Nắm Đấm Thép Dưới Hầm Ngầm
Lưỡi dao găm răng cưa của Razor quét qua không trung, xé toạc làn hơi nước xám đục, mang theo một luồng gió lạnh buốt nhắm thẳng vào bả vai cơ khí bên trái của Marcus. Đường dao tàn độc ấy không chỉ nhằm tước đi khả năng chiến đấu của anh, mà gã còn muốn lột trần bí mật phát quang hổ phách dưới lớp áo khoác da sờn rách.
KENG!
Tiếng kim loại va chạm đanh thép bùng nổ giữa Chợ Đen Sắt Vụn. Marcus không lùi bước. Anh kịp thời nâng tấm Khiên thép chì chống đạn tự chế lên đỡ đòn. Lực chém của gã đồ tể mạnh đến mức khiến những chiếc răng cưa trên lưỡi dao nghiến vào mặt khiên rỉ sét, bắn ra một chuỗi tia lửa vàng rực. Lực chấn động dội ngược lại khiến khớp bả vai cơ khí trái của Marcus phát ra tiếng rít khô khốc, rệu rã. Các bánh răng truyền động chuyển động kẹt rít do rỉ sét axit từ dòng nước thải ngầm tích tụ lâu ngày.
"Thằng rác rưởi đào tẩu!" Razor cười gằn, cơ mặt chằng chịt sẹo co rúm lại đầy hưng phấn. Gã dùng chân bọc thép đạp mạnh vào mặt khiên, mượn lực nhảy lùi lại, tay xoay tròn cặp dao găm răng cưa. "Lũ tay sai đâu! Bao vây nó! Viktor muốn cái lò phản ứng trong ngực nó còn nguyên vẹn, nhưng tứ chi của nó thì không cần!"
Hơn chục tên côn đồ băng Sắt Đen lập tức tràn lên. Chúng cầm xà beng, ống tuýp sắt bọc giáp xe tăng cũ, khóa chặt mọi ngả đường rút lui của Marcus. Tiếng gậy gộc kéo lê trên sàn sắt rỉ sét tạo nên những âm thanh ghê rợn.
Marcus lùi lại một bước, cánh tay phải sinh học ôm chặt lấy Lily vào lòng. Cô bé mười tuổi run rẩy dưới lớp mặt nạ phòng độc cũ kỹ, đôi mắt to tròn ngập tràn sợ hãi nhưng tuyệt đối không khóc thành tiếng. Cô bé biết mỗi nhịp thở dốc của mình lúc này đều là gánh nặng cho cha nuôi.
"Lily, nhắm mắt lại," Marcus thì thầm, giọng trầm khàn đầy áp lực. Anh gõ nhẹ vào ngực trái hai nhịp—một thói quen vô thức để kiểm tra sự ổn định của lò phản ứng. Nhịp tim của anh đã vọt lên 110 nhịp/phút. Quầng sáng hổ phách dưới ngực áo khoác da rách nứt bắt đầu nhấp nháy nhanh hơn, tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm nóng.
Một tên tay sai vạm vỡ lao đến, vung thanh sắt bọc giáp nặng trịch nhắm thẳng vào đầu Marcus.
Với bản năng của một cựu binh bộ binh hạng nặng, Marcus lập tức kích hoạt Kỹ năng Đọc vị chiến thuật cựu binh. Anh không nhìn vào thanh sắt, mà nhìn vào hướng vai và trọng tâm chân của đối thủ. Chỉ trong một phần mười giây, anh nhận ra sơ hở ở sườn trái của gã.
Marcus lách người tránh đường gậy trong gang tấc. Đồng thời, anh kích hoạt van xả áp lực piston hơi nước tích hợp trên cánh tay cơ khí trái.
*XÈÈÈO!*
Luồng khói trắng bốc lên nghi ngút từ khớp khuỷu tay máy. Marcus tung ra một cú đấm cận chiến bằng cánh tay thép tự chế thẳng vào ngực tên tay sai. Cú đấm mang lực đẩy nghìn bảng nện sầm vào thanh sắt bọc giáp của gã.
RẮC!
Thanh sắt dày hai phân gãy đôi làm hai đoạn. Lực đấm tiếp tục đẩy tên tay sai bay thẳng vào sạp hàng phế liệu phía sau, đè sập cả khung gỗ rỉ sét. Đám đông xung quanh hét lên kinh hoàng, dạt ra xa hơn.
Nhưng Razor không để Marcus kịp thở. Gã lướt nhanh như một con rắn độc qua làn khói sương, tận dụng cự ly gần để tung dao găm áp sát, nhắm thẳng vào vết sẹo bỏng hóa chất trên ngực trái của Marcus—nơi quầng sáng hổ phách đang rực lên dữ dội nhất.
"Chết đi, thằng phế thải!" Razor gầm lên.
Marcus không thể dùng khiên đỡ kịp vì khớp vai trái đang bị kẹt nhẹ. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh buộc phải thực hiện Kỹ thuật nén áp lực tim hạt nhân. Anh chủ động nín thở, dùng tay cơ khí nén chặt van xả áp lực ngực.
UỲNH!
Lò phản ứng Micro-Fission Core v1.2 trong lồng ngực anh bùng nổ năng lượng đột ngột. Dòng điện áp cao màu xanh lam chạy dọc theo các đường dây dẫn của bộ Exo-Suit thô sơ, kích thích các bó cơ sinh học hoạt động quá công suất. Tốc độ của Marcus tăng vọt trong tích tắc. Anh nghiêng người tránh được mũi dao chí mạng của Razor, đồng thời tung cú đấm tay thép thẳng vào quai hàm gã đồ tể.
BÙM!
