Nhạc nềnLost Place

Ranh Giới Quét Sinh Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động hơi nước báo hiệu giờ giới nghiêm nghiêm ngặt của trạm gác phân khu đột ngột vang lên rùng rợn từ phía xa, dội vào lòng đất như một lời tuyên án tử hình đang bắt đầu đếm ngược.


Marcus Thorne lết đi trong bóng tối nhập nhoạng của hành lang dẫn từ Chợ Đen Sắt Vụn quay trở lại Trạm lọc hơi nước số 3. Mỗi bước đi của anh là một sự tra tấn thể xác tột cùng. Khớp gối trái cơ khí của bộ giáp Exo-Suit phế liệu đã hoàn toàn vỡ vụn bánh răng truyền lực từ trận chiến trước, giờ đây chỉ còn là một khối sắt chết lạnh lẽo, nặng nề kéo lê trên nền đất rỉ sét. Anh phải dùng chiếc xà beng thép nhỏ mà Vũ Ống Khói cho làm gậy chống, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên bả vai phải sinh học—nơi bắp thịt đã bị rách toác, máu tươi vẫn âm thầm rỉ ra, thấm đẫm lớp vải lót áo khoác da và bốc lên mùi tanh nồng ấm nóng.


"Ráng lên, Marcus... mày không được ngã xuống lúc này," anh tự lẩm nhẩm qua kẽ răng nghiến chặt, mồ hôi lạnh pha lẫn bụi chì chảy ròng ròng trên gương mặt đầy những vết bỏng rộp đỏ đang rỉ dịch vàng.


Khi lết về đến trạm lọc hơi nước bỏ hoang, anh thấy Vũ Ống Khói đang bồn chồn đứng gác ngoài ngách hầm thông gió. Thấy bóng dáng khòm xuống của Marcus, Vũ vội vã lao ra đỡ lấy anh.


"Anh lấy được thẻ rồi chứ?" Vũ thì thầm, giọng run lên vì lo lắng.


Marcus không nói nổi một lời, anh chỉ khẽ gật đầu, bàn tay sinh học phải run rẩy rút tấm Thẻ thông hành sinh học Thượng Tầng (Bản thô) giả mạo ra khỏi túi áo. Tấm thẻ nhựa rách nát, hoen ố nhưng lấp lánh những vệt mạch điện tử mỏng manh vừa được Trí Mạng Lưới đồng bộ hóa mã DNA giả.


Trong góc phòng máy tối tăm, Lily vẫn đang nằm co quắp trên đống nỉ ẩm mốc. Nhờ liều thuốc Thảo dược ngầm giảm đau (Nấm Chì) của bà Martha, cơn sốt cao của cô bé đã tạm thời hạ xuống, nhưng nhịp thở vẫn cực kỳ yếu ớt, lồng ngực nhỏ bé phập phồng một cách nhọc nhằn dưới chiếc mặt nạ phòng độc cũ bám đầy bụi xám. Lá phổi của cô bé đang bị bóp nghẹt bởi lượng bụi mịn phóng xạ tích tụ.


Marcus quỳ sụp xuống bên cạnh con gái nuôi. Anh nhẹ nhàng bế thốc cô bé lên bằng cánh tay cơ khí trái rỉ sét và bả vai phải sinh học đang rách cơ đau đớn. Lily nhẹ bẫng, tựa như một chiếc lá khô sắp rụng giữa mùa đông công nghiệp. Cô bé khẽ hé mở mắt, nhìn thấy quầng sáng hổ phách ấm áp rò rỉ ở mức 35% từ Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) trong lồng ngực trái của cha nuôi, khẽ thầm thì:


"Cha... chúng ta đi đâu thế cha?"


"Chúng ta đi tìm Dr. Alistair, Lily. Con sẽ được thở không khí sạch, sẽ không còn đau nữa," Marcus dịu dàng nói, nhưng giọng anh khàn đặc, nặng nề như tiếng xích xe tăng nghiến trên đá sỏi. Anh quay sang Vũ Ống Khói: "Cảm ơn cậu, Vũ. Hãy ở lại đây che giấu dấu vết. Tôi phải đưa con bé đi ngay trước khi trạm gác khóa cửa hoàn toàn."


***


Trạm gác sinh học phân khu hiện ra trước mắt hai cha con như một con quái vật sắt thép khổng lồ canh giữ ranh giới giữa sự sống và cái chết.


