Phòng Khám Dưới Tầng Hầm
Bóng tối dưới ngách hầm ngầm ngột ngạt và tanh nồng mùi rỉ sét. Vy Sương Mù đi trước, bước chân nhẹ như một con mèo hoang lướt trên những tấm sàn sắt đục lỗ. Thỉnh thoảng, cô gái dừng lại, áp tai vào đường ống hơi nước chạy dọc vách đá để nghe ngóng động tĩnh của lực lượng tuần tra phía trên.
Phía sau cô, Marcus Thorne đang lết đi một cách nhọc nhằn tột cùng. Khớp gối trái cơ khí của bộ giáp Exo-Suit phế liệu đã hoàn toàn vỡ vụn bánh răng truyền lực từ trận chạy trốn ở trạm gác phân khu, giờ đây nặng trịch và kẹt cứng như một khối sắt chết khóa chặt chân anh. Marcus phải dùng chiếc xà beng thép làm gậy chống, kéo lê ống chân trái cơ khí phát ra tiếng rít khô khốc, chói tai chà xát trên nền đá ẩm ướt.
Bên cánh tay sinh học phải, Marcus bế chặt Lily. Cô bé mười tuổi gầy gò, đầu tựa vào vai anh, nhịp thở khò khè dồn dập qua chiếc mặt nạ phòng độc cũ bám đầy bụi xám. Cơn sốt cao do hít phải khí độc cống ngầm đang thiêu đốt cơ thể nhỏ bé của Lily, khiến cô bé liên tục rên rỉ mê sảng. Sức ép từ việc bế Lily chạy trốn dưới làn đạn tháp súng tự động đã khiến vết rách cơ bắp vai phải sinh học của Marcus rách toác thêm một đường dài, máu tươi đầm đìa chảy dọc cánh tay, thấm đỏ cả một mảng áo khoác da sờn rách.
"Ráng lên, Marcus. Sắp tới rồi," Vy Sương Mù thì thầm, đẩy nhẹ một cánh cửa sập bằng sắt hoen rỉ ẩn sau đống vỏ máy giặt bỏ hoang.
Một luồng ánh sáng huỳnh quang màu xanh dịu nhẹ, xen lẫn mùi cồn y tế và mùi khét của mỏ hàn plasma xộc thẳng vào mũi họ. Đây là Phòng khám của Dr. Alistair, nằm khuất dưới tầng hầm của một cửa hàng sửa chữa đồ gia dụng cũ hỏng ở Khu Số 9.
Dr. Alistair bước ra từ sau tấm màn che bằng vải bạt công nghiệp ố vàng. Ông lão ngoài bảy mươi tuổi, râu tóc bạc trắng như cước, một bên mắt đeo chiếc kính lúp phẫu thuật dán băng keo. Nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Marcus và đứa trẻ trên tay anh, đôi chân mày rậm rạp của vị cựu bác sĩ phẫu thuật Apex nhíu chặt lại.
"Vào trong mau! Susan, chuẩn bị máy lọc máu và giường cấp cứu!" Alistair quát lớn, giọng khàn nhưng đầy uy lực của một người từng đứng đầu phòng mổ.
Susan—cô y tá tập sự trẻ có gương mặt mệt mỏi, mặc bộ đồng phục sờn rách—vội vã chạy ra. Nhìn thấy Marcus, đôi mắt cô thoáng hiện lên sự xót xa. Cô nhanh chóng đỡ lấy Lily từ tay anh, nhẹ nhàng đặt cô bé lên chiếc giường nỉ nhỏ ở góc phòng, nhanh tay tháo mặt nạ để kiểm tra nhịp thở.
Marcus đổ sụp xuống chiếc giường phẫu thuật bằng thép đúc ở trung tâm phòng khám. Chiếc xà beng tuột khỏi tay anh, keng một tiếng nặng nề trên sàn xi măng. Gương mặt anh co rúm vì đau đớn, những vết bỏng rộp đỏ phóng xạ trên da mặt—hậu quả từ trận bão bụi nóng—đang rỉ dịch vàng, bỏng rát dữ dội dưới ánh đèn huỳnh quang.
Lồng ngực trái của anh, nơi cấy ghép Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2), đang rít lên những tiếng báo động quá nhiệt dồn dập, phát ra ánh sáng hổ phách đỏ rực rỡ xuyên qua vết rách áo khoác da. Chỉ số rò rỉ phóng xạ đã chạm ngưỡng 35%, nung nóng huyết quản khiến máu của anh sôi lên bỏng rát.
