Tranh Đoạt Ở Chợ Sắt Vụn
Sương mù axit buổi sớm ở Hạ Lưới Detroit luôn mang theo vị đắng nghét của lưu huỳnh và muối chì. Những giọt nước ngưng tụ màu rỉ sét bám dọc theo mạng lưới đường ống dẫn áp lực cao trên trần hầm, thi thoảng lại nhỏ xuống mặt đường nhựa nứt nẻ, phát ra tiếng xèo xèo nhỏ đến mức vô hại nhưng đủ để gặm nhấm tinh thần của bất kỳ ai sống ở đáy sâu này.
Marcus Thorne tỉnh dậy trên chiếc giường đệm bông rách nát. Toàn bộ cơ thể anh ê ẩm, đặc biệt là khớp bả vai sinh học bên trái—nơi các thớ cơ đang co thắt dữ dội để phản kháng lại sự xâm lấn của các hạt kim loại nặng. Anh khẽ ho một tiếng dồn dập, vội vã đưa bàn tay thô ráp lên bịt miệng. Khi rụt tay lại, trong lòng bàn tay anh là một vệt máu đen nhạt pha lẫn những hạt bụi chì li ti, lấp lánh một cách ma mị dưới ánh sáng hổ phách mờ nhạt rò rỉ từ lồng ngực trái.
Anh đưa ngón tay trỏ gõ nhẹ lên ngực. *Cộc. Cộc.*
Tiếng kim loại trầm đục quen thuộc vang lên. Lò phản ứng phân hạch siêu nhỏ Micro-Fission Core v1.2 vẫn đang vận hành ở Mức 1: Ổn định (0% - 15%), nhưng nhịp tim sinh học của anh đã bắt đầu có dấu hiệu rối loạn. Anh cần Viên lọc chì y tế thô. Cực kỳ khẩn cấp. Không chỉ cho bản thân anh, mà còn cho Lily, đứa con gái nuôi mồ côi mười tuổi đang cuộn tròn ngủ ở góc phòng, lá phổi yếu ớt của cô bé đang phải gồng mình chống chọi với bầu không khí ô nhiễm độc hại của Khu Số 9.
"Cha..." Lily khẽ cựa mình, đôi mắt to tròn trong veo hé mở giữa làn tóc hạt dẻ rối bời. Cô bé nhìn thấy Marcus đang mặc chiếc áo khoác da dày để che đi quầng sáng hổ phách trên ngực. Lập tức, cô bé ngồi bật dậy, hai tay ôm lấy chiếc túi bảo ôn tự chế bằng vải len rách bọc lá chì mỏng cách nhiệt mà cô bé tự đan. "Cha lại đi ra ngoài sao? Cho con đi với. Ở nhà... con sợ."
Marcus tiến lại gần, quỳ một gối xuống cạnh giường. Anh dùng bàn tay to lớn, đầy sẹo bỏng hóa chất khẽ vuốt mái tóc của Lily, nhét chiếc túi bảo ôn vào ba lô nhỏ của cô bé. "Hôm nay cha bế con đi Chợ Đen Sắt Vụn. Chúng ta sẽ đổi đống van đồng lấy thuốc cho con. Nhưng con phải hứa với cha, tuyệt đối không được rời xa cha nửa bước, và phải luôn đeo chiếc mặt nạ này."
Lily ngoan ngoãn gật đầu, để cha đeo chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ lên gương mặt nhỏ nhắn lem luốc bụi than. Marcus bế thốc cô bé lên bằng cánh tay phải vạm vỡ, nén cơn đau nhói ở ngực trái, rồi bước ra khỏi căn hộ rỉ sét đổ nát. Trên vai anh là chiếc bao tải dứa chứa đống van đồng và phế liệu cơ khí mà anh đã gom góp được từ những đường cống thải đen ngòm.
***
Chợ Đen Sắt Vụn nằm sâu dưới lòng phân khu trung tâm của Khu Số 9, hiện ra như một vết thương mưng mủ của đô thị ngầm Detroit.
