Kẻ Vá Bầu Trời
Bóng tối trong đường hầm ngầm bí mật ngột ngạt đến mức tưởng như có thể bóp nghẹt phế quản. Tiếng sụp đổ của xưởng máy ngầm Tạ Viễn vẫn còn âm vang qua lớp đất đá dày trên đỉnh đầu, kéo theo tiếng rít hung tàn của ngọn lửa hơi gas lưu huỳnh nung chảy sắt thép. Lâm Phong quỳ sụp dưới đất, hai bàn tay lấm lem muội than và máu đồng sinh học màu xanh lam miết chặt vào nền đá hộc lạnh lẽo.
Cánh tay trái của anh co giật từng hồi dồn dập. Vết thương bắn đinh sâu ở bả vai trái do sát thủ Mặt Nạ Đồng để lại đang rách miệng, rỉ ra thứ dung dịch cơ học nhớp nháp. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với ngọn lửa phẫn nộ đang thiêu đốt tâm can anh. Chú Tạ Viễn – người thân duy nhất, người đã lắp quả tim cơ khí này để cứu mạng anh – đã bị Triệu Cảnh Vệ kéo đi như một món hàng hóa rỉ sét.
"Lâm Phong, chúng ta phải đi ngay. Nếu không, khói độc và cảnh vệ hoàng gia sẽ bít kín lối này." Giọng nói khàn đặc của Thiết Đao vang lên bên cạnh. Cựu binh cụt chân dùng cánh tay bọc sắt thô ráp ghì chặt vai Lâm Phong, kéo anh đứng dậy.
Tiểu Vũ bên cạnh khóc nghẹn, hai vai run bần bật nhưng vẫn cố ôm chặt lấy chú chó hoang cơ khí Hắc Tử. Hắc Tử không sủa, chiếc mũi đồng của nó liên tục hít ngửi vào khoảng không để dò tìm luồng khí độc đang len lỏi qua các khe nứt.
Lâm Phong nghiến chặt răng đến mức bật máu, dằn lòng quay lưng lại với đống đổ nát của xưởng máy. Họ bò rạp người, luồn lách qua hệ thống ống xả thải phụ chật hẹp, chập chùng bóng tối và mùi hắc ín nồng nặc. Sau gần hai giờ di chuyển trong sự im lặng chết chóc, Thiết Đao đẩy mạnh một tấm lưới sắt hoen rỉ.
Trước mắt họ mở ra một thung lũng khổng lồ chìm ngập trong màn sương mù axit sunfuric xám xịt. Đó là Nghĩa địa cơ khí ngầm.
Nơi đây từng là một khu mỏ khai thác than đá khổng lồ bị vương quốc bỏ hoang sau cuộc đại khủng hoảng năng lượng hơi nước nhiều thế kỷ trước. Khắp thung lũng, xác của những cỗ máy khai mỏ khổng lồ, những cần cẩu bọc thép cao sừng sững nằm im lìm như những bộ xương thú cổ đại bị rỉ sét hoàn toàn. Sương mù axit từ các pháo đài bay tầng trên dồn xuống, lơ lửng sát mặt đất, sẵn sàng ăn mòn bất kỳ tấm giáp sắt nào không được bọc chì bảo vệ.
"Lối này, nhanh lên!" Thiết Đao dẫn họ chui vào khoang buồng lái trống rỗng của một chiếc máy xúc xích khổng lồ đã rụng bánh răng. Nơi đây tạm thời khô ráo và tránh được luồng gió bão mang axit bên ngoài.
Ngay khi vừa ngồi xuống, Lâm Phong ngã quỵ. Lồng ngực trái của anh rít lên kèn kẹt dữ dội. Trái Tim Đồng Hồ Cát dưới lớp kính cường lực bám đầy bụi dầu đang nhấp nháy ánh sáng vàng nhạt một cách yếu ớt. Chiếc đồng hồ áp kế cơ học gắn trên bề mặt hiển thị con số đếm ngược tàn nhẫn: 07:12:00.
Bảy giờ mười hai phút sống. Quả tim đang quá nhiệt nghiêm trọng do áp lực nổ bình chứa nước từ trận chiến trước. Các bánh răng đồng sinh học siêu nhỏ bên trong đang mài vào nhau phát ra những tiếng kèn kẹt chói tai, ma sát lớn đến mức khiến vùng da xung quanh lồng ngực anh đỏ rực lên, bốc khói nhẹ.
