Nhạc nềnLost Place

Cơn Bão Bụi Hoành Hành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng búa gõ lách cách của Toby từ xưởng phế liệu vẫn còn văng vẳng trong tâm trí Marcus khi anh bước qua bực cửa sắt hoen rỉ của căn hộ tạm trú tại Khu Số 9. Vết nứt li ti trên màng bảo vệ chì mà Toby phát hiện ra vài giờ trước giờ đây đã được trám tạm bằng một lớp hợp kim chì thô sơ, nhưng quầng sáng hổ phách mờ nhạt rò rỉ từ lồng ngực trái của anh vẫn tỏa ra một luồng nhiệt lượng âm ỉ, nóng rẫy và đầy bất an. Mỗi nhịp đập của Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) giờ đây nặng nề hơn, giống như một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược, đếm từng giây phút sinh tồn ngắn ngủi còn lại của người cựu binh bộ binh hạng nặng.


Trong góc phòng tối tăm, được chắp vá bằng những tấm tôn lượn sóng và thép bọc giáp xe tăng cũ, Lily đang ngồi co chân trên chiếc giường đệm rách nát. Cô bé mười tuổi gầy gò, gương mặt lấm lem những vệt than chì xám ngoét, đang chăm chú dùng mẩu than củi vẽ lên một tấm thép phế liệu phẳng. Dưới ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bão chạy dầu hỏa rỉ sét treo trên trần, bức vẽ hiện lên thô sơ nhưng đầy khát vọng: một bầu trời xanh thẳm không có những đường ống dẫn hơi nước khổng lồ, một vạt nắng vàng tươi rực rỡ chứ không phải thứ ánh sáng hổ phách cảnh báo phóng xạ u ám của lòng đất.


"Cha về rồi," Lily ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn trong veo của cô bé rực sáng khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn nhưng hơi khòm của Marcus bước qua cửa. Cô bé vội vàng giấu mẩu than củi vào chiếc túi vải len rách đeo bên hông, khẽ ho khan hai tiếng nhỏ trước khi nở một nụ cười gượng gạo để cha không lo lắng.


Marcus không bỏ sót tiếng ho ấy. Anh đóng chặt cánh cửa sắt nặng trịch, cài ba vòng chốt khóa cơ học rồi tiến lại gần giường. Anh đưa bàn tay sinh học thô ráp của mình vuốt nhẹ mái tóc hạt dẻ bết bụi của Lily. "Hôm nay con có thấy khó thở không?"


"Con không sao, cha ạ. Chỉ là hơi nhiều bụi một chút thôi," Lily ngoan ngoãn đáp, tay khẽ siết chặt chiếc dây chuyền bạc đeo trên cổ—kỷ vật duy nhất kết nối cô bé với người mẹ quá cố Mary Ward. Cô bé nhìn xuống lồng ngực trái của Marcus, nơi quầng sáng hổ phách vẫn nhấp nháy mờ nhạt sau lớp áo khoác da dày. "Tim của cha... hôm nay có còn đau lắm không?"


"Nó vẫn đập tốt," Marcus nói dối, khẽ gõ nhẹ vào ngực trái hai nhịp để trấn an con gái nuôi. Nhưng ngay khi anh vừa dứt lời, một tiếng rít trầm đục, kéo dài từ hệ thống còi hơi nước công nghiệp của Khu Số 9 bỗng vang lên, dội qua các vách đá ngầm và làm rung chuyển cả căn hộ rỉ sét.


*UÙÚÚÚ... UÙÚÚÚ...*


Đó là tiếng còi báo động đỏ. Tín hiệu cảnh báo kinh hoàng nhất dưới Hạ Lưới Detroit: Cơn bão bụi phóng xạ tràn qua Khu Số 9 sắp đổ bộ. Một sự cố xả thải hạt nhân khẩn cấp từ các nhà máy năng lượng khổng lồ trên Thượng Tầng đã biến toàn bộ bầu không khí ngầm dưới lòng đất thành một cái bẫy chết chóc, bao phủ bởi màn sương phát quang màu xám tro của các đồng vị phóng xạ nặng.


"Bão bụi..." Lily thì thầm, gương mặt cô bé lập tức cắt không còn một giọt máu. Đôi vai nhỏ nhắn của đứa trẻ run lên bần bật. Cô bé đã chứng kiến những người hàng xóm ở Gầm Cầu ho ra máu đen rồi lịm dần đi sau mỗi trận bão bụi như thế này.


