Xung Lực Hạt Nhân Trong Bóng Tối
Cơn mưa đạn bọc chì trút xuống như một trận bão lửa, găm xối xả vào những bức tường thép hoen rỉ của Kho phế liệu quân sự Apex. Tiếng rít xé gió của đạn áp lực cao gầm rú liên hồi, hòa cùng tiếng còi báo động hơi nước đục ngầu, tạo nên một bản nhạc tử thần vang vọng khắp không gian u tối.
Marcus Thorne nghiến chặt răng. Cánh tay cơ khí trái của anh đang gồng lên hết cỡ, siết chặt lấy bả vai của Daniel Chì Đen. Gã nhặt xác chuyên nghiệp mới vài phút trước còn ngạo nghễ đe dọa anh, giờ đây chỉ còn là một kẻ hoảng loạn tột độ. Daniel gào thét thảm thiết khi loạt đạn đầu tiên từ tháp súng tự động quét qua, găm thẳng vào đùi và bắp chân bọc chì của gã. Máu đỏ lẫn với thứ dịch thể xám xịt từ vết thương phun ra, nhuộm bẩn cả đống phế liệu dưới chân.
"Cứu ta! Marcus! Ta có thể chỉ cho ngươi chỗ giấu thiết bị giải mã! Đừng bỏ ta lại!" Daniel gào lên, hai tay bấu chặt lấy lớp giáp ngực của Marcus.
Marcus không nói một lời. Bản năng của một cựu binh bộ binh hạng nặng không cho phép anh do dự. Anh xoay người, dùng tấm lưng bọc giáp Exo-Suit và cơ thể dày cộp của Daniel làm lá chắn sống, che chắn hướng quét nhiệt của tháp súng. Đạn găm sạt qua vai cơ khí của anh, bắn tung tóe những tia lửa điện xanh loét. Bằng một lực đẩy thô bạo từ piston bắp tay cơ khí, Marcus quăng mạnh Daniel vào khe hở của một chiếc container bọc thép rỉ sét gần đó—nơi duy nhất nằm ngoài tầm quét của tháp súng tự động.
"Nằm yên đó nếu muốn giữ mạng!" Marcus gầm lên, giọng khàn đặc qua chiếc mặt nạ phòng độc sờn rách.
Anh lao nhanh về phía kệ sắt chịu lực lớn, nơi Toby đang co rúm người nấp sau những tấm Thép chì bọc giáp xe tăng cũ. Khớp gối cơ khí trái của Marcus rít lên tiếng kêu khô khốc, kẹt rỉ sét trầm trọng do nước thải axit từ lòng cống trước đó đã ăn mòn sâu vào hệ thống bánh răng truyền động. Mỗi bước chạy của anh nặng nề như đeo đá, để lại những vệt chân sâu hoắm trên lớp cát bụi phóng xạ mịn.
"Sư phụ! Đằng sau anh!" Toby hét lớn, tay chỉ về phía lối vào kho.
Cánh cửa phụ bọc thép mà Toby vừa bẻ khóa lúc nãy đột ngột bị một lực lượng cực lớn húc văng. Những tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát nện lên sàn sắt vang lên rầm rập. Ánh đèn pin công suất lớn quét dọc các dãy kệ, xé toác màn sương bụi mờ ảo.
Đó là đặc vụ kỹ thuật Carter. Hắn bước vào với dáng vẻ lạnh lùng của một kẻ đi săn chuyên nghiệp. Trên gương mặt góc cạnh của hắn, chiếc Kính ngắm hồng ngoại nhiệt và phóng xạ phát ra ánh sáng xanh lục lạnh lẽo, quét liên tục qua các vách ngăn sắt dày. Theo sau hắn là bầy chó săn robot sinh học đột biến, những chiếc móng vuốt kim loại của chúng cào lên sàn sắt phát ra tiếng rít ghê rợn.
"Marcus Thorne. Mẫu thử số 009," giọng Carter vang lên qua bộ đàm lọc âm, đều đều và vô cảm. "Lò phản ứng Micro-Fission Core v1.2 trong ngực ngươi đang rò rỉ nhiệt lượng vượt ngưỡng 35%. Kính ngắm của ta đã khóa chặt tọa độ của ngươi xuyên qua vách sắt này. Đầu hàng đi, ngươi không thể chạy trốn với một đứa trẻ và một khớp gối cơ khí vỡ nát."
