Bóng Ma Trong Làn Khói Nóng
Cơn ho kéo dài xé rách cuống họng của Marcus Thorne, mang theo một ngụm máu đen đậm pha lẫn bụi chì lấp lánh phun thẳng xuống nền sắt hoen rỉ của căn hộ Khu Số 9. Từng nhịp thở của anh giờ đây rít lên như một ống bọc lò hơi bị rạn nứt. Trên da mặt, những vết bỏng rộp đỏ phóng xạ từ trận bão bụi vừa qua vẫn đang rỉ dịch, bỏng rát và căng cứng dưới bầu không khí ngột ngạt. Lồng ngực trái của anh nhấp nháy một quầng sáng hổ phách không ổn định; Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) đang gầm rú dưới áp lực quá nhiệt, rò rỉ bức xạ gamma trực tiếp vào huyết quản. Chỉ số rò rỉ phóng xạ đã chính thức chuyển dịch sang Mức 2: Rò rỉ nhẹ (15% - 35%), rút ngắn chiếc đồng hồ đếm ngược sinh tử của anh xuống từng ngày.
'Cha ơi...' Lily thút thít, đôi mắt to tròn bám đầy bụi than nhòe đi vì nước mắt. Cô bé quỳ sụp bên cạnh, hai bàn tay nhỏ nhắn run rẩy áp chiếc túi bảo ôn tự chế bọc chì lên ngực trái của Marcus. Lớp vải len dày bọc lá chì mỏng tỏa ra một sự mát lạnh yếu ớt, cố gắng xoa dịu lò phản ứng đang chực chờ nung chảy lồng ngực anh. 'Cha đừng ho nữa... khí sạch hết rồi, con không sao đâu cha.'
Marcus gượng dậy, dùng bàn tay sinh học thô ráp lau đi những giọt nước mắt trên má con gái nuôi. Bình Khí sạch nén áp lực cao ở góc phòng đã cạn kiệt vĩnh viễn, chỉ còn lại cái vỏ thép rỗng tuếch lạnh lẽo. Anh biết, nếu không tìm được Dr. Alistair để lọc máu khử chì khẩn cấp, cả anh và Lily sẽ bị bóp nghẹt bởi bầu không khí dơ bẩn này trước khi tuần trăng mới kịp lên.
*Gừ... Gừ...*
Một tiếng gầm gừ trầm đục, đứt quãng vang lên từ góc tối của căn hộ. Bé Tí, chú chó lai bị nhiễm xạ nhẹ có bộ lông xám tro rụng loang lổ, đột ngột bật dậy. Đôi tai to vểnh cao của nó giật mạnh, hướng thẳng về phía cửa sổ bọc lưới thép. Đôi mắt thông minh phát ánh sáng huỳnh quang nhẹ của nó co rút lại đầy cảnh giác. Nó không sủa lớn, chỉ phát ra những tiếng gầm gừ run rẩy từ sâu trong cổ họng—tín hiệu cảnh báo sớm mà Marcus đã dạy nó để nhận biết bước chân của người lạ mang giày bốt bảo an.
'Bé Tí...' Lily khẽ gọi, nhưng chú chó lập tức tiến lại gần giường, dùng đầu húc mạnh vào đầu gối của cô bé như muốn giục giã.
Marcus nín thở, áp sát tai sinh học vào vách tôn rỉ sét của căn hộ. Giữa tiếng gầm rú xa xăm của các tuabin hơi nước công nghiệp dưới Hạ Lưới Detroit, anh nghe thấy một âm thanh kim loại va chạm rất khẽ, đều đặn và nặng nề. Đó là tiếng bước chân của những kẻ mang giáp bọc thép chịu lực. Và tệ hơn nữa, một tiếng thở khò khè của động cơ sinh học dã thú bốc lên mùi ozone nồng nặc đang tiến sát con hẻm.
'Saber,' Marcus thì thầm, cơ mặt anh căng cứng. Đó là quái thú săn mồi sinh học của tập đoàn Apex—một sinh vật đột biến gen được cấy ghép thiết bị ngửi mùi đồng vị phóng xạ uranium để truy tìm các cựu binh đào tẩu. Đi cùng với nó, không ai khác ngoài Carter, đặc vụ kỹ thuật dưới quyền Conrad, kẻ sở hữu thiết bị kính ngắm hồng ngoại nhiệt có thể nhìn xuyên qua những vách tôn mỏng của khu ổ chuột.
