Kỷ Vật Phát Quang Dưới Đáy Sâu
Bóng tối bao trùm Trạm lọc hơi nước số 3 bỏ hoang hoen rỉ. Nơi đây từng là một phần của hệ thống điều phối nhiệt lượng Detroit cũ, giờ chỉ còn là một cái xác kim loại khổng lồ bị bỏ quên dưới lòng đất sâu, ngập tràn hơi ẩm lạnh lẽo và mùi dầu máy khét lẹt. Tiếng nước thải nhỏ giọt "tong... tong..." đều đặn từ những đường ống gỉ sét trên trần hầm vang vọng vào không gian tĩnh mịch, nghe như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ tử thần đang đếm ngược thời gian sống của những kẻ lẩn trốn.
Marcus Thorne khẽ thở dốc, tựa tấm lưng khòm nặng nề vào một bệ thép chịu lực đã hoen ố. Mỗi hơi thở của anh lúc này nặng nhọc và nóng rực như luồng khí thải từ một lò hơi bị rạn nứt. Khớp gối cơ khí trái của anh rít lên những tiếng "kẹt... kẹt..." khô khốc, đau đớn. Dòng nước axit nóng từ lòng cống xả thải trong cuộc rượt đuổi nghẹt thở với đặc vụ Carter và quái thú Saber đã ăn mòn sâu vào các bánh răng và xích truyền động, khiến khớp nối cơ khí bị rỉ sét nhanh chóng, kẹt cứng lại sau mỗi lần co duỗi. Vết bỏng rộp đỏ phóng xạ trên da mặt anh—hậu quả của việc hứng chịu luồng bụi độc để nhường bình khí sạch cuối cùng cho Lily—bắt đầu rỉ dịch vàng, bỏng rát dữ dội dưới tác động của hơi nước axit còn sót lại bám trên da.
Marcus đưa bàn tay sinh học thô ráp lên gõ nhẹ vào ngực trái. Dưới lớp áo khoác da dày sờn rách, Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) đang nhấp nháy một quầng sáng hổ phách mờ nhạt, tỏa ra nhiệt lượng nóng hầm hập. Chỉ số rò rỉ phóng xạ đang ở Mức 2: Rò rỉ nhẹ (15% - 35%), liên tục tàn phá các tế bào phổi sinh học còn lại của anh. Anh có thể cảm nhận rõ ràng dòng máu nóng hổi trong lồng ngực mình đang bị nhiễm độc chì và cadmium từng giờ, từng phút.
Ở góc phòng tăm tối, trên một đống nỉ công nghiệp ẩm mốc nhặt nhạnh từ các bộ lọc khí cũ, Lily đang nằm co quắp. Cô bé mười tuổi gầy gò, gương mặt lấm lem bụi than chì xám xịt, đôi má đỏ bừng lên vì một cơn sốt cao đột ngột. Hơi thở của cô bé khò khè, đứt quãng, lá phổi yếu ớt nhạy cảm đang phải gồng mình chống chọi với bầu không khí ô nhiễm nặng nề dưới lòng đất. Lily không rên rỉ, cô bé chỉ khẽ mím chặt đôi môi nứt nẻ, hai bàn tay nhỏ nhắn run rẩy ôm chặt lấy chiếc túi bảo ôn tự chế bọc chì—kỷ vật đan bằng len rách mà cô bé luôn mang theo bên mình để làm dịu cơn sốt cho cha.
Nỗi dằn vặt vô bờ bến cào xé tâm can của người cựu binh già. Marcus quỳ một gối xuống cạnh đống nỉ, khớp gối trái rỉ sét lại rít lên một tiếng khô khốc đầy đau đớn. Anh dùng bàn tay sinh học thô ráp, khẽ khàng vuốt ve mái tóc hạt dẻ bết bụi của con gái nuôi. Trán cô bé nóng như lửa đốt. Anh không còn một viên thuốc lọc chì nào, cũng không còn một giọt dung dịch làm mát Coolant-X dự phòng để hạ nhiệt cho lò phản ứng ngực trái của mình. Sự bất lực đè nặng lên vai anh như một khối thép nặng hàng ngàn tấn. Lời hứa danh dự bảo vệ đứa trẻ mồ côi với người đồng đội quá cố Arthur Ward mười năm trước vang vọng trong tâm trí anh, nghe như một lời phán xét đầy cay đắng.
"Arthur... tôi đã đưa con bé xuống đáy sâu này, nhưng tôi thậm chí không thể cho nó một hơi thở sạch," Marcus thì thầm, giọng anh khàn đặc, nghẹn ngào trong bóng tối.