Nơi đây là một hang động khổng lồ bằng sắt thép rỉ sét, được bao phủ bởi những làn hơi nước công nghiệp màu xám đục bốc mùi dầu máy khét lẹt. Dưới ánh sáng vàng vọt, nhập nhòe của những bóng đèn cao áp cảnh báo phóng xạ, hàng ngàn cư dân Hạ Lưới chen chúc, gào thét bên những sạp hàng tạm bợ dựng từ tôn lượn sóng và vỏ thùng container cũ. Tiếng búa nện chan chát vào kim loại, tiếng xèo xèo của những mối hàn hồ quang tự chế, và tiếng rít của các piston hơi nước tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, điếc tai. Ở thế giới ngầm này, mạng sống con người rẻ mạt hơn một đống phế liệu chịu lực, và mọi giao dịch sinh tồn đều được định đoạt bằng chip Sắt Tạp hoặc những viên thuốc lọc chì hết hạn.
Marcus bế Lily luồn lách qua đám đông xô bồ. Anh cúi thấp người, chiếc áo khoác da dày bọc chì che giấu hoàn toàn quầng sáng hổ phách rò rỉ từ ngực trái, tránh sự dò tìm của bất kỳ thiết bị quét nhiệt nào. Lily ôm chặt lấy cổ cha, đôi mắt tò mò nhìn qua lớp kính bảo hộ của mặt nạ phòng độc, quan sát những món đồ chơi tự chế bằng vỏ lon nước ngọt bày bán bên đường.
Anh dừng chân trước sạp hàng của Lão Khố.
Lão Khố là một ông già gầy gò khắc khổ ngoài sáu mươi, mặc bộ đồ vải thô rách nát bám đầy rỉ sét sần sùi. Lão ngồi bó rọ sau chiếc bàn sắt chứa đầy những linh kiện cơ khí cũ hỏng và vài lọ thủy tinh đựng những viên thuốc màu xám tro—Viên lọc chì y tế thô. Đôi mắt ti hí của lão lóe lên tia sáng xảo quyệt khi nhìn thấy Marcus bước đến.
"Thorne," Lão Khố cười khẩy, để lộ hàm răng sún vàng ố. Lão gõ chiếc gậy sắt có gắn móc khóa chịu lực xuống mặt bàn sắt phát ra tiếng keng keng khô khốc. "Hôm nay mang được món gì ngon lành đến đây? Hay lại là đống sắt vụn không đáng một xu?"
Marcus không nói một lời. Anh đặt chiếc bao tải dứa xuống bàn, mở miệng bao để lộ ra năm chiếc van xả hơi nước bằng đồng thau dày dặn và một cuộn dây cáp lõi đồng nguyên chất bọc nhựa chịu nhiệt. Đây là những thứ anh phải mạo hiểm lội qua dòng nước thải axit của đường ống xả số 4 để cắt trộm được.
"Đồng đỏ nguyên chất và van đồng áp lực cao của Detroit cũ," Marcus trầm giọng, giọng nói khàn khàn áp chế tiếng ồn xung quanh. "Đống này ít nhất phải đổi được mười lăm đồng chip Sắt Tạp, hoặc năm viên lọc chì thô loại tốt."
Lão Khố đưa bàn tay thô ráp, móng tay bám đen cặn dầu cầm một chiếc van đồng lên, dùng chiếc kính lúp nứt góc soi mói từng kẽ ren. Lão tặc lưỡi, ném chiếc van trở lại bao tải với vẻ khinh bỉ giả tạo.
"Mười lăm đồng chip? Mày đang mơ giữa ban ngày à, Thorne?" Lão Khố cúi người xuống, hạ thấp giọng đầy ác ý. "Đồng đỏ giờ mất giá rồi. Lũ bảo an Apex vừa siết chặt các tuyến đường thủy ngầm, hàng không thông được lên Thượng Tầng. Đống rác này của mày tao chỉ trả tối đa hai đồng chip Sắt Tạp. Hoặc... một viên lọc chì thô đã hết hạn sử dụng nửa tháng."
"Hai đồng chip?" Marcus siết chặt nắm đấm bọc da. Cơn giận dữ bùng lên khiến nhịp tim của anh đột ngột tăng cao. Thiết bị đo nhịp tim trên thắt lưng khẽ rung lên cảnh báo: 98 nhịp/phút. Quầng sáng hổ phách dưới ngực áo khẽ rực lên một tia sáng ấm áp xuyên qua thớ da sờn.
