Vá Lớp Da Trì
Tiếng rít cơ học điên cuồng của con automaton rác khổng lồ dội thẳng vào lò rèn bốc khói, kéo theo một luồng gió bão mang đầy hơi axit sunfuric tràn qua cánh cửa sắt đã bị đánh sập. Đôi mắt phốt pho đỏ ngầu của con quái vật sắt vụn nhấp nháy điên dại dưới màn sương độc màu vàng xám. Khớp gối rỉ sét của nó kêu kèn kẹt khi nó nâng cánh tay khổng lồ được ghép từ những tấm thép lò hơi cũ, chuẩn bị nện thẳng xuống bệ rèn nơi Lâm Phong đang đứng.
"Lùi lại!" Lâm Phong hét lớn, bả vai trái rách miệng rỉ ra dòng máu cơ học màu xanh lam nhớp nháp, nhưng đôi mắt anh vẫn lạnh lùng và tỉnh táo.
Anh không sử dụng kỹ năng "Truyền máu điện từ"—quả tim cơ khí trong ngực anh lúc này chỉ còn đúng hai giờ năm mươi lăm phút sống, và việc cưỡng ép sạc dòng điện từ vào cơ thể lúc này chẳng khác nào tự sát. Anh nâng khẩu Súng phun hơi nước áp lực cao đeo lưng vừa được Tiêu Dao gia cố bằng ống đồng đỏ chịu lực, hướng thẳng vào lồng ngực của con automaton.
*Bùm!*
Một luồng hơi nước siêu nhiệt nồng độ áp suất cực đại lên tới 200 Bar bắn ra từ họng súng đồng đỏ. Sức ép khổng lồ không hề gây ra hiện tượng nổ ngược nhờ mối hàn áp lực siêu cao hoàn mỹ của Tiêu Dao. Luồng khói trắng xóa nóng bỏng gầm rú, thổi bay lớp rỉ sét và mạt sắt trên người con automaton rác, đẩy lùi thân hình khổng lồ của nó ra ngoài màn sương axit dữ dội. Sức gió của trận bão cát axit ngoài trời lập tức cuốn phăng con quái vật mất thăng bằng xuống vực sâu của nghĩa địa cơ khí.
"Đi mau! Lối này!" Tiêu Dao giật mạnh cần gạt xả gió phụ để dập tắt ngọn lửa lò rèn đang bị quá nhiệt, trong khi A Sáng nhanh nhẹn quăng một tấm bạt bọc chì che chắn cho Tiểu Vũ và chú chó hoang Hắc Tử.
Lâm Phong ho khan, lồng ngực trái của anh rít lên kèn kẹt do chênh lệch áp suất đột ngột. Vết rạn nứt nhẹ trên lớp kính bảo vệ áp kế ngực của Trái Tim Đồng Hồ Cát bắt đầu rò rỉ những tia sáng vàng nhạt yếu ớt. Anh biết mình không còn thời gian để chần chừ. Đội tuần tra bọc thép của Nghiệp đoàn chắc chắn đã tuned máy quét từ tính theo tần số phát xạ của quả tim anh và đang khép chặt vòng vây quanh khu vực lò rèn.
"Tiểu Vũ, đi tìm Tô Diệp!" Lâm Phong khàn giọng nói, kéo chiếc mặt nạ lọc khí rách mạ bạc lên che kín mũi. "Chúng ta cần bộ giáp da bọc chì cách ly từ trường ngay lập tức, nếu không áp suất ngục tối sẽ nghiền nát lồng ngực anh trước khi kịp chạm vào chú Tạ."
***
Cơn bão cát axit sunfuric gào rú dữ dội ngoài phố, ăn mòn những tấm tôn gỉ sét và phủ một lớp bụi xám chì lên khắp Smog-Town. Lâm Phong cõng Tiểu Vũ luồn lách qua những con hẻm hẹp ngập tràn khói than đen kịt. Mỗi bước đi của anh là một sự tra tấn thể xác dã man. Vết thương bắn đinh cũ ở bả vai trái liên tục rỉ máu xanh lam, trong khi vảy đồng nhạt quanh ngực trái co thắt dồn dập theo nhịp đếm ngược tàn nhẫn của quả tim cơ khí: `02:40:15`.