"Lò phản ứng của anh đang quá nhiệt cực hạn," Alistair vừa nói vừa nhanh tay đẩy chiếc Thiết bị lọc máu thô di động—một hộp cơ khí bọc chì thô kệch kết nối với những ống nhựa trong suốt—đến sát cạnh giường. "Hàm lượng chì và cadmium trong máu anh đã vượt ngưỡng bộc phát. Nếu không lọc máu ngay lập tức, tim hạt nhân sẽ kích hoạt đột quỵ sinh học."
"Lọc... lọc đi," Marcus khàn giọng, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm để kìm nén cơn đau thắt ngực. "Đừng dùng thuốc mê... Tôi cần tỉnh táo... để trông Lily."
"Không thuốc mê? Anh điên rồi, Marcus. Quy trình lọc máu thô ngầm này là một sự tra tấn," Alistair gầm gừ, nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định đến lạnh lùng của người cựu binh, ông biết mình không thể xoay chuyển được ý chí của anh.
Sự dằn vặt lương tâm hiện rõ trên gương mặt đầy nếp nhăn của Alistair. Chính ông, mười năm trước, đã đặt lò phản ứng lỗi này vào ngực Marcus theo lệnh của tập đoàn Apex. Chính ông đã gián tiếp biến người lính trung nghĩa này thành một quả bom bẩn đếm ngược. Nỗi ân hận đó là lý do duy nhất khiến ông chấp nhận sống chui lủi dưới đáy Hạ Lưới này để bảo trì mạng sống cho anh.
Alistair cầm cây kim truyền lớn bằng thép không gỉ, bọc một lớp chì mỏng để chống nhiễu bức xạ. Ông dứt khoát cắm mạnh mũi kim vào động mạch đùi của Marcus.
"Hự!"
Marcus giật nẩy người, toàn bộ cơ bắp trên cơ thể anh căng cứng như dây đàn. Tiếng răng nghiến chặt vào nhau ken két phát ra từ miệng anh, máu tươi ứa ra từ khóe môi bị cắn nát. Dòng máu đen nhạt, đậm đặc và bám đầy cặn chì đen bắt đầu chảy qua ống nhựa, đi vào bộ lọc than hoạt tính của thiết bị di động.
"Nhịp tim của anh ta đang tăng vọt! 140... 150... đã chạm mức 160 nhịp/phút!" Susan hét lên đầy lo lắng khi nhìn vào màn hình điện tử tự chế đang nhấp nháy liên tục.
Nhiệt lượng tỏa ra từ lò phản ứng ngực trái của Marcus tăng vọt lên mức cực hạn. Dòng máu đi qua ống lọc nóng hổi, bốc lên mùi khét lẹt của ozone và kim loại nung. Lò phản ứng phản ứng dữ dội với sự thay đổi áp lực máu, ánh sáng hổ phách chuyển dần sang sắc đỏ giận dữ.
"Susan! Tiêm liều ức chế phóng xạ thảo dược ngay! Mau lên!" Alistair hét lớn, tay ông giữ chặt ống truyền đang rung lên bần bật dưới áp lực dòng máu sôi.
Susan nhanh chóng rút một ống tiêm chứa dung dịch màu tím xám chiết xuất từ Nấm Chì—loại thảo dược ngầm giảm đau độc đặc chủng—tiêm thẳng vào tĩnh mạch cổ của Marcus. Hoạt chất thảo dược nhanh chóng lan tỏa, làm dịu hệ thần kinh đang căng thẳng tột độ của anh. Nhịp tim Marcus từ từ hạ xuống, nhưng lồng ngực anh vẫn phập phồng một cách nhọc nhằn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm bả vai.
Đột ngột, dòng máu đen trong ống nhựa ngừng chảy. Máy lọc phát ra tiếng tạch tạch khô khốc báo hiệu sự cố.
"Mẹ kiếp! Cặn chì quá dày làm tắc nghẽn màng lọc than hoạt tính rồi!" Alistair chửi thề. Ông nhanh tay gạt cần van áp lực hơi nước phụ tích hợp bên hông máy, dùng áp lực hơi nước nóng sục rửa khẩn cấp màng lọc để tống khứ lớp cặn chì đen ngòm ra ngoài bồn chứa thải.