Razor bị đấm văng xa năm mét, rầm rầm va vào vách container rỉ sét trước khi đổ sụp xuống đất, máu miệng trào ra. Tuy nhiên, trong giây phút áp sát, lưỡi dao găm răng cưa sắc bén của Razor đã kịp rạch một đường dài trên ngực áo Marcus, làm rách lớp lót chì mỏng bảo vệ tim.
Ánh sáng hổ phách từ vết rách rực lên chói mắt, kèm theo tiếng tạch tạch báo động liên tục từ máy Geiger trên thắt lưng. Nhịp tim của Marcus vọt lên 150 nhịp/phút. Cơn đau thắt ngực dữ dội ập đến như có dòng thép lỏng chảy trực tiếp vào huyết quản. Anh khuỵu một gối xuống sàn sắt, ho khan dồn dập, phun ra một ngụm máu đen đậm pha lẫn bụi chì lấp lánh xuống nền đất bẩn.
"Cha!" Lily gào lên qua lớp mặt nạ phòng độc. Cô bé vội vã tháo chiếc túi bảo ôn tự chế bằng vải len bọc chì đeo bên hông, áp chặt vào vết rách trên ngực cha để ngăn chặn sự rò rỉ bức xạ nhiệt.
"Chạy... phải chạy ngay..." Marcus thở dốc, mặt xám ngoét. Anh bế thốc Lily lên, dùng chút sức tàn từ cú bộc phát năng lượng để lao vào ngách hầm tối tăm phía sau sạp Lão Khố, bỏ lại đám tay sai Sắt Đen đang hoảng loạn đỡ gã đại ca Razor đang bất tỉnh.
***
Cơn đau từ lồng ngực trái như những nhát búa nện liên hồi vào thần kinh của Marcus khi anh bế Lily chạy qua những đường ống dẫn nước thải đen ngòm. Khói nóng bốc lên từ bộ Exo-Suit rỉ sét của anh khét lẹt mùi dầu máy cháy.
"Toby... chúng ta cần đến xưởng của Toby..." Marcus thì thầm, hơi thở đứt quãng.
Sau mười phút trốn chạy nghẹt thở qua các ngõ ngách chật hẹp, họ cũng tiếp cận được lối vào Xưởng phế liệu của Toby—một nhà kho ngầm bỏ hoang nằm khuất sau những đường ống hơi nước áp lực cao của Khu Số 9.
Cánh cửa sắt rỉ sét mở ra. Toby, cậu bé mồ côi mười lăm tuổi với gương mặt lem luốc dầu mỡ, hốt hoảng khi nhìn thấy Marcus đang bế Lily bước vào trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, lồng ngực bốc khói nghi ngút.
"Chú Marcus! Lily! Có chuyện gì thế này?" Toby vội vàng đóng chặt cửa sập bọc thép, gài chốt an toàn.
"Anh Toby! Cứu cha em với! Tim của cha nóng lắm!" Lily khóc nấc lên, bàn tay nhỏ nhắn bám đầy vệt máu đen của Marcus.
Toby nhanh chóng giúp Marcus nằm lên chiếc bàn sắt phẫu thuật cơ khí giữa xưởng. Cậu thiếu niên mười lăm tuổi lập tức lấy bình dầu máy bôi trơn thông thường, định dội lên các khớp nối cơ khí bả vai trái đang bốc khói của Marcus để hạ nhiệt.
"Không được dùng dầu máy thường! Nó sẽ bắt lửa!" Marcus gầm nhẹ qua kẽ răng, cơ thể anh co giật liên tục do dòng điện rò rỉ từ lò phản ứng.
"Hơi nước! Dùng van xả hơi nước khẩn cấp!" Toby chợt nhớ ra. Cậu lao đến góc xưởng, bẻ mạnh cần gạt của hệ thống van hơi nước phụ.
*XÌÌÌÌÌ!*
Một luồng hơi nước lạnh ngưng tụ từ các đường ống phía trên phun ra xối xả, bao phủ lấy lồng ngực đang bốc khói của Marcus. Làn sương trắng mù mịt làm dịu đi nhiệt độ lò phản ứng ngực trái của anh từ trạng thái quá nhiệt về mức ổn định tạm thời. Marcus thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực bớt rực sáng nhưng cơ thể anh vẫn run rẩy dữ dội.
Toby dùng chiếc kính lúp phẫu thuật tự chế đeo lên mắt, tỉ mỉ gạt bỏ lớp bụi than chì bám quanh vỏ lò phản ứng ngực của Marcus để kiểm tra. Cậu bé định dùng mỏ hàn nhiệt thông thường để dập rò rỉ các mối nối bên ngoài.
Nhưng khi lớp sương hơi nước tan dần, ánh mắt Toby chợt khựng lại. Gương mặt cậu thiếu niên trở nên tái mét, không còn một giọt máu.
"Toby... có chuyện gì?" Marcus yếu ớt hỏi, mắt anh mờ đi vì thiếu oxy.
Lily đứng bên cạnh, hai tay siết chặt chiếc túi bảo ôn, lo lắng nhìn anh trai nuôi.
Toby run rẩy chỉ ngón tay vào một điểm sát rìa vỏ bọc bằng hợp kim chì của lò phản ứng Micro-Fission Core.
"Chú Marcus... vết cắt của Razor... nó không chỉ làm rách lớp áo da," giọng Toby run lên bần bật vì sợ hãi. "Nó đã chém trúng vỏ bảo vệ. Ở đây... có một vết nứt rò rỉ li ti đang rỉ dịch huỳnh quang màu xanh lá cây. Màng bảo vệ chì của lò phản ứng ngực... bị nứt rồi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!