"Đại ca! Quả tim của anh... anh sắp hết thời gian rồi!" Tiểu Vũ hoảng hốt, vội vàng lục tìm trong túi dụng cụ. Cậu nhóc mếu máo: "Chúng ta không có dầu bôi trơn y tế chất lượng cao của Bác sĩ Cổ Phong nữa. Lọ dầu cũ đã bị cháy trong xưởng rèn rồi!"
Lâm Phong hít thở một cách khó nhọc qua chiếc mặt nạ lọc khí rách mạ bạc. Chất bạc phản ứng với axit sunfuric bên ngoài đã xỉn màu đen kịt. Anh biết, nếu không hiệu chỉnh các bánh răng ngay lập tức, ma sát sẽ làm nung chảy lò phản ứng vi mô trong ngực trước khi thời gian đếm ngược chạm mốc không.
"Tiểu Vũ... lấy cho anh chiếc kim dò áp suất đồng thau... và hộp mỡ động vật thải ở góc xưởng máy cũ mà em nhặt được..." Lâm Phong khàn giọng ra lệnh.
"Nhưng đại ca, dầu đó chứa đầy tạp chất axit, nếu bôi vào sẽ làm rỉ sét mạch máu của anh!" Tiểu Vũ khóc lớn.
"Không còn lựa chọn nào khác. Làm đi!"
Lâm Phong tự tay rạch nhẹ lớp da bọc chì bảo vệ quanh ngực trái. Cơn đau nhói buốt chạy thẳng lên đại não khiến anh rùng mình. Anh cầm lấy chiếc kim dò áp suất đồng thau nứt cổ – dụng cụ gia bảo duy nhất của sư phụ mù Tạ truyền lại. Bằng thính giác nhạy bén của kỹ năng Lắng nghe nhịp rỉ sét, Lâm Phong nhắm mắt, áp sát tai vào lồng ngực, lắng nghe tiếng mài bánh răng siêu nhỏ để đoán trước sự hỏng hóc cấu trúc.
*Khực... kèn kẹt... tích... khực...*
Trục bánh răng số ba bị lệch tâm khoảng 2 micromet do chấn động của vụ nổ hơi nước. Lâm Phong mím chặt môi, luồn đầu kim siêu mảnh vào khe bánh răng sinh học nhạy cảm. Tay anh run rẩy, nhưng anh ép mình phải giữ trạng thái tĩnh tâm tuyệt đối.
Một cú gạt nhẹ.
*Tách.*
Bánh răng rơi lại vào đúng khớp truyền lực. Lâm Phong thở hắt ra một hơi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng muội than đen kịt trên mặt. Anh nhúng đầu ngón tay vào hộp mỡ động vật thải rẻ tiền, miết mạnh vào các khớp sợi đồng sinh học đang bám chặt vào động mạch ngực.
Một cảm giác bỏng rát, đau đớn dã man tột cùng bùng lên khi chất axit tạp chất trong mỡ thải phản ứng với mô thịt hở. Lâm Phong gầm nhẹ trong cổ họng, vảy đồng nhạt xung quanh ngực trái đập dồn dập rồi dịu lại. Tiếng kêu tích tắc cơ khí giảm âm lượng rõ rệt. Nhịp đập của Trái Tim Đồng Hồ Cát đã ổn định trở lại ở mốc đếm ngược, kéo dài thêm chút thời gian sống sót tạm thời.
Cơ thể Lâm Phong đang dần bị cơ khí hóa không thể đảo ngược. Anh nhìn cánh tay trái của mình, các đường gân đồng sinh học đã lan rộng khắp bả vai, bóp chặt lấy thớ thịt sinh học. Cái giá vật lý của sự sinh tồn bằng công nghệ Steampunk là anh đang mất dần cảm giác ấm áp tự nhiên của con người, thay thế bằng sự lạnh lẽo của kim loại.
"Đại ca... anh nhìn này." Tiểu Vũ lau nước mắt, run rẩy rút từ trong ngực áo ra một cuộn giấy dầu bám đầy muội than. "Trước khi xưởng rèn bị thiêu rụi, em đã lén đột nhập vào mật thất gạch chịu nhiệt và lấy được cái này."
Đó là Bản vẽ tay rách nát của cha Lâm Phong – nhà sáng chế Lâm Đồ.
