Tấm Vé Rách Nát
Tiếng còi hơi nước rít lên từ phía đầu cầu thép Gầm Cầu không phải là âm thanh xa lạ, nhưng đêm nay nó mang một tần số giật cục, rùng rợn dồn dập như tiếng thét của một con quái vật sắt thép bị bóp nghẹt.
"Harris đã nổ súng!" An Bình Nhỏ hét lên qua kẽ răng, bàn tay gầy giuộc của gã vẫn siết chặt lấy cổ tay cơ khí của Marcus dưới hầm ngầm tối tăm. "Chúng đang dùng súng trường áp lực bắn bừa bãi để dẹp đường. Anh không thể lên trên đó bây giờ!"
Marcus nằm nghiêng trong kho chứa rễ cây ngầm ẩm ướt của bà Martha. Lồng ngực trái của anh nhói lên một cơn đau buốt nhức nhối, luồng ánh sáng hổ phách từ Trái Tim Lò Phản Ứng (Micro-Fission Core v1.2) nhấp nháy liên tục dưới lớp áo khoác da rách nát. Chỉ số rò rỉ bức xạ đang ở mức 35% khiến cơ thể sinh học của anh như bị thiêu đốt từ bên trong. Máu tươi rỉ ra từ vết rách cơ bắp vai phải thấm đẫm lớp vải lót, nóng hổi và tanh nồng. Anh cắn chặt răng, cố kìm nén tiếng rên rỉ khi hơi nóng hạt nhân cộng hưởng với lớp quặng chì thô ngụy trang phía trên, bốc lên mùi khét lẹt.
"Tránh ra, An," Marcus trầm giọng, âm thanh khàn đặc phát ra từ lồng ngực anh như tiếng xích xe tăng nghiến trên sỏi đá. "Lily đang đợi thuốc ở trạm lọc. Mỗi phút con bé sốt cao là một phút phổi nó bị hủy hoại vĩnh viễn."
"Anh bước ra đó với cái chân kẹt cứng và lồng ngực phát sáng như ngọn hải đăng này thì chưa kịp ra khỏi Gầm Cầu đã bị đạn chì ghim nát sọ rồi!" An Bình Nhỏ điên cuồng lắc đầu, chiếc mũ chụp tai liên lạc quân sự cũ kỹ của gã rè rè phát ra những âm thanh chỉ huy hỗn loạn của tuần tra Harris từ phía trên cầu thép. "Nghe tôi, đi lối ngách hầm thoát nước phía sau lều bà Martha. Lối đó dẫn thẳng ra ngách thông gió số 3. Tôi sẽ bò lên đầu cầu đánh lạc hướng tần số vô tuyến của chúng."
Bà Martha từ phía trên nắp hầm gỗ cúi xuống, gương mặt chằng chịt nếp nhăn của bà lạnh lùng nhưng ánh mắt đầy quyết đoán. Bà ném xuống một bọc giẻ ướt thấm dầu thông. "Lau sạch vết máu trên vai anh đi, người lính. Mùi máu sinh học của anh sẽ làm lũ chó săn Saber của tập đoàn phát điên. Đi mau!"
Marcus siết chặt lọ thuốc Thảo dược ngầm giảm đau (Nấm Chì) bọc lá chì cách nhiệt vào sát thắt lưng quân đội cũ. Anh dùng chiếc xà beng thép nhỏ mà Vũ Ống Khói cho làm gậy chống, gồng mình đẩy tấm ván sàn ngách thoát nước ngầm. Tiếng khớp gối trái cơ khí vỡ vụn rít lên một tiếng *kẹt* khô khốc khôn cùng. Không còn mạch điều khiển tự động của bộ giáp Exo-Suit phế liệu, anh phải vận hành toàn bộ khối sắt nặng nề này bằng sức cơ sinh học rách nát của bả vai phải. Mỗi bước lết đi dưới lòng cống tối tăm là một lần bắp thịt vai phải rách toác thêm một đường dài, máu chảy dọc theo cánh tay sinh học rơi xuống dòng nước thải đen ngòm.
Trận trốn chạy dưới lòng ngách hầm tối tăm kéo dài như một thế kỷ. Trên đầu anh, tiếng súng trường áp lực hơi nước thỉnh thoảng lại nổ vang, rung chuyển cả những vách đá ẩm ướt. Nhờ sự dẫn đường mạo hiểm của An Bình Nhỏ bằng cách làm nhiễu sóng vô tuyến của tuần tra Harris, Marcus cuối cùng cũng lết được về đến Trạm lọc hơi nước số 3 bỏ hoang.