*Bình tĩnh. Phải kiềm chế.* Marcus nhắm mắt, gõ nhẹ vào ngực trái hai nhịp để điều hòa nhịp thở. Anh biết lão già này đang cố tình ép giá anh vào đường cùng.
"Lão Khố, ông thừa biết đống đồng này trị giá thế nào ở Chợ Đen," Marcus gằn giọng, đôi mắt đầy sẹo bỏng hóa chất nhìn xoáy vào lão già xảo quyệt. "Con gái tôi đang sốt cao. Phổi của nó cần thuốc sạch. Ông không thể ăn cướp xương máu của tôi như thế."
Lão Khố không hề nao núng. Lão cười khẩy, rướn người lên phía trước, ánh mắt tham lam dán chặt vào vị trí lồng ngực trái của Marcus, nơi phát ra quầng sáng hổ phách mờ nhạt.
"Tao không ăn cướp, tao đang làm ăn lương thiện," Lão Khố thì thầm đầy ma quái. "Mày muốn thuốc sạch đúng không? Dễ thôi. Tao biết trong ngực mày có một thứ vô giá. Cái lò phản ứng phân hạch siêu nhỏ Micro-Fission Core v1.2 đó... Chỉ cần mày để tao 'kiểm tra' nó một chút, hoặc đồng ý tháo một thanh nhiên liệu Uranium thải nhỏ bằng ngón tay ra bán cho tao, tao sẽ cho con gái mày đủ thuốc lọc chì sạch dùng trong cả năm. Sao nào? Giao dịch quá hời cho một kẻ sắp chết như mày."
"Câm miệng!" Marcus gầm nhẹ. Anh tiến lên một bước, cánh tay cơ khí bên trái rít lên tiếng bánh răng chuyển động khô khốc, đè nặng lên cạnh bàn sắt của Lão Khố khiến chiếc bàn cong vênh dưới lực ép nghìn bảng.
Lão Khố giật nảy mình, vội vã lùi lại phía sau, tay siết chặt chiếc gậy sắt móc khóa để tự vệ. Lão thừa biết sức mạnh tàn bạo của gã cựu binh bộ binh hạng nặng này khi phát điên.
"Mày... mày định dùng bạo lực ở đây sao?" Lão Khố lắp bắp, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự đe dọa. "Mày nên nhớ đây là địa bàn của ai!"
Lily run rẩy ôm chặt lấy chân Marcus, cô bé khẽ ho khan một tiếng nhỏ qua lớp mặt nạ phòng độc. Nhìn thấy con gái nuôi sợ hãi, Marcus hít một hơi thật sâu, cưỡng ép bản thân lùi lại, nới lỏng lực tay cơ khí. Anh không thể gây bạo loạn ở đây. Nếu cảnh sát tuần tra của Harris ập đến, tính mạng của hai cha con sẽ bị đe dọa.
***
XOẢNG! KENG!
Tiếng sắt thép đổ vỡ chói tai bùng nổ từ phía lối vào Chợ Đen Sắt Vụn, cắt đứt cuộc đối đầu nghẹt thở giữa Marcus và Lão Khố.
Tiếng la hét hoảng loạn của cư dân lập tức lan rộng như một làn sóng dịch bệnh. Đám đông chen chúc bắt đầu dạt ra hai bên, giẫm đạp lên nhau để tháo chạy. Giữa làn hơi nước xám đục, một toán côn đồ vạm vỡ mang giáp da bọc xích sắt, tay cầm xà beng và súng ngắn ổ xoay rầm rộ tiến vào. Dẫn đầu bọn chúng là một gã thanh niên gầy guộc nhưng cao lớn kỳ dị—Gã sẹo Razor.
Gương mặt Razor chằng chịt những vết sẹo dao chém sâu hoắm, một bên tai bị xém đen do bỏng hóa chất. Gã mặc chiếc áo khoác da rách nát đeo đầy xích sắt rỉ sét, hai tay liên tục xoay tròn cặp dao găm bằng thép đặc chế có răng cưa sắc bén phát ra tiếng rít xé gió rùng rợn. Gã là cánh tay phải đắc lực của trùm băng đảng Viktor, kẻ chuyên đi thu "thuế máu" và săn lùng các cựu binh mang thiết bị hạt nhân thải loại.