Lâm Phong đón lấy cuộn giấy bằng cánh tay trái cơ khí nặng nề. Anh trải bản vẽ ra nền sắt rỉ sét của buồng lái. Dưới ánh sáng xanh dịu của chiếc đèn bão phốt pho tự chế, các đường mực chìm vẽ bằng mực từ tính sinh học bắt đầu phản ứng với tần số điện từ phát ra từ quả tim của Lâm Phong, bừng sáng lên rực rỡ.
Đó là sơ đồ kết cấu nguyên bản hoàn chỉnh của Trái Tim Đồng Hồ Cát. Nhưng ở góc dưới của bản vẽ, có những dòng ký tự mã hóa bằng chữ cổ khắc. Lâm Phong nín thở đọc từng dòng chữ chìm dần hiện rõ:
*"Quả tim cơ khí đồng sinh học không phải là một máy phát năng lượng thông thường. Nó chính là lõi kích hoạt nguyên bản duy nhất của siêu vũ khí cổ đại Pháo Thiên Không. Hoàng gia khao khát chiếm đoạt nó để hoàn thiện cỗ máy hủy diệt áp suất khí quyển. Ta thà để nó đếm ngược sự sống của con trai ta, còn hơn biến nó thành công cụ san phẳng mặt đất."*
Lâm Phong bàng hoàng, lồng ngực trái nhói đau kịch liệt.
Chân tướng quả tim cơ khí chính là lõi kích hoạt Pháo Thiên Không! Cha anh đã bị hoàng gia ám sát dã man vì từ chối biến kiệt tác của mình thành thứ vũ khí tàn sát hàng triệu sinh mạng nghèo khổ dưới mặt đất Smog-Town. Chú Tạ Viễn bị lưu đày và bắt giữ cũng vì muốn bảo vệ anh khỏi sự săn lùng tàn bạo của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia.
Nỗi sợ hãi cái chết cô độc trong màn sương đen bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một ý chí mạnh mẽ chưa từng có. Lâm Phong nhìn xuống đôi bàn tay lấm lem muội than của mình. Anh không còn là một thợ sửa van nghèo hèn chỉ biết trộm Aether để sống qua ngày nữa. Anh mang trong mình dòng máu của nhà sáng chế vĩ đại, mang trong mình chìa khóa thay đổi vận mệnh của cả vương quốc lơ lửng này.
"Chú Tạ Viễn... cháu thề sẽ cứu chú ra." Lâm Phong thì thào, ánh mắt anh sáng rực lên trí tuệ và sự quyết đoán lạnh lùng.
*Kèn kẹt... rắc...*
Một tiếng động cơ hơi nước nén khí vang lên từ phía cửa hầm ngầm của buồng lái. Thiết Đao cảnh giác nâng thanh đao thép bọc chì lên phòng thủ. Nhưng từ trong làn sương mù axit bước vào là một người đàn ông trung niên mạnh mẽ, mặc áo khoác da bọc thép tấm, đeo chiếc mặt nạ lọc khí bọc đồng thau hầm hố che kín nửa mặt.
Đó là Thủ lĩnh Lửa Than – người đứng đầu tổ chức công đoàn thợ máy kháng chiến ngầm.
"Lâm Phong, ta đã nghe Thiết Đao kể về phi vụ đột nhập trạm gác số 12 của cậu." Thủ lĩnh Lửa Than lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực cơ học. "Nghiệp đoàn Năng lượng đã ban bố lệnh truy nã khủng bố công nghiệp cấp độ một toàn vương quốc đối với cậu. Triệu Cảnh Vệ đang điên cuồng lùng sục khắp các ngõ ngách khu ngầm."
"Tôi không sợ chúng," Lâm Phong lạnh lùng đáp. "Tôi cần đột nhập vào Ngục tối áp suất cao để giải cứu chú tôi."
Thủ lĩnh Lửa Than nhìn chăm chú vào lồng ngực phát sáng của Lâm Phong, gật đầu nể phục: "Ngục tối áp suất cao là một pháo đài bọc thép kiên cố. Áp suất không khí bên trong liên tục thay đổi đột ngột từ 50 Bar đến 150 Bar để bẻ gãy mạch máu của tù nhân. Nếu không có trang bị bảo vệ đặc biệt, cậu sẽ bị ép nát xương ngực ngay khi bước qua cửa sập."