Họ tiếp cận một cửa hiệu may mặc xập xệ nằm khuất sau một nhà máy dệt hơi nước bỏ hoang. Tấm biển hiệu bằng đồng rỉ sét ghi vỏn vẹn hai chữ: "Tô Diệp".
Khi Lâm Phong đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió làm bằng những bánh răng đồng siêu nhỏ vang lên lanh lảnh. Bên trong quán ngập tràn mùi da thuộc dày bọc chì, mùi mỡ cừu bảo dưỡng và mùi hăng hắc của chì nóng chảy. Tô Diệp đang ngồi bên chiếc máy may khí nén khổng lồ, mái tóc ngắn nhuộm đỏ bằng màu rỉ sét rực lên dưới ánh đèn phốt pho xanh. Cô đeo chiếc kính bảo hộ hai tròng có thể gạt nhanh, đôi bàn tay thon dài nhưng đầy vết chai cơ khí đang luồn những sợi chỉ đồng mảnh như tơ qua một tấm da cừu dày bọc chì.
"Lâm Phong?" Tô Diệp gạt chiếc kính bảo hộ lên trán, đôi mắt sắc sảo co thắt lại khi nhìn thấy vết thương rỉ máu đồng trên vai trái và vệt sáng vàng nhạt đang nhấp nháy yếu ớt qua khe áo rách của anh. "Cậu điên rồi sao? Cảnh vệ hoàng gia đang lùng sục khắp các con hẻm Van Rò Rỉ với máy dò từ tính cầm tay!"
"Tôi cần Bộ giáp da bọc chì cách ly từ trường," Lâm Phong ngã quỵ xuống chiếc ghế gỗ bọc thép phụ, hơi thở đứt quãng qua màng lọc mặt nạ xỉn màu. "Chú Tạ Viễn đang bị giam ở Ngục tối áp suất cao. Tôi phải đột nhập vào đó. Nhưng quả tim của tôi... nó đang bị rò rỉ điện từ và rạn nứt lớp kính áp kế."
Tô Diệp không hỏi thêm một câu nào. Cô ghét sự lãng mạn sáo rỗng, chỉ tin vào áp suất và kim loại. Cô đứng bật dậy, giật mạnh chiếc cần gạt khí nén bên hông để khởi động hệ thống lò hơi mini của hiệu may. Tiếng xả áp "xì xì" quen thuộc vang lên, mang theo hơi ấm nồng nàn mùi dầu máy.
"Cởi áo khoác ra," cô lạnh lùng ra lệnh, nhưng đôi bàn tay bọc găng da dê của cô lại vô cùng nhẹ nhàng khi giúp anh tháo gỡ các chốt khóa đồng rỉ sét của bộ đồ cũ.
Khi lớp da thuộc dày được gỡ bỏ, Tô Diệp không khỏi hít vào một hơi lạnh. Ngay giữa lồng ngực trái gầy guộc của Lâm Phong, Trái Tim Đồng Hồ Cát đang đập những nhịp nặng nề, tiếng bánh răng mài kèn kẹt vang lên khô khốc do thiếu dầu bôi trơn y tế. Những sợi đồng sinh học màu xanh nhạt đâm sâu vào động mạch ngực của anh (Đồng hóa đạt mốc 3%), tạo thành những đường gân đồng nổi rõ dưới da thịt đang rỉ máu xanh lam.
"Vết rạn nứt trên kính áp kế ngực đang rò rỉ áp suất hơi nước vi mô," Tô Diệp lầm bầm, ngón tay cô lướt nhẹ sát lồng ngực anh, tránh chạm trực tiếp vào quả tim nhạy cảm nhưng khoảng cách gần đến mức Lâm Phong có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô. "Nếu không có lớp đệm khí nén cách ly từ trường, từ trường của ngục tối sẽ kích hoạt cơ chế tự hủy của quả tim trong vòng ba mươi giây."