"Đứng im hết cho tao! Kẻ nào nhúc nhích, tao sẽ cắt gân chân làm mồi cho lũ chuột cống!" Razor gầm lên, giọng nói sắc lạnh như lưỡi dao rỉ sét.
Đám tay sai của gã điên cuồng đập phá các sạp hàng phế liệu xung quanh. Chúng dùng xà beng quật ngã những người thợ mỏ nghèo khổ, ép họ phải quỳ rạp xuống nền đất bẩn thỉu đầy bùn độc để nộp những đồng chip Sắt Tạp cuối cùng.
"Hôm nay là ngày thu thuế máu của băng đảng Sắt Đen!" Razor cười gằn, bước đi khập khiễng nhưng đầy uy hiếp. Gã tiến thẳng về phía sạp hàng của Lão Khố. "Lão Khố! Tháng này sạp của mày nợ mười đồng chip. Nộp ra đây, hoặc tao sẽ dùng cặp dao này để cạo sạch lớp da rỉ sét trên mặt mày."
Lão Khố run cầm cập, vội vã vơ vét đống chip Sắt Tạp trên bàn dâng lên bằng hai tay. "Có ngay... có ngay thưa đại ca Razor. Xin đại ca thương tình, dạo này buôn bán khó khăn quá..."
Marcus nhanh chóng bế Lily lùi vào góc tối của một container cũ sát vách hầm, cố gắng ngụy trang nhiệt lượng lồng ngực trái bằng cách đứng sát một đường ống xả hơi nước nóng đang rò rỉ. Anh đặt Lily ngồi phía sau tấm khiên thép chì móp méo nhặt tạm dưới đất, che chắn hoàn toàn cho cô bé.
"Cha... con sợ lắm..." Lily thì thầm, đôi mắt ngấn lệ qua lớp kính mặt nạ.
"Suỵt. Nhắm mắt lại, con yêu. Có cha ở đây rồi," Marcus thì thầm sát tai cô bé, tay phải siết chặt thanh sắt chịu lực nhặt bên đường.
Đúng lúc đó, một biến số tồi tệ xảy ra.
Một đứa trẻ nhặt rác gầy gò, người đầy bụi than—chính là bé Bo, cháu nội bà Cora—trong lúc hoảng loạn chạy trốn đã vô tình va phải người Razor. Cú va chạm khiến chiếc túi đựng vài đinh ốc rỉ sét của Bo rơi vãi tung tóe xuống đất, một chiếc đinh ốc lăn trúng chiếc giày bốt bọc thép của gã đồ tể.
Razor dừng bước. Gã từ từ cúi đầu nhìn chiếc đinh ốc dưới chân, rồi ngước lên nhìn bé Bo đang run rẩy đứng im phăng phắc vì sợ hãi.
"Mày dám làm bẩn giày của tao sao, thằng rác rưởi?" Razor rít qua kẽ răng. Gã vung tay, tóm chặt lấy cổ áo bẩn thỉu của bé Bo, nhấc bổng cậu bé lên bằng một tay.
"Xin đại ca... cháu không cố ý... xin đại ca tha cho cháu!" Bé Bo khóc thét lên, hai chân giãy giụa giữa không trung.
"Tha? Ở Hạ Lưới này không có chữ 'tha' viết bằng mực, chỉ có viết bằng máu thôi!" Razor cười dã man. Gã ném mạnh bé Bo xuống đất, chân giẫm chặt lên ngực cậu bé, tay phải xoay ngược chiếc dao găm răng cưa, nhắm thẳng vào cổ chân của Bo. "Tao sẽ cắt gân chân của mày để dạy cho lũ nhặt rác tụi mày biết thế nào là quy tắc của băng Sắt Đen!"
Cư dân xung quanh kinh hoàng quay mặt đi, không ai dám lên tiếng can ngăn. Sự tàn bạo của Razor là tuyệt đối dưới lòng đất này.
