Cuộc Gặp Trong Bóng Râm
Hơi lạnh buốt giá từ trận bão tuyết đầu mùa trên Thượng Tầng bắt đầu rò rỉ qua các khe hở của hệ thống thông gió, hòa vào làn khói độc công nghiệp đặc quánh dưới lòng Khu Số 9. Marcus Thorne kéo sụp chiếc mũ da sờn rách, bước đi khập khiễng trên hành lang sắt hoen rỉ dẫn đến Quán rượu Rỉ Sét. Khớp gối trái cơ khí của anh bị kẹt cứng vỡ vụn hoàn toàn, mỗi bước đi là một lần kéo lê thanh kim loại nặng nề phát ra tiếng rít khô khốc, rùng rợn dội vào vách hầm tối tăm.
Cơn đau thắt ngực lại ập đến. Dưới lớp áo khoác da dày bọc chì, Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) trong lồng ngực trái Marcus nhấp nháy một quầng sáng hổ phách mờ nhạt nhưng nóng rẫy. Chỉ số rò rỉ phóng xạ đang ở mức 35% – giới hạn cực hạn của Mức 2. Từng nhịp đập cơ học của nó nặng nề và méo mó, như một chiếc đồng hồ rỉ sét đang vắt kiệt những vòng dây cót cuối cùng. Da mặt anh rộp đỏ do bỏng phóng xạ, những vết thương rỉ dịch vàng bỏng rát dưới làn hơi ẩm công nghiệp bốc mùi dầu máy thải.
Marcus đưa bàn tay sinh học thô ráp lên gõ nhẹ vào ngực trái để điều hòa nhịp tim. Anh đã để Toby ở lại Trạm lọc hơi nước số 3 để canh chừng cho Lily và Susan. Lily vừa tạm cắt cơn sốt nhờ liều thuốc thảo dược Nấm Chì của bà Martha, nhưng lá phổi nhỏ bé của cô bé vẫn cần Dung dịch làm mát lò phản ứng (Coolant-X) chất lượng cao để duy trì sự sống. Bản vẽ thiết kế bộ giảm áp lò phản ứng mà Elena Vance tuồn xuống từ Thượng Tầng đang nằm trong túi áo anh, nhưng nó sẽ chỉ là một tờ giấy lộn nếu không có Coolant-X để vận hành.
Marcus đẩy cánh cửa sắt nặng trịch của Quán rượu Rỉ Sét.
Không khí bên trong quán rượu ngột ngạt đến nghẹt thở, hỗn tạp giữa mùi rượu cồn công nghiệp rẻ tiền tự nấu, mùi khét của dầu diesel và mùi rỉ sét của những tấm tôn chắp vá. Những gã thợ mỏ quặng chì rỉ sét sinh học và những scavenger tàn phế ngồi gục đầu bên những chiếc bàn sắt hoen ố, đôi mắt xám xịt vô hồn nhìn vào những chiếc ly thủy tinh cáu bẩn. Trong góc tối nhất của quán, Jax – người đồng đội cũ trung thành với vết tai trái bị xé rách – đang lặng lẽ ngậm chiếc tẩu thuốc không lửa. Jax khẽ ngước mắt, cái gật đầu kín đáo của gã là tín hiệu xác nhận: an toàn, Silas đang đợi phía sau.
Marcus kéo lê chiếc chân kẹt cứng về phía chiếc bàn gỗ mục nát nằm khuất sau một đường ống dẫn hơi nước áp lực cao. Silas đã ngồi sẵn ở đó. Gã thương nhân chợ đen gầy gò mặc chiếc áo khoác dạ dài màu đen, đôi mắt láo liên cảnh giác xung quanh. Khi nhìn thấy gương mặt đầy vết bỏng rộp rỉ dịch vàng của Marcus, Silas khẽ rùng mình, sự dằn vặt lương tâm hiện rõ trên những nếp nhăn xô lệch của gã.