Trong cơn mê sảng của sốt cao, Lily khẽ cựa mình. Đôi mắt to tròn trong veo của cô bé hé mở, nhìn Marcus qua làn khói mờ ảo của trạm lọc. Cô bé không khóc, chỉ khẽ đưa bàn tay nhỏ nhắn bám đầy bụi than vuốt ve vết bỏng rộp đỏ trên mặt cha nuôi.
"Cha... đừng lo... Lily không sao đâu. Lily vẽ được bầu trời xanh rồi..." cô bé thì thầm đứt quãng, bàn tay nhỏ nhắn vô tình buông lơi, để lộ chiếc Dây chuyền bạc của Mary Ward đeo trên cổ.
Marcus khẽ đỡ lấy đầu Lily, đặt cô bé nằm ngay ngắn lại. Khi ngón tay anh chạm vào chiếc dây chuyền bạc nứt nẻ, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Ánh sáng hổ phách rò rỉ từ ngực trái của Marcus—bức xạ gamma đặc trưng phát ra từ lò phản ứng hạt nhân siêu nhỏ—chiếu thẳng vào mặt sau của mặt dây chuyền bạc. Ngay lập tức, chất liệu kim loại bạc cổ xưa của Thượng Tầng bắt đầu hấp thụ bức xạ và phát quang nhẹ.
Một quầng sáng huỳnh quang màu xanh lục nhạt dịu mát bùng lên từ kỷ vật, xua tan đi một phần bóng tối u uất của căn hầm. Trên bề mặt kim loại bạc hoen ố, những đường vân siêu vi lượng mảnh như mạch máu bắt đầu hiện rõ, đan xen vào nhau một cách tinh vi. Đó không phải là những vết nứt cơ học tự nhiên, mà là một dãy mã hóa sinh học (bio-encoded sequence) được khắc bằng công nghệ laser cực hạn của tập đoàn Apex.
Marcus kinh ngạc nhìn quầng sáng phát ra từ chiếc dây chuyền. Anh đưa ngón tay rà nhẹ lên những đường vân phát quang, cảm nhận một độ rung từ trường rất khẽ, cộng hưởng trực tiếp với nhịp đập cơ học của lò phản ứng trong lồng ngực mình. Dãy mã hóa sinh học nhấp nháy theo một chu kỳ đều đặn, hiển thị các chuỗi ký tự DNA và các ký hiệu kỹ thuật quân sự tối mật.
"Cái này... là thế nào?" Marcus lẩm bẩm, đôi mắt cựu binh sắc lạnh nheo lại.
*Cạch... Rầm...*
Tiếng kim loại va chạm từ phía cửa sập thông gió cắt đứt sự im lặng. Marcus lập tức đứng bật dậy, tay cơ khí trái đưa nhanh về phía khẩu súng lục bọc chì giắt bên hông, bả vai khòm xuống chuẩn bị chiến đấu. Bé Tí không sủa báo động, điều đó có nghĩa là người đến không phải kẻ thù.
Một thân ảnh nhanh nhẹn lách qua khe hẹp của cánh cửa sắt rỉ sét. Đó là Toby, cậu học trò mồ côi mười lăm tuổi của Marcus. Gương mặt lem luốc dầu mỡ của cậu bé lộ rõ vẻ hớt hải, vai đeo chiếc túi bảo hộ lao động dính đầy xỉ hàn, tay cầm một chiếc kính lúp công nghiệp nứt góc và một cuộn bản vẽ cũ nát bằng giấy dầu.
"Sư phụ! Con mang được ít dầu máy thải về rồi!" Toby thở dốc, nhanh chóng cài chặt chốt cửa sập. Nhưng khi cậu bé nhìn thấy quầng sáng huỳnh quang xanh lục phát ra từ chiếc dây chuyền trên cổ Lily, cậu lập tức đứng hình. "Cái... cái gì đang phát sáng kia thế sư phụ? Có phải rò rỉ phóng xạ từ tim anh không?"
"Không phải từ tim tôi," Marcus trầm giọng, anh hạ súng xuống, ra hiệu cho Toby tiến lại gần. "Là chiếc dây chuyền của Mary Ward. Nó phản ứng với bức xạ hổ phách từ ngực tôi và bắt đầu phát quang."
Toby nuốt nước bọt, đặt chiếc túi dụng cụ xuống đất rồi quỳ bên cạnh Lily. Cậu bé đưa chiếc kính lúp công nghiệp nứt góc lên sát mặt dây chuyền bạc, tỉ mỉ quan sát dãy mã hóa sinh học đang nhấp nháy xanh lam. Đôi mắt thông minh của cậu thợ cơ khí trẻ tuổi sáng lên sự kinh ngạc tột độ.