Marcus đứng trong góc tối, chứng kiến cảnh tượng đó. Lồng ngực anh nhói đau dữ dội. Arthur Ward đã hy sinh mạng sống để cứu anh, và anh đã hứa sẽ bảo vệ những người yếu thế ở đáy xã hội này. Bé Bo là cháu bà Cora—người hàng xóm mù tốt bụng đã giúp đỡ cha con anh bao năm qua. Anh không thể đứng nhìn một đứa trẻ bị hủy hoại trước mắt mình.
*Nhịp tim: 110 nhịp/phút. Cảnh báo quá nhiệt nhẹ.*
Marcus nín thở, gạt bỏ mọi sự tính toán lý trí an toàn. Anh nhấc tấm khiên thép chì bọc giáp lên, bước ra khỏi bóng tối.
***
KENG! XOẢNG!
Một tiếng va chạm kim loại đanh thép, cực mạnh vang dội khắp hang động Chợ Đen Sắt Vụn, át đi cả tiếng rít của lò hơi công nghiệp.
Lưỡi dao găm răng cưa của Razor chỉ còn cách cổ chân bé Bo đúng một phân thì bị chặn đứng hoàn toàn bởi tấm khiên thép chì dày cộp của Marcus. Lực va chạm mạnh đến mức phát ra những tia lửa xanh lam rực rỡ, hắt lên gương mặt chằng chịt sẹo của cả hai người.
Razor giật nảy mình, cảm nhận được một lực phản chấn cực mạnh chạy dọc theo cánh tay, khiến gã suýt chút nữa đánh rơi lưỡi dao găm đặc chế. Gã vội vã thu chân lại, lùi về phía sau ba bước, đôi mắt lạnh lẽo như sói hoang nhìn chằm chằm vào kẻ vừa dám cản đường mình.
"Kẻ nào dám vuốt râu hùm?" Razor gầm lên đầy giận dữ.
Marcus đứng sừng sững giữa Chợ Đen, vóc dáng cao lớn khổng lồ của gã cựu binh bộ binh hạng nặng che khuất hoàn toàn bé Bo phía sau. Anh cầm tấm khiên thép chì bằng tay cơ khí bên trái, tay phải sinh học siết chặt thanh sắt chịu lực, đôi mắt đầy sẹo bỏng nhìn thẳng vào Razor không một chút sợ hãi.
"Tránh xa đứa trẻ ra, Razor," Marcus trầm giọng, giọng nói đầy uy lực khiến đám tay sai của Razor cũng phải khựng lại.
Razor nheo mắt nhìn Marcus. Gã quét mắt từ bả vai rộng nhưng hơi khòm của anh, dừng lại ở cánh tay cơ khí chắp vá từ xích xe đạp, và cuối cùng khóa chặt vào vị trí lồng ngực trái dưới lớp áo khoác da dày bọc chì.
Một tia sáng hổ phách nhỏ, yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn, đang nhấp nháy xuyên qua một vết rách nhỏ trên lớp da áo khoác của Marcus—hậu quả của sự dao động nhịp tim vừa rồi.
Razor khựng lại một nhịp, rồi gương mặt gã dần co rúm lại thành một nụ cười gằn cực kỳ xảo quyệt và hưng phấn. Gã liếm khóe môi khô khốc, nhận ra con mồi vô giá mà Viktor đang ráo riết treo thưởng săn lùng.
"Ồ... tao cứ tưởng là ai," Razor cười lên điên cuồng, cặp dao găm răng cưa trên tay gã lại bắt đầu xoay tròn, tạo thành những vòng tròn ánh sáng lạnh lẽo giữa màn sương rỉ sét. Gã chậm rãi tiến lại gần Marcus, đôi giày bốt bọc thép nện xuống sàn sắt phát ra tiếng vang rùng rợn. "Hóa ra là con chuột cống mang lò phản ứng rò rỉ của tập đoàn Apex. Thorne... gã cựu binh đào tẩu mang món nợ máu của Silas."
Đám tay sai Sắt Đen bắt đầu tản ra, bao vây kín lối thoát duy nhất của Chợ Đen Sắt Vụn, khóa chặt hai cha con Marcus vào vòng vây bạo lực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!