Bản Thiết Kế Dưới Lòng Đất
Bóng tối dưới Nghĩa địa cơ khí ngầm mang một mùi vị rất riêng biệt: đó là sự pha trộn giữa vị chát của rỉ sắt lâu năm, mùi hăng nồng của lưu huỳnh rò rỉ và cái lạnh buốt xương của sương axit sunfuric lơ lửng. Những xác máy xúc xích khổng lồ, những cần cẩu bọc thép cổ đại nằm rải rác khắp thung lũng đá hộc giống như những bộ xương của một loài quái vật khổng lồ đã tuyệt chủng từ kỷ nguyên trước. Từ các pháo đài bay lơ lửng phía trên cao tầng, những luồng khí thải độc hại xả xuống liên tục, tạo thành một lớp sương mù xám tro dày đặc bám chặt lấy mặt đất.
Trong khoang buồng lái trống rỗng của một chiếc máy xúc xích rụng xích, Lâm Phong đang ngồi tựa lưng vào vách thép rỉ sét. Lồng ngực trái của anh rung lên từng hồi dồn dập, phát ra những tiếng *kèn kẹt... khực... tích tắc...* khô khốc và không đều nhịp. Áp kế cơ học gắn trên bề mặt Trái Tim Đồng Hồ Cát hiển thị con số đếm ngược tàn nhẫn: `04:45:12`. Chưa đầy năm giờ sống.
"Ư... hự..."
Lâm Phong nghiến chặt răng, một tay bám chặt vào thanh dầm thép để giữ thăng bằng, tay còn lại cầm chiếc kẹp gắp siêu nhỏ bằng đồng. Anh phải tự phẫu thuật. Vết mổ ngực trái từ vụ nổ hơi nước trước đó đang bị viêm tấy, đỏ rực dưới ánh sáng xanh nhạt của chiếc đèn bão phốt pho. Tệ hơn nữa, vết thương bắn đinh cũ ở bả vai trái do sát thủ Mặt Nạ Đồng gây ra vẫn chưa lành miệng. Những mạt đồng rỉ sét ghim sâu vào thớ thịt đang phản ứng hóa học với sương axit rò rỉ, rỉ ra thứ dung dịch cơ học màu xanh lam nhớp nháp hòa lẫn với máu sinh học.
*Khực!*
Lâm Phong luồn đầu kẹp gắp vào sát kẽ bánh răng sinh học thứ hai trong ngực. Cơn đau nhói buốt chạy thẳng lên đại não khiến đồng tử anh co thắt kịch liệt. Bằng thính giác nhạy bén của kỹ năng Lắng nghe nhịp rỉ sét, anh nín thở, lọc bỏ tiếng gió bão gào rú bên ngoài để tập trung vào tiếng mài kim loại siêu vi bên trong lồng ngực. Có mạt sắt rỉ sét đang kẹt giữa các răng cưa nhạy cảm, khiến lò phản ứng vi mô bị quá nhiệt.
"Đại ca, anh phải nhẹ tay thôi!" Tiểu Vũ đứng bên cạnh, gương mặt lấm lem muội than đen kịt lo lắng đến phát khóc. Cậu nhóc một tay cầm chiếc đèn phốt pho, một tay giữ chặt hòm dụng cụ rỉ sét. "Lọ dầu bôi trơn y tế của Bác sĩ Cổ Phong đã cháy rụi rồi. Chúng ta chỉ còn hộp mỡ động vật thải này thôi..."
"Đừng nói nữa... giữ vững đèn..." Lâm Phong khàn giọng nói, trán đẫm mồ hôi lạnh.
Anh khéo léo dùng đầu kẹp gắp gạt một mẩu mạt sắt nhỏ xíu như hạt cát ra khỏi khớp bánh răng. Mỗi lần một chi tiết kim loại chạm vào mạch máu sinh học, các sợi đồng sinh học đâm sâu dưới da ngực anh lại co rút dữ dội.
"Thật là một kiệt tác điên rồ!"
Một giọng nói lanh lảnh, nhanh nhịp vang lên từ phía cửa buồng lái. Tôn Thần – nhà sáng chế lập dị của khu ngầm – bước vào. Mái tóc của gã bù xù như một tổ chim bám đầy lò xo nhỏ, chiếc kính cận hai tròng lồi hẳn ra ngoài và chiếc áo choàng đầy túi chứa bánh răng kêu lách cách theo mỗi bước đi. Gã nhìn chằm chằm vào lồng ngực hở của Lâm Phong với đôi mắt sáng rực sự cuồng nhiệt khoa học.
"Hệ tuần hoàn của cậu đang thích ứng với nhịp đập cơ khí một cách đáng sợ," Tôn Thần vừa nói vừa gõ ngón tay gầy guộc lên vách thép. "Nhưng cậu có biết tại sao các sợi đồng sinh học đang lan rộng không? Quả tim cơ khí này đang đồng hóa cơ thể cậu. Các mạch máu tự nhiên đang bị thay thế dần bởi các đường dẫn đồng chịu lực. Nếu cậu không bảo vệ chúng khỏi sương axit sunfuric bên ngoài, axit sẽ ăn mòn các khớp nối vi mô trước khi cậu kịp hết giờ sống!"