"Mày đến rồi, Marcus," Silas thì thầm, giọng gã run lên dưới làn khói mờ. "Tao... tao không ngờ bọn Sắt Đen lại phóng hỏa căn hộ của mày. Tao thề với mày, tao chỉ muốn đòi nợ chip Sắt Tạp, tao không hề muốn con bé Lily bị hại."
"Tao không đến đây để nghe mày sám hối, Silas," Marcus trầm giọng, âm thanh khàn đặc phát ra từ lồng ngực anh như tiếng hai tấm thép rỉ chà xát vào nhau. "Mày có thứ tao cần không?"
Silas liếc nhanh ra cửa quán rượu, rồi từ từ cúi xuống gầm bàn. Gã đẩy một chiếc vali bọc thép bảo mật nặng trịch về phía chân Marcus. Qua khe hở của chiếc vali bọc chì, một luồng ánh sáng huỳnh quang màu xanh lá cây dịu nhẹ hắt lên đôi ủng rách nát của Marcus.
"Mười hai ống Coolant-X lậu, loại tinh khiết nhất tao tuồn được từ phòng thí nghiệm của Apex," Silas nói, giọng gã nhỏ lại chỉ đủ hai người nghe. "Tao cho mày miễn phí. Coi như... coi như tao trả bớt nợ máu cho con bé Lily. Nhưng mày phải đi ngay lập tức. Khu Số 9 không còn an toàn nữa."
Marcus cúi xuống, tay sinh học chạm vào lớp vỏ thép lạnh lẽo của chiếc vali. Nhiệt lượng từ ngực trái anh dường như dịu đi một chút trước luồng năng lượng làm mát phát ra từ chiếc vali. "Tại sao?"
Silas rướn người về phía trước, gương mặt gã tái nhợt: "Mối liên hệ mờ ám của cựu binh Billy... Thằng khốn đó đã bán mình cho tập đoàn. Nó đã dẫn đặc vụ của Conrad và cảnh sát tuần tra của Harris đi san phẳng ba phòng khám lậu ở Khu Số 8 rồi. Nó biết rõ thói quen của các cựu binh bộ binh hạng nặng. Nó biết mày cần Coolant-X, và nó đang làm chỉ điểm cho Harris để đổi lấy một tấm vé định cư Thượng Tầng. Nó đang tìm mày, Marcus!"
Đúng lúc đó, từ góc tối bên ngoài cửa sổ, Jax đột ngột giơ chiếc ống nhòm hồng ngoại bị nứt kính ngắm lên. Gã gõ nhẹ ba nhịp liên tục lên đường ống dẫn nước rỉ sét chạy dọc tường quán rượu – tín hiệu cảnh báo đỏ.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Marcus biến sắc. Anh cảm nhận được một luồng rung động cơ học nặng nề truyền qua sàn sắt của quán rượu. Tiếng xích xe bọc thép bảo an nghiến trên sỏi đá hoang tàn bên ngoài vang lên dồn dập.
"Chúng đến rồi," Silas hoảng loạn đứng bật dậy, chiếc vali Coolant-X lập tức được gã đẩy sâu xuống gầm bàn, khuất sau chiếc chân sắt rỉ sét của Marcus.
Harris và đội tuần tra vũ trang hạng nặng đang thiết lập rào chắn bọc thép bao vây chặt toàn bộ các lối ra vào của Quán rượu Rỉ Sét. Ánh đèn pha công suất lớn từ xe bảo an quét qua những ô cửa kính vỡ nát, dội những luồng sáng trắng lạnh lùng vào không gian ngột ngạt của quán rượu. Những gã thợ mỏ nghèo khổ nháo nhào tìm chỗ trốn, tiếng ly chén đổ vỡ loảng xoảng hòa lẫn tiếng la hét hoảng loạn.
