Dòng Nước Độc Sâu Thẳm
Tiếng tích tắc lạnh lẽo của quả tim cơ khí vang lên đều đặn dưới lớp gân đồng sinh học mới mọc, báo hiệu bộ giáp bọc chì đã sẵn sàng cho chuyến đột nhập ngục tối đầy hiểm họa. Lâm Phong đứng thẳng người trong hiệu may của Tô Diệp, cảm nhận sức nặng của hàng chục lá chì mỏng đan xen giữa các lớp da cừu dày dặn. Bộ giáp nặng nề ép chặt vào lồng ngực đang rát bỏng của anh, nơi vết mổ cũ và những vảy đồng nhạt bắt đầu đập theo nhịp cơ khí của Trái Tim Đồng Hồ Cát.
Áp kế nhỏ xíu gắn trên bề mặt quả tim, lộ ra sau lớp kính cường lực rạn nứt nhẹ, đang hiển thị con số đếm ngược tàn nhẫn: `02:15:12`. Hai giờ mười lăm phút sống. Đó là tất cả những gì anh còn lại để thực hiện phi vụ giải cứu chú nuôi Tạ Viễn khỏi Ngục tối áp suất cao.
"Hãy nhớ," Tô Diệp khàn giọng, tay cô vẫn siết chặt chiếc mỏ lết đồng thau để cố định chiếc van xả áp cuối cùng trên vai giáp của anh. "Bộ giáp bọc chì này có thể giúp cậu chịu được áp suất lên tới mười lăm mươi Bar và cách ly từ trường quét của lính tuần. Nhưng nếu cậu để nước axit ngấm vào các khớp nối đồng sinh học, cả hệ thống tuần hoàn của cậu sẽ bị rỉ sét hóa hoàn toàn trước khi kim áp kế chạm mốc không."
Lâm Phong gật đầu, kéo chiếc mặt nạ lọc khí rách mạ bạc lên che kín mũi. Vết thương bắn đinh cũ ở bả vai trái nhói lên đau đớn, rỉ ra một vệt dịch cơ học màu xanh lam nhớp nháp thấm qua lớp vải lót. Anh siết chặt khẩu súng phun hơi nước áp lực cao đeo lưng đã được gia cố bằng ống đồng đỏ chịu lực, rồi lặng lẽ bước ra ngoài màn sương axit dày đặc của Smog-Town.
***
Tại một họng cống rỉ sét hoen ố nằm khuất sau nhà máy dệt hơi nước bỏ hoang, hai bóng người đã đứng đợi sẵn trong bóng tối mờ mịt.
A Kiệt, thợ thông cống ngầm của Smog-Town, đang run rẩy trong bộ đồ da chống nước bóng nhẫy dầu mỡ. Đôi mắt ti hí của gã liên tục liếc dọc ngang đầy cảnh giác. Bên cạnh gã là A Hải, một gã thợ lặn chuyên nghiệp vạm vỡ với làn da sạm đen, loang lổ những vảy rỉ sét do ngâm nước axit lâu ngày. A Hải không nói một lời, chỉ im lặng kiểm tra chiếc mũ lặn bằng đồng thau bọc chì nặng nề và bình dưỡng khí nén áp suất cao đeo sau lưng.
"Cậu... cậu đến rồi sao, Lâm Phong?" A Kiệt lắp bắp, răng đập vào nhau kèn kẹt vì lạnh và sợ hãi. "Nghiệp đoàn đang tăng cường lính tuần gác dữ dội lắm. Nếu không phải vì số linh kiện đồng thau cậu hứa trả, tôi thề có rải vàng tôi cũng không dám dẫn cậu vào Đường ống xả thải Aether thô này."
"Bản đồ đâu?" Lâm Phong khàn giọng hỏi qua màng lọc mặt nạ.
A Kiệt run rẩy rút ra một tấm bản đồ da thuộc vẽ tay hệ thống thoát nước ngầm. Gã bật chiếc đèn chống thấm nước chạy bằng mỡ cá, ánh sáng vàng đục chập chờn chiếu lên những đường ống chằng chịt. "Đây là lối vào duy nhất không bị khóa bởi các van niêm phong bảo mật của Nghiệp đoàn. Chúng ta sẽ đi ngược dòng xả thải của pháo đài bay, luồn qua các bể chứa nước thải axit dưới chân ngục tối để tiếp cận cửa sập đáy."
