Nhạc nềnCyber_Noir

Nhịp Đập Trầm Giờ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Smog-Town chưa bao giờ biết đến khái niệm bình minh thực sự. Đối với những cư dân lầm lũi dưới đáy vực rỉ sét này, ngày mới không bắt đầu bằng ánh mặt trời, mà bằng tiếng còi hơi nước rền rĩ từ lò hơi trung tâm của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia, báo hiệu một ca lao dịch mười sáu tiếng dưới hầm mỏ than đá bắt đầu. Màn sương lưu huỳnh màu vàng xám đặc quánh như một tấm liệm khổng lồ, nuốt chửng những mái nhà tôn xộc xệch và những đường ống dẫn áp suất chằng chịt như mạng nhện.


Trong căn gác xép nhỏ ọp ẹp nằm ngay phía trên xưởng sửa van hơi nước của mình, Lâm Phong ngồi lặng câm bên bàn làm việc cơ khí bừa bộn. Ánh sáng phốt pho xanh từ chiếc đèn bão cũ kỹ hắt lên gương mặt gầy gò, sạm đen vì muội than của chàng thanh niên mười chín tuổi. Anh thở dốc, từng nhịp thở nặng nề kéo theo tiếng rít gió qua chiếc mặt nạ lọc khí rách mạ bạc đang treo hờ bên cổ. Lâm Phong chậm rãi cởi chiếc áo khoác da sờn rách bám đầy dầu mỡ, để lộ lồng ngực trần gầy guộc nhưng mang một kết cấu dị thường.


Ngay giữa lồng ngực trái của anh, nơi lẽ ra là trái tim bằng xương bằng thịt, lại là một khối cơ khí tinh xảo bằng đồng thau và kính cường lực: Trái Tim Đồng Hồ Cát. Qua lớp kính bám đầy bụi dầu, một bộ bánh răng đồng sinh học siêu nhỏ đang chuyển động xoay tròn một cách nhịp nhàng nhưng nặng nề. Ở trung tâm quả tim, một lò phản ứng vi mô tỏa ra ánh sáng vàng nhạt yếu ớt, chiếu sáng chiếc đồng hồ áp kế nhỏ xíu gắn trên bề mặt.


Con số đếm ngược màu đỏ trên mặt số cơ học hiển thị rõ ràng: 15:00:00.


Mười lăm giờ sống. Đó là tất cả những gì Lâm Phong còn lại.


"Kèn kẹt... khực..."


Một tiếng mài kim loại chói tai vang lên từ trong ngực áo. Lâm Phong nhăn mặt, một cơn đau buốt nhói chạy thẳng từ tim lên thái dương khiến anh suýt chút nữa ngã quỵ xuống bàn gỗ. Anh cảm nhận rõ rành rành ma sát thô bạo giữa các bánh răng sinh học đang khô khốc. Quả tim cơ khí này cần bụi vàng Aether tinh khiết để duy trì năng lượng sạc, và nó cần dầu bôi trơn sinh học y tế cực kỳ đắt đỏ để giữ cho các khớp nối không bị kẹt cứng. Nhưng Lâm Phong làm gì có tiền? Anh chỉ là một thợ sửa van áp suất ngầm Smog-Town nghèo kiết xác, kẻ hằng ngày đi gõ nhịp các đường ống rò rỉ để đổi lấy vài đồng Smog-Coin rỉ sét.


Anh với tay lấy chiếc mỏ lết đồng thau cũ kỹ trên bàn, cẩn thận luồn đầu mỏ lết vào van xả áp khẩn cấp tích hợp trên quả tim cơ khí. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, gồng cứng cơ ngực, khéo léo bẻ nhẹ van xả một góc mười lăm độ. Một luồng hơi nước nóng rít lên khẽ khàng, mang theo mùi hắc ín nồng nặc thoát ra ngoài. Áp suất trong tim dịu xuống đôi chút, tiếng tích tắc trở nên đều đặn hơn, nhưng Lâm Phong biết đây chỉ là biện pháp tạm thời. Cơ thể anh liên tục phát ra cảnh báo quá nhiệt thông qua các vảy đồng nhạt đập nhẹ dưới da cổ.