Silas cố giữ bình tĩnh, gã bước nhanh ra phía cửa sập để chặn Harris lại. Gã rút từ trong túi áo khoác dạ ra một nắm thẻ chip giao dịch chợ đen Sắt Tạp, cố gắng nở một nụ cười giả tạo trước họng súng trường áp lực của lính tuần tra: "Đại úy Harris! Chỉ là một buổi tối giao dịch phế liệu bình thường thôi mà. Có cần phải làm rầm rộ thế này không? Đây, chút tiền Sắt Tạp gửi các anh uống rượu cồn..."
*Bốp!*
Harris – gã đội trưởng tuần tra vạm vỡ mặc bộ giáp bảo an xám tro phẳng phiu – lạnh lùng vung báng súng trường áp lực hơi nước đập thẳng vào mặt Silas. Cú đánh tàn bạo khiến gã thương nhân chợ đen ngã quỵ xuống sàn sắt, máu tươi phun ra từ mũi và miệng.
"Tránh ra, gã buôn lậu dơ bẩn," Harris gầm lên qua chiếc mũ bảo hiểm kín mít có kính che mặt màu đen tuyền. "Lệnh truy nã đỏ của thằng Thorne đáng giá hơn đống rác thải này của mày gấp trăm lần. Khám xét toàn bộ quán rượu cho tao!"
Hai tên lính tuần tra lao vào, túm chặt lấy cánh tay cơ khí trái của Silas, đè gã lên quầy rượu sắt hoen rỉ. Harris vung chiếc dùi cui điện áp lực lớn, đập mạnh xuống khớp bả vai cơ khí của Silas. Tiếng kim loại gãy vụn vang lên khô khốc, cánh tay cơ khí của Silas bị đập nát hoàn toàn, những bánh răng rỉ sét và dầu máy đen ngòm bắn tung tóe trên sàn nhà. Silas thét lên đau đớn, nhưng gã vẫn nghiến chặt răng, ánh mắt tuyệt vọng hướng về phía góc tối nơi Marcus đang ngồi.
Marcus im lặng ngồi trong bóng tối của đường ống dẫn hơi nước. Cánh tay cơ khí trái tự chế của anh siết chặt lấy chiếc xà beng thép bọc chì. Vết rách cơ bắp vai phải sinh học của anh lại rỉ máu nặng hơn dưới áp lực căng thẳng, nhuộm đỏ mảng áo khoác da. Anh biết mình không thể nổ súng trực diện. Hỏa lực súng trường bọc chì của Harris và Billy sẽ dồn anh và Silas vào góc chết trong vòng vài giây, và Lily đang đợi thuốc ở trạm lọc sẽ mất đi cơ hội sống sót duy nhất.
Anh đưa bàn tay sinh học phải lên, khẽ gõ nhẹ vào ngực trái để điều hòa nhịp tim đang dao động hỗn loạn ở mức 130 nhịp/phút. Anh nín thở, sử dụng năng lượng cảm nhận dòng chảy để định vị hệ thống đường ống dẫn hơi nước áp lực cao chạy ngay dưới sàn sắt quán rượu. Chỉ cần một cú bộc phát lực từ tay cơ khí để bẻ gãy van xả hơi nước dưới gầm bàn, anh có thể tạo ra một màn sương mù nóng bỏng để ngụy trang nhiệt lượng và giải vây.
Nhưng trước khi anh kịp hành động, cánh cửa sắt của quán rượu lại bị đẩy ra.
Một tiếng bước chân bất đối xứng vang lên, nặng nề và khập khiễng. Billy bước vào quán rượu. Gã cựu binh phản bội cụt chân phải thay bằng chân giả cơ khí thô sơ, mặc bộ đồ cựu binh rách nát đầy vết vá víu bọc chì. Billy lăm lăm khẩu súng lục ổ xoay bọc chì chống rò bức xạ nhiệt trong tay, đôi mắt sắc lạnh như sói quét dọc qua những gương mặt hoảng loạn trong quán rượu, rồi dừng lại, khóa chặt hướng nhìn thẳng về phía góc tối nơi Marcus đang ngồi che giấu lồng ngực phát quang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!