A Hải bước tới, ném cho Lâm Phong một sợi cáp đồng bảo hiểm siêu mảnh nhưng cực kỳ dẻo dai. Gã thợ lặn mù chỉ vào hệ thống pít-tông nén khí trên mũ lặn của mình, rồi ra hiệu bằng tay: nước sâu, dòng chảy xiết, phải bám chặt.
"Trước khi xuống, phải quét cái này," A Kiệt lấy ra một hũ mỡ cá bôi trơn dày cộp bốc mùi hôi tanh nồng nặc, bắt đầu trét đều lên các khớp nối đồng và các đường gân sinh học trên bộ giáp da của Lâm Phong. "Axit sunfuric trong đường ống xả thải Aether thô có nồng độ cực cao. Lớp mỡ cá này là thứ duy nhất ngăn không cho axit ăn mòn các tấm chì bảo vệ của cậu."
Khi lớp mỡ tanh sưởi ấm các khớp nối cơ khí, Lâm Phong cảm thấy Trái Tim Đồng Hồ Cát trong ngực dịu đi đôi chút. Anh móc sợi cáp đồng bảo hiểm vào đai lưng bọc chì, gật đầu ra hiệu. A Hải là người đi đầu, kéo chiếc mũ lặn đồng thau xuống khóa chặt. Tiếng xả khí nén "xì xì" vang lên từ bình dưỡng khí của gã. A Kiệt và Lâm Phong bám sát phía sau, cả ba bóng người từ từ tuột xuống lòng cống tối om, chìm vào dòng nước độc sâu thẳm.
***
Bên trong Đường ống xả thải Aether thô, bầu không khí nóng bức và ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Nước thải axit sunfuric có màu vàng đục, sủi bọt khí liên tục và tỏa ra mùi lưu huỳnh hăng hắc nồng nặc. Dù đã có bộ giáp da bọc chì bảo vệ, Lâm Phong vẫn cảm nhận được sức nóng rát buốt như hàng ngàn cây kim châm đang thấm qua các thớ da thuộc dày.
*Kèn kẹt... tích tắc...*
Tiếng mài bánh răng của quả tim cơ khí vang lên dồn dập trong không gian hẹp của đường ống. Áp kế ngực hiển thị thời gian sống đang sụt giảm nhanh chóng: `01:58:43`. Áp lực của dòng nước thải và nhiệt độ cao đang khiến lò phản ứng vi mô của tim hoạt động quá công suất.
"Tránh ra bên cạnh!" A Kiệt hét lớn qua ống nói truyền âm cơ học dây cáp nối giữa ba người. "Van xả thải tự động của pháo đài bay sắp kích hoạt định kỳ!"
Lâm Phong lập tức áp sát người vào vách ống đồng rỉ sét. Chỉ một giây sau, một luồng nước thải nóng bỏng áp lực cao phun ra từ họng xả phía trên, gầm rú như một con quái thú cơ khí. Sức nóng của luồng nước khiến lớp mỡ cá bảo vệ trên giáp của Lâm Phong bốc khói nghi ngút, sủi bọt trắng xóa. Anh phải gồng chặt cơ bắp chịu đựng chấn động rung lắc dữ dội, sử dụng kỹ năng Lá chắn hơi nước nén (Steam Shield) để bơm khí nén vào các khoang rỗng của giáp, tạo lớp đệm khí ngăn không cho nhiệt độ cực hạn nung chảy da thịt.
Sau khi luồng nước xả thải đi qua, A Hải ra hiệu tiếp tục di chuyển. Họ tiếp cận một đoạn ống ngập nước hoàn toàn. Đây là thử thách thực sự. Đoạn ống này có đường kính chỉ vỏn vẹn năm mươi phân, chật hẹp và tối tăm như một nấm mồ sắt.
Lâm Phong phải sử dụng kỹ năng Luồn lách khe hở đường ống (Pipe Navigation). Anh uốn dẻo cơ thể bọc chì nặng nề, dùng cánh tay phải còn lành lặn để kéo người về phía trước, trong khi cánh tay trái cơ khí hóa sâu sắc của anh tê buốt, các sợi đồng sinh học co thắt liên tục do tiếp xúc với từ trường ngầm của hệ thống thủy lực ngục tối. Vết thương rỉ máu đồng trên vai trái bị dòng nước axit kích thích, đau nhói đến tận xương tủy.