***
"Marcus!" Vũ Ống Khói lao ra từ bóng tối của ngách hầm thông gió ngay khi nghe thấy tiếng rít cơ khí nặng nề của Marcus. Gã đỡ lấy thân hình cao lớn đang đổ sụp của người cựu binh, vội vã đưa anh vào góc phòng máy.
Trên đống nỉ ẩm mốc, Lily vẫn đang co quắp, gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng vì sốt cao, đôi môi nứt nẻ rớm máu khô. Marcus không kịp thở dốc, tay sinh học run rẩy rút lọ thuốc thảo dược bọc lá chì ra. Anh nhỏ ba giọt dung dịch màu tím xám hăng hắc vào chiếc nắp chai nhựa chứa nước cất sạch mà Vũ đã chuẩn bị, rồi nhẹ nhàng nâng đầu Lily lên.
"Uống đi con... Lily... thuốc của con đây..."
Lily khẽ hé mở đôi mắt đục mờ vì sốt, nhìn thấy gương mặt bỏng rộp rỉ dịch vàng của cha nuôi dưới ánh sáng hổ phách yếu ớt từ lồng ngực. Cô bé cố gắng nuốt từng ngụm thuốc đắng ngắt, khẽ ho khan hai tiếng rồi gục đầu vào ngực sinh học của Marcus.
Mười lăm phút trôi qua, liều thuốc thảo dược của bà Martha bắt đầu phát huy tác dụng. Cơn co thắt ngực của Lily dịu đi, nhịp thở của cô bé dần chậm lại và đều đặn hơn, nhưng làn da vẫn giữ một sắc xám ngoét thiếu sức sống đáng sợ.
Vũ Ống Khói đặt tay lên trán Lily, rồi nhìn xuống bắp tay rách cơ đầm đìa máu của Marcus, khẽ thở dài lắc đầu:
"Thuốc thảo dược chỉ giúp con bé hạ sốt tạm thời thôi, Marcus. Phổi của nó đã bị bụi mịn phóng xạ bám dày từ trận bão bụi trước. Nếu không được đưa đến Phòng khám của Dr. Alistair để lọc máu khử chì chuyên nghiệp và dùng không khí sạch nén áp lực cao trong vòng ba ngày tới, con bé sẽ bị suy hô hấp vĩnh viễn. Và cả anh nữa... vết rỉ sét axit trên bả vai trái và lò phản ứng rò rỉ 35% kia đang giết chết anh từng giờ."
Marcus nhìn đăm đăm vào bức tranh bầu trời xanh thô sơ mà Lily vẽ bằng than củi dán trên vách sắt. Lời hứa với Arthur Ward mười năm trước vang vọng bên tai anh như một mệnh lệnh quân đội không thể phản bội.
"Phòng khám của Alistair nằm ở phân khu bên kia," Marcus trầm giọng, giọng anh khàn đặc và nặng nề. "Muốn sang đó, phải đi qua Trạm gác sinh học phân khu."
"Trạm gác đó là một bức tường thép khổng lồ," Vũ Ống Khói nhíu mày cảnh báo. "Bruce—gã chỉ huy trạm gác tham lam—đã cho siết chặt an ninh dưới lệnh của Conrad. Tháp súng tự động quét nhiệt hồng ngoại sẽ bắn hạ bất kỳ ai không có căn cước sinh học hợp lệ. Anh không thể bế theo một đứa trẻ sốt cao mà xông qua đó bằng bạo lực được."
"Tôi cần một tấm thẻ thông hành," Marcus đứng dậy, dùng chiếc xà beng làm gậy chống, kéo lê chiếc chân cơ khí kẹt cứng. "Ở Chợ Đen Sắt Vụn, có một kẻ có thể bẻ khóa được nó."
"Trí Mạng Lưới?" Vũ Ống Khói ngạc nhiên. "Gã hacker trẻ tuổi đó dạo này sống rất khép kín vì bị tuần tra Harris lùng sục. Muốn gã bẻ khóa một tấm Thẻ thông hành sinh học Thượng Tầng (Bản thô), anh phải trả một cái giá cực kỳ đắt. Anh lấy gì để giao dịch?"