'Chúng ta phải đi ngay, Lily,' Marcus ra lệnh, giọng anh khàn đặc nhưng dứt khoát. Anh vơ lấy chiếc áo khoác da dày quấn chặt quanh người Lily, bế thốc cô bé lên bằng cánh tay cơ khí trái rít lên những tiếng bánh răng khô khốc do thiếu dầu bôi trơn. Anh không thể dùng sức mạnh quá tải lúc này; mỗi lần lò phản ứng bộc phát năng lượng sẽ rực sáng như một ngọn hải đăng hồng ngoại, dâng hiến tọa độ của hai cha con trực tiếp cho kính ngắm của Carter.
Marcus bế Lily nhảy qua khung cửa sổ phía sau căn hộ, đáp xuống một ngách hầm tối tăm ẩm ướt ngay khi một tia laser màu xanh lục từ Kính ngắm hồng ngoại nhiệt và phóng xạ của Carter quét xuyên qua vách tôn cửa trước, để lại một vệt cháy xém khét lẹt.
'Phát hiện dấu vết nhiệt lượng bất thường ở tọa độ 4-B,' giọng nói lạnh lùng, máy móc của Carter vang lên qua bộ đàm liên lạc của tuần tra bảo an. 'Mục tiêu đang di chuyển. Thả Saber.'
Một tiếng gầm rú hoang dại bùng nổ. Saber—chú chó săn đột biến to lớn như sói, với những mảng da cấy ghép kim loại rỉ sét và đôi mắt đỏ rực—lao vút đi như một bóng ma trong bóng tối. Móng vuốt sắt của nó cào rách những tấm lưới thép trên đường đi, khóa chặt hướng gió mang theo mùi uranium-135 rò rỉ từ ngực Marcus.
Marcus cố gắng chạy nhanh qua một ngõ hẻm khô ráo dẫn về hướng Chợ Đen, nhưng ngay lập tức, tiếng móng vuốt nện rầm rập của Saber đã vang lên sát nút phía sau. Mũi ngửi phóng xạ của con quái thú quá nhạy bén; trong môi trường khô ráo, luồng khí thải hạt nhân mờ nhạt từ lồng ngực anh rải ra như một sợi chỉ đỏ dẫn đường cho tử thần.
'Chết tiệt, nó khóa mùi rồi!' Marcus rít qua kẽ răng. Anh buộc phải đổi hướng, lao thẳng vào một đường cống xả thải hơi nước nóng bốc khói mù mịt của Khu Số 9. Hơi nóng và axit lỏng trong cống sẽ tàn phá thể xác anh, nhưng đó là con đường duy nhất để ngụy trang nhiệt lượng.
Ngay khi bước vào lòng cống ngầm ẩm ướt, Marcus suýt chút nữa đâm sầm vào một thân ảnh cao gầy, da đen nhẻm vì than đá. Đó là Sơn Lửa, thợ vận hành lò hơi của Khu Số 9, người đang cầm chiếc chìa vặn van áp lực vạn năng bằng thép đúc nặng trịch.
'Marcus? Anh bị săn lùng à?' Sơn Lửa giật mình, nhưng ánh mắt gã lập tức chuyển sang cương nghị khi nhìn thấy gương mặt rộp đỏ phóng xạ của Marcus và Lily đang run rẩy trong tay anh. 'Chúng dắt theo chó săn đột biến? Đi lối này, nhanh lên!'
'Sơn Lửa, tôi cần ngụy trang nhiệt lượng khẩn cấp. Con quái thú đang bám sát gót,' Marcus thở dốc, lồng ngực anh nhói lên một cơn đau co thắt dữ dội.
'Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ áp dụng Kỹ thuật ngụy trang bức xạ nhiệt bằng hơi nước,' Sơn Lửa quyết đoán nói, gã lao đến một bảng điều khiển van xả rỉ sét bám đầy rêu độc. 'Tôi sẽ bẻ khóa van xả hơi nước số 3. Luồng khói nóng bốc mùi dầu máy này sẽ bão hòa hoàn toàn kính quét của Carter và lấn át mùi phóng xạ của anh. Nhưng hơi nước này chứa axit nóng, anh và con bé phải chịu đựng đấy!'
'Cứ mở đi!' Marcus gầm khàn.
Sơn Lửa vung chiếc chìa vặn vạn năng, gõ mạnh vào chốt an toàn rồi dùng hết sức bình sinh vặn ngược van áp lực.