Bất ngờ, dòng chảy ngược từ tuabin xả phía trước tăng tốc đột ngột. Sức hút của dòng nước xiết mạnh đến mức kéo giật Lâm Phong lùi lại.
"Giữ chặt lấy vách ống!" Tiếng A Kiệt hét lên hoảng loạn trong ống nghe.
Lâm Phong cố gắng kích hoạt bộ găng tay mút chân không hơi nước đeo bên hông để bám chặt vào vách ống đồng. Tuy nhiên, dòng nước axit chảy quá xiết đã cuốn trôi lớp mỡ cá bôi trơn, làm mất hoàn toàn lực bám của các mút chân không. Thân hình bọc chì của anh trượt đi, bị cuốn phăng về phía cánh quạt tuabin xả đang xoay tít phát ra tiếng rít ghê rợn ở phía sau.
Trong khoảnh khắc sinh tử, A Hải bỗng quay người lại. Với kinh nghiệm của một thợ lặn chuyên nghiệp dạn dày sương gió, gã sử dụng bí pháp "Thủy Áp Khống Chế" để điều hòa nhịp tim cực chậm dưới nước, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp vào đôi chân giả bằng sắt rỉ sét để bám chặt vào một thanh giằng đồng chịu lực. Gã dùng một tay giữ chặt sợi cáp đồng bảo hiểm, tay kia giật mạnh, kéo cơ thể nặng nề của Lâm Phong ra khỏi dòng xoáy tuabin trong gang tấc.
Lâm Phong bị kéo đập mạnh vào vách ống rỉ sét. Cú va chạm vật lý cực mạnh khiến lớp kính bảo vệ áp kế ngực của Trái Tim Đồng Hồ Cát xuất hiện thêm một vết rạn nứt nhỏ, rỉ ra một luồng khí nén ấm nóng. Tệ hơn nữa, một mảnh sắt rỉ sắc nhọn từ vách ống đã cào rách một đường dài trên màng lọc mạ bạc của chiếc mặt nạ lọc khí của anh.
*Xèo xèo...*
Khí độc lưu huỳnh và sương axit sunfuric đậm đặc lập tức tràn qua khe hở của màng lọc rách, xộc thẳng vào mũi Lâm Phong. Cảm giác bỏng rát kinh hoàng thiêu cháy cuống họng anh, khiến phổi anh co thắt dữ dội. Anh cảm thấy lồng ngực mình như đang bị đổ đầy chì nóng chảy, tầm nhìn nhạt nhòa đi dưới ánh sáng phốt pho xanh của kính bảo hộ.
"Lâm Phong! Mặt nạ của cậu bị rách rồi!" A Kiệt kêu lên kinh hãi. "Rút lui mau! Cậu sẽ chết ngạt trong đó mất!"
"Không... không rút..." Lâm Phong khàn giọng thở dốc, máu cơ học màu xanh lam rỉ ra từ khóe miệng anh hòa vào dòng nước thải đục ngầu.
Anh biết mình không còn đường lui. Nếu quay lại, quả tim cơ khí của anh sẽ hết sạch thời gian sống trước khi kịp tìm ra nguồn Aether mới. Anh phải sống. Anh bắt buộc phải sử dụng kỹ thuật Nhịn thở trong sương axit (Acid Breath Control).
Lâm Phong nhắm chặt mắt, nín thở tuyệt đối. Anh điều hòa nhịp thở cực chậm, dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần vào việc đồng bộ hóa nhịp tim sinh học với nhịp đập tích tắc chậm nhất của Trái Tim Đồng Hồ Cát. Dưới sự khống chế nhịp sinh học ngặt nghèo, lò phản ứng vi mô trong ngực anh dịu dần, tiếng mài bánh răng cơ học chậm lại chỉ còn một nhịp mỗi ba giây.
Cơ thể anh lạnh đi, các sợi đồng sinh học co rút tối đa để tiết kiệm lượng oxy ít ỏi còn sót lại trong phổi. Phổi anh bị tổn thương nhẹ do hít phải lượng nhỏ khí lưu huỳnh rò rỉ ban đầu, làm giảm thể lực tổng thể của anh đi nghiêm trọng, nhưng ý chí sắt đá của một thợ sửa van nghèo đã giữ cho anh không bị ngất đi trong làn nước độc.
