Ngòi Bút Và Khẩu Súng
Ánh sáng huỳnh quang màu xanh dịu của phòng khám ngầm chập chờn theo từng nhịp thở dốc của Marcus Thorne. Trên chiếc giường phẫu thuật bằng thép đúc hoen rỉ, lồng ngực cựu binh phập phồng một cách nhọc nhằn. Dr. Alistair vẫn đang đứng lặng người, ngón tay già nua run rẩy chỉ vào vết nứt rỉ sét sần sùi màu nâu đen đang lan rộng từ khớp vai trái cơ khí, ăn sâu sát lồng ngực trái của Marcus. Vết rỉ sét ấy chỉ còn cách vỏ bọc chì của Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) chưa đầy vài milimet. Nó như một loài ký sinh trùng bằng sắt mục, chực chờ gặm nhấm chút phòng vệ cuối cùng của người cha tàn phế.
"Nếu vết rỉ sét này chạm vào vỏ bọc hạt nhân," giọng Alistair trầm xuống, khàn đặc vì mệt mỏi và dằn vặt, "nó sẽ kích hoạt quá trình ăn mòn điện hóa cực nhanh. Vỏ chì sẽ thủng. Phản ứng phân hạch sẽ không còn màng ngăn, và tim anh... nó sẽ tan chảy hoàn toàn trong vòng vài tuần, chứ không phải ba trăm sáu mươi lăm ngày như chúng ta tính toán."
Marcus không trả lời. Gương mặt anh co rúm lại khi dòng máu đen nhạt bám đầy cặn chì tiếp tục chảy qua ống nhựa của Thiết bị lọc máu thô di động. Vết bỏng rộp đỏ phóng xạ trên da mặt anh—hậu quả của trận bão bụi nóng từ những ngày trước—đang rỉ dịch vàng, bỏng rát dữ dội dưới ánh đèn. Anh nghiến chặt răng, cố kìm nén cơn đau thắt ngực đang cào xé huyết quản. Bên cạnh anh, ở góc phòng tối, Lily vẫn đang ngủ thiếp đi. Nhờ liều thuốc Thảo dược ngầm giảm đau (Nấm Chì) của bà Martha, cơn sốt của cô bé đã tạm thời hạ xuống, nhưng nhịp thở vẫn khò khè nhọc nhằn.
"Tôi không cần biết vỏ chì có thủng hay không," Marcus khàn giọng, giọng nói nặng trịch như tiếng hai tấm thép rỉ chà xát vào nhau. "Lọc sạch máu cho tôi. Tôi phải đứng dậy được trước khi trời sáng. Lily cần tôi."
"Anh đang tự sát, Marcus!" Alistair gằn giọng, tay ông vừa sục rửa màng lọc than hoạt tính bị tắc nghẽn vừa nói. "Coolant-X đã cạn kiệt. Tôi chỉ có thể dùng nước cất để hạ nhiệt tạm thời cho anh. Nhưng nếu không có dung dịch làm mát chuyên dụng, lò phản ứng của anh sẽ bùng nổ quá nhiệt ngay khi anh vận động mạnh."
Đột ngột, tiếng chuông gió bằng đồng phế liệu treo ở lối vào phòng khám ngầm khẽ vang lên một tiếng lách cách rùng rợn. Vy Sương Mù, người đang cảnh giới ngoài cửa sập ẩn sau đống vỏ máy giặt bỏ hoang, lao vào trong phòng, gương mặt lấm lem bụi than của cô gái trẻ biến sắc.
"Có kẻ đột nhập," Vy Sương Mù thì thầm, tay cô đặt sẵn lên bộ dây móc neo gắn cổ tay. "Không phải lính tuần tra của Harris. Chỉ có một bóng người di chuyển cực kỳ khéo léo, bẻ khóa cửa trước của tiệm đồ gia dụng chỉ trong vòng năm giây. Kẻ này là dân chuyên nghiệp."
Marcus lập tức gượng dậy. Khớp gối trái cơ khí bị kẹt cứng vỡ vụn vĩnh viễn của anh rít lên một tiếng khô khốc. Bất chấp cơn đau rách cơ bắp vai phải đang rỉ máu đầm đìa, anh dùng cánh tay sinh học phải siết chặt chiếc Khiên thép chì chống đạn tự chế móp méo đặt bên cạnh giường. Anh đứng dậy, kéo lê ống chân trái cơ khí nặng nề, ánh mắt lạnh lùng như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng.