Lâm Phong thở dốc, đóng hờ lớp áo da bọc chì bảo vệ ngực: "Tôi cần phục hồi chiếc xe Ngựa Sắt để đột nhập ngục tối giải cứu chú tôi. Và tôi cần một lớp vỏ bảo vệ mới cho quả tim này."
Tôn Thần cười lớn, chỉ tay về phía góc buồng lái, nơi chiếc xe ba bánh Ngựa Sắt tự chế đang nằm im lìm với chiếc lốp sau bị nổ hỏng và động cơ rò rỉ nước tinh khiết dồn dập.
"Ngựa Sắt thì dễ thôi, Tiểu Vũ đã nhặt được vài bánh xe bọc xích từ bãi rác Nghiệp đoàn rồi. Nhưng quả tim của cậu... cậu cần Hợp kim chì-đồng chống ăn mòn để đúc một lớp vỏ bảo vệ mới bọc ngoài kính cường lực. Chì sẽ ngăn bức xạ điện từ làm lộ vị trí của cậu trước máy dò Nghiệp đoàn, còn đồng thau sẽ chịu đựng áp suất cực hạn."
"Tiểu Vũ, nhóm lò rèn phế liệu lên!" Lâm Phong ra lệnh, gượng đứng dậy.
Ở góc buồng lái, một lò rèn dã chiến bằng gạch chịu nhiệt cũ được dựng lên. Tiểu Vũ nhanh nhẹn quay tay quay nén khí, thổi luồng gió mạnh vào đống than đá Anthracite siêu nhiệt. Ngọn lửa lò rèn bùng lên, chuyển dần từ màu đỏ cam sang sắc xanh lam cực nóng, tỏa ra nhiệt lượng xua tan cái lạnh buốt của nghĩa địa.
Lâm Phong cầm lấy một thỏi hợp kim chì-đồng chống ăn mòn nhặt từ xác một cỗ máy khai mỏ cổ đại, thả vào nồi nung bằng đất sét chịu nhiệt.
"Tôn Thần, giúp tôi căn chỉnh trục quay chính," Lâm Phong nói, tay trái bọc trong găng tay da thuộc dày giữ chặt chiếc kìm rèn.
Tôn Thần đeo chiếc kính lúp ba tròng vào mắt, ghé sát vào lồng ngực Lâm Phong khi anh thực hiện kỹ thuật Hiệu chỉnh bánh răng vi mô. Lâm Phong nhắm mắt, cảm nhận tần số dao động của con lắc tim thông qua độ rung truyền qua đầu ngón tay trần bọc chì.
"Chờ đã!" Tôn Thần hét lên, dùng chiếc nhíp titan gạt nhẹ. "Trục quay của bánh răng sinh học số bốn đang bị lệch tâm chính xác một micromet về phía động mạch chủ. Đó là lý do tại sao áp kế của cậu luôn bị sụt giảm áp suất đột ngột khi cậu vận động mạnh!"
Lâm Phong nín thở. Một micromet. Khoảng cách nhỏ hơn một sợi tóc nhưng lại là ranh giới giữa sự sống và cái chết của một cỗ máy vĩnh cửu. Anh dùng đầu kim dò áp suất đồng thau nứt cổ, gạt nhẹ chốt khóa bảo mật theo hướng dẫn của Tôn Thần.
*Tách!*
Một tiếng động cơ học thanh thoát vang lên. Nhịp đập của quả tim đột ngột trở nên êm ái hơn hẳn. Tiếng kèn kẹt chói tai biến mất, thay thế bằng tiếng tích tắc nhịp nhàng, đều đặn.
Tuy nhiên, sự ổn định đó không kéo dài được lâu. Cơn khát năng lượng của quả tim bùng phát dữ dội khi các khớp bánh răng hoạt động trơn tru trở lại. Kim áp kế giật mạnh, thời gian sống sụt giảm liên tục. Trong cơn tuyệt vọng, Lâm Phong rút từ túi đeo hông bình thạch anh chứa một nhúm nhỏ bụi vàng Aether thô còn sót lại, định nạp trực tiếp vào van sạc phụ của tim để kéo dài sự sống.
"Không được!" Tôn Thần lao đến định ngăn cản nhưng đã muộn.
Ngay khi những hạt bụi vàng Aether thô chưa qua lọc độc chạm vào lò phản ứng vi mô, một luồng điện từ cực mạnh bùng lên. Quả tim của Lâm Phong phản ứng đào thải dữ dội. Các sợi đồng sinh học dọc cánh tay trái của anh sáng rực lên ánh xanh lam chết chóc, co thắt dồn dập như muốn xé rách thớ thịt. Lâm Phong ngã quỵ xuống sàn, lồng ngực rít lên kinh hoàng. Anh ho khan dữ dội, phun ra một ngụm dung dịch cơ học màu xanh lam hòa lẫn với máu sinh học nóng hổi lên nền đất rỉ sét.
"Hự... a..."