Để bôi trơn các bánh răng đang rít lên khô khốc, Lâm Phong lục lọi trong hộc tủ rỉ sét, lôi ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng màu đen sệt—dầu thủy lực công nghiệp nặng bỏ đi mà anh lén rút từ các pít-tông xe thiết giáp Nghiệp đoàn. Anh biết thứ dầu rẻ tiền này chứa đầy tạp chất chì và axit lưu huỳnh, bôi vào tim chẳng khác nào uống thuốc độc giảm đau tạm thời, làm tăng nguy cơ kẹt cứng bánh răng sau này. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh nhỏ hai giọt dầu đen vào khe hở kính bảo vệ. Tiếng kèn kẹt dịu đi, nhưng lồng ngực trái của anh lập tức có cảm giác lạnh lẽo, vô cảm của sắt thép rỉ sét.


"Đại ca! Đại ca Lâm Phong!"


Tiếng bước chân chạy rầm rập trên chiếc cầu thang sắt rỉ sét cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Cánh cửa gỗ gác xép bị đẩy mạnh ra, và Tiểu Vũ—cậu bé mồ côi mười hai tuổi, phụ tá trung thành của Lâm Phong—lao vào trong phòng. Gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé lấm lem muội than đen kịt, chiếc mũ phi công quá khổ lệch sang một bên, nhưng đôi mắt sáng rực lên sự phấn khích tột độ.


"Tiểu Vũ? Có chuyện gì mà em chạy như bị cảnh vệ bọc thép đuổi thế?" Lâm Phong nhanh chóng vớ lấy chiếc áo khoác da che đi quả tim phát sáng trong ngực.


Tiểu Vũ thở không ra hơi, chống hai tay xuống gối, chiếc túi da đựng đầy ốc vít phế liệu bên hông kêu lách cách: "Tin... tin lớn đại ca ơi! Đêm nay, đúng nửa đêm khi còi báo động xả áp đô thị vang lên, pháo đài bay 'Vân Long' của Nghiệp đoàn sẽ tiến hành xả thải nhiên liệu định kỳ tại Đường ống xả thải Aether thô số bốn ở vành đai phía Nam!"


Lâm Phong đứng bật dậy, chiếc mỏ lết trong tay suýt rơi xuống đất: "Em nói thật chứ? Pháo đài bay 'Vân Long'? Đó là kỳ hạm vận tải nhiên liệu cấp cao của Nghiệp đoàn sưởi ấm! Lượng bụi vàng Aether thô rò rỉ từ ống xả của nó chắc chắn sẽ nhiều gấp mười lần các khinh khí cầu thông thường!"


"Chính xác trăm phần trăm!" Tiểu Vũ lau mồ hôi trán, cười láu lỉnh. "Em lén nghe trộm mấy tên lính gác tuần tra say xỉn ở quán rượu Van Đồng nói chuyện. Ca trực đêm nay tại trạm gác số mười hai quanh đường ống xả thải rất lỏng lẻo vì bọn chúng bận tổ chức tiệc rượu sưởi ấm. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta để hứng bụi vàng Aether thô, đại ca!"


Một tia hy vọng mạo hiểm bùng lên trong lòng Lâm Phong. Bụi vàng Aether thô rò rỉ tuy chứa độc tính ăn mòn sinh học cao, nhưng nếu anh có thể hứng được một lượng nhỏ và dùng công thức chưng cất cổ đại để lọc sạch, nó có thể kéo dài sự sống của quả tim vượt qua mốc một trăm giờ, giúp anh có đủ thời gian tìm kiếm nguồn năng lượng vĩnh cửu.


"Không được đi! Hai đứa tụi bay điên rồi sao?"


Một giọng nói khàn đặc, kèm theo tiếng ho khan dữ dội vang lên từ góc tối của căn gác xép. Chú Tạ Viễn—người chú nuôi duy nhất của Lâm Phong, một cựu kỹ sư hoàng gia bị lưu đày—chậm rãi bước ra từ sau tấm màn che bằng vải bọc chì. Dáng người ông gầy gò, lưng còng rạp xuống vì nhiều năm ngồi bên bàn máy tiện, cánh tay trái bọc lớp da thuộc dày che đi vết bỏng hơi nước cũ. Khuôn mặt ông sạm đen, đôi mắt mờ đục đầy lo âu nhìn Lâm Phong.


