Bẫy Ngầm Ở Xưởng Phế Liệu
Tiếng kim loại nặng nề kéo lê trên nền đá hộc rỉ sét vang lên ken két, buốt nhói vào màng nhĩ giữa không gian u tối của Hạ Lưới Detroit. Toby thở dốc, hai hai bàn tay nhỏ bé rách bươm, máu tươi hòa lẫn với dầu máy đen ngòm rỉ ra từ những kẽ ngón tay bấu chặt vào đai lưng bọc chì của bộ giáp Exo-Suit. Cậu bé mười lăm tuổi gồng hết sức bình sinh, kéo lê thân hình cao lớn nhưng giờ đây lạnh ngắt, bất tỉnh nhân sự của Marcus Thorne qua ngách hầm ngầm dẫn về phía xưởng phế liệu. Khớp gối cơ khí trái của Marcus bị kẹt cứng hoàn toàn, kéo lê trên mặt đất tạo thành một vệt rãnh sâu hoắm giữa lớp cát bụi phóng xạ mịn xám tro.
"Sư phụ... cố lên... sắp tới xưởng rồi..." Toby nấc nghẹn, giọng khản đặc qua chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ bám đầy bụi than chì.
Mùi ozone khét lẹt và đồng thau cháy sém tỏa ra từ lồng ngực trái của Marcus nồng nặc đến mức nghẹt thở. Cú bộc phát Xung điện từ sinh học (Bio-EMP) ở kho quân sự đã cứu mạng Toby khỏi họng súng của đặc vụ Carter, nhưng nó cũng giáng một đòn chí mạng vào cơ thể tàn phế của người cựu binh. Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) trong ngực anh lúc này đã tắt ngấm quầng sáng xanh lam quen thuộc, chỉ còn lại những vệt đỏ rực rỡ của lõi hạt nhân đang rò rỉ nhiệt lượng cực hạn xuyên qua lớp áo khoác da sờn rách, nung nóng chảy cả những mối hàn chì bảo vệ xung quanh. Nhịp tim sinh học của anh đã ngừng đập lâm sàng suốt ba giây dài đằng đẵng trước khi một nhịp đập cơ học méo mó, nặng nề gượng dậy, phát ra tiếng tích tắc chậm chạp như một chiếc đồng hồ sắp cạn dây cót.
*Rầm!*
Toby dùng bả vai đẩy mạnh cánh cửa sắt hoen rỉ của xưởng phế liệu, lôi Marcus vào trong rồi đổ sụp xuống sàn nhà kho ngập tràn linh kiện hỏng, piston hơi nước và động cơ rỉ sét. Cậu bé thở hổn hển, điên cuồng lay gọi thân thể nặng nề của cha nuôi: "Cha! Cha tỉnh lại đi! Đừng dọa con... Con xin cha..."
Từ góc phòng tối tăm, một bóng người nhỏ bé lao ra. Lily, cô bé mười tuổi với đôi mắt to tròn trong veo bám đầy bụi than chì, quỳ rụp xuống cạnh Marcus. Nhìn thấy lồng ngực trái của cha nuôi hở lộ những vết nứt phát quang màu đỏ rực rỡ và gương mặt đầy những vết bỏng rộp đỏ phóng xạ đang rỉ dịch vàng, cô bé òa khóc, hai tay run rẩy ôm lấy lồng ngực nóng hầm hập của anh: "Cha ơi... cha bị làm sao thế này? Con có túi bảo ôn đây... con áp lên cho cha nhé..."
Lily vội vã rút chiếc túi bảo ôn tự chế bằng vải len rách bọc lá chì mỏng cách nhiệt áp chặt vào ngực trái của Marcus. Hơi mát yếu ớt từ chiếc túi làm dịu đi phần nào tiếng rít quá nhiệt ghê rợn phát ra từ lò phản ứng, nhưng những vệt đỏ rực trên ngực anh vẫn không hề thuyên giảm.
