Nhạc nềnCyber_Noir

Mật Mã Lửa Than

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù axit của buổi sớm Smog-Town không bao giờ mang lại cảm giác dễ chịu. Nó là một thứ hỗn hợp đặc quánh giữa muội than đá rỉ ra từ các siêu nhà máy lơ lửng tầng trên, hòa lẫn với hơi nước lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ lòng đất.


Lâm Phong lầm lũi di chuyển qua những con hẻm rỉ sét bám đầy dầu mỡ thải. Chiếc đồng hồ áp kế cơ học gắn trên bề mặt vỏ bảo vệ mới bằng hợp kim chì-đồng của Trái Tim Đồng Hồ Cát dưới ngực anh đang hiển thị con số đếm ngược tàn nhẫn: `03:32:04`.


Ba giờ ba mươi hai phút sống.


Cơn đau buốt từ bả vai trái – nơi vết thương bắn đinh cũ do sát thủ Mặt Nạ Đồng gây ra vẫn đang rỉ ra thứ máu cơ học màu xanh lam nhớp nháp – giật lên theo từng nhịp đập kèn kẹt của bộ bánh răng đồng sinh học. Lớp giáp da bọc chì cách ly từ trường mới đúc đè nặng lên khung xương sườn vốn đã rạn nứt của anh, khiến mỗi nhịp thở hít vào qua chiếc mặt nạ lọc khí rách mạ bạc trở nên bỏng rát và ngột ngạt như hít phải tro nóng.


"Đại ca, chúng ta phải giấu chiếc Ngựa Sắt đi thôi," Tiểu Vũ thầm thì sau lưng, bàn tay nhỏ lấm lem muội than bám chặt vào mạn sườn chiếc xe ba bánh tự chế. "Động cơ nén khí hai xi-lanh của nó kêu to quá. Trong màn sương này, lính tuần bọc thép của Nghiệp đoàn có thể nghe thấy từ khoảng cách ba con phố."


Lâm Phong gật đầu khàn đặc. Anh bóp nhẹ tay ga đồng thau, điều khiển chiếc Ngựa Sắt lách vào khoảng trống hẹp giữa hai tấm lá chắn lò hơi cũ nát bị bỏ hoang sát mép tường đá hộc. Hệ thống xích bánh xe bọc xích chống trượt rít lên một tiếng khô khốc trước khi Lâm Phong gạt cần ngắt van hơi nước chính.


Chiếc xe lịm dần, tiếng pít-tông dồn dập lùi vào im lặng. Anh tháo bộ găng tay mút chân không hơi nước đeo bên hông, quấn chặt lồng ngực mình bằng mảnh tã vải bọc chì để triệt tiêu tối đa luồng sóng điện từ yếu ớt mà quả tim cơ khí đang liên tục phát xạ ra ngoài.


"Đi thôi. Thiết Đao đang đợi ở Con hẻm Van Rò Rỉ."


Họ luồn lách qua những đường ống dẫn hơi sưởi ấm đô thị cũ kỹ của Nghiệp đoàn tự rò rỉ qua nhiều năm. Nơi đây là điểm hẹn quen thuộc của những người nghèo khổ đáy xã hội Smog-Town. Họ tụ tập quanh các khớp nối van bị rạn nứt để tìm kiếm chút hơi ấm miễn phí tránh cái lạnh mùa đông.


Hơi nước nóng phun ra mờ mịt tạo thành một bức màn trắng xóa bốc mùi hắc ín nồng nặc. Lâm Phong bước đi không tiếng động, sử dụng kỹ năng Hòa mình vào sương lưu huỳnh để hòa lẫn sắc xám tro của bộ giáp da bọc chì vào bóng tối của những con hẻm rỉ sét.


*Clack... clack...*


Tiếng kim loại gõ nhịp đều đặn vang lên từ phía sau làn hơi nước nóng bỏng.


Lâm Phong khựng lại, tay phải vô thức đặt lên chuôi chiếc Dao găm nén khí lò xo áp lực giấu sau hông. Bằng thính giác nhạy bén của kỹ năng Lắng nghe nhịp rỉ sét, anh lập tức nhận ra tần số rung động quen thuộc: đó là tiếng chân giả bằng sắt rỉ sét của cựu binh Thiết Đao gõ xuống nền đá hộc.