Marcus nhìn xuống đống phế liệu cơ khí mà anh tích lũy được trong góc trạm lọc—chiếc tuabin hơi nước cũ tháo từ xe tải hỏng và bộ van xả hơi nước bằng đồng thau cực hiếm mà anh nhặt được từ bãi phế thải quân sự. Đây là tất cả tài sản còn lại của anh.
"Tôi sẽ đi một mình. Vũ, cậu ở lại bảo vệ Lily. Nếu có động tĩnh, hãy đưa con bé trốn xuống ngách hầm 4B ngay lập tức."
***
Chợ Đen Sắt Vụn nằm sâu dưới lòng đất Khu Số 9, bao phủ bởi một màn khói dầu máy đen kịt và mùi khét lẹt của kim loại bị nung chảy.
Đó là một mê cung chằng chịt những sạp hàng dựng bằng tôn rỉ sét, nơi linh kiện cơ khí cũ, thuốc thải độc giả và dung dịch làm mát lậu được giao dịch như những đồng tiền xương máu. Ánh đèn hổ phách cảnh báo phóng xạ từ các lò phản ứng phế thải treo dọc lối đi tỏa ra một thứ ánh sáng tù mù, rọi lên những gương mặt hốc hác, xám ngoét của cư dân ngầm đang chen chúc trao đổi từng mẩu sắt vụn lấy những viên lọc chì y tế thô.
Marcus kéo lê bước chân khập khiễng nặng nề qua đám đông, tiếng kim loại rít lên *kẹt... kẹt...* từ khớp gối vỡ vụn thu hút sự cảnh giác của những kẻ chỉ điểm đang lảng vảng xung quanh. Anh tiến thẳng đến sạp hàng cơ khí lớn nhất ở trung tâm khu chợ—nơi ngự trị của Lão Hùng Chợ Sắt.
Lão Hùng Chợ Sắt là một gã trung niên bụng phệ, ngón tay đeo đầy nhẫn vàng giả, mắt hí luôn hấp háy sau gọng kính tròn trễ xuống mũi. Gã đang tỉ mỉ cân một đống đai ốc rỉ sét trên chiếc cân tiểu ly điện tử khi Marcus đặt chiếc tuabin hơi nước cũ nặng trịch lên bàn sắt.
*Rầm!*
"Tôi cần gặp Trí Mạng Lưới," Marcus đi thẳng vào vấn đề, bàn tay cơ khí trái rỉ sét của anh đè chặt lên chiếc tuabin.
Lão Hùng Chợ Sắt liếc nhìn chiếc tuabin cũ bám đầy bụi quặng, khinh bỉ bĩu môi:
"Gặp Trí? Gã hacker đó không gặp người lạ, đặc biệt là một cựu binh tàn phế mang lò phản ứng rò rỉ sắp chết như anh. Còn chiếc tuabin hơi nước cũ này? Cánh quạt đã bị mài mòn, vỏ bọc chì bảo vệ bị nứt rạn do nước axit. Thứ rác rưởi này chỉ đáng giá ba đồng Sắt Tạp. Muốn đổi lấy thẻ thông hành giả? Anh đang mơ ngủ giữa ban ngày đấy à?"
Lão Hùng cố tình ép giá, ngón tay mập mạp của gã gõ gõ lên mặt bàn sắt đầy kiêu ngạo. Gã biết rõ Marcus đang ở thế đường cùng và cần tài nguyên gấp.
Marcus khẽ nheo mắt dưới chiếc mũ trùm đầu. Bản năng của một thợ cơ khí cựu binh trỗi dậy. Anh đưa bàn tay sinh học thô ráp lật ngược chiếc tuabin lại, dùng ngón tay chỉ thẳng vào các khớp nối chịu lực bên trong.
"Cánh quạt bị mài mòn ngoài vỏ, nhưng trục truyền động trung tâm được làm bằng hợp kim tungsten-carbide nguyên bản của quân đội cũ, hoàn toàn không bị ăn mòn bởi axit. Chỉ riêng bộ bánh răng hành tinh bên trong đã trị giá ít nhất hai mươi đồng Sắt Tạp trên Thượng Tầng. Lão Hùng, đống linh kiện lọc khí độc lỗi thời mà lão đang bày bán trên kệ kia mới là rác rưởi—màng lọc sợi thủy tinh đã bị ẩm mục, nếu dùng cho trẻ em sẽ gây rách nang phổi trong vòng ba ngày. Lão muốn tôi chỉ ra từng lỗi kỹ thuật trước mặt toàn bộ khách mua hàng ở đây không?"