"Đưa Lily vào ngách hầm phía sau," Marcus ra lệnh cho Susan. Cô y tá tập sự trẻ gật đầu đầy sợ hãi, nhanh chóng bế cô bé Lily vẫn đang mê mệt vào sâu trong bóng tối.
Cánh cửa bạt công nghiệp ố vàng của phòng khám khẽ lay động. Một thân ảnh mảnh mai bước qua làn sương cồn y tế. Đó không phải là một đặc vụ bọc giáp của biệt đội dọn dẹp, mà là một cô gái trẻ khoảng hai mươi lăm tuổi. Cô mặc chiếc áo khoác măng tô màu cát ấm áp, mái tóc cắt ngắn gọn gàng và đôi mắt thông minh, cương nghị đang quét nhanh khắp căn phòng. Trên tay cô không phải là súng trường áp lực, mà là một chiếc máy ảnh cơ học bọc chì chống từ trường cực mạnh và một chiếc Máy ghi âm chống nhiễu sóng từ của Elena.
"Đừng bắn," cô gái lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang một uy lực điềm tĩnh đến kỳ lạ. "Tôi không đến đây để chiến đấu. Tôi là Elena Vance, nhà báo điều tra độc lập từ Thượng Tầng."
Marcus không hạ khiên. Anh bước một bước khập khiễng lên phía trước, lồng ngực trái của anh khẽ nhấp nháy ánh sáng hổ phách mờ nhạt xuyên qua lớp áo khoác da bị xé rách, kim đo Geiger trên bàn của Alistair bắt đầu kêu tạch tạch dồn dập.
"Người Thượng Tầng không có việc gì dưới đáy lòng đất này cả," Marcus gầm gừ. "Biến đi trước khi tôi bẻ gãy cổ cô."
Elena Vance không hề tỏ ra sợ hãi. Cô nhìn thẳng vào ánh sáng hổ phách rò rỉ từ ngực Marcus, rồi nhìn sang xấp tài liệu đang mở trên bàn của Alistair—Hồ sơ bệnh án số 009 của Marcus Thorne. Đôi mắt cô thoáng hiện lên một sự chấn động sâu sắc.
"Anh chính là Subject 009," Elena thầm thì, ngón tay cô siết chặt chiếc máy ảnh. "Mẫu thử sống duy nhất còn tồn tại sau chiến dịch thảm sát cựu binh mười năm trước. Tôi đã tìm kiếm anh suốt ba năm qua, Marcus."
"Cô tìm tôi để làm gì? Để nộp cho ban nghiên cứu y sinh của Apex lấy tiền thưởng sao?" Marcus cười khẩy, bước chân lê lết của anh áp sát cô gái, cánh tay cơ khí trái rỉ sét đưa lên, ngón tay thép khóa chặt lấy cổ họng Elena, nhấc nhẹ cô lên khỏi mặt đất.
"Marcus, dừng lại! Cô ấy không phải người của tập đoàn!" Alistair vội vã can ngăn, nhưng Marcus vẫn không buông lỏng lực tay.
Elena bị nghẹt thở, gương mặt thanh tú đỏ bừng, nhưng cô vẫn cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để mở chiếc túi da bên hông. Cô rút ra một xấp ảnh tư liệu cũ kỹ, ố vàng, ném thẳng xuống sàn sắt trước mặt Marcus.
"Nhìn... nhìn đi..." Elena khó khăn thốt ra từng chữ.
Marcus liếc mắt nhìn xuống. Đó là những bức ảnh chụp hiện trường vụ nổ lò hơi mười năm trước—những thi thể cựu binh bị tàn phá bởi phóng xạ, nằm chồng chất bên những đường ống dẫn rỉ sét. Nhưng điều khiến anh khựng lại là một bức ảnh chụp cận cảnh một người lính bộ binh hạng nặng đang hấp hối, lồng ngực rách toác lộ ra lò phản ứng hạt nhân đang tan chảy. Người lính đó là Arthur Ward, đồng đội cũ đã lấy thân mình đỡ đạn cho anh.