"Lily, đeo mặt nạ vào ngay!" Giọng Marcus đanh lại, tràn ngập sự uy nghiêm của một người lính nhưng cũng đầy sự lo lắng tột cùng.


Anh lập tức kích hoạt Quy tắc sinh tồn trong bão bụi phóng xạ mà anh đã thuộc lòng từ những năm tháng còn trong quân ngũ. Marcus lao đến góc phòng, vơ lấy chiếc xô sắt chứa nước cất y tế không nhiễm xạ, dìm những tấm giẻ rách dày vào nước cho sũng ướt. Với cánh tay cơ khí trái rít lên những tiếng bánh răng kẹt rít, anh thoăn thoắt nhét chặt những dải giẻ ướt vào các khe hở quanh khung cửa sắt và cửa sổ bằng kính bọc lưới thép chịu lực. Hơi ẩm từ giẻ ướt sẽ là màng lọc thô sơ cuối cùng ngăn chặn những hạt bụi mịn phóng xạ len lỏi vào phòng.


Nhưng thiên tai dưới lòng đất không bao giờ dịu dàng. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm rỉ sét của Khu Số 9 đã hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một bức tường sương mù màu xám tro phát ra ánh huỳnh quang mờ ảo, chết chóc. Tiếng gió bão rít gào qua các đường ống áp lực cao, mang theo hàng triệu hạt bụi chì và cadmium mịn nện rầm rầm vào vách tôn căn hộ như muốn xé toác tổ ấm nhỏ bé của họ.


RẮC... XOẢNG!


Một tiếng rạn nứt khô khốc vang lên từ phía trên trần nhà. Marcus ngẩng đầu nhìn lên và tim anh như thắt lại. Áp lực hơi nóng từ đường ống dẫn hơi nước khổng lồ chạy sát trần tôn bên ngoài, kết hợp với sức ép của cơn bão bụi, đã làm nứt toác một khe hở dài hơn hai gang tay ngay trên trần căn hộ.


Từ khe nứt ấy, những hạt bụi phóng xạ mịn màu xám tro bắt đầu sifting xuống như một làn mưa độc, rơi trực tiếp vào chiếc giường ngủ của Lily.


"Khụ! Khụ! Cha... con... khó thở quá..."


Lily bắt đầu ho sặc sụa. Phổi sinh học nhạy cảm và yếu ớt của cô bé phản ứng dữ dội ngay khi hít phải những hạt bụi độc đầu tiên. Gương mặt cô bé đỏ bừng lên, hai tay cào cấu vào cổ họng, cố gắng tìm kiếm từng ngụm dưỡng khí trong bầu không khí đang nhanh chóng bị ô nhiễm.


Marcus lao đến như một mũi tên. Anh vội vã lục lọi chiếc hòm sắt quân sự cũ ở góc phòng, lôi ra bình Khí sạch nén áp lực cao cuối cùng—thứ tài nguyên vô giá mà anh phải tích lũy hàng tuần liền từ chợ đen để phòng hờ cho những tình huống sinh tử này. Bình khí nén bằng thép chỉ còn lại chưa đầy một phần ba dung lượng.


Anh không do dự một giây. Marcus tháo mặt nạ phòng độc cũ kỹ của Lily ra, áp chiếc mặt nạ kết nối với bình khí sạch nén áp lực cao lên gương mặt nhỏ nhắn của cô bé.


"Hít thở đi con! Hít thở sâu vào!" Marcus gầm khàn, hai tay giữ chặt chiếc mặt nạ cho Lily.


Khi dòng khí sạch tinh khiết từ Thượng Tầng tràn vào phổi, cơn ho co thắt của Lily dần dịu lại. Đôi mắt cô bé đẫm lệ, nhìn cha mình qua lớp kính bảo hộ mờ sương. Cô bé nhận ra Marcus không đeo mặt nạ phòng độc cho chính mình. Anh đang phải hít thở trực tiếp bầu không khí đầy bụi phóng xạ xám tro đang tràn vào phòng ngày một nhiều.


"Cha... đeo mặt nạ đi... cha sẽ chết mất..." Lily khóc nấc lên, cố dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn đẩy chiếc mặt nạ về phía Marcus.


"Cha không sao. Phổi sinh học của cha đã được cải tạo, bụi này không làm gì được cha đâu," Marcus mỉm cười, một nụ cười méo mó trên gương mặt đầy sẹo bỏng hóa chất. Đó là lời nói dối tàn nhẫn nhất mà anh từng nói. Mỗi lần anh hít vào, lồng ngực trái lại nhói lên đau đớn như có ngọn lửa nung chảy vách tim. Vết nứt li ti trên màng bảo vệ chì mà Toby phát hiện giờ đây đang bị nhiệt độ của bão bụi bên ngoài làm nóng chảy nhẹ, khiến lò phản ứng ngực nhói đau dữ dội, rò rỉ thêm phóng xạ trực tiếp vào huyết quản anh.