Đó là một bức tường thép dày hàng mét, dựng đứng chắn ngang vòm hang ngầm, bám đầy rêu phong và những vệt rỉ sét màu nâu đỏ. Phía trên đỉnh tường, những tháp súng tự động quét nhiệt hồng ngoại liên tục quay nòng, phát ra những tiếng *rè rè* lạnh lùng, vô hồn. Ánh đèn pha công suất lớn từ trạm gác quét dọc các con đường rỉ sét phía dưới, xé toạc làn sương mù công nghiệp độc hại thành những vệt sáng hổ phách sắc lẹm.


Marcus bế chặt Lily dưới lớp áo khoác da dày sờn rách, cố gắng che giấu quầng sáng hổ phách rực rỡ phát ra từ ngực trái của mình. Anh lết từng bước khập khiễng tiến về phía bục kiểm soát.


Đứng canh gác tại lối vào là Bruce—gã chỉ huy trạm gác béo phệ. Gã mặc bộ giáp bảo an xám đen xộc xệch dính đầy vết dầu mỡ, miệng nhai kẹo cao su nhóp nhép, đôi mắt hí ti hí mắt lươn quét qua vóc dáng cao lớn nhưng tàn phế của Marcus với vẻ khinh bỉ tột cùng.


"Đứng lại!" Bruce hách dịch quát, gã giơ chiếc máy quét sinh học cầm tay lên, chặn đường anh. "Giờ giới nghiêm sắp bắt đầu rồi. Lũ chuột Hạ Lưới các người định bò đi đâu vào giờ này?"


Marcus nén cơn đau thắt ngực đang chực chờ bùng nổ, anh đưa bàn tay sinh học phải vào túi áo, rút ra năm đồng thẻ chip Sắt Tạp cuối cùng—số tiền xương máu mà anh tích lũy được từ những chuyến nhặt phế liệu nguy hiểm. Anh lặng lẽ đẩy đống thẻ chip vào lòng bàn tay mập mạp của Bruce.


"Chỉ huy Bruce, con gái tôi đang sốt cao nguy kịch. Tôi cần đưa con bé sang phòng khám bên kia phân khu ngay lập tức. Xin ngài tạo điều kiện," Marcus trầm giọng, cố giữ cho giọng nói của mình bình tĩnh.


Bruce liếc nhìn đống thẻ chip Sắt Tạp trong tay, gã nhanh chóng đút tọt vào túi áo giáp với vẻ tham lam vô độ. Tuy nhiên, thay vì mở cửa, gã lại cười gằn, gõ gõ chiếc máy quét cầm tay lên mặt bàn sắt:


"Tiền này chỉ đủ để tao không ném anh em mày vào lò xả thải vì vi phạm giờ giới nghiêm thôi. Còn muốn qua cửa? Conrad vừa ban hành lệnh giám sát đặc biệt. Tất cả mọi người, không ngoại lệ, đều phải quét thẻ thông hành sinh học. Đút thẻ vào máy quét mau, không thì cút xéo!"


Marcus siết chặt chiếc xà beng thép làm gậy chống, khớp bả vai cơ khí trái của anh rít lên một tiếng *kẹt* khô khốc khôn cùng dưới áp lực chịu lực. Anh biết mình không còn đường lui. Lily đang lịm đi trên vai anh. Anh chậm rãi rút tấm Thẻ thông hành sinh học Thượng Tầng (Bản thô) giả mạo ra, đút vào khe quét của máy.


Đồng thời, Marcus âm thầm kích hoạt bộ phát xung điện từ nhỏ tự chế gắn trên cổ tay cơ khí—Kỹ thuật bẻ khóa thiết bị quét sinh học mà Trí Mạng Lưới đã truyền dạy.


*Tạch... tạch...*


Màn hình cảm biến của trạm gác lập tức bị giật lag, những dòng chữ số chạy loạn xạ trên màn hình điện tử. Marcus nín thở, tính toán thời gian bẻ khóa chỉ kéo dài đúng năm giây ngắn ngủi.


Nhưng biến số kinh hoàng đã xảy ra.


Bruce vừa nâng cấp hệ thống quét sinh học hồng ngoại lên phiên bản quân sự thế hệ mới cực kỳ tinh vi dưới lệnh của Conrad. Thiết bị mới này không chỉ đọc dữ liệu DNA giả mạo trên thẻ, mà cảm biến của nó cực kỳ nhạy bén với các nguồn nhiệt lượng và bức xạ rò rỉ tầm quét nhanh.


Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) trong ngực Marcus đang rò rỉ ở mức 35% (Mức 2), tỏa ra một dải nhiệt lượng hầm hập và bức xạ gamma hoạt tính cao.