Đúng lúc này, một tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát nện lên sàn sắt từ lối vào xưởng. Roy Búa Sét bước ra từ bóng tối của lò rèn phế liệu. Gã khổng lồ cụt tay phải, thay bằng một khớp nối cơ khí gắn búa tạ rỉ sét, trợn tròn mắt khi nhìn thấy tình trạng của Marcus: "Mẹ kiếp! Thằng chập mạch này lại quá tải lõi tim rồi sao? Toby, mạch điều khiển bộ Exo-Suit đâu? Sao không ngắt nguồn khẩn cấp?"
"Mạch điều khiển bị cháy đen hoàn toàn rồi chú Roy!" Toby hét lên trong hoảng loạn, tay chỉ vào những sợi dây đồng bị nung chảy, bốc khói nghi ngút trên bả vai bộ giáp. "Cú Bio-EMP đã phá hủy toàn bộ hệ thống cầu chì tự ngắt. Con cố sửa nhưng mạch điện tử mười năm trước bị chảy vữa ra hết rồi!"
Từ phía cửa ngách, Bình Cụt ngồi trên chiếc xe lăn sắt tự chế hàn từ xích xe tăng cũ, vai quấn băng đạn súng đại liên, lăn bánh vào với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Đôi mắt sắc lạnh của người cựu binh gác cửa quét qua vết thương bỏng rộp trên mặt Marcus rồi nhìn thẳng ra ngoài hành lang ngầm tối tăm: "Không có thời gian để sửa chữa đâu. Thằng Billy... gã phản đồ Billy đã bán đứng chúng ta."
Marcus khẽ động đậy. Đôi mắt anh hé mở, đục ngầu và tràn đầy tơ máu đỏ. Cơn đau thắt ngực dữ dội như có một dòng thép nóng chảy đang luồn lách vào từng huyết quản khiến anh không thể thở nổi. Phổi sinh học bị bỏng rát nghiêm trọng sau cú bộc phát năng lượng làm anh ho khan dồn dập, phun ra một vệt máu đen đậm pha lẫn bụi chì lên nền đất rỉ sét. Anh gượng dùng cánh tay sinh học run rẩy nắm lấy vai Roy Búa Sét, giọng khàn đặc, đứt quãng:
"Billy... gã... gã biết lối ngách... Razor..."
"Tao biết rồi, Marcus. Thằng hèn Billy muốn dùng cái đầu của mày để đổi lấy tấm vé lên Thượng Tầng của tập đoàn Apex," Bình Cụt gằn giọng, bàn tay thô ráp lên đạn khẩu súng đại liên liên thanh cổ điển gắn cố định trên xe lăn phát ra tiếng *rắc rắc* lạnh lùng. "Razor đang dẫn toàn bộ băng đảng Sắt Đen kéo đến đây. Chúng nó muốn bắt sống con bé Lily và cướp cái lò phản ứng hạt nhân trong ngực mày."
Nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trong mắt Toby. Cậu bé biết xưởng phế liệu này là tất cả những gì cậu có, nhưng giờ đây nó đã trở thành một cái bẫy chết chóc. Hệ thống điện tự động của xưởng đã bị cháy đen sau cú xung lực Bio-EMP ở kho quân sự, không thể kích hoạt các bẫy phòng thủ tự động tầm xa.
"Roy! Đưa con bé Lily và thằng Toby xuống ngách hầm sâu phía sau!" Bình Cụt ra lệnh, chiếc xe lăn xích xe tăng của ông quay ngoắt lại, chắn ngang lối vào hành lang ngầm duy nhất dẫn vào xưởng. "Tao và khẩu đại liên này sẽ gác cái cửa này. Thằng chó Razor muốn vào đây thì phải bước qua xác tao!"
"Nhưng chân của anh..." Roy Búa Sét lo ngại nhìn đôi chân cụt của Bình Cụt.