Marcus biết mình không có nhiều thời gian. Nếu không vá kín khe nứt trên trần tôn ngay lập tức, bình khí sạch của Lily sẽ cạn kiệt trong vòng mười phút nữa, và cả hai cha con sẽ bị chôn sống trong lòng đất độc này.


Anh vồ lấy chiếc mỏ hàn nhiệt lượng cao và vài que hàn hợp kim chì từ hộp công cụ của Gideon. Cánh tay cơ khí trái rít lên tiếng kêu khô khốc do thiếu dầu bôi trơn chuyên dụng, nhưng Marcus vẫn gồng sức, dùng bàn tay thép bám chặt vào khung sắt của chiếc giường tầng, trèo lên sát trần nhà nóng rẫy.


Hơi nóng từ đường ống hơi nước rò rỉ bên ngoài phả qua khe nứt trực tiếp vào mặt Marcus, làm da mặt anh bỏng rộp đỏ phóng xạ ngay lập tức. Mắt anh cay xè, tầm nhìn nhòa đi dưới làn bụi xám tro dày đặc.


"Giẻ ướt... không được... hơi axit quá cao..." Marcus lầm bầm khi cố nhét một dải giẻ ướt vào khe nứt nhưng dải giẻ lập tức bị hơi nóng ăn mòn mục nát.


Anh chỉ còn một lựa chọn duy nhất: hàn chết vết nứt bằng hợp kim chì nóng chảy ngay lập tức.


Marcus đưa mỏ hàn nhiệt áp sát vào khe nứt. Tia lửa plasma xanh lam bùng lên rực rỡ, chiếu sáng gương mặt hốc hác, nhễ nhại mồ hôi trộn lẫn bụi chì của người cha. Anh nín thở, cố gắng không hít thêm bụi độc, đôi bàn tay thô ráp vốn đã quen với súng đạn giờ đây phải thực hiện một mối hàn áp lực cao với độ chính xác tuyệt đối bằng một tay.


*XÈÈÈO... XÈÈÈO...*


Khói chì khét lẹt bốc lên từ mối hàn, bám đầy vào mặt và mắt của Marcus. Mỗi giây trôi qua đối với anh dài như một thế kỷ. Lồng ngực trái của anh rung lên bần bật, thiết bị đo nhịp tim trên thắt lưng liên tục phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo nhịp tim đã vượt ngưỡng 140 nhịp/phút. Cơn đau thắt ngực dữ dội khiến anh suýt chút nữa rơi xuống từ trên cao, nhưng ánh mắt anh nhìn xuống Lily đang ôm chặt bình khí sạch dưới giường đã cho anh sức mạnh kiên cường để đứng vững.


Mối hàn cuối cùng cũng được hàn kín. Khe nứt trên trần tôn được bịt chặt bằng một lớp hợp kim chì dày, ngăn chặn hoàn toàn dòng bụi phóng xạ tràn vào phòng.


Marcus buông tay, đổ sụp xuống sàn sắt căn hộ như một khúc gỗ mục. Anh ho khan dữ dội, từng cơn ho xé rách cuống họng, phun ra những vệt máu đen đậm pha lẫn bụi chì lấp lánh xuống nền đất bẩn. Phổi sinh học của anh đã bị tổn thương nghiêm trọng thêm 10% do hít trực tiếp bụi nóng, da mặt rộp đỏ rỉ dịch.


Lily vội vàng lao đến, tháo mặt nạ khí sạch ra và áp chiếc túi bảo ôn tự chế bọc chì vào lồng ngực đang rực đỏ của Marcus. "Cha! Cha ơi! Đừng bỏ con..."


Cơn bão bụi ngoài cửa sổ bắt đầu giảm dần cường độ, nhưng bầu không khí trong căn hộ rỉ sét vẫn ngột ngạt và ô nhiễm nặng nề. Bình khí sạch nén áp lực cao cuối cùng đã cạn kiệt hoàn toàn, không còn một giọt dưỡng khí sạch nào cho những ngày sắp tới. Marcus nằm đó, hơi thở yếu ớt, lồng ngực trái nhấp nháy ánh đỏ rực rỡ của lò phản ứng đang quá tải, báo hiệu thời gian sống của anh đang bị rút ngắn nhanh hơn bao giờ hết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!