Nhạc nềnCyber_Noir

Lưỡi Cưa Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vừa chui qua van khóa thủy lực cuối cùng dẫn vào đáy ngục tối, A Hải bỗng kéo giật cáp đồng bảo hiểm của Lâm Phong lại, chỉ tay xuống dòng nước đen ngòm nơi một bầy chó săn cơ khí Sắt Nóng bọc chì chống nước đang lầm lũi đi tuần dưới đáy bể. Qua lớp kính bảo hộ lọc quang phổ phốt pho xanh, những luồng sáng đỏ rực từ mắt của lũ quái vật sắt thép quét qua quét lại trên những vách đá hoen rỉ, rợn người như những bóng ma canh giữ địa ngục.


Lâm Phong nín thở, áp chặt người vào đường ống đồng xả thải. Nhịp tim cơ khí của anh gõ dồn dập, tiếng tích tắc vang lên trong lồng ngực như muốn nổ tung. Anh liếc nhìn áp kế nhỏ xíu gắn trên Trái Tim Đồng Hồ Cát. Con số đếm ngược màu đỏ nhảy số một cách tàn nhẫn: `01:14:32`. Chưa đầy một giờ mười lăm phút sống. Thời gian đang cạn kiệt theo từng nhịp thở, và anh không thể bị kẹt lại ở cái hố nước thải này.


"Chúng ta không thể đấu lực với chúng dưới nước," giọng A Kiệt truyền qua ống nói truyền âm cơ học dây cáp, mỏng manh và run rẩy. "Chỉ cần một tiếng động nhỏ, cả bầy Sắt Nóng sẽ lao tới xé xác chúng ta thành trăm mảnh."


Lâm Phong ra hiệu cho A Hải và A Kiệt lùi lại phía sau van khóa. Anh quan sát quy luật di chuyển của bầy chó săn. Lũ quái vật này vận hành bằng các cảm biến âm thanh cơ học cực nhạy, nhưng dưới dòng nước thải axit sunfuric đậm đặc, tiếng rít của các bong bóng khí nén từ các đường ống xả thải phía trên đang làm nhiễu loạn tần số của chúng.


"Tôi sẽ leo lên trước," Lâm Phong thì thào qua ống nói. "Hai người hãy ở lại đây bảo vệ lối thoát ngầm. Nếu tôi không quay lại trong vòng một giờ... hãy tự thoát thân."


A Hải gật đầu đầy lo ngại, gã thợ lặn mù siết chặt sợi cáp đồng như một lời chúc may mắn thầm lặng. Lâm Phong buông cáp bảo hiểm, dùng găng tay mút chân không hơi nước bám chặt vào vách ống dẫn đứng. Cánh tay trái cơ khí hóa của anh gồng lên, các sợi đồng sinh học đan xen dưới da co rút mạnh mẽ, tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm nóng chống lại cái lạnh thấu xương của nước độc.


*Khực... rắc...*


Vết thương cũ ở bả vai trái—di chứng từ phát đinh thép của Mặt Nạ Đồng—bất ngờ rách miệng do lực kéo quá mạnh. Cơn đau nhói buốt chạy thẳng vào hệ thần kinh trung ương, khiến Lâm Phong suýt buông tay. Thứ dịch cơ học màu xanh lam nhớp nháp hòa lẫn với máu sinh học rỉ ra, bốc khói nhẹ khi tiếp xúc với sương axit đậm đặc trong lòng ống đứng. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu, tiếp tục leo lên từng mét một trong bóng tối mịt mùng.


Sau gần mười phút leo bám kiệt sức, Lâm Phong đẩy nhẹ một tấm lưới sắt hoen rỉ và chui vào tầng hầm giam giữ của Ngục tối áp suất cao.


Không khí bên trong ngục tối đặc quánh và nóng bức đến nghẹt thở. Các đường ống dẫn hơi nước áp lực lớn chạy chằng chịt trên trần nhà, liên tục xả ra những luồng hơi trắng xóa kèm theo tiếng rít chói tai. Áp suất không khí ở đây thay đổi liên tục một cách đột ngột do hệ thống điều áp trung tâm của Nghiệp đoàn vận hành hòng tra tấn thể xác tù nhân. Màng nhĩ của Lâm Phong đau buốt, mắt anh đỏ ngầu do chênh lệch áp suất. Bộ giáp da bọc chì nặng nề phát ra tiếng kèn kẹt khô khốc khi anh di chuyển núp sau các cột thép.


`01:02:15`.


Lâm Phong nép mình vào bóng tối của một van xả áp lớn, sử dụng kỹ năng Hòa mình vào sương lưu huỳnh để ẩn nấp. Phía trước anh, hành lang ngục tối được canh gác bởi một Automaton chiến đấu hạng trung. Con robot sắt khổng lồ cao hơn hai mét, toàn thân bọc những tấm thép vonfram xám xịt bám đầy dầu mỡ đen. Đôi mắt phốt pho đỏ của nó quét liên tục qua làn sương mù, cánh tay phải tích hợp một lưỡi cưa hơi nước xoay tít phát ra tiếng rít rợn người.