Cô quay sang chiếc bàn làm việc chứa đầy các lá chì mỏng chống từ và những cuộn chỉ đồng mạ thiếc. Sử dụng phương pháp "Khí Tuyến Chỉ Pháp", Tô Diệp kích hoạt áp lực khí nén từ đầu ngón tay găng tay da bọc đồng. Những sợi chỉ đồng siêu mảnh tự động luồn lách qua các khớp giáp da cừu dày một cách đều tăm tắp theo nhịp xả áp của máy may.
Lâm Phong ngồi im, chịu đựng cơn đau buốt nhói chạy dọc từ bả vai trái xuống cánh tay cơ khí hóa. Anh quan sát từng động tác khéo léo của Tô Diệp. Cô đặt các tấm chì mỏng bọc chì cách ly từ tính vào giữa các lớp da cừu dày, phân bổ chúng một cách tinh tế theo cấu trúc xương sườn người để giảm thiểu lực ép trực tiếp lên quả tim cơ khí.
"Phương pháp rèn nguội của chú Tạ rất tốt, nhưng ông ấy không biết cách may giáp khí nén," Tô Diệp vừa may vừa nói, giọng cô trầm thấp nhưng rõ ràng giữa tiếng gầm rú của bão axit ngoài cửa. "Bộ giáp này sẽ sử dụng hệ thống pít-tông khí nén mini đeo vai để trợ lực nâng cơ học, giảm bớt sức nặng của các lá chì dày. Nhưng cậu phải chịu đựng được áp lực nén ban đầu."
***
Sau hai giờ rưỡi may đo khẩn cấp, Bộ giáp da bọc chì cách ly từ trường đã hoàn thành. Bộ giáp có màu xám tro bọc chì nặng nề, các đường ống đồng dẫn khí nén chạy dọc hai bên sườn và kết nối trực tiếp với bình chứa hơi nước đeo lưng của Lâm Phong.
"Mặc vào thử đi," Tô Diệp nói, mồ hôi lấm lem làm bết những sợi tóc đỏ rỉ sét trên trán cô.
Lâm Phong đứng dậy, khoác lên mình bộ giáp nặng nề. Trọng lượng cơ học của lớp chì dày khiến bả vai trái bị thương của anh nhói đau dữ dội, các khớp xương tự nhiên kêu răn rắc dưới sức nặng. Nhưng ngay khi các khóa đồng bảo vệ lồng ngực được siết chặt, hệ thống pít-tông khí nén mini đeo vai tự động kích hoạt, tạo ra một lực nâng nhẹ nhàng giúp anh đứng thẳng dậy mà không tốn quá nhiều thể lực.
"Bây giờ là thử nghiệm chịu tải áp suất," Tô Diệp nói, gương mặt cô trở nên cực kỳ nghiêm túc. Cô kéo một đường ống dẫn hơi nước áp lực cao từ lò hơi chính của hiệu may, cắm thẳng vào van nạp phụ trên ngực bộ giáp của Lâm Phong. "Tôi sẽ bơm hơi nước nén vào các khoang rỗng của giáp để tạo lớp đệm khí bảo vệ. Cậu phải điều hòa áp lực bằng kỹ năng Lá chắn hơi nước nén (Steam Shield). Ngưỡng chịu tải cực hạn cần đạt được để sống sót trong ngục tối là Giới hạn áp suất 150 Bar."
Lâm Phong gật đầu, tay trái bám chặt vào bệ thép của máy may để định vị cơ thể.
"Bắt đầu!"
Tô Diệp gạt cần van điều áp.
*Rítttttt!*
Luồng hơi nước áp lực cao tràn vào các khoang rỗng của bộ giáp da. Bộ giáp lập tức phồng to lên, các van xả áp trên vai liên tục xịt ra những luồng khí nén cực mạnh kêu rít lên kinh hoàng.
Áp suất tăng nhanh chóng: 30 Bar... 50 Bar...
"Ư... hự..." Lâm Phong nghiến chặt răng, lồng ngực trái của anh co thắt dữ dội. Chênh lệch áp suất bên ngoài giáp và quả tim cơ khí bên trong tạo ra một lực ép nghìn cân lên xương sườn. Vết rạn nứt trên kính áp kế ngực rên rỉ kèn kẹt như sắp vỡ vụn.
