bọc chì chạy dọc sàn nhà.
*Cảm ứng nhịp đập cơ khí (Tactile Resonance)!*
Các sợi đồng sinh học dưới da tay anh rung động mạnh mẽ, bắt nhịp với tần số chuyển động của các khớp nối pít-tông thủy lực từ bầy chó săn đang lùng sục xung quanh. Anh nhận ra con Sắt Nóng thứ hai đang tiến sát bên sườn trái từ khoảng cách ba mét.
Anh không đối đầu trực diện với bộ hàm thủy lực nghìn cân của nó. Lâm Phong xoay người, tay phải rút chiếc Dao găm nén khí lò xo áp lực đeo hông. Anh nhắm thẳng vào khớp gối pít-tông bọc thép mỏng của con quái vật sắt.
*Bụp!*
Nút gạt đồng ở chuôi dao bị nhấn mạnh, giải phóng lò xo lực đẩy nén khí cực mạnh. Lưỡi dao bằng thép đen phẫu thuật phóng đi với tốc độ chớp nhoáng, găm thẳng vào khớp khuỷu chân trước của con Sắt Nóng. Tiếng kim loại gãy vụn vang lên khô khốc. Con chó săn cơ khí đổ sụp xuống sàn, dầu thủy lực đen kịt phun ra xối xả từ đường ống bị đứt.
Nhưng tiếng động từ vụ tấn công lập tức thu hút ba con chó săn khác lao tới từ phía sau. Lâm Phong nhanh nhẹn thu hồi lưỡi dao găm bằng sợi cáp đồng siêu mảnh bọc chì, đồng thời rướn người lao về phía tủ điều khiển van xả áp phụ của đường ống dẫn hơi nước cũ sát vách đá hộc.
Anh dùng găng tay mút chân không hơi nước bám chặt vào vách thép, tay phải gạt mạnh chiếc van khóa chịu lực 150 Bar.
*RÍT... XÈ... XÈ...*
Một luồng hơi nước siêu nhiệt nồng độ axit sunfuric cao từ đường ống xả thải đô thị rò rỉ phun trào dồn dập, tạo thành một bức tường nhiệt lượng khổng lồ chắn ngang lối đi. Luồng hơi nóng bỏng nung chảy lớp vỏ bảo vệ bọc chì của hai con Sắt Nóng đang lao tới, khiến các mạch điều khiển tự động bằng thẻ đục lỗ bên trong chúng bị quá nhiệt và bốc khói đen kịt. Chúng đổ gục, các bánh răng truyền động kẹt cứng kêu kèn kẹt rồi im bặt.
Lâm Phong tận dụng màn khói hơi nước mới bùng lên để che mắt Tôn Trưởng Quan trên đài cao. Anh luồn nhanh qua khe hở của một đường ống xả thải phụ dẫn sâu xuống lòng đất, hướng thẳng về phía các dãy phòng giam ngầm tối tăm.
Khi đang luồn lách trong đường ống chật hẹp bốc mùi hắc ín, Lâm Phong bỗng khựng lại. Tai trái của anh nghe thấy một tiếng gõ nhịp kèn kẹt đều đặn từ một đường ống thông khí nhỏ bên cạnh. Đó là mật mã Morse cơ học của khu ổ chuột.
*Cạch... cạch cạch... cạch...*
"Lối thoát hiểm số ba... Phòng giam số chín... Tôi xin lỗi..."
Đó là giọng nói khàn đặc, run rẩy của A Sâm—kẻ phản bội đã bán đứng xưởng máy ngầm của chú Tạ Viễn để lấy năm mươi đồng tiền vàng cứu người mẹ già bị bệnh phổi. Lâm Phong siết chặt nắm tay, vết thương rách miệng ở bả vai trái lại nhói đau, rỉ ra thứ dịch cơ học màu xanh lam lạnh ngắt. Sự phản bội của A Sâm đã phá hủy gia đình anh, nhưng giờ đây, những tiếng gõ nhịp đầy dằn vặt này lại là manh mối duy nhất dẫn anh đến chỗ chú nuôi.