Marcus kéo Toby sát vào lòng mình, ẩn nấp sau tấm vách ngăn bằng thép dày bọc chì. Anh có thể nghe thấy tiếng rên rỉ cơ học của bầy chó săn robot đang tiến sát. Carter không hề nói khoác. Chiếc kính ngắm hồng ngoại quân sự thế hệ mới của hắn có khả năng lọc nhiễu hơi nước và nhìn xuyên qua các tấm thép mỏng bọc giáp. Ánh sáng hổ phách ấm áp rò rỉ từ ngực trái của Marcus chính là ngọn hải đăng chỉ đường cho họng súng của kẻ thù.
"Sư phụ... chúng ta bị bao vây rồi," Toby thì thầm, đôi bàn tay lấm lem dầu mỡ của cậu bé run rẩy bấu chặt lấy chiếc mỏ lết thép vạn năng. "Lối thoát hiểm ngách ở phía sau đã bị sập đổ từ vụ nổ mìn trước đó. Chân của anh lại bị kẹt cứng... Con... con xin lỗi, tại con bẻ khóa chậm quá."
Marcus đưa bàn tay sinh học thô ráp vuốt nhẹ bả vai Toby. Vết bỏng rộp đỏ phóng xạ trên mặt anh co rút lại, đau rát tột cùng khi hơi nóng từ lồng ngực bốc lên. "Không phải lỗi của con, Toby. Con đã làm rất tốt. Nghe lời ta, ôm chặt lấy tấm khiên này, bất kể có chuyện gì xảy ra, không được ngẩng đầu lên."
Marcus nhấc chiếc Khiên thép chì chống đạn tự chế đặt vào tay Toby, che chắn hoàn toàn thân hình nhỏ nhắn của cậu bé vào góc khuất nhất của kệ sắt chịu lực. Tấm khiên nặng trịch chắp vá từ vỏ xe bọc thép cũ là lá chắn cuối cùng bảo vệ đứa học trò nhỏ khỏi những loạt đạn áp lực lớn sắp tới.
*Gừ... Gừ...*
Tiếng gầm gừ điện tử của một con chó săn robot vang lên ngay sát mép vách ngăn. Carter đã ra lệnh cho bầy robot xông vào. Họng súng điện từ tích hợp trên lưng chúng bắt đầu nạp đạn, phát ra những tiếng vo vo chói tai.
"Bắn!" Carter lạnh lùng ra lệnh.
Một loạt đạn điện từ trường bùng nổ, găm thẳng vào vách ngăn sắt. Những luồng điện xanh lam chạy dọc bề mặt thép, nung nóng chảy các mối nối rỉ sét. Sức ép từ vụ nổ áp lực lớn khiến vách ngăn rạn nứt, đổ sụp xuống. Marcus gầm lên một tiếng, dùng bả vai cơ khí trái chống đỡ khối thép đang sập, che chở cho Toby phía sau.
Khớp vai cơ khí của anh rít lên tiếng kêu thảm thiết, dòng điện từ đạn điện từ chạy thẳng vào bộ Exo-Suit, làm cháy đen các mạch điều khiển cơ bản của cánh tay trái. Hệ thống đo nhịp tim trên thắt lưng quân đội cũ của anh ré lên báo động đỏ dồn dập. Nhịp tim tăng vọt lên 150 nhịp/phút, đẩy lò phản ứng ngực trái tiến sát đến trạng thái quá nhiệt cực hạn nguy hiểm.
Marcus quan sát xung quanh qua khe hở của tấm khiên. Carter đang từ từ tiến lại gần, khẩu súng bắn tỉa điện từ trên tay hắn đã lên nòng, kính ngắm hồng ngoại xanh lục vẫn khóa chặt vào lồng ngực rực sáng ánh hổ phách của anh.
Anh nhận ra mình không thể chạy trốn. Khớp gối trái cơ khí đã bị kẹt cứng hoàn toàn sau cú sốc điện từ vừa rồi, cầu chì tự ngắt của bộ giáp đã bị cháy đen. Nếu anh cố gắng bế Toby chạy thoát, cả hai sẽ bị tháp súng tự động và bầy chó săn robot bắn hạ ngay lập tức.
*Chỉ có một cách duy nhất,* Marcus nghĩ thầm, ánh mắt anh từ cương nghị chuyển sang một sự quyết liệt lạnh lùng của một kẻ không còn gì để mất. *Phải vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống dò quét của chúng trong chớp mắt. Nhưng cái giá phải trả...*
Anh nhìn xuống Toby. Cậu bé đang ngước đôi mắt to tròn, bám đầy bụi than chì lên nhìn anh, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối. Lời hứa danh dự với người đồng đội quá cố Arthur Ward lại vang lên bên tai Marcus: *"Bảo vệ Lily... bảo vệ những đứa trẻ mầm non của Hạ Lưới..."*
"Toby, nhắm mắt lại. Bịt chặt tai vào!" Marcus gầm lên.
