Nhạc nềnCyber_Noir

Bão Axit Và Thép Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít chói tai của chiếc máy dò từ tính dội thẳng qua vách ống đồng mỏng manh, báo hiệu tử thần đã tìm đến ngay trước ngực Lâm Phong.


Trong lòng ống dẫn chật hẹp bám đầy hắc ín dầu mỡ, Lâm Phong nằm im bất động. Anh có thể nghe thấy tiếng pít-tông nạp khí của khẩu súng trường nén khí kêu kèn kẹt ngay ngoài vách ống, chỉ cách đầu anh chưa đầy một gang tay. Mùi khét của sương lưu huỳnh rò rỉ từ các khớp nối van bắt đầu len lỏi vào mặt nạ, bỏng rát và ngột ngạt.


Chiếc đồng hồ áp kế cơ học gắn trên bề mặt vỏ bảo vệ mới bằng hợp kim chì-đồng của Trái Tim Đồng Hồ Cát dưới ngực anh đang hiển thị con số đếm ngược tàn nhẫn: `03:32:04`. Chỉ còn hơn ba giờ sống. Vết thương bắn đinh cũ ở bả vai trái do sát thủ Mặt Nạ Đồng gây ra đột ngột rách miệng, rỉ ra thứ máu cơ học màu xanh lam nhớp nháp, nóng hổi và tanh nồng mùi rỉ sét.


"Đội trưởng! Máy dò phát hiện dao động từ trường cực mạnh ở đoạn ống dẫn này!" Tiếng gầm ghè của một thiết binh bọc thép vang lên bên ngoài.


Lâm Phong nghiến chặt răng để ngăn tiếng thở dốc. Nhịp tim cơ khí của anh đập dồn dập, truyền những xung lực từ tính mạnh mẽ khiến chiếc máy dò của Đội trưởng Tạ Viễn rú lên mỗi lúc một điên cuồng. Anh biết rõ, nếu cứ tiếp tục nín thở chịu đựng, lớp hợp kim chì-đồng mới bọc tim chỉ có thể giảm thiểu chứ không thể ngăn chặn hoàn toàn từ trường phát xạ khi quả tim hoạt động quá tải.


Anh phải hành động.


Lâm Phong lén thò bàn tay phải còn lành lặn ra ngoài túi dụng cụ, chạm vào chiếc van xả áp khẩn cấp của đường ống dẫn hơi nước cũ sát vách. Anh không sử dụng kỹ năng "Truyền máu điện từ"—năng lượng trong ngực anh chưa đạt đến ngưỡng đột phá đó, và nếu cố cưỡng ép sạc dòng điện từ vào cơ thể lúc này, quả tim cơ khí sẽ nổ tung ngay lập tức. Thay vào đó, anh sử dụng tư duy thực chiến của một thợ sửa van nghèo.


*Khực!*


Lâm Phong dùng mỏ lết đồng thau bẻ mạnh chốt khóa van xả áp ngược thủ công.


*Rítttttt!*


Một luồng hơi nước siêu nhiệt nồng độ axit cao bất ngờ phun trào dồn dập từ các khớp nối van bị rạn nứt, tạo thành một bức tường khói trắng khổng lồ che khuất hoàn toàn tầm nhìn của đội tuần tra bọc thép. Luồng hơi nước nóng chứa mạt sắt rỉ sét lập tức làm quá tải cảm biến nhiệt và từ tính của máy quét điện từ Nghiệp đoàn. Tiếng còi báo động của máy dò tắt ngấm trong tiếng rít kinh hoàng của khí nén.


"Mẹ kiếp! Van xả áp bị nổ ngược! Lùi lại!" Tiếng Đội trưởng Tạ Viễn hét lên trong màn khói sương mờ mịt.


Lợi dụng thời khắc hỗn loạn, Lâm Phong dùng găng tay mút chân không bám chặt vào vách tường đồng trơn trượt, kéo Tiểu Vũ đang run rẩy chui nhanh qua họng xả thải phụ dẫn thẳng ra ngoài con hẻm.


Khi họ thoát ra được mặt đất, bầu trời Smog-Town đã chuyển sang một màu vàng xám xịt dị thường. Những đám mây tích tụ khí thải axit sunfuric từ các siêu nhà máy tầng trên dồn xuống mỗi lúc một thấp, nuốt chửng những đỉnh tháp mạ vàng lấp lánh của giới tinh hoa. Gió bắt đầu rít lên từng hồi điên cuồng qua các khe hở của vách đá hộc rỉ sét.


Trận bão cát axit sunfuric tràn ngập Smog-Town đã bắt đầu.


Những giọt mưa axit đầu tiên rơi xuống, hít vào da thịt bỏng rát và bắt đầu ăn mòn các khớp nối kim loại trên bộ giáp da bọc chì của Lâm Phong. Tiếng mài bánh răng kèn kẹt phát ra từ lồng ngực trái ngày một lớn do ma sát tăng cao.