Lời nói lạnh lùng, sắc bén của Marcus khiến nụ cười trên gương mặt béo phệ của Lão Hùng lập tức cứng đờ. Đám đông cư dân xung quanh bắt đầu xầm xì bàn tán, hướng ánh mắt nghi ngờ về phía kệ hàng của gã thương nhân ranh ma.
"Anh..." Lão Hùng tức giận đỏ mặt, gã định gọi đám tay sai bảo kê ra tay thì một giọng nói thanh mảnh, lạnh lùng vang lên từ góc tối phía sau sạp hàng:
"Để anh ta vào, Hùng."
Từ sau tấm màn bạt che kín, một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi bước ra. Cậu ta gầy gò, mặc chiếc áo khoác trùm đầu màu đen rộng thùng thình, đôi mắt cận nặng luôn hấp háy sau gọng kính dày dán băng keo dính dầu mỡ. Trên tay cậu ta là một chiếc máy tính cầm tay tự chế bọc vỏ thép chống nhiễu từ trường cực mạnh.
Đó chính là Trí Mạng Lưới.
Trí Mạng Lưới nhìn chằm chằm vào lò phản ứng ngực trái đang nhấp nháy ánh hổ phách của Marcus, rồi nhìn xuống chiếc tuabin hơi nước cũ. Cậu ta khẽ đẩy gọng kính:
"Kiến thức cơ khí quân đội rất tốt. Anh là Marcus Thorne, cựu binh bộ binh hạng nặng đang bị tập đoàn truy nã đỏ. Tôi biết anh cần một tấm Thẻ thông hành sinh học Thượng Tầng (Bản thô) để đưa con gái nuôi vượt trạm gác của Bruce sang phân khu y tế."
"Cậu làm được chứ?" Marcus nhìn thẳng vào mắt gã hacker trẻ tuổi.
"Tôi làm được," Trí Mạng Lưới lạnh lùng nói. "Nhưng tôi không làm việc vì uy tín cựu binh hay lòng thương hại. Tôi cần tiền Sắt Tạp mặt để mua chất làm mát cho máy chủ của mình. Tấm thẻ thông hành giả đòi hỏi phải có một mã hóa sinh học DNA tương thích lấy từ hệ thống của Apex. Chiếc tuabin cũ này không đủ để trả công cho tôi."
"Tôi không có tiền Sắt Tạp mặt," Marcus trầm giọng. Anh chậm rãi rút từ trong túi áo khoác ra một bộ van xả hơi nước bằng đồng thau cực hiếm, bề mặt được đánh bóng sạch sẽ tương phản hoàn toàn với đống phế liệu xung quanh. "Nhưng tôi có cái này. Bộ van xả áp lực cao bằng đồng thau nguyên khối, chống ăn mòn axit tuyệt đối. Thứ này có thể giúp hệ thống làm mát máy chủ của cậu vận hành không bị rò rỉ suốt năm năm."
Đôi mắt của Trí Mạng Lưới rực sáng lên khi nhìn thấy bộ van xả đồng thau. Cậu ta khẽ liếm môi, nhưng sự cảnh giác của một hacker chợ đen nhanh chóng dập tắt sự hào hứng:
"Bộ van này rất tốt, nhưng vẫn chưa đủ. Để hoàn thành tấm thẻ thông hành sinh học giả mạo DNA cho con gái anh, tôi cần một con chip bảo mật Apex-S3 nguyên bản. Có một xác robot bảo an tuần tra của tập đoàn vừa bị bắn hạ ở bãi phế thải phía sau khu chợ. Vỏ bọc chì của nó đã bị rỉ sét axit khóa chặt, và hệ thống tự hủy của nó có thể kích hoạt nổ bẩn nếu tháo gỡ sai cách. Tôi không thể tự lấy nó. Anh muốn có thẻ? Hãy mang con chip đó về đây cho tôi."
Marcus im lặng nhìn Trí Mạng Lưới. Anh biết đây là một giao dịch mạo hiểm tính mạng. Cánh tay cơ khí trái của anh đang bị rỉ sét axit nhẹ ở khớp bả vai, và bắp thịt vai phải sinh học đang rách cơ chảy máu dữ dội. Vận hành giáp Exo-Suit thủ công để tháo gỡ linh kiện quân sự nguy hiểm trong tình trạng thể chất kiệt quệ này là một thử thách cận kề cái chết.