"Chúng ta cần chất làm mát để hạ nhiệt lò phản ứng," Alistair đổ mồ hôi hột, tay kiểm tra các bình hóa chất dự phòng trên kệ. "Tôi đã thử dùng dung dịch làm mát thông thường, nhưng lõi v1.2 này phản ứng quá dữ dội, nó từ chối các tạp chất hóa học thô. Chúng ta bắt buộc phải dùng Coolant-X tinh khiết. Nhưng nguồn cung của phòng khám đã cạn kiệt hoàn toàn sau ca phẫu thuật trước của anh."
Marcus gượng dậy, đôi mắt mệt mỏi nhìn về phía Lily đang nằm yên lặng dưới sự chăm sóc của Susan. Chiếc dây chuyền bạc của Mary Ward trên cổ cô bé khẽ phản chiếu ánh sáng đỏ mờ nhạt từ ngực anh.
"Alistair..." Marcus thầm thì, giọng khàn đặc. "Mã hóa trên chiếc dây chuyền của Lily... ông đã giải mã được chưa?"
Dr. Alistair khựng lại. Ông bước đến chiếc bàn gỗ cũ nát, cầm lên một xấp tài liệu giấy da ố vàng bị niêm phong bằng dấu đỏ của Apex.
"Đây là lý do vì sao chúng săn lùng anh ráo riết đến vậy, Marcus," Alistair trầm giọng, lật mở trang hồ sơ có dán nhãn: Hồ sơ bệnh án số 009 của Marcus Thorne. "Hồ sơ này chứng minh một chân tướng kinh hoàng về Bí mật về dự án thử nghiệm lâm sàng Apex mười năm trước."
Marcus nheo mắt nhìn vào những dòng số liệu kỹ thuật phức tạp.
"Dự án v1.2 thực chất là một thử nghiệm lỗi," Alistair giải thích, đôi mắt ông hiện rõ vẻ căm phẫn. "Tập đoàn biết rõ màng ngăn hạt nhân của lõi tim sẽ tự hủy sau 365 ngày, nhưng chúng vẫn cấy ghép vào ngực các cựu binh để theo dõi biến chứng sinh học. Hơn một trăm đồng đội của anh đã chết ngay lập tức do đào thải sinh học chỉ trong vòng vài tuần đầu tiên. Chỉ có anh... mẫu thử sống số 009... là người duy nhất có khả năng tương thích hoàn hảo với lò phản ứng mà không bị đột tử lâm sàng."
Marcus siết chặt nắm tay thép cơ khí trái, khớp vai rít lên một tiếng khô khốc. Chân tướng về cuộc thảm sát cựu binh mười năm trước hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh không phải là một người lính được cứu mạng; anh chỉ là một con chuột bạch may mắn sống sót lâu hơn những con khác.
"Đó là lý do Conrad muốn bắt sống anh bằng mọi giá," Alistair nói, giọng ông run lên. "Máu của anh, cấu trúc sinh học thích nghi của anh chính là chìa khóa để chúng hoàn thiện dự án lò phản ứng thế hệ mới trên Thượng Tầng. Chúng cần anh sống để rút trích dữ liệu trước khi tim anh hoàn toàn tan chảy."
Marcus khẽ cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng và căm hờn. "Vậy thì chúng sẽ phải thất vọng rồi. Tôi sẽ chết, nhưng Lily phải được sống sạch sẽ trên Thượng Tầng."
Alistair không trả lời. Ông lặng lẽ tiến lại gần giường phẫu thuật, kéo tấm ga giường bằng vải bạt xuống thấp hơn để kiểm tra khớp vai trái sinh học của Marcus—nơi bối cảnh axit cống ngầm đã tàn phá nặng nề từ trận trốn chạy trước.
Đột ngột, bàn tay cầm kéo của vị bác sĩ già khựng lại giữa không trung. Đôi mắt ông co rút đầy kinh hoàng dưới chiếc kính lúp phẫu thuật.
"Marcus... anh nhìn đi..." Alistair thầm thì, giọng run rẩy chỉ tay vào vùng da sát ngực trái anh.
Dưới ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo của phòng khám, một vết nứt rỉ sét nghiêm trọng, màu nâu đen sần sùi như sắt mục, đang lan rộng từ khớp vai trái cơ khí của bộ giáp dính chặt vào da thịt sinh học, ăn mòn sâu hoắm và kéo dài trực diện về phía lồng ngực trái—nơi lò phản ứng hạt nhân đang nhấp nháy ánh đỏ rực rỡ chỉ cách đó vài milimet.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!