"Chú Tạ Viễn..." Lâm Phong khẽ gọi.


"Cháu có biết Đường ống xả thải Aether thô của Nghiệp đoàn là vùng cấm cấp độ mấy không?" Tạ Viễn ho khục khặc, một vệt đờm đen lẫn rỉ sét bám trên khóe môi ông. "Sương mù axit sunfuric ở đó đậm đặc đến mức có thể nung chảy lớp da thuộc dày nhất trong vòng mười phút. Lính tuần gác của Nghiệp đoàn trang bị súng phun áp lực hơi nước luôn bắn bỏ bất kỳ kẻ nào bén mảng đến gần khu vực xả thải. Cháu muốn tự sát à?"


"Nhưng cháu không còn thời gian nữa, chú Tạ!" Lâm Phong chỉ tay vào lồng ngực mình, nơi con số đếm ngược đã nhảy sang 14:45:12. "Quả tim này chỉ còn chưa đầy mười lăm giờ sống. Nếu đêm nay cháu không đi trộm bụi vàng Aether, ngày mai chú sẽ phải chôn cất một thợ sửa van chết cứng vì đông lạnh trên căn gác xép này!"


Tạ Viễn lặng đi. Ông nhìn quả tim cơ khí đang phát sáng yếu ớt của đứa cháu nuôi—quả tim mà chính tay ông đã cấy ghép vào ngực anh mười năm trước sau vụ tai nạn nổ lò hơi kinh hoàng để giữ lại mạng sống cho anh. Ông biết rõ hơn ai hết kết cấu của quả tim này tinh xảo và tàn nhẫn đến mức nào. Nó là một kiệt tác, nhưng cũng là một bản án tử hình đếm ngược hằng giờ.


"Chú biết cháu muốn sống..." Tạ Viễn thở dài, giọng ông chùng xuống đầy bất lực. "Nhưng năng lượng từ bụi vàng thô rất bạo liệt. Nếu không chưng cất kỹ, các sợi đồng sinh học trong ngực cháu sẽ bị ăn mòn hoàn toàn. Để chú thử xem còn cách nào khác không."


Ông bước đến chiếc rương gỗ cũ kỹ của mình, lôi ra một viên pin thạch anh cũ nát nhặt được từ bãi rác công nghiệp Nghiệp đoàn tuần trước. Viên pin thạch anh đã rạn nứt bề mặt, tỏa ra những tia điện từ màu xanh lam nhạt yếu ớt.


"Đây là viên pin thạch anh áp điện cũ của một automaton quét rác hỏng." Tạ Viễn nói, tay ông run run nối hai sợi dây cáp đồng siêu mảnh vào cực dương và cực âm của viên pin. "Để chú thử sạc khẩn cấp cho quả tim của cháu xem có kéo dài được thêm vài giờ nào không. Ít nhất chúng ta không phải mạo hiểm mạng sống dưới hầm cống ngầm đêm nay."


Lâm Phong nhìn viên pin thạch anh cũ, lòng đầy nghi ngờ. Anh biết dòng điện từ pin thạch anh thải rất không ổn định, nhưng nhìn ánh mắt đầy lo lắng và van nài của người chú nuôi gầy gò, anh không nỡ từ chối. Anh chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế gỗ, cởi nút áo khoác.


"Tiểu Vũ, chuẩn bị bình cứu hỏa hơi nước tự chế phòng hờ." Lâm Phong dặn dò.


"Rõ, đại ca!" Cậu bé Tiểu Vũ nhanh nhẹn chạy đến bên góc phòng, ôm chặt chiếc bình nén khí hơi nước bằng đồng thau nứt cổ.


Tạ Viễn hít một hơi thật sâu để giữ cho bàn tay thợ rèn già nua không bị run rẩy. Ông dùng kẹp gắp bọc da, từ từ áp hai đầu dây cáp đồng dẫn điện vào hai cực tiếp xúc mạ vàng trên vỏ bảo vệ của Trái Tim Đồng Hồ Cát.


"Kích hoạt dòng điện!" Tạ Viễn lầm bầm.


"Xoẹt!"


