Nhạc nềnLost Place

Đột Nhập Kho Thép Quân Sự

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Hạ Lưới Detroit buốt lạnh và đặc quánh hơi độc. Những luồng gió rít gào qua các khe hở của hệ thống ống dẫn rỉ sét khổng lồ, mang theo thứ bụi phóng xạ mịn màu xám tro bám đầy lên những bức tường sắt hoen ố. Trong bóng tối u uất của Phân khu 9, hai bóng người đang âm thầm di chuyển dọc theo những lối đi ngầm chật hẹp, né tránh những vệt sáng hổ phách quét qua từ các trạm tuần tra xa xa.


Marcus Thorne khẽ thở dốc, lồng ngực anh nhói lên từng cơn đau buốt nhức nhối. Dưới lớp áo khoác da dày sờn rách, Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) đang nhấp nháy một quầng sáng hổ phách mờ nhạt, tỏa ra nhiệt lượng nóng hầm hập. Chỉ số rò rỉ phóng xạ hiện tại đang duy trì ở Mức 2: Rò rỉ nhẹ (15% - 35%), liên tục tàn phá các tế bào phổi sinh học còn lại của anh. Vết bỏng rộp đỏ phóng xạ trên da mặt anh—hậu quả từ trận bão bụi nóng trước đó—bắt đầu rỉ dịch vàng, bỏng rát dữ dội mỗi khi hơi nước axit nóng từ các đường ống xả ngầm tạt qua.


*Kẹt... kẹt...*


Một tiếng rít kim loại khô khốc, chói tai đột ngột vang lên từ khớp gối cơ khí trái của Marcus. Anh khựng lại, tay sinh học bám chặt vào vách sắt trơn trượt để giữ thăng bằng. Cơn đau co thắt từ bả vai lan xuống chân khiến trán anh lấm tấm mồ hôi lạnh.


"Sư phụ, anh không sao chứ?" Toby thì thầm, giọng cậu bé lộ rõ vẻ lo lắng. Cậu vội vàng rút bình dầu máy thải nhỏ ra khỏi túi bảo hộ, rưới vài giọt lên khớp gối đang bốc khói nhẹ của Marcus. "Khớp xích bị axit ăn mòn nặng quá rồi. Nếu không có dầu bôi trơn chuyên dụng, nó sẽ kẹt cứng hoàn toàn trước khi chúng ta kịp vào đến kho mất."


"Tôi chịu được," Marcus trầm giọng, giọng anh khàn đặc. Anh xua tay ra hiệu cho Toby tiếp tục tiến lên. "Lily đang sốt cao ở trạm lọc hơi nước. Chúng ta không có nhiều thời gian. Phải lấy được Thép chì bọc giáp xe tăng cũ chịu lực dày để gia cố tim, và tìm thiết bị giải mã bọc chì để cứu con bé."


Toby nuốt nước bọt, gật đầu dứt khoát. Cậu bé mười lăm tuổi nhanh nhẹn dẫn đường, tay cầm chiếc mỏ lết thép vạn năng—kỷ vật mà Marcus đã tặng cậu khi nhận trò. Họ băng qua những ngách hầm sụt lún, nơi bùn thải đen ngòm bốc mùi axit nồng nặc, tiến sát về phía ranh giới cấm của Phân khu 9.


Trước mắt họ, Kho phế liệu quân sự Apex hiện ra như một con quái vật sắt thép khổng lồ đang ngủ say trong lòng đất. Ngôi nhà kho bị niêm phong từ mười năm trước sau chiến dịch thảm sát cựu binh, bao phủ bởi một lớp rêu ẩm độc hại phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lục nhạt. Cánh cửa bọc thép dày của kho bám đầy những vết rỉ sét màu nâu đỏ, xích sắt quấn quanh xộc xệch như những con rắn chết.


"Hệ thống khóa điện tử của cửa phụ vẫn còn nguồn điện dự phòng," Toby thì thầm sau khi áp sát bảng điều khiển hoen ố. Cậu bé tỉ mỉ dùng mỏ lết tháo nắp bảo vệ, để lộ ra những đường dây điện chằng chịt bám đầy bụi than chì. "Nhưng nó là công nghệ của Apex mười năm trước. Để con bẻ khóa mạch cầu chì tự ngắt."


Marcus đứng cảnh giới phía sau, tay cơ khí trái đặt hờ lên khẩu súng lục bọc chì giắt bên hông. Khớp vai cơ khí của anh rung nhẹ theo nhịp đập nặng nề của lò phản ứng ngực. Anh nín thở, lắng nghe mọi tiếng động vang vọng từ các đường ống hơi nước xung quanh. Tiếng xả áp lực lớn từ các van hơi của Khu Số 9 vang lên rầm rộ, tạm thời át đi những tiếng động nhỏ phát ra từ mũi hàn nhiệt của Toby.


*Tạch... Xèo...*


Một tia lửa điện nhỏ lóe lên, cánh cửa phụ bọc thép khẽ rùng mình, hé mở một khe hẹp đủ cho một người lách qua. Hơi thở lạnh lẽo của sắt thép quân đội bỏ hoang và mùi thuốc súng ẩm mốc xộc thẳng vào mũi họ.