Marcus từ từ buông tay. Elena ngã khụy xuống sàn sắt, ho sặc sụa, tay ôm lấy cổ họng in hằn vết lằn đỏ của ngón tay thép. Anh nhặt bức ảnh của Arthur lên, bàn tay sinh học run rẩy nhẹ.
"Cô lấy những thứ này ở đâu?" Marcus trầm giọng hỏi, oán hận trong mắt anh bùng lên như lửa hạt nhân.
"Từ kho lưu trữ tối mật của cha tôi," Elena gượng dậy, vuốt lại mái tóc rối. "Cha tôi là Đại úy Vance, người chỉ huy cũ của anh. Ông ấy đã hy sinh mười năm trước để bảo vệ những tài liệu này khỏi bị Sterling tiêu hủy. Ông ấy luôn tin rằng các anh không phải là những kẻ đào tẩu mang mầm bệnh, mà là những nạn nhân của một tội ác thử nghiệm lâm sàng tàn bạo."
Mối liên hệ giữa Elena Vance và Đại úy Vance như một gáo nước lạnh dội vào lòng Marcus. Anh nhìn chiếc nhẫn sĩ quan danh dự khắc biểu tượng sư đoàn bộ binh thép đeo trên cổ Elena—chiếc nhẫn giống hệt chiếc nhẫn mà Arthur từng giữ. Niềm tin hoen rỉ trong lòng người cựu binh bấy lâu nay bỗng khẽ rung lên.
"Cha tôi đã chết vì sự thật," Elena bước lại gần, ánh mắt cô rực cháy một lý tưởng chính trực đầy kiên định. "Và tôi xuống đây để hoàn thành di nguyện của ông. Tôi muốn vạch trần tội ác của Tập đoàn Apex trước toàn bộ mạng lưới truyền thông Thượng Tầng. Nhưng tôi cần chứng cứ sống. Tôi cần lời khai của anh, Marcus. Anh là mẫu thử sống duy nhất có thể chứng minh lò phản ứng v1.2 trong ngực anh là một sản phẩm thử nghiệm lỗi có chủ đích."
Marcus nhìn cô gái trẻ, rồi dửng dưng quay lưng lại. Anh bước về phía giường bệnh, cầm lấy bình nước cất dội thẳng lên bả vai trái để làm nguội vết rỉ sét đang bỏng rát.
"Công lý của cô không thể cứu sống một đứa trẻ đói ăn," Marcus lạnh lùng nói. "Và ngòi bút của cô cũng không thể chống lại súng trường áp lực của Conrad. Tôi không quan tâm đến sự thật của cô. Tôi chỉ muốn giữ cho Lily sống sót."
"Anh nghĩ trốn chạy dưới lòng đất này sẽ giữ được cô bé an toàn sao?" Elena bước theo, giọng cô cao hơn. "Conrad đã thu hồi tấm Thẻ thông hành sinh học Thượng Tầng (Bản thô) giả mạo mà anh bỏ lại ở trạm gác. Hắn đang cho người phân tích mã DNA giả mạo đó. Hắn biết anh đang ở Khu Số 9. Vòng vây đang siết chặt, Marcus. Nếu anh không đứng lên đấu tranh, cô bé đó sẽ chết trong đống phế liệu này trước khi tim anh kịp tan chảy!"
Marcus khựng lại. Lời nói của Elena như một mũi kim đâm trúng nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng anh. Đúng, anh chỉ còn hai trăm ngày sống. Khớp gối đã vỡ, bả vai đang rỉ sét. Anh không thể trốn chạy mãi được.
"Elena," Alistair lên tiếng từ phía sau, gương mặt ông già nua đầy nếp nhăn hiện rõ vẻ bất lực. "Tôi không thể làm nhân chứng cho cô được. Nếu tôi lộ diện, phòng khám ngầm này sẽ bị niêm phong vĩnh viễn. Hàng trăm cư dân nghèo khổ, hàng chục thợ mỏ bị bỏng phóng xạ ở Khu Số 9 này sẽ không còn một nơi nào để bám víu vào sự sống. Tôi phải bảo vệ họ."