*BÍP! BÍP! BÍP!*


Tiếng chuông cảnh báo giả mạo DNA và rò rỉ bức xạ bùng nổ dồn dập, vang dội khắp trạm gác phân khu. Màn hình cảm biến chuyển sang màu đỏ rực rỡ, hiển thị dòng chữ cảnh báo chết chóc: "CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN NGUỒN PHÓNG XẠ VƯỢT NGƯỠNG AN TOÀN. GIẢ MẠO CĂN CƯỚC SINH HỌC."


"Mẹ kiếp! Thẻ giả! Có kẻ đào tẩu mang lò phản ứng lỗi!" Bruce kinh hoàng hét lên, gã béo phệ lùi lại ba bước, tay lăm lăm rút khẩu súng ngắn ổ xoay mạ vàng bắn đạn bọc chì ra.


Phía trên đỉnh tường thép khổng lồ, tháp súng tự động quét nhiệt hồng ngoại lập tức kích hoạt. Nòng súng máy sáu nòng xoay tròn với tiếng rít *xoẹt xoẹt* lạnh lùng, vô hồn. Ống kính cảm biến màu đỏ rực của nó khóa chặt mục tiêu vào quầng sáng hổ phách đang rực sáng dữ dội dưới lớp áo khoác da của Marcus.


*Đoành! Đoành! Đoành!*


Những loạt đạn bọc chì áp lực cao xối xả trút xuống nền đất rỉ sét, bắn tung tóe những tia lửa điện xanh loét và những mảnh sắt vụn sắc nhọn.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Marcus Thorne không màng đến bắp thịt vai phải đang rách cơ chảy máu đầm đìa. Anh gầm lên một tiếng đầy giận dữ, dùng cánh tay cơ khí trái giật phắt chiếc Khiên thép chì chống đạn tự chế đeo sau lưng, đứng chắn trước ngực để che chở toàn diện cho Lily.


*Keng! Keng! Keng!*


Đạn bọc chì ghim thẳng vào tấm khiên thép chì dày, lực va đập cực mạnh làm tấm khiên móp méo nghiêm trọng, chấn động truyền dọc cánh tay cơ khí khiến khớp bả vai trái của Marcus rạn nứt nhẹ mối hàn, phát ra tiếng rít cơ khí khô khốc khôn cùng. Anh khuỵu một gối xuống sàn sắt nóng bỏng, lồng ngực trái nhói lên cơn đau thắt ngực dữ dội khi lò phản ứng hạt nhân bị kích thích quá nhiệt.


"Marcus! Chạy mau!"


Một tiếng hét thanh mảnh nhưng đầy quyết đoán vang lên từ phía trên đường ống dẫn hơi nước sát trần hầm.


Một bóng đen mảnh mai mặc bộ đồ bó sát màu tro xám, mặt quấn khăn voan mỏng nhảy vọt xuống từ vách đá dựng đứng. Đó chính là Vy Sương Mù.


Cô gái do thám nhanh nhẹn ném mạnh hai quả lựu đạn khói tự chế vào ngay sát bục kiểm soát của Bruce, đồng thời dùng chiếc chìa vặn van vạn năng đập mạnh vào van xả áp lực khẩn cấp của đường ống dẫn hơi nước nóng chạy sát trạm gác.


*UỲNH! HÙÙÙÙÙ!*


Luồng hơi nước nóng bỏng rát, bốc mùi dầu máy và axit nồng nặc bùng nổ phun ra từ họng van bị vỡ, tạo thành một bức tường sương mù dày đặc màu trắng đục, bao phủ hoàn toàn trạm gác trong vòng vài giây.


Cảm giác bỏng rát của làn hơi nước nóng bao bây xung quanh khiến Bruce và lính tuần tra gào thét toán loạn. Tháp súng tự động quét hồng ngoại trên đỉnh tường thép bị lượng hơi nước nóng khổng lồ làm bão hòa cảm biến nhiệt, ống kính của nó quay lắc lư mất phương hướng, xả đạn mù quáng vào khoảng không vô định.


"Đi lối này!" Vy Sương Mù lao đến từ màn sương mù dày đặc, bàn tay nhỏ nhắn nhưng dẻo dai của cô giật mạnh lấy bả vai cơ khí trái của Marcus, kéo anh đi.


Marcus gượng dậy bằng chiếc xà beng thép làm gậy chống, bế chặt Lily đang ngất sảng trong vòng tay, dùng chút sức tàn cuối cùng lết lê chiếc chân cơ khí kẹt cứng chạy trốn qua làn khói sương mù mịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!