Marcus và Toby lách vào bên trong. Kho quân sự khổng lồ hiện ra với những dãy kệ sắt cao vút chất đầy các mảnh giáp Exo-Suit bị hỏng, các nòng pháo rỉ sét và các bệ phóng tên lửa lỗi thời. Giữa không gian u tối, những hạt bụi phóng xạ mịn bay lơ lửng, phát quang mờ nhạt dưới ánh sáng hổ phách từ ngực Marcus.


"Kia rồi!" Toby reo khẽ, chỉ tay về phía góc kho nơi chất đống những tấm thép dày màu xám đen. "Đó là Thép chì bọc giáp xe tăng cũ. Hàm lượng chì trong các tấm thép này cực cao, đủ để ngăn chặn mọi luồng bức xạ gamma rò rỉ từ lò phản ứng của anh."


Marcus tiến lại gần, dùng bàn tay sinh học thô ráp vuốt lên bề mặt tấm thép chịu lực dày cộp. Nó lạnh buốt và nặng trịch. Anh khẽ gõ nhẹ, tiếng kim loại trầm đục vang lên đầy vững chãi. Đúng lúc anh chuẩn bị dùng tay cơ khí nâng tấm thép lên để Toby cố định vào túi bảo hộ, một tiếng cười khẩy khô khốc bỗng vang lên từ bóng tối phía sau kệ sắt.


"Tìm thấy hàng tốt đấy chứ, cựu binh?"


Marcus lập tức đứng hình. Khớp gối cơ khí trái của anh rít lên một tiếng khẽ khi anh xoay người lại. Từ trong bóng tối của dãy kệ sụp đổ, một bóng người gầy giơ xương, da dẻ xám ngoét do thiếu nắng từ từ bước ra. Gã mặc bộ đồ bọc chì dày cộp bốc mùi dầu mỡ đen ngòm, tay lăm lăm một chiếc xà beng thép nặng trịch.


Đó là Daniel Chì Đen—gã nhặt xác chuyên nghiệp khét tiếng của Chợ Đen Sắt Vụn.


"Daniel," Marcus trầm giọng, ánh mắt anh co rút lại đầy cảnh giác. "Gã nhặt xác rác rưởi. Ngươi làm gì ở đây?"


"Ta làm việc của ta thôi, Marcus," Daniel Chì Đen cười gằn, đôi mắt hí láo liên quét qua lồng ngực phát quang hổ phách của Marcus. "Ta đã theo dõi dấu vết bức xạ của ngươi từ phòng khám ngầm. Ngươi mang một lò phản ứng Micro-Fission Core v1.2 trong ngực. Thứ đó đáng giá cả một gia tài trên Thượng Tầng đấy, cựu binh ạ. Nhưng ta không tham lam đến mức muốn lấy mạng ngươi ngay lúc này."


Daniel tiến lên một bước, nhưng chân gã đột ngột dừng lại. Dưới gót giày bọc chì của gã, một sợi dây đồng mảnh như sợi tóc căng ngang mặt đất. Sợi dây kết nối trực tiếp với một hộp sắt rỉ sét găm chặt vào vách đá—một quả mìn bẫy bộc phá dây giăng chứa đồng vị phóng xạ bẩn của quân đội cũ.


"Nhìn xuống chân ta đi," Daniel cúi đầu cười xảo quyệt, gã cố tình đè nhẹ chiếc xà beng thép lên sợi dây đồng. Tiếng kíp nổ cơ học bên trong hộp sắt khẽ phát ra những tiếng *lách cách... lách cách...* rợn người. "Chỉ cần ta ấn mạnh chiếc xà beng này xuống, hoặc cắt đứt sợi dây, quả mìn bẩn này sẽ nổ tung. Nó sẽ biến cả hai chúng ta thành tro bụi phóng xạ, hoặc ít nhất, tiếng nổ sẽ kích hoạt báo động đỏ dẫn thẳng đến kính ngắm của đặc vụ Carter."


Marcus đứng im phăng phắc. Anh đưa tay ra hiệu cho Toby từ từ lùi lại phía sau kệ sắt chịu lực.


"Ngươi muốn gì?" Marcus hỏi, giọng anh lạnh lùng không chút cảm xúc.


"Giao nộp lõi năng lượng mini dự phòng mà ngươi đang giấu trong thắt lưng quân đội," Daniel Chì Đen đưa chiếc xà beng thép chỉ thẳng vào mặt Marcus, giọng gã đầy tống tiền và tham lam. "Và chia đôi số Thép chì bọc giáp xe tăng cũ mà ngươi định lấy. Giao ra đây, ta sẽ im lặng để ngươi rời đi. Nếu không... tất cả chúng ta sẽ cùng chôn thây dưới đống phế liệu này."


Marcus không trả lời ngay. Bộ não cựu binh bộ binh hạng nặng của anh bắt đầu hoạt động với công suất tối đa. Anh phân tích cấu trúc của quả mìn bẫy dưới chân Daniel. Đó là loại mìn áp lực cơ học thế hệ cũ của Apex. Điểm yếu của nó là chốt an toàn cơ học nằm ở phía hông hộp sắt, và kíp nổ có thể bị vô hiệu hóa nếu bị kẹp chặt bằng lực cơ khí lớn trước khi dây giăng bị kéo căng.