Ông đặt một hòm sắt nặng nề xuống đất, mở nắp ra. Bên trong là những tấm chì mỏng cách ly từ trường và một khẩu súng hơi nước nén khí áp lực cao tự chế.
"Công đoàn Lửa Than chúng ta không thể trực tiếp tấn công ngục tối vì hỏa lực của Nghiệp đoàn quá mạnh. Nhưng chúng ta có thể cung cấp vật liệu chịu lực này cho cậu. Đây là những tấm chì chống từ trường tốt nhất thu hoạch từ các lò phản ứng cũ. Hãy dùng nó để chế tạo bộ giáp mới."
Lâm Phong nhìn đống phế liệu chì bọc thép, đầu óc thợ máy của anh lập tức hoạt động hết công suất. Anh quay sang Tiểu Vũ: "Tiểu Vũ, nhóm lò rèn phế liệu lên. Chúng ta phải rèn lại bộ giáp da này ngay lập tức."
Trong suốt ba giờ tiếp theo, khoang buồng lái của chiếc máy xúc cổ đại biến thành một xưởng rèn ngầm đầy lửa và khói than. Tiểu Vũ liên tục quay tay quay nén khí để duy trì ngọn lửa lò rèn đạt nhiệt độ cực đại. Lâm Phong quai búa liên tục, nện những nhát búa tạ nặng nề lên hợp kim chì-đồng chống ăn mòn để tạo hình lớp vỏ bảo vệ mới cho quả tim cơ khí.
Anh lồng các tấm chì mỏng vào giữa các lớp da cừu dày của bộ đồ bảo hộ cũ, sử dụng đinh tán đồng chịu lực để cố định các khớp nối thủy lực ở hai vai và bắp chân. Bộ giáp da bọc chì cách ly từ trường mới dần hình thành, nặng nề, xám xịt nhưng vô cùng kiên cố.
Khi Lâm Phong khoác bộ giáp mới lên người, trọng lượng của nó ép chặt lấy cơ thể anh. Nhưng nhờ sự đồng hóa bánh răng đạt mốc sâu hơn ở ngực, hệ cơ bắp của anh thích nghi nhanh chóng với sức nặng cơ học. Anh cảm thấy lồng ngực mình chịu đựng áp suất tốt hơn hẳn, sẵn sàng thách thức Giới hạn áp suất 150 Bar của ngục tối.
Anh nhấc khẩu súng phun hơi nước tự chế đeo lưng lên, kiểm tra các van xả áp khẩn cấp và ống đồng đỏ chịu lực áp suất cao vừa được gia cố bằng mối hàn khí than của Tiêu Dao. Mọi thứ đã hoàn hảo. Đây không còn là công cụ sửa van của một thợ máy nghèo, mà là vũ khí kháng chiến của một kẻ nổi loạn.
"Cảnh vệ hoàng gia đã phong tỏa toàn bộ các tuyến đường dẫn hơi nước đô thị," Thiết Đao bước vào báo cáo, vẻ mặt nghiêm trọng. "Nhưng mạng lưới công nhân ngầm của Lửa Than đã lén mở hé một đường ống dẫn áp suất cũ bỏ hoang dẫn thẳng vào đáy ngục tối áp suất cao cho cậu."
Lâm Phong gật đầu. Anh quay lại nhìn Tiểu Vũ và Thiết Đao, ánh mắt tràn đầy quyết tâm sắt đá. Thời gian sống hiển thị trên áp kế ngực anh lúc này chỉ còn chưa đầy 5 giờ sống do quá trình vận động rèn đúc liên tục. Áp suất ngục tối liên tục thay đổi đang hành hạ chú Tạ Viễn từng giờ, từng phút. Anh không còn thời gian để do dự.
Lâm Phong bước ra khỏi khoang buồng lái, đứng trên mỏm đá rỉ sét của Nghĩa địa cơ khí ngầm.
Gió bão tầm cao gầm rú dữ dội, thổi bay làn sương mù axit xám xịt sang một bên, để lộ ra ở chân trời xa xôi bóng dáng khổng lồ, đen đúa đầy uy hiếp của Tháp Áp Suất Hoàng Gia lơ lửng giữa tầng mây.
Lâm Phong đeo lên chiếc mặt nạ lọc khí rách mạ bạc, cầm khẩu súng phun hơi tự chế hướng về phía Tháp Áp Suất khổng lồ lơ lửng giữa màn sương mù axit, chính thức bắt đầu hành trình vá bầu trời tự do.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!