"Áp suất đạt 80 Bar! Lâm Phong, điều hòa hơi thở mau!" Tô Diệp hét lên, tay cô đặt trên van xả áp khẩn cấp, sẵn sàng ngắt hệ thống nếu lồng ngực anh bị ép nát.
Lâm Phong không hoảng loạn. Bằng tư duy logic của một thợ sửa van nghèo, anh gạt nhẹ van bơm hơi nước từ bình chứa sau lưng vào các khoang rỗng của bộ giáp da, kích hoạt kỹ năng Lá chắn hơi nước nén (Steam Shield). Anh tạo ra một lớp đệm khí nén hơi nước mờ mịt quanh ngực để phản chấn lại lực ép từ bên ngoài.
Áp suất tiếp tục tăng: 100 Bar... 120 Bar...
Cơn đau nhức xương khớp dã dập dồn dập khiến mồ hôi Lâm Phong bốc hơi nhanh chóng thành màn sương mờ dưới lớp giáp da dày. Các sợi đồng sinh học ngực anh co thắt dữ dội, vảy đồng nhạt quanh cổ nổi rõ phát sáng điện từ rung động mạnh.
"Cố lên! Một chút nữa thôi!" Tô Diệp khéo léo điều chỉnh van xả áp trên vai giáp, xả bớt một lượng nhỏ hơi nóng dư thừa để giúp anh thở dễ dàng hơn, ngăn chặn hiện tượng quá nhiệt nung chảy da thịt.
*Oong... Oong...*
Tiếng rít của khí nén đạt đến tần số cực hạn. Chiếc kim áp kế trên đài điều khiển của Tô Diệp dừng lại ở mốc đúng̀150 Bar̀.
Bộ giáp da bọc chì bảo vệ đạt ngưỡng chịu tải Giới hạn áp suất 150 Bar thành công mà không hề bị rạn nứt hay rò rỉ hơi nước!
"Được rồi!" Tô Diệp nhanh chóng khóa van nạp hơi nước, ngắt kết nối đường ống dẫn.
Lâm Phong thở dốc, lồng ngực phập phồng dưới lớp giáp bọc chì dày cộp. Dù phải chịu đựng sự đau nhức xương khớp dữ dội, nhưng anh cảm nhận rõ ràng lớp đệm khí nén bọc chì đang bảo vệ hoàn hảo quả tim cơ khí của mình khỏi mọi sóng từ trường bên ngoài. Chiếc kim đếm ngược của Trái Tim Đồng Hồ Cát đã ổn định trở lại ở mốc̀02:15:12`.
"Cảm ơn cô, Tô Diệp," Lâm Phong khàn giọng nói, tay phải siết chặt khẩu súng phun hơi nước mới gia cố.
Tô Diệp im lặng nhìn anh, đôi mắt đỏ rực dưới ánh đèn phốt pho xanh thoáng hiện một chút lo lắng thầm lặng: "Đừng chết trong ngục tối đó. Nếu cậu để Nghiệp đoàn lấy được quả tim này... tôi sẽ không bao giờ vá giáp cho cậu nữa."
Cô tiến lại gần, dùng chiếc mỏ lết đồng siết chặt chiếc khóa đồng bảo vệ lồng ngực cuối cùng trên bộ giáp da của Lâm Phong để niêm phong hoàn toàn hệ thống điều áp.
*Cạch!*
Ngay khi chiếc khóa đồng cuối cùng khớp vào vị trí, một tiếng "oong" trầm đục vang lên từ trong ngực Lâm Phong. Trái Tim Đồng Hồ Cát bỗng phát ra một luồng âm thanh cộng hưởng cơ học rung động cực mạnh, lan tỏa khắp lồng ngực trái của anh.
Dưới sự kinh ngạc tột độ của cả Lâm Phong và Tô Diệp, lớp chì bảo vệ giáp da dày cộp sát ngực anh bỗng nhiên mềm đi như sáp nóng. Từ vết rạn nứt nhẹ trên kính áp kế ngực, những đường gân đồng sinh học tự động mọc dài ra, bò lan lên bề mặt lớp chì bọc giáp, đan xen chặt chẽ tạo thành một kết cấu cộng sinh cơ - sinh học kỳ dị đập theo nhịp tích tắc lạnh lẽo của quả tim cơ khí.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!