Anh áp dụng Kỹ năng Chế ngự bộc phá chất nổ tự chế tích lũy từ những năm tháng chiến tranh công nghiệp nặng.


"Được rồi, Daniel. Ngươi thắng," Marcus trầm giọng nói, anh từ từ hạ tấm khiên thép móp méo xuống đất để biểu thị sự thỏa hiệp. Anh bước lên một bước nhỏ, khớp gối trái cơ khí lại rít lên một tiếng khô khốc. Cơn đau nhói ở ngực trái khiến anh khẽ nhíu mày, nhưng ánh mắt anh vẫn khóa chặt vào bàn tay cầm xà beng của Daniel.


"Đứng im đó!" Daniel quát lên, gã hoảng loạn đè mạnh xà beng lên dây giăng khi thấy Marcus di chuyển. "Giao lõi năng lượng ra đây trước!"


"Nó ở đây," Marcus nói, bàn tay sinh học của anh từ từ đưa về phía thắt lưng quân đội cũ. Nhưng cùng lúc đó, bàn chân sinh học của anh âm thầm trượt nhẹ trên nền cát bụi phóng xạ, tìm kiếm vị trí chốt an toàn của quả mìn bẫy găm trên vách đá.


*Cạch.*


Bằng một động tác cực kỳ chuẩn xác và nhanh nhẹn, chân của Marcus đạp chặt lên chốt an toàn cơ học của hộp mìn bẫy, khóa chặt bộ phận kích nổ cơ học bên trong.


"Ngươi chơi ta sao?!" Daniel Chì Đen nhận ra mình bị lừa, gã gầm lên điên cuồng và dùng hết lực cánh tay định giật đứt sợi dây đồng kích nổ.


Nhưng Marcus đã đi trước một bước. Cánh tay cơ khí trái của anh phóng ra nhanh như một tia chớp hổ phách. Với sức mạnh thô bạo của piston hơi nước tự chế, bàn tay thép của anh kẹp chặt lấy kíp nổ cơ học của quả mìn ngay trước khi sợi dây đồng kịp căng ra. Lực kẹp nghìn bảng bóp nát hoàn toàn hệ thống kích nổ bằng đồng thau, biến quả mìn bẩn thành một khối sắt vụn vô hại.


*Rắc...*


Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên khô khốc. Daniel Chì Đen trợn tròn mắt kinh hoàng nhìn kíp nổ nát bét trong lòng bàn tay thép của Marcus. Gã hoảng loạn lùi lại, vung chiếc xà beng thép định bổ thẳng vào đầu Marcus.


"Toby! Tránh ra!" Marcus gầm lên, anh dùng tay cơ khí chụp lấy chiếc xà beng của Daniel, lực giằng co mạnh mẽ khiến bả vai cơ khí mới của anh nhói đau dữ dội.


Toby đứng phía sau kệ sắt, lo lắng muốn giúp đỡ cha nuôi. Cậu bé vội vã nhặt chiếc mỏ lết thép vạn năng lớn dưới đất, ném mạnh về phía bảng điều khiển cảm biến của tháp súng tự động trên trần kho hòng làm nhiễu loạn tầm quét của nó.


Nhưng hệ thống an ninh quân sự cũ của Apex nhạy bén hơn cậu bé nghĩ.


*Vút...*


Một tia laser màu đỏ rực rỡ đột ngột phóng ra từ nòng tháp súng tự động trên trần nhà kho, quét qua màn đêm rỉ sét. Tia laser lướt nhanh qua khói bụi, khóa chặt vào lồng ngực trái của Marcus—nơi lò phản ứng Micro-Fission Core v1.2 đang phát ra ánh sáng hổ phách rực rỡ do nhịp tim tăng cao sau trận chiến.


*Tít... Tít... Tít... BÁO ĐỘNG ĐỎ! phát hiện nguồn năng lượng hạt nhân trái phép!*


Tiếng còi báo động hơi nước vang lên dồn dập, rùng rợn từ hệ thống loa phát thanh cũ kỹ của nhà kho. Đèn cảnh báo màu đỏ xoay tròn liên tục, nhuộm đỏ cả không gian u tối của kho phế liệu.


Marcus kinh ngạc nhìn vệt laser đỏ đang khóa chặt vào ngực mình. Tháp súng tự động bắt đầu xoay nòng xả đạn, phát ra tiếng nạp đạn áp lực cao *rầm rầm* ghê rợn.


"Sư phụ! Báo động đỏ kích hoạt rồi!" Toby gào lên trong tiếng còi báo động gầm rú.


Marcus không chút do dự, anh dùng tay cơ khí giật mạnh Daniel Chì Đen về phía mình, dùng thân hình bọc chì dày cộp của gã nhặt xác làm lá chắn sống che chắn hướng quét của tháp súng tự động ngay khi loạt đạn bọc chì đầu tiên bắt đầu bắn ra xối xả.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!