"Là ta," một giọng nói khàn đặc, dạn dày sương gió vang lên sau bức tường đồng rò rỉ.


Thiết Đao bước ra từ màn sương. Ông là một cựu binh Hoàng gia trung niên, gương mặt đầy vết sẹo chiến trận co rúm lại dưới chiếc mặt nạ lọc khí bọc đồng thau hầm hố. Một bên chân trái cụt ngủn của ông được thay thế bằng một chi giả bằng sắt thô ráp kêu kẽo kẹt mỗi khi bước đi.


"Chú mày đến trễ mười phút," Thiết Đao gầm gừ, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào lồng ngực phát sáng ánh vàng nhạt của Lâm Phong qua khe áo khoác da rách rưới. "Mạng sống của chú mày đang đếm ngược từng giờ, thế mà vẫn lề mề như một thợ học việc rèn van."


"Chúng cháu phải tránh các máy quét từ tính cầm tay của cảnh vệ ở chốt kiểm soát ranh giới," Lâm Phong khàn giọng đáp, tháo chiếc mặt nạ lọc khí xuống để thở dốc. "Chú Tạ Viễn đang bị giam ở đâu?"


Thiết Đao im lặng một nhịp, lồng ngực bọc thép của ông phập phồng. Ông thò bàn tay thô ráp vào bên trong lớp tạp dề da dày bám đầy muội than, rút ra một chiếc hộp đồng nhỏ hình trụ có khắc biểu tượng ngọn lửa đen của Công đoàn thợ máy 'Lửa Than'.


"Đây là sơ đồ ngầm của Ngục tối áp suất cao," Thiết Đao thì thào, trao chiếc hộp đồng cho Lâm Phong. "Chú mày phải nhớ kỹ: nhà tù đó là một cái cối xay thịt bằng áp suất. Hệ thống điều áp phòng giam ở đó liên tục thay đổi nhiệt độ và mật độ không khí để bẻ gãy ý chí của tù nhân. Chú Tạ Viễn của chú mày đang bị Tôn Trưởng Quan tra khảo dã man trong mật thất sâu nhất để ép khai ra bản thiết kế quả tim trong ngực chú mày."


Lâm Phong siết chặt chiếc hộp đồng trong tay, các đầu ngón tay cơ khí của bàn tay trái run lên nhẹ vì phẫn nộ: "Cháu sẽ đột nhập qua hệ thống ống xả thải Aether thô dưới chân ngục."


"Điên rồ!" Thiết Đao cảnh báo. "Luồng nước thải axit sunfuric ở đó có thể nung chảy cả thép tấm trong vòng vài phút. Bộ giáp da bọc chì của chú mày chỉ chịu tải tối đa được Giới hạn áp suất 150 Bar. Nếu hệ thống van an toàn của ngục tối xả áp khẩn cấp, chú mày sẽ bị nghiền nát thành mạt đồng trước khi kịp nhìn thấy mặt chú nuôi."


"Cháu không còn lựa chọn nào khác," Lâm Phong nhìn xuống mặt số áp kế ngực: `03:15:22`. "Nếu không lấy được bụi vàng Aether tinh luyện trong kho chứa mật của ngục tối để duy trì quả tim này, cháu cũng sẽ chết."


*Uuuuuuu...*


Đột nhiên, một tiếng o o tần số thấp rợn người vang lên từ hai đầu con hẻm Van Rò Rỉ.


Các đường ống đồng xung quanh bắt đầu rung động nhẹ, mạt sắt rỉ sét rơi lả tả xuống mặt đất. Thiết Đao lập tức biến sắc mặt. Ông áp sát chiếc chân giả bằng sắt xuống nền đất để cảm nhận độ rung.


"Mẹ kiếp! Máy quét điện từ cầm tay của đội tuần tra Nghiệp đoàn!" Thiết Đao rít lên qua kẽ răng. "Bọn chúng đã tuned tần số máy quét theo nhịp đập từ tính của quả tim chú mày! Tạ Viễn đã giăng sẵn mạng lưới phục kích toàn phân khu!"


"Đại ca! Lối này bị chặn rồi!" Tiểu Vũ hớt hải chạy từ đầu hẻm ngược lại, tay giữ chặt khẩu súng phun hơi nước áp lực cao đeo lưng tự chế. "Có ít nhất mười thiết binh bọc thép đang dàn trận khóa chặt lối ra! Bọn chúng mang theo cả chó săn cơ khí Sắt Nóng!"