"Sư phụ! Anh định làm gì?" Toby hoảng hốt kêu lên.
Marcus không trả lời. Anh dùng bàn tay sinh học thô ráp giật mạnh chốt an toàn bằng đồng thau trên lồng ngực trái, gạt phắt lớp màng bảo vệ chì dày bọc ngoài lò phản ứng.
*Cạch!*
Ánh sáng hổ phách mờ nhạt lập tức bùng lên thành một quầng sáng huỳnh quang xanh lam rực rỡ, chói lòa cả không gian tối tăm của kho phế liệu. Nhiệt lượng hạt nhân tỏa ra cực đại, nung nóng chảy cả lớp vải da áo khoác của anh, mùi khét của da thịt bị bỏng và mùi ozone nồng nặc xộc lên.
Marcus nín thở, dồn toàn bộ ý chí và dòng năng lượng hạt nhân đang bộc phát vào lõi tim. Anh chủ động kích thích dòng điện cực đại chạy thẳng qua các đường dây dẫn trần của bộ Exo-Suit, ép lò phản ứng vận hành quá công suất tối đa.
"Xung điện từ sinh học (Bio-EMP)!!!"
Marcus gầm lên một tiếng vang dội như sấm truyền.
Từ lồng ngực trái của anh, một luồng sóng xung kích điện từ màu xanh lam đậm đặc phóng ra như một cơn bão năng lượng vô hình, quét sạch mọi thứ trong bán kính mười mét.
*Bùm! Đoàng!*
Sóng điện từ Bio-EMP càn quét qua không gian. Toàn bộ hệ thống bóng đèn chiếu sáng và camera giám sát của kho phế liệu nổ tung trong những tia lửa điện rực rỡ. Tháp súng tự động trên trần nhà kho khựng lại, mạch điện tử bên trong bị chập cháy khét lẹt, đổ sụp xuống đất như một đống sắt vụn vô hồn.
Bầy chó săn robot sinh học của Carter đang lao tới lập tức bị luồng sóng điện từ vô hiệu hóa hoàn toàn. Hệ thống điều khiển trung tâm của chúng bị nung chảy, những đôi mắt đỏ rực tắt ngấm, chúng đổ rạp xuống sàn sắt, co giật liên hồi rồi im lìm vĩnh viễn.
Chiếc Kính ngắm hồng ngoại nhiệt và phóng xạ trên mặt Carter nổ tung lớp kính bảo hộ, phát ra tiếng *xèo xèo* ghê rợn. Carter loạng choạng lùi lại, giật phắt chiếc kính ngắm đã cháy đen vứt xuống đất, gương mặt lạnh lùng của hắn lần đầu tiên lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ khi mọi tín hiệu định vị và liên lạc vô tuyến bị cắt đứt hoàn toàn.
Thế nhưng, cái giá của sự bộc phát năng lượng cực hạn ấy là tàn khốc không thể đảo ngược.
Luồng điện phản hồi cực mạnh từ cú Bio-EMP chạy ngược vào lồng ngực Marcus, giáng một đòn chí mạng vào trái tim sinh học vốn đã suy kiệt của anh.
*Phựt.*
Nhịp tim sinh học của Marcus đột ngột dừng lại.
Một giây... hai giây... ba giây...
Không gian rơi vào một khoảng lặng tuyệt đối, u tối và lạnh lẽo. Trái Tim Lò Phản Ứng trong ngực anh tắt ngấm quầng sáng xanh lam, chỉ còn lại những vệt đỏ rực của lõi hạt nhân đang nứt vỡ, chực chờ nguội lạnh vĩnh viễn.
Toàn bộ cơ thể cao lớn của Marcus Thorne đổ sụp xuống đống phế liệu sắt vụn như một bức tượng thép bị rút sạch năng lượng. Cánh tay cơ khí trái của anh buông thõng, phát ra tiếng rít cơ khí yếu ớt rồi kẹt cứng hoàn toàn.
"Sư phụ!!!"
Tiếng la hét hoảng sợ, nghẹn ngào của Toby vang lên xé toác màn đêm tĩnh mịch. Cậu bé bò ra khỏi tấm khiên thép chì, điên cuồng lao về phía thân hình bất tỉnh của Marcus. Toby dùng đôi bàn tay nhỏ bé của mình ra sức lay gọi, nước mắt giàn giụa hòa lẫn với bụi than chì tạo thành những vệt đen dài trên gương mặt ngây thơ.
"Cha nuôi! Tỉnh lại đi cha! Đừng bỏ con... đừng bỏ Lily mà!" Toby gào lên trong tuyệt vọng, tiếng khóc nấc nghẹn ngào vang vọng giữa đống đổ nát hoang tàn của kho quân sự.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!