"Mẹ kiếp! Chân tao cụt chứ tay tao chưa cụt! Súng của tao vẫn còn đạn!" Bình Cụt quát lớn, ánh mắt rực lửa chiến đấu của một người lính bộ binh hạng nặng năm xưa. "Đi mau! Thằng Marcus đang kiệt sức, nó không chịu nổi một phát đạn nào nữa đâu!"
Roy Búa Sét nghiến răng, vác chiếc búa tạ khí nén lên bả vai bọc thép, một tay bế xốc Marcus đặt lên chiếc cáng sắt dã chiến, ra hiệu cho Toby và Lily: "Hai đứa bay bám sát tao! Đi xuống ngách hầm 4B!"
Lily khóc nấc lên, ghì chặt lấy chiếc túi bảo ôn trên ngực Marcus khi chiếc cáng được Toby kéo đi. Marcus nhìn đứa con gái nuôi, lòng dằn vặt khôn nguôi. Anh nhìn thấy bả vai cơ khí trái của mình rỉ rít những vệt dầu đen, khớp gối trái kẹt cứng hoàn toàn không thể cử động. Sự bất lực thể xác đè nặng lên tinh thần người cựu binh. Anh biết mình đang là gánh nặng cho đồng đội.
*Uỳnh! Uỳnh!*
Những tiếng nổ lớn rung chuyển trần hầm ngầm của xưởng phế liệu. Tiếng thép va chạm chan chát vang lên từ phía cửa ngoài. Băng đảng Sắt Đen đã đến.
"Đập nát cái cửa này ra cho tao! Thằng cựu binh mang lõi hạt nhân đang ở bên trong! Thằng nào lấy được lõi tim, đại ca Viktor sẽ thưởng cho mười vạn chip Sắt Tạp!" Tiếng gầm rú đầy tàn bạo của Gã sẹo Razor vang lên qua vách sắt dày.
*Rầm! Rầm!*
Cánh cửa sắt vòng ngoài của xưởng phế liệu bị những cú đập búa tạ hạng nặng của gã khổng lồ Igor làm cho móp méo, rạn nứt dữ dội. Những tia lửa hàn xì bắn tung tóe qua các khe hở. Chỉ sau ba cú đập, cánh cửa sắt nặng trịch đổ sập xuống sàn tạo nên một tiếng động đinh tai nhức óc.
"Xông vào!" Razor hét lớn, gương mặt chằng chịt sẹo dao chém của gã rực sáng dưới ánh đèn hổ phách của hành lang ngầm. Gã xoay cặp dao găm răng cưa đặc chế, dẫn theo hàng chục tay sai vũ trang xích sắt và xà beng tràn vào.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Khẩu súng đại liên liên thanh của Bình Cụt bùng nổ. Những luồng đạn bọc chì áp lực cao xé toác màn sương bụi mịt mù, găm xối xả vào đội hình tiên phong của băng đảng Sắt Đen. Hai tên tay sai đi đầu không kịp né tránh, bị sức công phá của đạn đại liên bắn văng ngược ra sau, máu tươi phun xối xả lên vách tường rỉ sét.
"Mẹ kiếp! Thằng què gác cửa có súng máy hạng nặng! Nấp mau!" Razor gào lên, gã nhanh nhẹn lộn người né sau một chiếc container bọc thép cũ.
Bình Cụt cười gằn, đôi tay thô ráp bám chặt lấy báng súng, chiếc xe lăn xích xe tăng của ông giật mạnh theo từng loạt đạn xả liên hồi. Tiếng vỏ đạn đồng rơi rầm rập xuống sàn sắt nghe như tiếng mưa rào công nghiệp. Ông một mình chắn ngang hành lang hẹp, tạo thành một lá chắn hỏa lực tuyệt đối không cho bất kỳ tên tay sai nào tiến thêm một bước.
"Billy! Thằng chó săn! Mày trốn ở đâu rồi? Bắn hạ thằng què đó cho tao!" Razor điên cuồng gào thét qua bộ đàm.