Lâm Phong nén cơn phẫn nộ, nương theo sơ đồ ngầm mà Thiết Đao đã trao và những tiếng gõ nhịp của A Sâm để bò sâu xuống tầng hầm giam giữ sâu nhất.
Nơi đây lạnh lẽo và ẩm ướt tột cùng. Những giọt nước axit từ trần đá rơi xuống bộ giáp da bọc chì của anh kêu xèo xèo nhỏ. Không có ánh đèn phốt pho, chỉ có bóng tối chập chờn và tiếng rít kèn kẹt của hệ thống điều áp ngục tối đang hoạt động ở mức tối thiểu hòng tra tấn tù nhân.
Anh dừng lại trước phòng giam số 9. Cánh cửa bọc thép dày cộp được khóa chặt bằng một ổ khóa bánh răng đồng thau ba vòng bảo mật cao của Nghiệp đoàn.
Lâm Phong áp sát tai trái vào ổ khóa, dùng chiếc Kim dò áp suất đồng thau nứt cổ cắm nhẹ vào kẽ bánh răng khóa.
*Tích... tắc... tích...*
Anh cảm nhận tần số rung động của các chốt khóa qua đầu ngón tay trái cơ khí hóa. Bằng kỹ năng Bẻ khóa van xoay nhanh, anh khéo léo xoay ngược các vòng đồng thau theo nhịp rung của kim dò.
*Khực... cạch!*
Cánh cửa sắt nặng nề từ từ hé mở. Lâm Phong lách người bước vào trong, và cảnh tượng trước mắt khiến lồng ngực anh thắt chặt lại đau đớn.
Trong góc tối ẩm ướt của phòng giam, chú Tạ Viễn đang bị xích chặt hai chân vào vách đá bằng một bộ xích sắt khóa từ tính nặng nề bọc chì dày. Dáng người ông gầy gò, lưng còng rạp xuống đất. Khuôn mặt sạm đen vì khói than nay nhợt nhạt không còn một giọt máu, liên tục thở dốc khó nhọc. Cánh tay trái bọc lớp da thuộc dày của ông đang rò rỉ hơi nước nóng và dầu máy đen kịt từ những vết bỏng cũ bị hành hạ dã man.
"Chú Tạ..." Lâm Phong quỳ sụp xuống bên cạnh ông, giọng anh nghẹn ngào qua lớp mặt nạ lọc khí nứt góc.
Tạ Viễn khó nhọc mở mắt. Khi nhìn thấy lồng ngực phát sáng ánh vàng nhạt xuyên qua lớp giáp bọc chì của Lâm Phong, đôi mắt mờ đục của ông bỗng lóe lên một tia sáng kinh ngạc lẫn lo sợ.
"Phong... cháu... cháu không nên đến đây..." Tạ Viễn thều thào, hơi thở của ông yếu ớt đến mức các van xả áp trên vai không còn đủ áp lực để phun khí. "Bọn chúng... bọn chúng muốn quả tim của cháu..."
"Cháu sẽ đưa chú ra khỏi đây!" Lâm Phong nghiến răng. Anh không có súng phun hơi nước đeo lưng để phá xích, nhưng bộ óc thợ máy của anh lập tức tìm ra giải pháp.
Anh nhìn thấy một đường ống dẫn hơi nước áp lực cao chạy sát vách phòng giam. Lâm Phong dùng súng bắn đinh hơi nước đeo cổ tay (Pneumatic Rivet Punch) bắn găm một chiếc đinh đồng chịu lực cực mạnh vào khớp nối van ống dẫn, ép nứt vỏ ống.