"Tôi biết, Dr. Alistair," Elena quay sang ông bác sĩ già, ánh mắt dịu đi nhưng không hề mất đi sự kiên định. "Đó là lý do tôi không ép ông. Nhưng Marcus thì khác. Anh ấy có sức mạnh, và anh ấy có động cơ lớn nhất để hành động."
Marcus quay lại nhìn cô gái Thượng Tầng. Anh chỉ tay vào lồng ngực trái đang nhấp nháy vệt phát quang màu đỏ rò rỉ của mình.
"Cô muốn giao kèo danh dự?" Marcus hỏi, giọng anh lạnh tanh. "Được thôi. Nhưng tôi không tin vào lời hứa suông của một nhà báo. Hãy chứng minh cho tôi thấy ngòi bút của cô có đủ sức nặng. Apex kiểm soát toàn bộ mạng lưới truyền thông và y tế của thành phố này. Nếu cô muốn tôi làm chứng nhân sống, cô phải chứng minh cô có thể tuồn được tài liệu y sinh mật của dự án v1.2 ra khỏi máy chủ phân khu ngầm trước."
Elena khựng lại trước điều kiện thực tế của Marcus. Việc đột nhập vào máy chủ của Apex là một nhiệm vụ tự sát đối với một nhà báo không có vũ khí bọc giáp.
"Được," Elena mím môi, đôi mắt cô không một chút dao động. "Tôi sẽ tìm cách bẻ khóa máy chủ phân khu. Nhưng đổi lại, anh phải chia sẻ thông tin về chiếc dây chuyền bạc của Lily cho tôi nghiên cứu. Tôi biết chiếc dây chuyền đó chứa một dãy mã hóa sinh học quan trọng liên quan đến khóa an toàn của dự án."
Marcus im lặng một hồi lâu. Anh nhìn về phía ngách hầm tối, nơi Lily đang ngủ yên bình. Sự dằn vặt nổ ra trong tâm trí người cha. Việc chia sẻ bí mật chiếc dây chuyền sẽ đặt Lily vào tầm ngắm trực tiếp của Elena, nhưng nếu không có sự giúp đỡ của cô gái này, Lily sẽ không bao giờ có cơ hội bước chân lên Thượng Tầng.
"Chiếc dây chuyền đó," Marcus trầm giọng, "là kỷ vật của Mary Ward để lại. Mặt sau của nó có một dãy ký tự siêu vi lượng chỉ phát quang khi tiếp xúc trực tiếp với bức xạ hổ phách từ ngực tôi. Arthur đã bảo vệ nó bằng cả mạng sống trước khi chết."
Elena Vance nhanh chóng ghi chép những thông tin vô giá đó vào cuốn sổ tay bọc da của mình. Sự kết hợp giữa sức mạnh thô ráp của người cựu binh và ngòi bút sắc bén của nữ nhà báo chính trực bước đầu được thiết lập giữa không gian u tối của phòng khám ngầm.
Elena từ từ rút chiếc Máy ghi âm chống nhiễu sóng từ bọc chì đặc chế ra khỏi túi măng tô. Cô đặt chiếc hộp cơ khí nhỏ lên bàn sắt, nhấn nút kích hoạt. Một vệt sáng xanh lam nhạt chạy dọc theo thân máy, lọc sạch mọi tần số nhiễu từ trường phát ra từ lò phản ứng ngực của Marcus.
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đầy sẹo bỏng của Marcus Thorne, giọng nói cô vang lên đầy trang nghiêm và đanh thép:
"Tôi, Elena Vance, nhân danh gia tộc Vance và bằng cả mạng sống của mình, cam kết với anh, Marcus Thorne: Nếu anh đồng ý làm chứng nhân sống giúp tôi vạch trần tội ác của Apex, tôi sẽ dùng toàn bộ tầm ảnh hưởng truyền thông và các mối quan hệ pháp lý của gia đình mình để đưa Lily lên Thượng Tầng, thiết lập cho cô bé một thân phận hợp pháp vĩnh viễn dưới bầu trời trong sạch. Lời thề này sẽ không bao giờ thay đổi, cho đến khi tôi nhắm mắt."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!