Nhưng hình ảnh Lily đang khó thở mê sảng hiện lên trong tâm trí anh.
"Dẫn đường," Marcus nói ngắn gọn.
***
Bãi phế thải phía sau Chợ Đen Sắt Vụn là một nghĩa địa sắt thép khổng lồ, nơi những khung xe bọc thép cũ, robot hỏng và đường ống rỉ sét xếp chồng lên nhau như những ngọn núi phế liệu hoang tàn.
Nằm kẹt giữa hai khối container bọc thép rỉ sét là xác một con robot tuần tra bốn chân của Apex. Lớp vỏ bọc hợp kim titan của nó đã bị dòng nước axit ăn mòn loang lổ, bám đầy một lớp rỉ sét màu nâu đỏ dày cộp. Đèn cảm biến trên đầu nó đã tắt ngấm, nhưng một quầng sáng huỳnh quang xanh lục nhạt rò rỉ từ khoang chứa pin hạt nhân cho thấy hệ thống năng lượng dự phòng vẫn đang âm thầm vận hành.
"Nó đó," Trí Mạng Lưới đứng nép sau vách container sắt, chỉ tay về phía xác robot. "Con chip bảo mật Apex-S3 nằm ngay dưới hộp sọ bọc thép của nó. Hộp sọ đã bị rỉ sét khóa chặt các chốt cơ học. Nếu anh dùng búa đập mạnh, chấn động sẽ kích hoạt mạch tự hủy của pin hạt nhân, nổ bẩn sẽ thổi bay cả khu vực này trong vòng bán kính mười mét."
Marcus kéo lê chiếc chân cơ khí khập khiễng tiến lại gần xác robot. Tiếng kim loại rít lên từ khớp gối trái của anh vang vọng giữa không gian yên tĩnh rùng rợn của bãi phế thải. Anh quỳ một gối xuống lớp bùn độc, bả vai cơ khí trái rít lên tiếng kêu khô khốc vì thiếu dầu bôi trơn.
Anh đưa bàn tay cơ khí trái rỉ sét của mình áp sát vào hộp sọ bọc thép của robot.
*Tạch... tạch... tạch...*
Thiết bị đo nhịp tim trên thắt lưng của Marcus khẽ rung lên cảnh báo. Nhịp tim anh tăng vọt lên 130 nhịp/phút khi anh nín thở tập trung cao độ. Anh có thể cảm nhận được dòng điện từ dự phòng chạy yếu ớt bên trong lớp vỏ kim loại qua các cảm biến lực của cánh tay máy.
"Tôi cần mỏ lết và kìm cắt của cậu, Toby," Marcus khẽ nói, nhưng rồi anh chợt nhớ ra Toby không có ở đây. Anh đang cô độc chiến đấu.
Marcus siết chặt chiếc xà beng thép nhỏ bằng bàn tay sinh học phải đang rách cơ đau đớn. Anh dùng xà beng nêm vào khe hở nhỏ giữa hộp sọ và thân robot để làm điểm tựa chịu lực.
Bắp thịt vai phải sinh học của anh co thắt dữ dội, máu tươi lại rỉ ra thấm đẫm lớp áo khoác da. Cơn đau buốt nhói như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào xương tủy khiến mắt anh nhòa đi. Nhưng Marcus không buông tay. Anh nín thở, gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, dồn toàn bộ sức lực sinh học còn lại để bẩy mạnh chiếc xà beng.
*Rắc... kẹt...*
Lớp rỉ sét dày cộp nứt vỡ ra, lộ ra các đai ốc đệm chịu lực bên trong. Marcus nhanh chóng chuyển sang bàn tay cơ khí trái. Bằng những ngón tay thép thô ráp nhưng cực kỳ khéo léo của một cựu binh bộ binh, anh thực hiện kỹ thuật Tháo lắp nhanh linh kiện rỉ sét.
Đôi bàn tay cơ khí của anh di chuyển thoăn thoắt với độ chính xác tuyệt đối bằng một tay. Anh vặn mở ba vòng đai ốc khóa khẩn cấp, cắt đứt đường dây kích nổ tự hủy của pin hạt nhân trước khi mạch điện kịp phản ứng cộng hưởng từ trường.