*XÌÌÌ... RÍT...*
Một bức tường hơi nước trắng dày đặc, nóng bỏng rẫy và khét lẹt mùi dầu máy thải bùng nổ ra từ họng xả số 3, nhanh chóng bao phủ toàn bộ lòng cống ngầm rộng lớn. Làn khói nóng axit mịt mù bủa vây xung quanh, làm mờ mịt mọi tầm nhìn và đẩy nhiệt độ môi trường lên trên sáu mươi độ C.
Marcus bế Lily lao vào góc tối phía sau một vách ngăn sắt hoen rỉ, quỳ rạp người xuống để dùng thân mình che chắn luồng hơi nóng cho con gái nuôi. Hơi nước axit nóng rực phả trực tiếp vào những vết bỏng rộp đỏ trên mặt anh, gây ra một cơn đau đớn tột cùng như có hàng vạn lưỡi dao nung đỏ đang rạch da xẻ thịt. Tệ hơn nữa, hơi axit và nhiệt độ cực cao bắt đầu tấn công vào bộ khớp gối cơ khí phế liệu của Marcus. Kim loại co giãn đột ngột, các bánh răng rỉ sét bắt đầu kẹt cứng, phát ra những tiếng rít cơ khí 'kẹt... kẹt...' khô khốc đầy nguy hiểm.
Marcus phải dùng bàn tay sinh học bóp chặt lấy khớp gối trái, cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.
Bên ngoài màn sương hơi nước, tiếng bước chân nặng nề của Carter dừng lại. Gã đặc vụ kỹ thuật đưa tay lên gõ mạnh vào chiếc Kính ngắm hồng ngoại nhiệt trên mắt. Màn hình quét nhiệt của gã giờ đây hoàn toàn bị whited out—bão hòa bởi một màu đỏ rực của luồng hơi nước nóng từ lò hơi số 3.
'Cảnh báo: Cảm biến nhiệt bị quá tải. Tầm nhìn bằng không,' tiếng còi điện tử của kính ngắm báo động liên tục.
'Chết tiệt, áp lực hơi nước quá lớn,' Carter chửi thề, gã ra hiệu cho lính tuần tra dừng lại. 'Saber, tìm dấu vết mùi phóng xạ!'
Quái thú Saber bước vào làn khói nóng. Nó gầm gừ, chiếc mũi cấy ghép kim loại hít hà liên tục trong không khí. Nhưng hơi nước nóng chứa axit và dầu máy khét lẹt đã hoàn toàn bóp nghẹt mũi ngửi phóng xạ của nó, làm trung hòa các đồng vị phóng xạ uranium mờ nhạt. Nó mất dấu vết mùi hoàn toàn, điên cuồng cào móng vuốt sắt xuống sàn sắt phát ra những tiếng rít chói tai.
Tuy nhiên, bản năng của một dã thú săn mồi vẫn khiến nó không bỏ cuộc. Saber bắt đầu di chuyển chậm rãi, dò dẫm từng bước một xuyên qua màn sương mù trắng đục, tiến sát về phía vách ngăn sắt nơi Marcus và Lily đang ẩn nấp.
*Cạch... Cạch...*
Tiếng móng vuốt kim loại của Saber va chạm với sàn sắt vang lên đều đặn, lạnh lẽo và gần đến đáng sợ.
Trong góc tối hẹp, Marcus ôm chặt Lily vào lòng. Anh đưa một bàn tay bịt chặt miệng cô bé, tay kia ép chặt lên lồng ngực trái của mình, cố gắng dùng lớp áo khoác da dày để che giấu quầng sáng hổ phách ấm áp đang nhấp nháy dữ dội của lò phản ứng. Nhịp tim của anh đang đập liên hồi, gầm rú trong lồng ngực sinh học tàn phế.
Lily nhắm chặt mắt, cơ thể nhỏ nhắn của cô bé run lên bần bật dưới lớp áo khoác của cha. Cô bé bắt đầu nóng sốt nhẹ do nhiễm độc hơi axit, nhưng cô bé không dám ho, không dám thở mạnh, chỉ biết bám chặt lấy chiếc dây chuyền bạc đeo trên cổ.
Bên ngoài vách ngăn sắt, làn khói nóng khẽ lay động.
Một chiếc mũi bọc kim loại xám xịt của Saber từ từ thò ra khỏi màn sương mù, chỉ cách vai của Marcus chưa đầy một gang tay. Tiếng gầm gừ trầm đục, rung rẩy của con quái thú vang lên ngay sát vách ngăn sắt, hơi thở nóng hổi mùi ozone của nó phả trực tiếp vào làn khói nóng xung quanh họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!