Một luồng điện từ màu xanh lam nhạt lập tức phóng qua dây cáp, chạy thẳng vào lồng ngực Lâm Phong. Cả cơ thể anh co rúm lại dữ dội. Lâm Phong nghiến chặt răng, hai tay bám chặt vào thành ghế gỗ đến mức các thớ gỗ kêu lên răng rắc. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng thô bạo, hỗn loạn đang tràn vào hệ tuần hoàn đồng sinh học của mình.


Nhưng dòng điện quá yếu, và tần số dao động của viên pin thạch anh cũ không hề tương thích với thuật toán bánh răng phi tuyến tính của quả tim cơ khí.


"Áp suất tăng quá nhanh! Cầu chì bảo vệ đang quá tải!" Lâm Phong hét lên qua kẽ răng, mắt anh long lên sòng sọc. Áp kế trên ngực anh bắt đầu quay cuồng điên cuồng, kim chỉ áp suất vượt ngưỡng 50 Bar và lao thẳng về phía vùng đỏ nguy hiểm.


"Tạ Viễn chú ơi! Ngắt kết nối ngay!" Tiểu Vũ hoảng loạn kêu lên.


Nhưng đã quá muộn. Viên pin thạch anh cũ không chịu nổi áp lực phản chấn từ quả tim cơ khí, nó đột ngột bốc khói đen kịt.


"Đoàng!"


Một tiếng nổ chói tai vang lên kèm theo một luồng tia lửa điện từ màu xanh dương phóng ra từ lồng ngực Lâm Phong. Chiếc cầu chì bảo vệ bằng chì gắn trên vỏ tim bị nổ tung, nung chảy thành một vệt kim loại nóng bỏng bám chặt vào da thịt anh. Lâm Phong hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, cả cơ thể bị hất văng khỏi ghế gỗ, ngã rạp xuống sàn nhà bám đầy bụi than.


"Lâm Phong!" Tạ Viễn kinh hoàng vứt bỏ dây cáp, lao đến đỡ cháu nuôi.


Tiểu Vũ lập tức kích hoạt bình cứu hỏa hơi nước tự chế, phun một luồng khí nén mát lạnh để dập tắt những tia lửa điện đang âm ỉ cháy trên ngực Lâm Phong. Khói trắng bốc lên mù mịt khắp căn gác xép nhỏ, mang theo mùi khét lẹt của nhựa thông và kim loại bị nung chảy.


Lâm Phong nằm thở hổn hển trên sàn nhà, mồ hôi lạnh trộn lẫn với dầu máy chảy ròng ròng trên trán. Lồng ngực trái của anh bỏng rát dã man, vệt chì nóng chảy bám trên da thịt đang co thắt dữ dội theo từng nhịp đập kèn kẹt của quả tim cơ khí. Anh đau đớn đưa bàn tay run rẩy lên lau đi lớp muội than trên mặt kính quả tim để nhìn vào mặt số đếm ngược.


Khi nhìn thấy con số hiển thị, tim Lâm Phong như rụng rời.


Con số đếm ngược ban nãy là mười bốn giờ bốn mươi lăm phút, giờ đây sau vụ chập điện từ nhẹ, hệ thống vi mạch bị tổn hại nghiêm trọng đã tự động trừ đi hai giờ sống quý giá để kích hoạt cơ chế tự phục hồi khẩn cấp.


Con số hiện tại: 12:15:00.


Mất đi hai giờ sống trong chớp mắt! Lâm Phong nắm chặt tay nện mạnh xuống sàn gỗ rỉ sét trong sự phẫn nộ bất lực. Cái giá phải trả cho sự liều lĩnh và thiếu hụt công nghệ chuẩn xác luôn là sinh mạng.


"Chú xin lỗi... Lâm Phong... Chú thực sự xin lỗi..." Tạ Viễn quỳ sụp bên cạnh anh, đôi bàn tay già nua bám đầy muội than run rẩy không dám chạm vào vết thương của cháu. Giọng ông nghẹn ngào, tràn đầy sự hối hận tột cùng.


Lâm Phong gượng dậy, cơn đau từ vết bỏng chì khiến anh run lên bần bật, nhưng đôi mắt anh dưới ánh đèn bão vẫn sáng rực lên một quyết tâm lạnh lùng và thực tế của một thợ sửa van nghèo đã quen đối mặt với ranh giới cái chết hằng ngày.