"Đại ca, chúng ta không thể về gác xép được nữa! Cảnh vệ đã phong tỏa toàn bộ khu vực sưởi ấm!" Tiểu Vũ vừa chạy vừa hét lên dưới tiếng gió gào rú, tay ôm chặt lấy chú chó hoang cơ khí Hắc Tử.


"Đến xưởng rèn của Tiêu Dao!" Lâm Phong khàn giọng đáp, bả vai trái rỉ máu xanh lam ướt đẫm một mảng áo khoác da. "Bộ giáp da bọc chì và súng phun hơi nước của anh bị axit ăn mòn quá nặng. Nếu không gia cố ngay lập tức, chúng ta sẽ bị nghiền nát khi đột nhập ngục tối."


Họ lao đi trong cơn bão cát axit mù mịt, vượt qua những con hẻm vắng bóng người. Axit ăn mòn các tấm tôn mái nhà kêu xèo xèo, tỏa ra làn khói xám độc hại. Khi Lâm Phong đặt chân đến trước cánh cửa sắt dày cộp của xưởng rèn nằm sâu dưới chân vách đá, quả tim của anh chỉ còn đúng̀03:10:15` sống.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiểu Vũ điên cuồng đập cửa. Cánh cửa sắt nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi mở hé.


Một cô gái khỏe khoắn với mái tóc buộc đuôi ngựa cao, mặc áo khoác da sát nách bộc lộ cánh tay săn chắc đỏ hồng dưới ánh lửa xuất hiện. Đó là Tiêu Dao, nữ thợ rèn trẻ tuổi tài năng nhất Smog-Town. Gương mặt cô lấm lem muội than nhưng đôi mắt sáng rực đầy nghị lực sau chiếc mặt nạ rèn bằng đồng thau.


"Lâm Phong? Cậu điên rồi sao khi ra ngoài vào lúc này?" Tiêu Dao kinh ngạc nhìn vết thương rỉ máu xanh lam trên vai anh, nhanh chóng kéo cả hai vào trong xưởng rèn rồi sập mạnh cửa sắt, khóa chặt ba vòng chốt đồng bảo vệ.


Bên trong xưởng rèn, hơi ấm từ lò than đá nén khí khổng lồ tạm thời xua đi cái lạnh buốt của bão axit ngoài trời. Đứng bên cạnh lò rèn là A Sáng, thợ giữ lửa câm điếc gầy gò nhưng có lồng ngực vạm vỡ, da đỏ rực như đồng nung do đứng bên lửa liên tục suốt ngày đêm. Anh gật đầu chào Lâm Phong rồi tiếp tục quay tay van xả gió than đá để duy trì nhiệt độ lò rèn ổn định.


"Axit ngoài kia đang ăn mòn bộ giáp da bọc chì của tôi," Lâm Phong tháo mặt nạ lọc khí, thở dốc, mồ hôi trộn lẫn muội than chảy dài trên trán. "Tôi cần gia cố vỏ bảo vệ quả tim và nâng cấp khẩu Súng phun hơi nước áp lực cao đeo lưng để đạt Giới hạn áp suất 150 Bar. Tiêu Dao, tôi cần Ống đồng đỏ chịu lực áp suất cao."


Tiêu Dao nhìn lồng ngực phát sáng ánh vàng nhạt của Lâm Phong qua khe áo rách, đôi mày thanh tú nhíu chặt: "Ống đồng đỏ chịu lực 200 Bar tôi có, nhưng bão axit ngoài kia đang làm rỉ sét hệ thống van xả gió của lò rèn. Lửa lò đang bị quá nhiệt. Nếu chúng ta dùng phương pháp hàn thông thường, mối hàn sẽ bị rạn nứt ngay lập tức do sương axit xâm nhập qua các khe nứt mái tôn."


"Chúng ta phải sử dụng Kỹ thuật hàn áp lực siêu cao bằng khí than," Lâm Phong nhìn thẳng vào mắt Tiêu Dao, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. "Tôi sẽ tự mình giữ ống đồng. A Sáng, giữ lửa lò ở mức tối đa!"


A Sáng câm lặng gật đầu. Anh dùng chiếc kẹp gắp than bằng thép dài bọc da chịu nhiệt để dồn những thỏi than đá Anthracite siêu nhiệt vào lòng lò. Ngọn lửa lò rèn chuyển từ màu đỏ cam sang màu xanh lam cực nóng, rít lên những tiếng ghê rợn dưới áp lực gió nén.


Trận chiến rèn đúc bắt đầu trong tiếng gió bão gào rú ngoài cửa sắt.


