Bản Vẽ Từ Thượng Tầng
Lời thề danh dự của Elena Vance vẫn còn vang vọng giữa những bức tường sắt hoen rỉ của Trạm lọc hơi nước số 3 bỏ hoang. Sau khi rời khỏi phòng khám ngầm của Dr. Alistair để tránh đợt tuần tra đột xuất của Harris, cả nhóm đã rút sâu xuống phân khu kỹ thuật bỏ hoang này. Hơi nước độc hại từ các đường ống áp lực cao rò rỉ xung quanh tạo thành một làn sương mù màu xám tro, ngụy trang hoàn hảo cho ánh sáng hổ phách đang nhấp nháy một cách yếu ớt và giận dữ từ ngực trái của Marcus Thorne.
Marcus gượng đứng dậy từ bệ thép rỉ sét. Khớp gối trái cơ khí bị kẹt cứng vỡ vụn vĩnh viễn của anh rít lên một tiếng khô khốc, nặng nề kéo lê trên sàn sắt. Mỗi bước đi lúc này là một cực hình vật lý. Vết rách cơ bắp vai phải sinh học sau trận hỏa hoạn vẫn rỉ máu thấm qua lớp băng gạc thô sơ, trong khi vết rỉ sét axit nhẹ bám trên bả vai cơ khí trái bắt đầu lan rộng, ăn sâu sát lồng ngực trái, chỉ cách vỏ bọc của Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) vài milimet. Vết bỏng rộp đỏ phóng xạ trên da mặt anh rỉ dịch vàng, bỏng rát dưới tác động của hơi ẩm công nghiệp.
Ở góc phòng tối, Lily đang nằm mê mệt trên đống nỉ ẩm mốc. Chiếc túi bảo ôn tự chế bọc chì của cô bé áp sát ngực Marcus trước đó giờ đặt bên cạnh, vẫn còn âm ấm hơi nóng hạt nhân rò rỉ. Susan đang tỉ mỉ dùng giẻ ướt lau mồ hôi cho cô bé, đôi mắt không giấu nổi sự lo âu.
"Chúng ta không có nhiều thời gian," Elena Vance phá vỡ sự im lặng. Cô đặt chiếc cặp da bọc chì lên chiếc bàn gỗ gãy đôi, cẩn thận rút ra một cuộn giấy da cũ kỹ, ố vàng nhưng được bảo quản cực kỳ nghiêm ngặt. "Đây là thứ mà cha tôi, Đại úy Vance, đã đánh đổi mạng sống để tuồn ra khỏi trung tâm nghiên cứu của Apex trước khi bị Sterling thủ tiêu."
Marcus kéo lê chân bước lại gần. Dưới ánh sáng vàng vọt, leo lét của chiếc đèn bão chạy dầu hỏa rỉ sét, Elena từ từ trải rộng cuộn giấy. Đó là "Bản vẽ thiết kế bộ giảm áp lò phản ứng".
Những đường nét vẽ tay bằng mực đen đặc chế hiện lên cực kỳ chi tiết và phức tạp. Bản vẽ thể hiện cấu trúc của một bộ lọc chì thô tích hợp thẳng vào hệ thống tuần hoàn hơi nước của bộ giáp Exo-Suit. Bằng cách dẫn dòng dung dịch làm mát chạy qua một màng ngăn hấp thụ neutron, thiết bị này có thể làm giảm áp lực phân hạch trong lồng ngực Marcus, kéo dài tuổi thọ của lõi tim thêm ít nhất 100 ngày và hạ mức rò rỉ phóng xạ từ 35% về mức ổn định tạm thời.
Marcus nín thở, ngón tay sinh học thô ráp của anh rà soát qua các thông số kỹ thuật được ghi chú bằng nét chữ cương nghị của Tiến sĩ Ward—cha ruột của Lily. Anh đưa ngón tay trỏ gõ nhẹ lên ngực trái. Tiếng kim loại va chạm trầm đục vang lên. Thiết bị đo nhịp tim sinh học tích hợp trên thắt lưng quân đội cũ khẽ rè rè. Nhịp tim của anh bắt đầu xuất hiện những vệt rối loạn nhịp nhẹ, đập ngắt quãng.
"Nhịp tim sinh học của tôi đang giảm," Marcus trầm giọng, giọng nói nặng trịch như tiếng hai tấm thép rỉ chà xát. "Màng ngăn hạt nhân của lõi v1.2 đang tự phân hủy nhanh hơn dự kiến do cú quá tải trước đó. Tôi chỉ còn chưa đầy mười ngày trước khi lò phản ứng đạt trạng thái quá nhiệt vĩnh viễn và tan chảy hoàn toàn."
"Mười ngày sao?" Elena biến sắc. "Vậy chúng ta phải chế tạo bộ giảm áp này ngay lập tức."
"Không dễ thế đâu, cô nhà báo," Toby bước ra từ đống phế liệu góc phòng, tay cầm một chiếc mỏ lết rỉ sét và một mỏ hàn nhiệt tự chế. Cậu thiếu niên 15 tuổi nhìn vào bản vẽ, chân mày nhíu chặt. "Nhìn vào đây đi. Bộ giảm áp này đòi hỏi những vật liệu cực kỳ cao cấp của Thượng Tầng. Chúng ta cần 'Dung dịch làm mát lò phản ứng (Coolant-X)' chất lượng cao để làm chất dẫn nhiệt, và quan trọng nhất là 'Cadmium tinh khiết' để làm màng ngăn hấp thụ neutron. Ở Hạ Lưới này, tìm đâu ra những thứ đó?"