Lâm Phong nghiến răng, kéo chiếc mặt nạ lọc khí lên che kín mặt. Bằng kỹ năng Lắng nghe nhịp rỉ sét, anh nghe thấy tiếng pít-tông nạp khí của súng trường nén khí vang lên kèn kẹt đều đặn từ khoảng cách năm mươi mét. Tiếng bước chân nặng nề của những gã khổng lồ mặc giáp sắt dện xuống nền đá hộc kêu rầm rập.


"Lâm Phong! Ngươi không thoát được đâu!" Giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Đội trưởng tuần tra Tạ Viễn vang vọng qua làn sương mù axit. "Quả tim cơ khí đồng sinh học trong ngực ngươi thuộc về Nghiệp đoàn! Giao ra bản vẽ và nộp mạng, ta sẽ cho những kẻ nghèo khổ trong con hẻm này một con đường sống!"


"Đừng nghe lời hắn!" Thiết Đao gầm lên, tay trái giật mạnh chiếc cần gạt xả áp khẩn cấp của hệ thống đường ống hơi nước công cộng sát vách tường.


*Xoành xoạch! Rítttttt!*


Một luồng hơi nước siêu nhiệt nồng độ axit cao bất ngờ phun trào dồn dập từ các khớp nối van bị rạn nứt, tạo thành một bức tường khói trắng khổng lồ che khuất hoàn toàn tầm nhìn của đội tuần tra bọc thép. Luồng hơi nước nóng chứa mạt sắt rỉ sét do Thiết Đao cố tình xả ra lập tức làm nhiễu loạn các cảm biến từ tính của máy quét điện từ Nghiệp đoàn.


"Chạy mau vào đường ống dẫn cũ!" Thiết Đao dùng báng thanh đao thép bọc chì nặng nề nện mạnh vào một tấm lưới sắt hoen rỉ của đường ống xả thải bỏ hoang sát đất. "Ta sẽ bọc lót phía sau!"


Lâm Phong không chần chừ. Anh đẩy Tiểu Vũ chui vào trước, sau đó dùng găng tay mút chân không bám chặt vào vách tường đồng trơn trượt để luồn người vào khoảng không chật hẹp của đường ống dẫn cũ bám đầy hắc ín.


"Bắt lấy bọn chúng! Bơm khí độc lưu huỳnh vào hệ thống đường ống!" Tiếng gầm rú của Đội trưởng Tạ Viễn vang lên ngay sát phía sau.


Tiếng móng thép của bầy chó săn cơ khí Sắt Nóng cào rách các tấm tôn rỉ sét kêu kèn kẹt dồn dập. Lâm Phong có thể nghe thấy tiếng rít của thiết bị quét từ tính cầm tay trên tay Tạ Viễn đang quét liên tục qua các vách ống đồng bên ngoài.


*Tít... tít... tít...*


Âm thanh tích tắc của máy dò từ tính rợn người vang lên mỗi lúc một nhanh hơn khi Tạ Viễn bước đi dọc theo đường ống dẫn nơi Lâm Phong đang ẩn nấp.


Thiết Đao dùng hết sức lực quai chiếc chân giả bằng sắt chắn ngang nắp hầm đường ống, cố gắng dùng thân hình đồ sộ của mình để che chắn lối thoát cho Lâm Phong khi những bóng đen bọc thép của thiết binh Nghiệp đoàn ập tới.


"Gạt van xả áp!" Thiết Đao hét lên một câu cuối cùng trước khi một luồng đạn đinh thép nén khí bắn sầm sập vào tấm lưới sắt bảo vệ.


Lâm Phong nằm im bất động trong lòng ống đồng chật hẹp, nín thở tuyệt đối để tránh hít phải luồng khí lưu huỳnh nóng bỏng bắt đầu rò rỉ từ các khớp nối. Lồng ngực trái của anh rung lên từng hồi dữ dội, Trái Tim Đồng Hồ Cát phát ra những tiếng tích tắc dồn dập như muốn phá vỡ lớp vỏ hợp kim chì-đồng để thoát ra ngoài.


Ngay phía bên kia vách ống đồng mỏng manh, chiếc máy dò từ tính trên tay Đội trưởng Tạ Viễn bỗng rú lên điên cuồng khi quét qua vách ống đồng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!