*XÈ... XÈ...*
Một luồng hơi nước siêu nhiệt nén lực phun ra như một lưỡi dao lửa xanh cực nóng. Lâm Phong cẩn thận dùng găng tay da bọc đồng dẫn hướng luồng hơi nóng bỏng này quét qua các xích sắt khóa từ tính của chú Tạ. Nhiệt độ cực hạn nung chảy các chốt khóa đồng thau trong vòng mười giây, giải phóng đôi chân run rẩy của người chú nuôi.
Tạ Viễn đổ sụp vào lòng Lâm Phong. Thể xác sinh học lai cơ khí của ông đang suy kiệt nghiêm trọng, hệ tuần hoàn đồng sinh học trong ngực ông đang nguội lạnh dần do mất áp suất lò hơi chính.
"Nghe chú nói đây... Lâm Phong... thời gian của chú không còn nhiều nữa..." Tạ Viễn bám chặt lấy vai Lâm Phong, bàn tay run rẩy của ông dồn hết sức lực cuối cùng. "Chân tướng... chân tướng về quả tim của cháu..."
Lâm Phong nín thở, áp sát tai trái vào miệng chú.
"Cha cháu... Lâm Đồ... ông ấy không phải chết vì tai nạn lò hơi..." Giọng Tạ Viễn nghẹn ngào, lẫn trong tiếng ho khan ra muội than đen. "Ông ấy bị Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia... bị tể tướng Trịnh Quán âm thầm ám sát dã man... vì đã từ chối biến quả tim cơ khí đồng sinh học trong ngực cháu thành vũ khí hủy diệt."
Lâm Phong bàng hoàng, lồng ngực trái nhói đau như có hàng vạn bánh răng đang nghiền nát da thịt. Vảy đồng nhạt xung quanh vết mổ ngực bỗng bừng sáng nhè nhẹ.
"Quả tim này..." Tạ Viễn thều thào, nước mắt hòa lẫn với muội than chảy dài trên gò má nhăn nheo. "Nó chính là lõi kích hoạt vĩnh cửu duy nhất của Pháo Thiên Không—siêu vũ khí nén áp suất khí quyển của đế quốc. Khi đó, chú là kỹ sư trưởng của dự án... Chú không thể để bọn chúng cướp lấy kiệt tác của cha cháu để tàn sát nhân loại. Vì vậy, chú đã lén trộm quả tim cơ khí này... cấy ghép vào ngực cháu khi cháu bị thương nặng trong vụ nổ... để giữ mạng cho cháu... và giấu kín chìa khóa hủy diệt dưới khu ổ chuột Smog-Town này..."
Bí mật người nuôi dưỡng và di sản của cha Lâm Đồ phơi bày trước mắt Lâm Phong như một cơn bão điện từ đánh sập mọi nhận thức cũ kỹ của anh. Anh không chỉ là một thợ sửa van nghèo cố gắng sinh tồn từng giờ; anh đang mang trong mình cả vận mệnh năng lượng của cả vương quốc.
"Đây... cầm lấy cái này..." Tạ Viễn run rẩy thọc tay vào lớp da thuộc dày bọc cánh tay trái, rút ra một chiếc chìa khóa bằng đồng thau nặng nề, có kết cấu gồm hàng chục bánh răng siêu nhỏ tự xoay quanh một trục giữa. "Chìa khóa mật mã bánh răng khởi nguyên... Bản vẽ hoàn chỉnh... chú đã giấu trên kỳ hạm cổ đại 'Vân Đế' của Liên minh phi tặc... Hãy lên bầu trời... tìm Tô Diệp... cháu phải sống..."
*UỲNH! UỲNH!*
Tiếng búa tạ thủy lực nện mạnh vào cánh cửa sắt ở hành lang ngoài phòng giam dội thẳng vào màng nhĩ Lâm Phong. Tiếng bước chân rầm rập của đội tuần tra bọc thép do Đội trưởng Tạ Viễn dẫn đầu đang áp sát rất nhanh.