"Sư phụ, nhìn kỹ các đường vân này đi!" Toby thì thầm, giọng run rẩy chỉ tay vào một ký hiệu hình ba mũi tên xoáy tròn bọc quanh một chuỗi DNA được khắc siêu vi lượng ở góc dưới mặt dây chuyền. "Đây không phải là trang sức thông thường. Đây là ký hiệu bảo mật quân sự cấp 1 của tập đoàn Apex! Con từng thấy ký hiệu này trên các hộp đen dữ liệu của bộ Exo-Suit đời cũ. Nó là một khóa mã hóa sinh học được đồng bộ hóa trực tiếp với mã di truyền của người chế tạo."
Marcus nheo mắt nhìn qua kính lúp. Chuỗi ký tự DNA phát quang nhấp nháy trùng khớp hoàn hảo với tần số nhịp đập của lò phản ứng ngực trái anh.
"Khóa mã hóa sinh học..." Marcus lẩm bẩm, một ký ức đau đớn bỗng bùng lên trong tâm trí anh. Mười năm trước, giữa cơn bão tuyết lịch sử của chiến dịch thảm sát cựu binh thử nghiệm lâm sàng, Arthur Ward nằm trên vũng máu đen, lồng ngực găm đầy mảnh đạn xuyên giáp. Arthur đã dùng bàn tay đẫm máu của mình dí chặt chiếc dây chuyền này vào tay Marcus, dùng chút hơi tàn cuối cùng để thốt lên: *'Marcus... giữ lấy nó... bảo vệ Lily... chiếc dây chuyền này... là tương lai của con bé... và là án tử của Apex...'*.
Lúc đó, Marcus chỉ nghĩ chiếc dây chuyền là kỷ vật tinh thần duy nhất của Mary Ward để lại cho con gái. Anh chưa bao giờ ngờ rằng, Mary Ward—người phụ nữ sa sút từ Thượng Tầng—thực chất chính là con gái của nhà khoa học chính sáng chế ra lò phản ứng hạt nhân siêu nhỏ. Chiếc dây chuyền bạc này chứa đựng dãy mã hóa sinh học tối mật mở khóa toàn bộ dữ liệu lâm sàng gốc của dự án thử nghiệm lâm sàng tối mật trên cơ thể người mà Apex đang tìm mọi cách tiêu hủy để bịt đầu mối.
"Arthur... thì ra đây là lý do anh bắt tôi phải thề danh dự," Marcus siết chặt bàn tay sinh học, khớp xương ngón tay kêu răng rắc. Anh nhận ra, Lily không chỉ đơn thuần là con gái nuôi của anh, cô bé chính là chiếc chìa khóa sống nắm giữ chân tướng có thể lật đổ toàn bộ đế chế tài phiệt Apex. Và đó cũng là lý do vì sao Conrad và ban nhân sự thu hồi của Henderson ráo riết truy quét hai cha con bằng mọi giá.
"Nhưng dãy mã này chỉ mới hiển thị một nửa tọa độ," Toby nheo mắt phân tích tiếp, gương mặt cậu bé trở nên nghiêm trọng. "Nó bị khóa bởi một thuật toán bảo mật từ trường quân sự thế hệ cũ. Nếu chúng ta cố tình bẻ khóa thủ công bằng thiết bị thô sơ của Chợ Đen, từ trường cộng hưởng sẽ kích nổ lò phản ứng ngực của sư phụ ngay lập tức. Chúng ta cần một thiết bị giải mã quân sự bọc chì chống nhiễu."
"Thiết bị giải mã quân sự..." Marcus trầm giọng. "Thứ đó chỉ có thể tìm thấy ở các kho dự phòng của Apex."
"Đúng thế, sư phụ," Toby gật đầu dứt khoát, cậu bé rút cuộn bản vẽ cũ nát bằng giấy dầu ra, trải phẳng lên một tấm thép rỉ sét bên cạnh đèn bão. "Con vừa tìm thấy cái này trong đống rác kỹ thuật của nhà kho cũ. Đây là bản đồ an ninh cũ của Kho phế liệu quân sự Apex—nhà kho bị niêm phong nằm sát ranh giới Khu Số 9."
Marcus cúi đầu nhìn tấm bản đồ giấy dầu hoen ố. Những đường nét vẽ tay chi tiết hiển thị mạng lưới hành lang ngầm cổ xưa dẫn thẳng vào kho chứa vũ khí lỗi thời của quân đội cũ.