*Kèn kẹt... kèn kẹt...*


Con automaton di chuyển theo một quỹ đạo lập trình sẵn trên thẻ đục lỗ. Lâm Phong nín thở, áp tay trần bọc chì vào vách thép để cảm nhận tần số rung động của sàn nhà. Anh phải vượt qua hành lang này để tiến sâu vào khu phòng giam trung tâm, nơi chú Tạ Viễn đang bị giam giữ.


Nhưng ngay khi con automaton vừa quay lưng đi, một tiếng động cơ hơi nước gầm rú dữ dội vang lên từ phía cuối hành lang tối om. Không phải là tiếng bước chân rập khuôn của robot, mà là tiếng xích truyền động nặng nề và tiếng cười điên cuồng của một kẻ khát máu.


"Lâm Phong! Thằng thợ sửa van nghèo kiết xác! Ta biết ngươi sẽ mò đến đây mà!"


Một gã khổng lồ bước ra từ màn sương hơi nước. Đó là Lưỡi Cưa—sát thủ cơ khí hóa hoàn toàn của Nghiệp đoàn Năng lượng. Nửa khuôn mặt của hắn đã bị thay thế bằng một mặt nạ đồng thau rỉ sét, đôi mắt lồi ra sau lớp kính bảo hộ dày cộm. Kinh hoàng nhất là cánh tay phải của hắn: một lưỡi cưa hơi nước khổng lồ xoay tròn với tốc độ hàng ngàn vòng mỗi phút, được cung cấp năng lượng bởi một lò hơi nén khí đeo sau lưng bốc khói đen kịt.


*Vùuuu!*


Không một lời cảnh báo, Lưỡi Cưa quét mạnh cánh tay lưỡi cưa về phía Lâm Phong. Lưỡi cưa xoay tít cắt đứt đôi một cột thép bảo vệ dày mười phân bên cạnh anh như cắt một khúc củi mục. Những tia lửa bắn tung tóe sáng rực cả hành lang tối tăm, mạt sắt nóng bỏng văng trúng bộ giáp da bọc chì của Lâm Phong kêu xèo xèo.


Lâm Phong nhanh nhẹn lách người né đòn trong gang tấc. Sức gió từ lưỡi cưa sượt qua mặt anh, mang theo hơi nóng bỏng rát của nước sôi rò rỉ từ lò hơi của đối thủ. Anh lập tức lùi lại, sử dụng Smog Camouflage để ẩn mình vào làn hơi nước dày đặc đang phun ra từ đường ống bị vỡ.


"Trốn đi! Cứ trốn đi! Để xem lớp da chì của ngươi chịu được mấy nhát cưa của ta!" Lưỡi Cưa gầm lên điên cuồng. Hắn vung lưỡi cưa chém loạn xạ vào các vách tường thép, tạo ra những tiếng động cơ gầm rú chói tai dội thẳng vào màng nhĩ Lâm Phong.


Lâm Phong nấp sau một bệ máy bơm thủy lực, tim anh đập dồn dập ở mốc̀00:55:18`. Anh biết mình không thể đấu lực trực diện với gã khổng lồ bọc thép này. Lưỡi cưa xoay tốc độ cao có tầm sát thương quá rộng và sức phá hủy vật lý cực lớn. Anh cần tìm ra điểm yếu trong kết cấu cơ khí của hắn.


Anh nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ năng Lắng nghe nhịp rỉ sét. Giữa tiếng gầm rú chói tai của lưỡi cưa hơi nước và tiếng xả áp rầm rĩ của ngục tối, thính giác siêu nhạy của Lâm Phong bắt đầu lọc bỏ các tạp âm. Anh tập trung toàn bộ tinh thần vào âm thanh phát ra từ ổ trục chính của cánh tay cơ khí của Lưỡi Cưa.


*Két... khực... két... khực...*


Có rồi! Bằng kinh nghiệm của một thợ sửa van lâu năm, Lâm Phong phát hiện ra một tiếng mài kim loại cực kỳ nhỏ và lệch nhịp. Trục quay chính của lưỡi cưa hơi nước bị lệch tâm khoảng một phần ngàn micromet mỗi khi áp suất lò hơi đeo lưng của hắn đạt mức cực đại. Đó là một lỗi thiết kế vi mô không thể tránh khỏi của các thiết bị cơ khí nén khí tự chế.


Lâm Phong mở mắt, ánh sáng vàng nhạt từ Trái Tim Đồng Hồ Cát bừng sáng xuyên qua lớp áo rách. Anh rút từ đai lưng ra khẩu Dao găm nén khí lò xo áp lực. Anh cần một đòn tấn công chính xác tuyệt đối.


*Phập!*


Lâm Phong nhô người ra khỏi bóng tối, nhấn nút gạt đồng ở chuôi dao. Lưỡi dao găm bằng thép đen phẫu thuật được phóng đi với lực đẩy nén khí lò xo cực mạnh, xé rách màn sương hơi nước. Nhát dao chuẩn xác găm thẳng vào khớp nối khuỷu tay trái của Lưỡi Cưa—nơi đặt các đường ống dẫn dầu thủy lực điều khiển cánh tay phụ.