"Bọn chúng ở bên trong! Phá cửa!" Tiếng hét lạnh lùng của Triệu Cảnh Vệ vang lên từ phía ngoài.
Chú Tạ Viễn bỗng nấc lên một tiếng nghẹn ngào, mắt ông trợn trừng, hệ tuần hoàn đồng sinh học trong ngực ông hoàn toàn tắt ngấm áp lực hơi nước. Cơ thể ông lạnh ngắt, pít-tông tim đứng im bất động.
"Không... Chú Tạ! Chú không được chết!" Lâm Phong gào lên trong câm lặng.
Anh không thể mất đi người thân duy nhất còn lại. Anh không thể để người chú đã hy sinh cả đời vì mình phải chết cô độc trong hầm ngục rỉ sét này.
Quyết định điên rồ bùng lên trong đầu thợ máy nghèo. Lâm Phong dồn toàn bộ ý chí, kích hoạt kỹ năng Truyền máu điện từ (Electromagnetic Heart Charge)—tuyệt chiêu cấm kỵ mà anh chưa từng đột phá cảnh giới để vận hành.
Anh gạt mạnh van xả áp khẩn cấp tích hợp trên quả tim cơ khí trong ngực.
*RÍT... RÀO... RÀO...*
Quả Tim Đồng Hồ Cát bùng phát một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ xuyên qua lớp áo da bọc chì. Dòng máu điện từ phát ra từ tim chạy cuồn cuộn dọc theo hệ thần kinh, truyền thẳng vào cánh tay trái cơ khí hóa của anh. Các gân đồng sinh học nổi rõ dưới da tay phát sáng điện từ mạnh mẽ, tỏa ra những tia lửa điện màu xanh dương nhảy múa liên tục.
Lâm Phong áp chặt lòng bàn tay trái phát sáng vào lồng ngực của chú Tạ Viễn, truyền dẫn trực tiếp dòng năng lượng điện từ khổng lồ vào lò hơi đang nguội lạnh của ông hòng sạc khẩn cấp.
"SỐNG LẠI ĐI!" Lâm Phong gầm lên.
Một luồng xung lực điện từ cực mạnh phóng ra, kích hoạt lại các bánh răng truyền động trong ngực Tạ Viễn. Cơ thể người chú nuôi giật nảy lên, pít-tông tim của ông bắt đầu đập trở lại, hơi nước nóng thoát ra từ các van xả vai báo hiệu sự sống đã quay về.
Nhưng ngay lập tức, lồng ngực của Lâm Phong bỗng rít lên một tiếng chói tai, như tiếng mài của hai tấm thép vonfram dưới áp lực nghìn Bar. Cơn đau co thắt dã man tột cùng chạy thẳng vào đại não khiến mắt anh tụ máu đỏ ngầu. Lớp kính bảo vệ áp kế ngực rạn nứt thêm một vệt dài, rò rỉ ra những luồng khói đen nóng bỏng.
Anh nhìn xuống mặt số áp kế cơ học. Con số đếm ngược thời gian sống đang từ mốc ba mươi lăm phút bỗng nhảy loạn xạ, các bánh răng quay ngược điên cuồng rồi khóa chặt lại ở mốc hiển thị mới.
`03:00:00`.
Thời gian đếm ngược sống sót của anh đã bị sụt giảm đột ngột, nén chặt lại xuống còn đúng ba giờ sống unstable overdrive do quả tim bị tàn phá nghiêm trọng sau cú sạc khẩn cấp.
*RẦM!*
Cánh cửa phòng giam số 9 bị phá hủy hoàn toàn dưới sức ép của búa tạ thủy lực. Khói bụi và mạt sắt văng tung tóe. Giữa làn khói đen, Đội trưởng tuần tra Tạ Viễn dẫn đầu toán Thiết binh bọc thép cầm súng trường nén khí chặn đứng lối ra duy nhất của hầm ngục, họng súng đen ngòm chỉ thẳng vào Lâm Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!