"Không phải lỗi của chú, chú Tạ." Lâm Phong khàn giọng nói, anh dùng vải thô lau đi vệt chì nóng chảy đã nguội trên ngực. "Vụ nổ này đã chứng minh một điều: quả tim này là một kiệt tác của cha cháu, Lâm Đồ. Nó không chấp nhận các nguồn năng lượng rác thải hay pin phế liệu thông thường. Cách duy nhất để cháu sống sót qua đêm nay là phải có được bụi vàng Aether thô tinh khiết từ Nghiệp đoàn."


Anh quay sang nhìn Tiểu Vũ đang đứng run rẩy bên cạnh: "Tiểu Vũ, chuẩn bị dụng cụ. Mặt nạ lọc khí mạ bạc, bình chứa bọc chì, và chiếc kim dò áp suất đồng thau nứt cổ của sư phụ mù Tạ truyền lại. Đêm nay, chúng ta sẽ đột nhập vào Đường ống xả thải Aether thô số bốn."


"Đại ca... anh thực sự muốn đi sao?" Tiểu Vũ lo lắng hỏi, giọng cậu bé run run.


"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác." Lâm Phong đứng thẳng dậy, siết chặt chiếc áo khoác da để che đi vết thương bốc khói trên ngực. "Mười hai giờ sống. Nếu không hành động ngay trong đêm nay khi còi báo động xả áp vang lên, ngày mai Smog-Town sẽ chỉ còn lại xác chết của một thợ sửa van nghèo."


Tạ Viễn nhìn đứa cháu nuôi đầy kiên cường, ông biết mình không thể ngăn cản anh được nữa. Ông chậm rãi bước đến bàn làm việc, nhặt chiếc mỏ lết đồng thau trao lại cho Lâm Phong: "Cầm lấy thứ này. Nếu gặp sự cố quá áp ở đường ống dẫn, hãy gạt van xả áp ngược theo góc ba mươi độ để tạo vụ nổ hơi nước nghi binh. Hãy sống sót trở về, Lâm Phong. Cháu là hy vọng duy nhất của gia đình chúng ta."


Lâm Phong nhận lấy chiếc mỏ lết, gật đầu kiên định. Anh đeo chiếc mặt nạ lọc khí rách mạ bạc lên mặt, kiểm tra kỹ lưỡng các khớp nối của bộ giáp da mỏng bảo vệ lồng ngực.


"Đi thôi, Tiểu Vũ." Lâm Phong trầm giọng nói, bước nhanh ra phía cửa gác xép.


Nhưng ngay khi bàn tay anh vừa chạm vào nắm đấm cửa sắt kẽo kẹt, chiếc đồng hồ áp kế gắn trên lồng ngực trái của anh bỗng nhiên rít lên một tiếng chói tai—một âm thanh metallic sắc nhọn, rú lên điên cuồng như tiếng kêu cứu của một automaton bị xé rách.


"Rítttttttt!"


Lâm Phong khựng lại, cả cơ thể đông cứng. Một luồng chấn động áp lực cực mạnh từ quả tim dội thẳng vào hệ thần kinh khiến anh khuỵu một bên gối xuống đất. Anh kinh hoàng nhìn xuống qua khe áo khoác da.


Chiếc kim áp kế trên ngực anh đang quay cuồng điên loạn không kiểm soát. Và trên mặt số cơ học, con số đếm ngược đỏ rực bỗng nhiên nhấp nháy liên tục, rồi nhảy số một cách tàn nhẫn:


10:15:00...


08:15:00...


Thời gian sống đột ngột sụt giảm mất hai giờ nữa không rõ nguyên nhân! Chỉ trong vòng một giây ngắn ngủi, mười hai giờ sống của anh đã bị rút ngắn xuống còn chưa đầy mười giờ, trong khi anh còn chưa kịp bước chân ra khỏi căn gác xép nhỏ.


Lâm Phong stare nhìn lồng ngực mình trong sự hoang mang tột độ. Tiếng tích tắc của quả tim cơ khí bỗng vang lên dồn dập, tàn nhẫn như tiếng bước chân của tử thần đang lao đến trong màn sương độc Smog-Town.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!