Toby vừa nói vừa cầm một miếng hợp kim chì thông thường nhặt từ bãi phế thải Khu Số 9, đặt dưới họng lửa của mỏ hàn nhiệt thô sơ để mô phỏng nhiệt lượng tỏa ra từ tim Marcus. Chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi giây, miếng hợp kim chì đã nóng chảy hoàn toàn thành một vũng chất lỏng xám xịt, nhỏ giọt xuống sàn sắt.
"Thấy chưa?" Toby thở dài bất lực. "Hợp kim chì thông thường không chịu nổi nhiệt lượng phân hạch của lò phản ứng ngực sư phụ. Nó sẽ nóng chảy ngay lập tức và làm thủng lõi tim. Chúng ta bắt buộc phải có Cadmium tinh khiết."
"Cadmium tinh khiết rất khó tìm," Elena gật đầu, gương mặt cô hiện rõ vẻ lo ngại. "Nhưng tôi nhớ trong các báo cáo quy hoạch cũ của Apex, các thanh điều khiển của hệ thống lò hơi phụ bỏ hoang dưới lòng Khu Số 9 có chứa một lượng nhỏ Cadmium. Chúng ta có thể đột nhập vào đó để tháo dỡ."
"Còn Coolant-X thì sao?" Marcus hỏi, ánh mắt anh sắc lạnh nhìn Elena.
"Silas," Toby nhanh nhảu đáp. "Gã thương nhân chợ đen Silas có một thùng Coolant-X lậu cực lớn cất giấu tại Ngách Hầm Bỏ Hoang 4B. Hôm trước em thấy gã kiểm kê hàng hóa ở đó. Nhưng ngặt nỗi, Silas đang bị tàn dư của Băng đảng Sắt Đen giám sát chặt chẽ. Sau cái chết của Viktor và sự hỗn loạn của băng đảng, chúng đang lùng sục khắp nơi để tìm Silas, hòng cướp đoạt số hàng hóa chợ đen của gã để dâng lên cho Conrad lập công."
Elena Vance cau mày, cô rút chiếc Máy ghi âm chống nhiễu sóng từ ra khỏi túi áo khoác. "Ban bảo an của Apex và đặc vụ Carter vừa tăng cường độ quét tần số bức xạ xung quanh Chợ Đen Sắt Vụn. Nếu anh xuất hiện ở đó để gặp Silas, thiết bị quét của chúng sẽ khóa mục tiêu ngay lập tức. Chúng ta không thể mạo hiểm làm lộ vị trí ẩn náu mới này của Lily."
Marcus im lặng trầm tư. Anh biết Silas là một kẻ thực dụng, gã chỉ hành động vì tiền và lợi ích. Nhưng sâu thẳm trong lòng gã thương nhân ranh ma ấy vẫn còn một chút dằn vặt lương tâm sau khi gián tiếp khiến căn hộ của hai cha con bị thiêu rụi. Tiếp cận Silas tại Quán rượu Rỉ Sét—nơi gã thường lui tới để giao dịch thông tin—là phương án tối ưu nhất. Nhưng làm sao để gửi thông điệp cho Silas mà không kích hoạt các trạm gác quét sinh học của tuần tra Harris?
"Để em đi," Toby đột ngột lên tiếng, cậu siết chặt chiếc mỏ lết trong tay. "Em sẽ cải trang làm kẻ nhặt than graphite. Bọn lính bảo an và tay sai băng đảng Sắt Đen thường không thèm để mắt đến những đứa trẻ nhặt rác dơ bẩn bám đầy bụi than ở Quán rượu Rỉ Sét. Em sẽ lẻn vào đó, tìm cách chuyển lời nhắn của sư phụ cho Silas để hẹn gặp tại Ngách Hầm Bỏ Hoang 4B."
"Không được!" Một tiếng khóc nấc nhỏ nhẹ vang lên từ phía sau cánh cửa sắt hoen rỉ.
Bé Na, em gái 12 tuổi của Toby, chạy ra. Cô bé mặc chiếc váy vải thô nhuộm màu xanh lam nhạt đã sờn rách, đôi mắt đỏ hoe vì khóc. Cô bé lao đến níu chặt lấy vạt áo khoác da bám đầy dầu mỡ của anh trai mình, người run lên bần bật.
"Anh không được đi!" Bé Na gào lên trong tiếng nấc nghẹn ngào. "Bọn tàn dư băng đảng Sắt Đen đang điên cuồng lắm. Chúng sẵn sàng giết người chỉ để cướp một mẩu bánh mì khô. Nếu chúng phát hiện anh giúp đỡ chú Marcus, chúng sẽ ném anh vào lò xả thải phóng xạ mất! Em... em không muốn mất anh!" Lời can ngăn đầy lo lắng của cô bé như một tảng đá nặng trịch đè lên bầu không khí ngột ngạt của trạm lọc hơi nước bỏ hoang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!