Từ khoảng cách xa trên một bệ ống dẫn hơi nước bám bụi rỉ sét, cựu binh biến chất Billy đang nằm phục kích. Gã đeo chiếc huy hiệu sĩ quan cũ bọc chì để che giấu bức xạ nhiệt, lặng lẽ ngắm bắn qua kính ngắm của khẩu súng bắn tỉa điện từ trường. Billy biết rõ thói quen chiến đấu của Bình Cụt; gã biết chiếc xe lăn tự chế của ông hoạt động nhờ một bình hơi nước bôi trơn áp lực cao gắn dưới gầm ghế.
*Vút!*
Một đường đạn xuyên giáp xé gió lao đi. Phát bắn chính xác tột cùng của Billy không nhắm vào người Bình Cụt, mà găm thẳng vào bình hơi nước bôi trơn dưới xe lăn của ông.
*Đoàng! xèo xèo...*
Bình hơi nước phát nổ, phun ra luồng khí nóng bỏng rát cùng dầu bôi trơn đen ngòm. Chiếc xe lăn sắt của Bình Cụt bị mất áp lực đột ngột, bánh xích xe tăng bị kẹt cứng vỡ vụn, hất văng người cựu binh ngã nhào xuống sàn sắt. Khẩu đại liên liên thanh bị lệch nòng, bắn xéo lên trần nhà làm sập đổ các mảng bê tông rỉ sét.
"Áaa!" Bình Cụt hét lên đau đớn khi bả vai trái sinh học của ông bị mảnh vỡ xích sắt găm trúng, máu chảy đầm đìa.
"Nó mất súng rồi! Lên cho tao!" Razor chớp thời cơ, vung dao găm lao ra khỏi chỗ nấp.
Nhưng chưa kịp để tên đồ tể chạm vào Bình Cụt, một bóng đen khổng lồ đã chắn ngang hành lang. Roy Búa Sét gầm lên như một con quái thú bọc thép, vung chiếc búa tạ khí nén đập mạnh xuống sàn sắt.
*Bùm!*
Sức ép từ cú đập búa tạ khí nén tạo ra một luồng xung kích cơ học cực mạnh, làm nứt toác sàn sắt rỉ sét, hất văng ba tên tay sai của Razor đang lao tới. Roy vung cánh tay máy thô ráp bọc các tấm giáp thép, cận chiến tay đôi bẻ gãy đôi chiếc xà beng sắt của một tên côn đồ, rồi dùng búa tạ khí nén nện thẳng vào ngực hắn, nghe tiếng xương sườn gãy rắc rắc ghê rợn.
"Razor! Thằng rác rưởi! Tao sẽ đập nát cái đầu sẹo của mày!" Roy Búa Sét hét lớn, gương mặt đỏ rực vì giận dữ và hơi nóng lò rèn.
Razor cười khẩy đầy xảo quyệt, gã không dại gì cận chiến tay đôi với gã khổng lồ Roy. Gã ra hiệu cho tên cận vệ khổng lồ Igor bước lên bọc lót, đồng thời hét lớn: "Billy! Khóa chặt các lối thoát hiểm ngách cho tao! Không để cho chúng nó tẩu thoát!"
Marcus nằm trên cáng sắt trong phòng trong, nghe rõ tiếng súng đạn và tiếng thét đau đớn của đồng đội từ vòng ngoài. Anh cố gắng gượng dậy, nhưng bắp tay sinh học rách cơ nặng nề và khớp gối trái kẹt cứng khiến anh đổ rụp xuống sàn sắt ẩm ướt. Lily khóc nức nở, dùng đôi vai gầy gò của mình cố gắng nâng cha nuôi lên: "Cha ơi... cố lên... để con kéo cha đi..."