Chiếc đồng hồ áp kế cơ học trên ngực anh quay cuồng điên cuồng, con số đếm ngược sụt giảm thẳng mất một giờ sống vĩnh viễn do quá tải sạc. Con số dừng lại ở mốc tàn nhẫn: `03:45:12`.
"Ta đã cảnh báo rồi!" Tôn Thần vội vàng dùng kìm bọc chì gạt bình Aether thô ra xa. Gã tức giận hét lên: "Aether thô chứa đầy độc tố lưu huỳnh ăn mòn sinh học! Cậu đang tự giết mình đấy! Cậu bắt buộc phải tìm cách lọc sạch bụi vàng bằng công thức hóa học cổ đại của mẹ cậu trước khi nạp vào tim!"
Lâm Phong nằm im trên nền đất, lồng ngực phập phồng khó nhọc. Anh cảm nhận rõ rệt cái chết đang cận kề trong từng nhịp thở. Nhưng ý chí sắt đá không cho phép anh gục ngã. Anh gượng dậy, dùng vải lau sạch vết máu xanh bên khóe môi.
"Đúc... đúc lớp vỏ bảo vệ ngay..." Lâm Phong khàn giọng nói với Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ lau nước mắt, nhanh chóng đổ hợp kim chì-đồng nóng chảy màu đỏ rực vào chiếc khuôn đất sét chịu nhiệt được thiết kế theo đúng kích thước lồng ngực trái của Lâm Phong.
Lâm Phong dùng một ít mỡ động vật thải rẻ tiền bôi trơn khẩn cấp xung quanh các khớp bánh răng để giảm thiểu ma sát tạm thời và ngăn tiếng kêu tích tắc cơ khí phát ra quá lớn làm lộ vị trí. Cơn đau rát buốt từ vết bỏng hơi nước mới trên ngực hòa cùng chất axit trong mỡ thải khiến anh tỉnh táo hơn.
*Xèo xèo...*
Khi lớp vỏ hợp kim chì-đồng mới nguội đi, Lâm Phong tự tay áp chặt nó vào lồng ngực trái, bọc kín lớp kính cường lực của Trái Tim Đồng Hồ Cát. Lớp chì-đồng dày cách ly từ trường bảo vệ các vi mạch sinh học khỏi sự ăn mòn của sương axit bên ngoài, đồng thời ngăn chặn sóng điện từ phát xạ ra ngoài. Tuy nhiên, trọng lượng nặng nề của hợp kim mới ép chặt lấy xương sườn, khiến Lâm Phong cảm thấy ngột ngạt và khó thở hơn hẳn.
"Ổn định được cấu trúc vật lý rồi," Tôn Thần thở phào, lau chiếc kính cận bám đầy muội than. "Nhưng thời gian sống của cậu hiện tại chỉ còn chưa đầy bốn giờ. Nếu không đột nhập được vào ngục tối giải cứu chú Tạ Viễn và tìm nguồn bụi vàng tinh luyện, cậu sẽ vĩnh viễn biến thành một đống sắt rỉ dưới nghĩa địa này."
Lâm Phong siết chặt bộ giáp da bọc chì mới chế tạo quanh người, cảm nhận cánh tay trái cơ khí hóa nặng nề nhưng tràn đầy sức mạnh cơ học: "Sự sống là một giao dịch sòng phẳng bằng áp suất. Tôi sẽ lấy lại những gì Nghiệp đoàn đã cướp đi."
Anh đứng dậy, bước đến bên chiếc xe Ngựa Sắt vừa được Tiểu Vũ và Tôn Thần lắp ráp lại bánh xe bọc xích mới.
Đột nhiên, ngay khi Lâm Phong đặt bàn tay cơ khí hóa của mình lên ghi-đông xe, quả tim cơ khí trong ngực anh bỗng đập lệch một nhịp cực mạnh. Một luồng xung điện từ tần số siêu âm lạ phát ra từ bộ bánh răng đồng sinh học, lan tỏa khắp không gian buồng lái chật hẹp.
*Uuuuuuu...*
Tiếng o o tần số thấp làm rung động các thanh dầm thép rỉ sét xung quanh.
Tôn Thần đang định thu dọn dụng cụ bỗng khựng lại. Đôi mắt gã trợn tròn kinh ngạc sau lớp kính cận dày cộm.
Phía sau gã, trên những chiếc kệ gỗ bám đầy bụi than, bầy búp bê cơ khí quét rác tự động chạy bằng dây cót – những automaton lỗi vốn đang nằm im lìm hoặc co giật cơ học – bỗng nhiên đồng loạt đứng thẳng dậy. Đôi mắt phốt pho xanh của chúng bừng sáng lên một cách dị thường. Không có bất kỳ sợi dây cót nào được vặn, không có lò hơi mini nào được sạc nước, nhưng bầy búp bê cơ khí di chuyển nhịp nhàng một cách kỳ lạ.
Chúng bước xuống kệ gỗ, đồng loạt hướng về phía Lâm Phong, rồi từ từ quỳ rạp xuống nền đất rỉ sét như những bề tôi trung thành đang bái kiến vị hoàng đế cơ khí của mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!