"Kho quân sự này đã bị bỏ hoang từ mười năm trước sau chiến dịch thảm sát," Toby giải thích chiến thuật, ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào khu vực trung tâm kho được đánh dấu đỏ. "Nơi này không chỉ có thiết bị giải mã quân sự mà chúng ta cần, mà còn lưu trữ các mảnh giáp bọc chì của xe tăng hạng nặng cũ. Sư phụ, bả vai cơ khí trái và vỏ bọc lò phản ứng của anh đang bị rò rỉ nghiêm trọng sau trận bão axit. Chúng ta bắt buộc phải đột nhập vào đó để tìm Thép chì bọc giáp xe tăng cũ chịu lực dày nhằm gia cố bộ Exo-Suit và chế tạo khiên chống đạn mới. Nếu không, lò phản ứng của anh sẽ tan chảy hoàn toàn trong vòng chưa đầy một trăm ngày nữa."
Marcus quan sát kỹ sơ đồ an ninh của kho quân sự. Ánh mắt cựu binh bộ binh hạng nặng của anh nhanh chóng nhận ra các điểm bố phòng chiến thuật nghiêm ngặt.
"Kho quân sự bị bỏ hoang, nhưng hệ thống phòng thủ tự động của nó thì không," Marcus trầm giọng, anh dùng ngón tay chỉ vào các lối ra vào hành lang ngầm được đánh dấu bằng các ký hiệu hình tháp tròn. "Nhìn các vị trí này đi, Toby. Đây là các tháp súng tự động quét nhiệt hồng ngoại tiêu chuẩn quân đội cũ. Chúng hoạt động độc lập bằng pin hạt nhân dự phòng, sẵn sàng xả súng bắn hạ bất kỳ bóng người nào di chuyển không có căn cước sinh học hợp lệ."
"Sư phụ nói đúng," Toby nuốt nước bọt, vẻ mặt lo lắng lộ rõ dưới ánh đèn bão vàng vọt. "Và đó chưa phải là điều đáng sợ nhất. Bản đồ an ninh này cảnh báo rằng toàn bộ khu vực hành lang ngoài của Kho phế liệu quân sự Apex chứa đầy bẫy mìn bộc phá dây giăng (tripwire explosive mines) chứa đồng vị phóng xạ bẩn. Chỉ cần một sơ sẩy nhỏ chạm vào dây kích nổ, cả khu kho sẽ biến thành một quả bom bẩn chôn sống chúng ta dưới hàng vạn tấn đất đá rỉ sét."
Marcus im lặng nhìn Lily đang sốt cao mê sảng trên đống nỉ ẩm mốc. Chiếc dây chuyền bạc trên cổ cô bé vẫn đang phát ra quầng sáng huỳnh quang xanh lục nhạt dịu mát, nhấp nháy đều đặn như một lời kêu cứu thầm lặng từ quá khứ. Anh biết, mỗi ngày trôi qua là một ngày lò phản ứng trong ngực anh ăn mòn thêm một phần sự sống sinh học của mình. Anh không còn lựa chọn nào khác. Anh bắt buộc phải mạo hiểm mạng sống của mình một lần nữa để tìm kiếm vật liệu bảo vệ tim và thiết bị giải mã cứu sống con gái nuôi.
"Chúng ta sẽ đột nhập vào ban đêm," Marcus dứt khoát đưa ra quyết định chiến thuật, ánh mắt anh rực sáng ý chí kiên cường dưới ánh hổ phách rò rỉ từ lồng ngực. "Lúc đó áp lực hơi nước toàn khu đạt cực đại, tiếng ồn từ các van xả hơi nóng của Khu Số 9 sẽ ngụy trang hoàn hảo cho tiếng bước chân cơ khí kẹt rỉ sét của tôi. Toby, chuẩn bị bộ dụng cụ rà phá mìn và mỏ lết vạn năng. Chúng ta xuất phát."
"Rõ, sư phụ!" Toby nắm chặt chiếc mỏ lết thép vạn năng đeo bên hông, gương mặt cậu bé lộ rõ vẻ cương nghị quyết tâm phối hợp cùng cha nuôi dấn thân vào vùng đất chết.
Bên ngoài trạm lọc hơi nước bỏ hoang, cơn gió buốt lạnh thổi bùng những hạt bụi phóng xạ xám tro bay xào xạc qua các đường ống rỉ sét, báo hiệu một đêm rượt đuổi sinh tử mới chực chờ bóp nghẹt họ dưới đáy sâu Detroit.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!