*Cạch!*
Hộp sọ bọc thép bật mở. Marcus đưa ngón tay cơ khí kẹp chặt lấy con chip bảo mật Apex-S3 nhỏ bằng bao diêm, nhẹ nhàng rút nó ra khỏi khay cắm rỉ sét.
Toàn bộ quá trình tháo gỡ chỉ diễn ra trong vòng đúng ba mươi giây.
Trí Mạng Lưới đứng sau vách container kinh ngạc đến mức mắt tròn xoe sau gọng kính dày. Cậu ta vội vã chạy lại, đỡ lấy con chip bảo mật từ tay Marcus với vẻ nể phục tột độ:
"Kỹ nghệ tháo gỡ thủ công bằng một tay cơ khí vỡ khớp... thật không thể tin nổi. Anh đúng là một con quái vật cơ khí, Marcus."
***
Trở lại sạp hàng của Lão Hùng Chợ Sắt, Trí Mạng Lưới nhanh chóng cắm con chip bảo mật vào chiếc máy tính cầm tay tự chế của mình. Cậu ta đặt tấm Thẻ thông hành sinh học Thượng Tầng (Bản thô) lên khay quét điện tử.
Những ngón tay gầy gò của gã hacker gõ liên tục trên bàn phím, màn hình bùng lên những dòng mã hóa DNA màu xanh lục nhạt phát sáng rực rỡ, đồng bộ hóa dữ liệu từ con chip bảo mật của Apex vào tấm thẻ nhựa giả.
Sau năm phút căng thẳng nghẹt thở, chiếc máy tính phát ra một tiếng *cạch* nhỏ. Trí Mạng Lưới rút tấm thẻ thông hành giả ra, trao nó cho Marcus.
"Xong rồi," Trí Mạng Lưới khẽ nói, giọng cậu ta trầm xuống đầy nghiêm trọng. "Đây là tấm thẻ thông hành sinh học bản thô chứa mã DNA giả mạo tương thích với hệ thống của Apex. Nó sẽ giúp anh vượt qua cửa quét sinh học cơ bản để sang phân khu của Alistair."
Marcus đưa bàn tay sinh học nhận lấy tấm thẻ nhựa rách nát, hoen ố nhưng đối với anh, nó nặng hơn cả ngàn tấn thép chịu lực. Đây chính là tấm vé sống còn của Lily.
Nhưng ngay khi Marcus định quay người rời đi, Trí Mạng Lưới đột ngột giữ chặt lấy bả vai cơ khí trái của anh. Ánh mắt gã hacker trẻ tuổi qua tròng kính dày cộm hiện lên một sự lo ngại sâu sắc:
"Marcus, nghe tôi cảnh báo đây. Đừng quá lạc quan. Tôi vừa bẻ khóa được thông tin từ mạng lưới nội bộ của trạm gác: Bruce—chỉ huy trạm gác quét sinh học—vừa cho nâng cấp toàn bộ hệ thống quét sinh học hồng ngoại lên phiên bản quân sự thế hệ mới cực kỳ tinh vi. Thiết bị mới này không chỉ quét mã DNA trên thẻ, mà nó còn tự động quét dải nhiệt lượng hồng ngoại và tần số bức xạ hạt nhân của bất kỳ ai bước qua cửa."
Trí Mạng Lưới chỉ tay vào lồng ngực đang nhấp nháy ánh đỏ hổ phách dữ dội của Marcus:
"Lò phản ứng ngực trái của anh đang rò rỉ bức xạ 35% cực mạnh. Chỉ cần anh bước vào tầm quét hồng ngoại của trạm gác, hệ thống quét sinh học mới của Bruce sẽ lập tức phát hiện ra sự bất thường nhiệt lượng và kích hoạt báo động đỏ giả mạo DNA. Lúc đó, các tháp súng tự động trên đỉnh tường thép sẽ xả súng tiêu diệt anh và con bé ngay lập tức trước khi anh kịp giải thích."
Marcus siết chặt tấm vé rách nát trong lòng bàn tay sinh học, cảm nhận được hơi lạnh buốt giá của bão tuyết đầu mùa đang tràn xuống qua các khe hở của trần hầm ngầm.
*Húuuuuuuuuuuuu!*
Tiếng còi báo động hơi nước báo hiệu giờ giới nghiêm nghiêm ngặt của trạm gác phân khu đột ngột vang lên rùng rợn từ phía xa, dội vào lòng đất như một lời tuyên án tử hình đang bắt đầu đếm ngược.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!