Tiêu Dao xả khí nén từ bình chứa trung tâm để duy trì nhiệt độ lò rèn ổn định ở mốc 1200 độ C. Lâm Phong dùng kìm thép giữ chặt ống đồng đỏ dưới luồng lửa xanh cực nóng. Sức nóng từ lò rèn phả thẳng vào gương mặt gầy gò của anh, khiến vết bỏng hơi nước mới trên ngực trái rát buốt dã man.


*Xèo xèo...*


Nước axit rò rỉ qua mái tôn bị gió bão giật nứt rơi xuống, nhỏ trúng bả vai phải của Lâm Phong, khói trắng bốc lên kèm theo cơn đau cháy da thịt. Nhưng đôi tay anh vẫn giữ chặt không hề run rẩy. Bằng thính giác nhạy bén của kỹ năng Lắng nghe nhịp rỉ sét, anh lắng nghe tiếng mài bánh răng của tim để đồng bộ hóa nhịp quai búa của mình.


*Boong! Boong! Boong!*


Lâm Phong gồng lực quai búa tạ nện đều đặn lên khối hợp kim đồng nóng đỏ theo nhịp thở lò hơi. Mỗi nhát búa nện xuống là một lần anh cảm nhận áp lực truyền qua cánh tay cơ khí hóa trái, các sợi đồng sinh học dưới da rung lên bần bật.


"Lâm Phong! Áp suất mỏ hàn hơi gas đang tăng vọt vượt ngưỡng 180 Bar! Bình khí nén sắp nổ!" Tiêu Dao hét lên khi nhìn thấy kim áp kế trên mỏ hàn quay cuồng điên cuồng.


"Không được ngắt van!" Lâm Phong gầm lên, mồ hôi chảy ròng ròng vào mắt đỏ ngầu. "A Sáng! Bơm nước muối sấy làm nguội khẩn cấp!"


A Sáng nhanh như cắt bóp còi bơm, phun luồng nước muối sấy vào các khớp nối mỏ hàn để hạ nhiệt độ vỏ ngoài. Nhiệt độ cực cao của mỏ hàn hơi gas bị trung hòa bởi hệ thống xả gió than đá chịu lực của A Sáng, ngăn chặn thành công nguy cơ nổ bình khí nén trong gang tấc.


Lâm Phong nhanh chóng áp dụng Kỹ thuật hàn áp lực siêu cao bằng khí than. Anh vặn van mỏ hàn nhiệt lượng cao, điều khiển ngọn lửa hàn màu xanh lam nung chảy hợp kim đồng-titan chịu nhiệt đều tăm tắp xung quanh các mối nối của Súng phun hơi nước áp lực cao đeo lưng. Luồng lửa xanh rít lên, các mối nối đồng đỏ nóng chảy gắn kết hoàn mỹ, loại bỏ hoàn toàn các bọt khí vi mô có thể gây nứt vỡ dưới áp lực cao.


*Rắc... rắc...*


Do chấn động cơ học từ nhát búa cuối cùng và nhiệt độ khắc nghiệt của lò rèn, lớp kính bảo vệ áp kế ngực của Trái Tim Đồng Hồ Cát bỗng xuất hiện một vết rạn nứt nhẹ. Lâm Phong khuỵu gối xuống sàn, tay ôm chặt lồng ngực trái bốc khói nhẹ. Thời gian sống sụt giảm xuống còn đúng̀02:55:12`.


"Lâm Phong!" Tiêu Dao lao đến đỡ lấy anh, gương mặt đầy lo lắng.


"Tôi không sao..." Lâm Phong gượng đứng dậy, tay phải nâng khẩu Súng phun hơi nước áp lực cao đeo lưng đã được gia cố hoàn mỹ bằng ống đồng đỏ chịu lực. Bộ giáp da bọc chì cũng đã được gia cố các tấm hợp kim chì-đồng chống ăn mòn ở vai và ngực, sẵn sàng chịu đựng Giới hạn áp suất 150 Bar.


Anh đã thành công gia cố vũ khí và bảo hộ tạm thời.


*ẦM!!!*


Đột nhiên, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ phía cửa xưởng rèn. Cánh cửa sắt bọc chì dày ba lớp bị đánh sập hoàn toàn bởi một lực tông vật lý cực mạnh. Sức ép của bão axit tràn vào xưởng rèn, thổi bay các thỏi than đá và làm nguội ngắt ngọn lửa lò rèn trong vài giây.


Qua làn sương mù axit màu vàng xám tro dày đặc ngoài cửa, một bóng đen khổng lồ cao hơn ba mét lừng lững bước vào. Đó là một automaton rác rưởi khổng lồ bị bão axit cuốn điên cuồng, các khớp nối rỉ sét kêu rít chói tai, đôi mắt phốt pho đỏ ngầu phát sáng điên dại đang lao thẳng vào lò rèn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!