"Á á á! Thằng rác rưởi!" Lưỡi Cưa rú lên đau đớn khi dầu thủy lực màu đen phun ra từ vết thương, làm cánh tay trái của hắn bị tê liệt và thõng xuống.


Nhưng sự đau đớn chỉ làm gã sát thủ thêm điên cuồng. Hắn xoay người chém ngang một cú tàn khốc. Lưỡi cưa xoay tít gạt văng khẩu súng phun hơi nước áp lực cao đeo lưng của Lâm Phong ra xa, rơi xuống bể nước thải phía dưới hành lang.


*Xoẹt!*


Lâm Phong không kịp lùi lại hoàn toàn. Lưỡi cưa sượt qua bả vai trái của anh, để lại một vết thương sâu hoắm rách da thịt. Bộ giáp da bọc chì bị xé toạc, để lộ lớp gân đồng sinh học đang đập liên hồi dưới da. Sức nóng từ lưỡi cưa nung chảy lớp chì bảo vệ, khiến vết thương bốc khói rỉ sét nghi ngút và rỉ ra thứ máu cơ học màu xanh lam lạnh lẽo. Cơn đau dã man tột cùng khiến Lâm Phong quỳ sụp xuống sàn thép, đầu óc quay cuồng.


"Chết đi!" Lưỡi Cưa lao tới, vung lưỡi cưa hơi nước bổ thẳng xuống đầu Lâm Phong.


Trong khoảnh khắc sinh tử, khi lưỡi cưa chỉ còn cách trán anh vài mươi phân, Lâm Phong dồn toàn bộ sức lực còn lại vào cánh tay phải bọc chì. Anh sử dụng Đòn đinh tán áp lực (Pneumatic Rivet Punch) từ thiết bị đeo cổ tay, bắn liên tiếp ba chiếc đinh đồng chịu lực cực mạnh vào trục quay chính của lưỡi cưa đang lao tới.


Đồng thời, anh phóng tay trái cơ khí hóa, chọc thẳng chiếc Kim dò áp suất đồng thau nứt cổ vào đúng khe bánh răng truyền lực chính của cánh tay cơ khí của Lưỡi Cưa—ngay tại thời điểm trục quay bị lệch tâm một phần giây mà anh đã tính toán trước.


*KÉTTTTTTTT!*


Một tiếng rít kinh hoàng vang lên xé toạc không gian ngục tối. Lưỡi cưa xoay tốc độ cao bị kẹt cứng đột ngột khi đinh đồng găm chặt và kim dò áp suất chọc gãy bánh răng truyền lực chính. Sức ép cơ học khổng lồ từ động cơ hơi nước đeo lưng không thể giải phóng, khiến cánh tay cơ khí của Lưỡi Cưa rung lắc dữ dội rồi bị ghim chặt cứng vào vách thép của hành lang.


Lưỡi Cưa bị kẹt cứng tại chỗ, không thể rút cánh tay lưỡi cưa ra khỏi vách thép. Hắn gầm rú, cố sức giật mạnh nhưng hệ thống bánh răng đã bị phá hủy hoàn toàn và biến dạng.


Lâm Phong thở dốc, tay phải ôm lấy bả vai trái đang rỉ máu đồng sinh học dồn dập. Áp kế ngực hiển thị thời gian sống của anh đã sụt giảm xuống mốc nguy hiểm: `00:42:15`. Anh chỉ còn chưa đầy bốn mươi lăm phút sống, và cơ thể anh đang kiệt quệ hoàn toàn.


Tuy nhiên, Lưỡi Cưa bỗng ngừng giật giũ. Gã khổng lồ điên cuồng nhìn Lâm Phong qua lớp kính bảo hộ, rồi nở một nụ cười man dại, khát máu sau chiếc mặt nạ đồng thau rỉ sét.


"Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao, thằng thợ máy nghèo hèn?" Lưỡi Cưa cười sặc sụa, giọng nói bị bóp méo qua bộ lọc khí nghe rợn người. "Nghiệp đoàn không bao giờ để những kẻ như ta rơi vào tay kẻ khác. Chết chung đi!"


Nói rồi, Lưỡi Cưa dùng bàn tay trái còn lành lặn giật mạnh chiếc van xả quá tải (overload vent) tích hợp trên vai của lò hơi đeo lưng.


*Xè xè xè... rít...*


Ngay lập tức, khoang hơi nước nén khí sau lưng hắn bốc lên một luồng khói đen kịt nóng bỏng. Tiếng còi báo động áp suất của lò hơi rú lên một tần số chói tai, chấn động dữ dội. Áp kế trên lò hơi của Lưỡi Cưa nhảy số vọt lên vạch đỏ, chuẩn bị kích nổ toàn bộ bình chứa áp lực cực đại để san phẳng cả tầng hầm giam giữ này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!