A Hải nhanh chóng áp sát, ấn đầu ống dẫn khí nén dự phòng từ bình dưỡng khí đeo lưng của gã vào sát khe rách trên mặt nạ của Lâm Phong, cung cấp một luồng dưỡng khí tinh khiết khẩn cấp giúp anh hồi phục lại một phần thể lực.
***
Sau gần bốn mươi phút chiến đấu nghẹt thở dưới lòng đất tối tăm, họ cũng vượt qua được đoạn ống xả thải hẹp và tiếp cận được cửa sập thủy lực dẫn vào đáy Ngục tối áp suất cao.
Cửa sập bằng thép dày bọc đồng thau, bám đầy rêu rỉ sét xanh và được khóa chặt bằng cơ chế thủy lực nén áp suất. A Kiệt dùng bản đồ da thuộc để định vị chính xác chiếc van xả áp phụ ẩn sau một tấm lá chì bảo vệ.
"Đây rồi!" A Kiệt mừng rỡ thì thào. "Chỉ cần bẻ khóa chiếc van này để xả bớt áp lực nước, chúng ta có thể đẩy cửa sập để chui thẳng vào bể chứa nước thải của ngục tối."
Lâm Phong dùng cánh tay cơ khí hóa bám chặt vào vách đá hộc rỉ sét, tay phải cầm chiếc mỏ lết đồng thau siết chặt chốt khóa van phụ. Tiếng nước rít lên kèn kẹt khi áp lực thủy lực được giải phóng từ từ. Chiếc cửa sập thủy lực nặng nề từ từ hé mở, lộ ra một khoảng không gian ngập nước đen ngòm, tối tăm dưới đáy nhà tù ngục tối.
Áp kế ngực của Lâm Phong lúc này đang hiển thị mốc thời gian sống sót cực kỳ báo động: `01:15:43`. Chưa đầy một giờ mười lăm phút sống.
Lâm Phong chuẩn bị đẩy người chui qua khe hở cửa sập để tiến vào bể chứa nước thải của ngục tối. Thế nhưng, ngay khi anh vừa nhô đầu qua van khóa thủy lực cuối cùng dẫn vào đáy ngục, một lực kéo mạnh mẽ đột ngột dội lại từ sợi cáp đồng bảo hiểm đeo bên hông.
A Hải từ phía sau đã kéo giật mạnh sợi cáp đồng bảo hiểm của Lâm Phong lại, giữ chặt thân hình bọc chì của anh trong bóng tối của họng cống.
Lâm Phong giật mình quay lại, định hỏi nguyên nhân qua ống truyền âm dây cáp. Nhưng qua lớp kính lọc phốt pho xanh của mũ lặn, gương mặt sạm đen của gã thợ lặn chuyên nghiệp đang trở nên cực kỳ căng thẳng. A Hải không nói một lời, chỉ im lặng giơ một ngón tay lên môi ra hiệu tuyệt đối im lặng, rồi dùng cánh tay vạm vỡ chỉ thẳng xuống dòng nước đen ngòm sâu thẳm dưới đáy bể chứa của nhà tù.
Lâm Phong nín thở, điều chỉnh tiêu cự kính bảo hộ lọc quang phổ phốt pho xanh của mình hướng xuống đáy nước sâu.
Dưới ánh sáng xanh mờ ảo phản chiếu từ những thanh dầm thép bọc chì của nhà tù, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt anh.
Ngay dưới đáy bể chứa nước thải đen ngòm, hoàn toàn không phải là một khoảng không trống rỗng yên tĩnh như A Kiệt đã dự tính. Thay vào đó, một bầy chó săn cơ khí Sắt Nóng bọc chì chống nước—những con quái vật sắt bọc thép tấm xám xịt với đôi mắt phốt pho đỏ ngầu phát sáng ma mị—đang lầm lũi đi tuần tra nhịp nhàng dưới đáy nước sâu. Khớp chân thủy lực bọc chì của chúng chuyển động không tiếng động dưới nước, nhưng bộ hàm thép nén lực thủy lực cực mạnh của chúng đang mở hé, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ kẻ đột nhập nào dám bén mảng vào ranh giới ngục tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!