Toby điên cuồng bẻ khóa hệ thống điện điều khiển cửa sập khẩn cấp dẫn xuống ngách hầm 4B, nhưng bảng mạch điện tử đã bị dòng điện từ Bio-EMP làm chảy vữa hoàn toàn, các mối nối đồng nóng chảy kết dính chặt lại với nhau.
"Mẹ kiếp! Mạch điện bị hỏng hoàn toàn rồi! Con không thể mở cửa sập tự động được!" Toby đập mạnh chiếc mỏ lết vạn năng xuống đất trong bất lực tột cùng.
*Ầm!*
Cửa phòng trong bị một cú đạp bạo lực húc văng. Razor bước vào, ngọn lửa từ súng phun lửa hóa chất bùng lên ở vòng ngoài xưởng phế liệu chiếu rọi gương mặt hung ác đầy sẹo của gã dưới ánh sáng xanh lam chết chóc. Theo sau gã là hai tên tay sai cầm súng phun lửa áp lực cao Apex-F1, ngòi súng đã bắt đầu rực sáng ngọn lửa hóa chất màu xanh không thể dập bằng nước.
"Tìm thấy mày rồi, cựu binh mang mầm bệnh," Razor cười gằn, lưỡi dao găm răng cưa rỉ sét quét một đường lạnh buốt nhắm thẳng về phía Lily đang run rẩy che chắn trước mặt Marcus. "Và cả đứa trẻ mang mã khóa di truyền của tập đoàn nữa. Đại ca Viktor sẽ rất hài lòng với món quà này."
Bình Cụt bị thương nặng ở bả vai, nằm bất lực trên sàn sắt hành lang ngầm đầy máu. Roy Búa Sét bị bỏng hóa chất rộp đỏ tay cơ khí sau cuộc đụng độ với Igor, đang gồng mình chống đỡ các đợt tấn công từ phía ngoài. Vòng phòng thủ ngoài của xưởng phế liệu đã bị phá vỡ hoàn toàn. Khói độc và lửa hóa chất xanh lam bắt đầu tràn vào phòng trong, bóp nghẹt bầu không khí.
Marcus Thorne nhìn đứa con gái nuôi đang dùng thân hình nhỏ bé của mình chắn trước họng súng của kẻ thù. Anh nhìn thấy giọt nước mắt bất lực của Lily rơi trên vỏ thép bọc chì của lồng ngực mình. Lời hứa danh dự với Arthur Ward vang vọng trong tâm trí anh như một tiếng chuông cảnh tỉnh gầm vang.
*Nếu mình không hành động... Lily sẽ chết. Đồng đội của mình sẽ chết.*
Trái Tim Lò Phản Ứng trong lồng ngực trái của Marcus bắt đầu rung động dữ dội, ánh sáng hổ phách ấm áp rò rỉ qua vết rách áo khoác da đột ngột bùng lên rực rỡ, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng rát. Anh biết, nếu anh quá tải lò phản ứng lúc này để bộc phát sức mạnh cực hạn, độ nhiễm xạ của cơ thể sẽ tăng vọt lên mức nguy hiểm 35%, rút ngắn thời gian sống của anh vĩnh viễn xuống còn 200 ngày.
Nhưng người cha cựu binh không còn sự lựa chọn nào khác.
"Toby... giật sập bẫy mìn hơi nước ngầm..." Marcus khàn giọng gầm lên, bàn tay sinh học của anh bấu chặt lấy chốt an toàn lò phản ứng ngực trái, chuẩn bị kích hoạt nguồn năng lượng tự sát cực hạn.
*Uỳnh!*
Bình Cụt từ phía ngoài dùng chút sức tàn cuối cùng kích nổ bẫy mìn hơi nước ngầm chặn đứng đợt tràn vào thứ hai của tay sai Razor, nhưng ngọn lửa từ súng phun lửa hóa chất xanh lam bùng lên dữ dội ở vòng ngoài xưởng, bao vây lấy căn phòng nơi Lily đang run rẩy đối mặt với lưỡi dao găm lạnh buốt của Razor.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!